Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 367: Nước Mắt Lan Tỏa: Khi Nỗi Đau Không Còn Là Duy Nhất
Không gian quán cà phê "Ký Ức Đọng" chìm trong một sự tĩnh lặng đến ghê người, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong khoảnh khắc Hoàng Minh thốt lên những lời thì thầm về nỗi cô đơn của anh. Tiếng nhạc Jazz dịu buồn từ chiếc máy hát cũ kỹ dường như cũng nín thở, chỉ còn lại âm vang của những lời chưa nói, của những cảm xúc vừa được giải thoát khỏi lồng ngực kìm nén bấy lâu. Hoàng Minh vẫn cúi gằm mặt, đôi vai cao ráo, vững chãi ngày nào giờ run lên nhè nhẹ, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống mặt bàn gỗ đã nhuốm màu thời gian, tạo thành những vệt sẫm màu như những vết sẹo không thể xóa nhòa. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn luôn điềm đạm và ít biểu cảm, giờ đây lại méo mó trong một nỗi đau tột cùng, một sự hối tiếc mà anh đã chôn giấu quá kỹ, quá sâu. Anh không còn là Hoàng Minh lý trí, ít nói mà Lâm An từng biết, mà là một người đàn ông hoàn toàn dễ bị tổn thương, một mảnh vỡ đang tan chảy dưới sức nặng của ký ức và sự thật. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, quyện với mùi gỗ cũ kỹ của quán, dường như cũng mang theo một chút hơi ẩm của nỗi buồn, của cơn mưa phùn lất phất vừa tạnh bên ngoài, thấm vào từng giác quan của Lâm An.
Lâm An ngồi đối diện anh, đôi mắt to tròn, long lanh của cô mở to, dõi theo từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt Hoàng Minh, từng tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ lồng ngực anh. Sự bàng hoàng và ngạc nhiên lúc đầu dần nhường chỗ cho một dòng suy nghĩ phức tạp, cuộn xoáy trong tâm trí cô như những làn khói cà phê vấn vít. Cô chưa từng thấy Hoàng Minh yếu đuối đến vậy, chưa từng chứng kiến anh gục ngã trước mặt cô, phơi bày ra một phần sâu kín nhất của bản thân mà cô tin rằng nó chỉ dành cho bóng tối và sự im lặng của riêng anh. Trong ký ức của cô, Hoàng Minh luôn là một bức tường vững chắc, đôi khi là quá vững chắc đến mức khiến cô cảm thấy mình bị đẩy ra xa, không thể chạm tới. Cô đã luôn nhớ về anh như một người đàn ông mạnh mẽ, lý trí, người luôn có mọi thứ trong tầm kiểm soát, kể cả cảm xúc của chính mình. Nhưng giờ đây, bức tường ấy đã sụp đổ, để lộ ra một tâm hồn đầy rẫy những vết thương, những gánh nặng mà cô chưa bao giờ biết đến.
"Anh cũng biết khóc sao, Hoàng Minh?" Một tiếng nói vô hình vang vọng trong đầu Lâm An, câu hỏi ấy không thoát ra khỏi môi cô, nhưng lại cứa sâu vào tận tâm can. "Hay đây chỉ là sự hối tiếc của một kẻ vô tâm, khi mọi chuyện đã quá muộn để cứu vãn?" Cô đưa bàn tay thon dài, trắng nõn lên miệng, cố nén lại tiếng thở dốc đầy kinh ngạc, đôi mắt cô vẫn không rời Hoàng Minh. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc chụp đèn treo lơ lửng trên trần hắt xuống, phản chiếu một phần nỗi buồn ẩn sâu trong đôi mắt cô, làm cho chúng trở nên lung linh và ướt át hơn. Không khí se lạnh của buổi chiều muộn, sau cơn mưa phùn dai dẳng, dường như cũng thấm vào da thịt, làm sống dậy những cảm giác tê tái, buốt giá trong tâm hồn cô. Cô vẫn nhớ rõ cảm giác của những đêm mưa như thế này, khi cô ngồi một mình bên cửa sổ, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ anh, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng lạnh lẽo, cùng với tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên. Giờ đây, tiếng mưa đã ngớt, nhưng sự im lặng giữa họ, dù được lấp đầy bằng nước mắt và sự bộc lộ, vẫn mang theo một sức nặng khó tả.
Lâm An cảm nhận rõ ràng sự run rẩy trên vai Hoàng Minh, những tiếng nấc nghẹn ngào của anh như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim cô. Cô đã từng nghĩ rằng nỗi đau của cô là duy nhất, là không thể so sánh được, bởi vì nó xuất phát từ sự cô đơn và cảm giác bị bỏ rơi. Cô đã từng tin rằng Hoàng Minh không hề có nỗi đau, hoặc nếu có, nó cũng không thể nào sâu sắc bằng nỗi đau của cô, của một người phụ nữ đã yêu bằng cả trái tim nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ. Nhưng cảnh tượng trước mắt cô đang phá vỡ mọi định kiến ấy. Nước mắt của Hoàng Minh không phải là sự yếu đuối, mà là sự giải tỏa của một gánh nặng quá sức, một nỗi đau thầm kín mà anh đã cố gắng che giấu bằng vẻ ngoài điềm tĩnh, lý trí của mình. Cô cảm thấy một sự thương cảm trỗi dậy trong lòng, một cảm xúc mà cô đã nghĩ rằng sẽ không bao giờ dành cho anh nữa. Sự thương cảm ấy không phải là sự tha thứ, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất phức tạp của con người, về cách mà mỗi người chúng ta gánh vác nỗi đau theo những cách riêng biệt.
Bác Ba, từ quầy pha chế, khẽ thở dài một lần nữa. Ông gầy gò, tóc bạc trắng, đôi mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào hai người trẻ, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc của một người đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện cuộc đời. Ông biết rằng, mỗi ly cà phê đều có một câu chuyện riêng, và câu chuyện của Hoàng Minh và Lâm An, giờ đây, đang được kể lại một cách trần trụi nhất, đau đớn nhất. Ông khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một nỗi buồn miên man, không phải vì sự bi lụy, mà là vì sự chấp nhận những lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời. Ông hiểu rằng, có những sự thật chỉ được phơi bày khi mọi thứ đã quá muộn, khi những vết thương đã quá sâu để có thể hàn gắn, nhưng lại vừa kịp lúc để mang đến một sự giải thoát, dù đau đớn. Tiếng lạch cạch nhẹ nhàng của tách cà phê đặt xuống khay từ phía Bác Ba vang lên, như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù có những câu chuyện tình yêu dang dở.
Lâm An vẫn không nói gì, cô chỉ ngồi đó, nhìn Hoàng Minh, nhìn vào giọt nước mắt cuối cùng của anh, và cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép ký ức trong tâm trí mình. Từ ánh mắt đỏ hoe của anh, từ tiếng nấc nghẹn ngào của anh, cô chợt nhận ra một sự thật phũ phàng: sự khác biệt trong ký ức của họ không chỉ là về những sự kiện, về những lời hứa bị bỏ quên, mà còn là về cảm xúc, về những gánh nặng thầm kín mà mỗi người đã mang. Cô đã luôn tập trung vào nỗi đau của mình, vào những lần bị bỏ quên, vào những tin nhắn không hồi đáp, nhưng cô chưa bao giờ thực sự dừng lại để nhìn vào đôi mắt anh, để tìm kiếm những dấu hiệu của sự mệt mỏi, của áp lực mà anh phải chịu đựng. Giờ đây, khi anh đã gục ngã, khi bức tường kiên cố của anh đã sụp đổ, cô mới nhận ra rằng anh cũng đã từng cô đơn, cũng đã từng mang vác một gánh nặng vô hình mà cô chưa bao giờ biết đến.
Cơn mưa phùn đã ngớt hẳn, để lại không khí ẩm lạnh và một bầu trời xám xịt buồn bã. Nhưng trong tâm trí Lâm An, một cơn mưa khác đang bắt đầu trút xuống, cơn mưa của những ký ức được sắp xếp lại, của những nhận thức mới mẻ. Cô chìm sâu vào hồi tưởng, không phải về những khoảnh khắc hạnh phúc mà cô đã từng chắt chiu, mà về những mảnh ghép nhỏ nhặt, rời rạc mà cô từng bỏ qua. Cô nhớ lại những đêm Hoàng Minh thức khuya làm việc, ánh đèn bàn hắt xuống khuôn mặt anh vẻ mệt mỏi, đôi mắt anh đỏ hoe vì thiếu ngủ. Khi ấy, cô đã nghĩ anh chỉ đơn thuần là đam mê công việc, là một người đàn ông tham vọng. Cô đã không nhận ra rằng đằng sau sự đam mê ấy là một áp lực khủng khiếp, là những kỳ vọng từ Ông Phi mà anh phải gánh vác, là nỗi sợ hãi không đủ tốt mà anh đã cố giấu kín.
Cô nhớ lại những cuộc điện thoại của Hoàng Minh với Ông Phi. Giọng anh thường trầm xuống, đôi khi xen lẫn những tiếng thở dài nặng nề. Khi đó, cô đã nghĩ đó chỉ là những cuộc trao đổi công việc thông thường, những vấn đề mà mọi người đàn ông đều phải đối mặt. Cô đã không nhận ra rằng đó là những gánh nặng, những trách nhiệm mà anh phải gồng mình gánh vác, mà anh không thể chia sẻ cùng ai, kể cả cô. Cô nhớ những bữa ăn vội vã, những lúc anh cố gắng nuốt trôi miếng cơm chỉ để kịp quay lại với công việc. Ánh mắt anh khi ấy thường lộ ra vẻ mệt mỏi, nhưng anh luôn cố gắng mỉm cười với cô, một nụ cười gượng gạo mà cô đã từng cho là vô tâm, là thiếu quan tâm. Giờ đây, những hình ảnh ấy hiện về rõ nét hơn bao giờ hết, như những thước phim quay chậm, và mỗi chi tiết nhỏ đều mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Lâm An đưa tay vuốt nhẹ bên má, cảm giác lạnh lẽo của làn da như xua đi một hình ảnh cũ kỹ, một phiên bản của Hoàng Minh mà cô đã từng tin là sự thật duy nhất. Đôi mắt cô dần mờ đi vì những giọt nước mắt chực trào, không phải vì nỗi đau cũ của cô, mà vì một nỗi đau mới mẻ, sâu sắc hơn, nỗi đau của sự thấu hiểu muộn màng. Cô nhận ra rằng, trong khi cô nhớ những lúc mình chờ đợi trong vô vọng, thì anh lại đang vật lộn với những áp lực mà cô chưa bao giờ thấu hiểu. Trong khi cô đau khổ vì cảm giác bị bỏ quên, thì anh lại đang cố gắng gánh vác mọi thứ một mình, tin rằng đó là cách tốt nhất để bảo vệ cô, để mang lại cho cô một tương lai tốt đẹp hơn. Anh đã từng cố gắng theo cách của anh, một cách khô khan, lý trí, ít lời, nhưng đó vẫn là sự cố gắng. Và cô, trong nỗi đau và sự nhạy cảm của mình, đã không nhận ra, hay không chấp nhận cách yêu của anh.
"Anh đã từng cố gắng theo cách của anh... và mình đã không nhận ra, hay không chấp nhận?" Tiếng nói nội tâm của Lâm An vang vọng, day dứt. "Nỗi đau của mình là bị bỏ quên, nhưng nỗi đau của anh có phải là gánh nặng không được chia sẻ?" Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm trí cô, phá vỡ mọi bức tường phòng thủ mà cô đã dựng lên để bảo vệ trái tim mình. Cô đã luôn nghĩ rằng chỉ có nỗi đau của cô mới là nỗi đau thực sự, nỗi đau của một người bị bỏ lại phía sau. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng nỗi đau của Hoàng Minh cũng là có thật, dù nó mang một hình hài khác, một gánh nặng vô hình mà anh đã cố gắng gánh vác một mình. Anh đã chọn cách im lặng, và cô đã hiểu lầm sự im lặng ấy là sự vô tâm. Cô đã nhớ những lúc cô đau, nhưng cô lại quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng, theo cách của riêng anh, dù những cố gắng ấy không hề chạm được đến trái tim cô, không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cô.
Những ký ức cứ thế ùa về, không theo một trình tự nào cả, mà cứ đan xen, chồng chéo lên nhau. Cô nhớ những lần anh tặng cô những món quà thiết thực mà cô từng cho là khô khan. Một chiếc áo khoác ấm áp vào mùa đông, một quyển sách mà cô từng lướt qua trong hiệu sách, một chiếc vé xem phim mà cô lỡ hẹn với bạn bè. Khi đó, cô đã mong chờ một bó hoa hồng đỏ thắm, một lời nói ngọt ngào, một cử chỉ lãng mạn. Cô đã không nhận ra rằng, đối với Hoàng Minh, những món quà thiết thực ấy chính là cách anh thể hiện sự quan tâm, sự chăm sóc của mình. Anh không phải là người giỏi nói lời yêu thương, nhưng anh lại là người giỏi thể hiện tình cảm qua hành động, dù những hành động ấy lại thường bị cô hiểu lầm.
Lâm An cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, như có một tảng đá đè nén. Những giọt nước mắt đã chực trào từ lâu giờ đây không thể kìm nén được nữa. Cô khóc. Không phải tiếng khóc nức nở, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gương mặt, mang theo một nỗi buồn sâu sắc và một sự thấu hiểu muộn màng. Cô khóc không chỉ vì nỗi đau của riêng cô, vì những vết thương lòng mà cô đã phải chịu đựng trong suốt những năm tháng qua, mà còn vì Hoàng Minh, vì nỗi cô đơn của anh, vì gánh nặng mà anh đã câm lặng gánh vác. Cô khóc vì mối tình đã lỡ, vì những cố gắng không được thấu hiểu từ cả hai phía, vì hai con người đã yêu nhau nhưng lại không thể chạm tới nhau.
Tiếng nhạc Jazz trong quán dường như cũng trở nên u buồn hơn, hòa quyện vào tiếng nấc nghẹn ngào của Lâm An, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi buồn và sự hối tiếc. Bên ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn, những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, hắt lên những vệt sáng vàng vọt trên mặt đường còn ướt nước mưa. Không khí vẫn se lạnh, nhưng giờ đây, Lâm An cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa trong lồng ngực, sự ấm áp của sự thấu hiểu, của sự đồng cảm mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ dành cho Hoàng Minh. Cô đưa tay che mặt, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi, làm ướt đẫm lòng bàn tay.
Trong khoảnh khắc ấy, Hoàng Minh từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh, vẫn còn đỏ hoe và đẫm lệ, nhìn thẳng vào Lâm An. Anh thấy cô đang khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt thanh tú của cô, không khác gì những giọt nước mắt của chính anh. Trong ánh mắt chạm nhau giữa hai người, không còn sự ngăn cách, không còn sự trách móc, mà là một sự đồng cảm sâu sắc nhất, một nỗi đau chung không thể nói thành lời. Họ đã yêu nhau, theo những cách quá khác biệt, và nỗi đau cũng vậy. Nỗi đau của cô là sự cô đơn trong một mối quan hệ, nỗi đau của anh là sự cô đơn khi gánh vác mọi thứ một mình. Hai nỗi đau, hai cách yêu, hai phiên bản ký ức hoàn toàn khác biệt, giờ đây lại giao thoa, hòa quyện vào nhau trong những giọt nước mắt chung dòng.
"Em... em hiểu rồi... Hoàng Minh..." Lâm An thốt lên, giọng cô lạc đi trong tiếng nấc nghẹn ngào, những lời nói ngắt quãng nhưng lại chứa đựng tất cả những gì cô muốn bày tỏ. Đó là sự chấp nhận, là sự thấu hiểu, là sự buồn bã về một mối tình đã không thể có một cái kết khác. Hoàng Minh chỉ lặng lẽ gật đầu, ánh mắt anh dằn vặt, nhưng cũng thoáng hiện lên một tia nhẹ nhõm. Anh không nói nên lời, bởi vì anh biết rằng, trong khoảnh khắc ấy, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Những giọt nước mắt của Lâm An đã nói lên tất cả, đã xóa nhòa mọi khoảng cách, mọi hiểu lầm mà họ đã từng có. Anh hiểu rằng, cô đã thực sự nhìn thấy anh, nhìn thấy nỗi đau và gánh nặng mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu.
Trong tâm trí Lâm An, một triết lý đau lòng dần hình thành: "Chúng ta đã yêu nhau, theo những cách quá khác biệt, và nỗi đau cũng vậy." Cô nhận ra rằng, dù giờ đây họ đã thấu hiểu nhau hơn, dù những giọt nước mắt của họ đã hòa vào nhau, nhưng những vết rạn nứt trong ký ức của họ đã quá sâu, không thể nào hàn gắn lại được. Sự thấu hiểu này, dù sâu sắc đến đâu, cũng không dẫn đến sự quay lại, mà là một sự chấp nhận bi ai về những điều không thể thay đổi. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và giờ đây, khi những câu chuyện ấy được đối chiếu, họ nhận ra rằng sự khác biệt trong ký ức quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ. Những lời chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu, giờ đây tuôn trào, tạo nên một không gian căng thẳng của sự thấu hiểu và hối tiếc.
Lâm An cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ len lỏi vào tâm hồn mình, một sự giải tỏa sau bao nhiêu năm kìm nén. Nỗi đau của cô không còn là duy nhất, không còn là gánh nặng cô phải gánh vác một mình. Hoàng Minh cũng đã đau, theo cách của anh, và giờ đây, họ đã cùng nhau chia sẻ nỗi đau ấy. Dù không thể quay lại, nhưng sự thấu hiểu này đã mang lại cho họ một sự bình yên nhất định, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã diễn ra theo cách nó phải diễn ra. Những giọt nước mắt chung dòng ấy là sự khởi đầu cho một quá trình giải tỏa cảm xúc sâu sắc hơn, một quá trình mà cả hai sẽ phải trải qua để thực sự buông bỏ, để chấp nhận rằng ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và không có phiên bản nào hoàn toàn đúng hay sai. Sự đồng cảm sâu sắc và những giọt nước mắt chung dòng của cả hai nhân vật báo hiệu một cuộc đối thoại sắp tới sẽ vô cùng chân thành và đầy cảm xúc, nơi họ sẽ cùng khóc khi nhớ lại một sự kiện quan trọng, đánh dấu bước ngoặt trong sự thấu hiểu cảm xúc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.