Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 369: Bóng Đêm Trong Ngày Nắng: Khoảnh Khắc Em Đã Một Mình
Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê 'Ký Ức Đọng' hắt lên những vệt nước đọng trên khung cửa kính, tạo thành những dải sáng lung linh, huyền ảo như những giọt nước mắt pha lê. Ngoài kia, cơn mưa phùn vẫn tí tách rơi, đều đặn và dai dẳng, gieo vào không gian một nỗi buồn man mác, se lạnh. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, quyện cùng hương gỗ cũ kỹ và thoảng mùi đất ẩm từ cơn mưa, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian hoài niệm và trầm mặc, nơi những vết sẹo ký ức đang được khơi lại, từng chút một.
Hoàng Minh và Lâm An vẫn ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ cũ, tay họ đã rời ra nhưng hơi ấm dường như vẫn còn vương vấn trên từng thớ gỗ. Sau cơn khóc cạn kiệt, gương mặt họ vẫn còn in hằn những vệt nước mắt, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn giờ đây đã không còn gai góc hay trách cứ. Thay vào đó là một sự mệt mỏi, một khoảng lặng của sự thấu hiểu bi ai. Bác Ba, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía họ từ quầy pha chế, ánh mắt ông chất chứa một sự thấu hiểu vô ngôn, rồi lại quay đi, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng như một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm. Một bản nhạc Jazz buồn bã, chậm rãi, phát ra từ chiếc đĩa than cũ kỹ, như đang tự sự về những câu chuyện tình dở dang, những ký ức không hẹn mà gặp.
Lâm An hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô phập phồng nhẹ, như thể đang cố gắng nén lại một cơn xúc động vẫn còn trực trào. Giọng cô vẫn còn khàn đặc, nhưng đã không còn run rẩy như trước, thay vào đó là một sự kiên định lạ lùng, như thể cô đã quyết tâm phơi bày tất cả, dù điều đó có đau đớn đến nhường nào.
"Anh có nhớ," Lâm An bắt đầu, ánh mắt cô xoáy sâu vào Hoàng Minh, "khoảng hai năm trước khi mình chia tay, cái tuần em sốt cao đến mức không dậy nổi không?"
Hoàng Minh giật mình. Anh cố lục lọi trong trí nhớ, gương mặt anh thoáng nét bối rối. "Anh nhớ... em có nói em hơi mệt. Anh đã hỏi em có cần anh qua không, em bảo không sao mà." Giọng anh trầm và đều đều như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự lúng túng khó tả. Anh thực sự nhớ như vậy. Trong ký ức của anh, đó chỉ là một cơn cảm nhẹ, một chi tiết nhỏ trong dòng chảy cuộc sống bận rộn. Anh đã hỏi han, cô đã từ chối, và anh đã tin rằng mọi thứ đều ổn. Anh đã tin vào lời cô nói, như một người lý trí vẫn luôn tin vào những gì được thể hiện ra bên ngoài.
Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhẽo, đắng ngắt nở trên môi cô. Nụ cười ấy không có niềm vui, chỉ có sự chua chát của một nỗi đau bị lãng quên. Đôi mắt cô lại rơm rớm nước, nhưng lần này những giọt nước mắt không tuôn rơi vội vã, chúng chỉ đọng lại nơi khóe mi, lấp lánh dưới ánh đèn. "Em đã cố gắng nói 'không sao' vì em biết anh đang căng thẳng với dự án lớn. Em biết anh đang chịu áp lực rất nhiều, anh mất ăn mất ngủ vì công việc. Em không muốn làm phiền anh, không muốn anh phải lo lắng thêm. Em luôn tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải tự lập, không thể trở thành gánh nặng cho anh."
Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt sâu của anh mở to, cố gắng nắm bắt từng lời cô nói. Anh cảm thấy một sự khó chịu nhẹ nhàng dâng lên trong lồng ngực, như có ai đó đang siết chặt. Anh nhớ rõ những ngày tháng đó, những dự án triền miên, những đêm thức trắng ở công ty. Anh đã thực sự rất bận, bận đến mức đôi khi anh quên mất cả việc ăn uống, ngủ nghỉ. Anh đã nghĩ rằng việc Lâm An nói "không sao" là một sự thấu hiểu, một sự cảm thông cho hoàn cảnh của anh. Anh đã tự an ủi mình rằng cô ấy rất mạnh mẽ, cô ấy có thể tự lo cho bản thân. Chính cái suy nghĩ đó đã trở thành một tấm màn che, ngăn anh nhìn thấy sự thật.
"Nhưng anh không hề nhận ra," giọng Lâm An run run, "em đã phải tự mình đến bệnh viện, một mình nằm truyền nước, một mình đối mặt với cơn sốt cao đến mê man. Anh chỉ nhắn vài tin 'em uống thuốc chưa?' hay 'cố gắng lên nhé', và em cảm thấy hoàn toàn bị bỏ lại phía sau." Cô ngừng lại, nuốt khan, như thể những lời đó đang mắc kẹt trong cổ họng cô, nặng nề và đau đớn. "Cơn sốt kéo dài gần một tuần, Hoàng Minh. Em mê man, lúc tỉnh lúc mê, điện thoại thì hết pin. Em đã nằm đó, một mình, giữa bốn bức tường trắng toát của bệnh viện, xung quanh là những người xa lạ. Em đã sợ hãi, đã gọi tên anh trong vô vọng, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng. Em đã tự hỏi, liệu anh có biết không? Liệu anh có quan tâm không? Hay anh đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của em trong những ngày đó?"
Hoàng Minh nghe từng lời Lâm An nói, như bị đóng đinh tại chỗ. Tay anh nắm chặt dưới gầm bàn, những khớp xương trắng bệch. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh, không phải vì cái se lạnh của cơn mưa, mà vì sự bàng hoàng và hối hận đang gặm nhấm. Trong đầu anh, những mảnh ký ức vụn vặt về "cơn cảm nhẹ" của Lâm An sụp đổ hoàn toàn. Anh nhớ những tin nhắn anh đã gửi, những câu hỏi xã giao, những lời động viên hời hợt mà anh đã nghĩ là đủ. Anh nhớ những đêm anh ngủ gục trên bàn làm việc, những buổi họp căng thẳng. Anh đã tự cho mình cái quyền được quên đi những chi tiết nhỏ nhặt, vì anh tin rằng mình đang làm những điều lớn lao hơn, đang nỗ lực vì tương lai của cả hai.
Nhưng giờ đây, tương lai đó đã tan vỡ, và những chi tiết nhỏ nhặt ấy lại trở thành những mũi dao cứa vào trái tim anh. Anh đã thực sự không biết. Anh đã thực sự không nhận ra. Cái "không sao" của Lâm An không phải là sự mạnh mẽ, mà là một lời cầu cứu bị bóp nghẹt. Cái "không cần anh qua" không phải là sự tự lập, mà là một phép thử bị bỏ qua. Anh đã lý trí đến mức vô cảm, đã vô tâm đến mức tàn nhẫn.
"Anh... anh thật sự không biết..." Hoàng Minh thì thầm, giọng anh nghẹn lại, khô khốc. Anh cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt đẫm lệ của Lâm An. Anh cảm thấy một sự đau đớn dữ dội trong lồng ngực, không phải là nỗi đau của một người bị tổn thương, mà là nỗi đau của một kẻ đã gây ra tổn thương mà không hề hay biết. Anh nhớ những lúc anh đã tự hào về sự tập trung của mình vào công việc, về khả năng gạt bỏ những cảm xúc cá nhân để hoàn thành mục tiêu. Anh đã nghĩ đó là sự trưởng thành, sự chín chắn. Nhưng giờ đây, anh nhận ra đó chỉ là sự mù quáng, sự ích kỷ.
"Anh nhớ những lúc em ở đó," Lâm An tiếp tục, giọng cô giờ đây đã bình tĩnh hơn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang nặng nỗi chua xót. "Anh nhớ những buổi hẹn hò vui vẻ, những bữa ăn ấm cúng, những lần em đến văn phòng mang cà phê cho anh. Anh nhớ những lúc em cười, những lúc em ở bên cạnh anh, là một phần của cuộc sống anh. Nhưng anh đã quên mất những lúc em đã một mình trong chính mối quan hệ của chúng ta."
Cụm từ ấy vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh, như một tiếng chuông cảnh tỉnh đau đớn. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói ấy không chỉ gói gọn sự việc Lâm An bị ốm một mình, mà còn là một tấm gương phản chiếu vô số khoảnh khắc khác, những lần cô lặng lẽ chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời an ủi, một sự có mặt mà anh đã không hề hay biết. Anh đã luôn nghĩ rằng tình yêu là sự hiện diện, là những khoảnh khắc chung đôi. Anh đã không hề nhận ra rằng, đối với Lâm An, tình yêu còn là sự đồng hành, sự thấu hiểu, là việc không để ai đó phải một mình đối diện với nỗi sợ hãi và yếu đuối.
Anh đã cố gắng, đúng vậy. Anh đã nỗ lực vì sự nghiệp, vì một tương lai ổn định. Anh đã nghĩ đó là cách anh yêu cô. Nhưng những nỗ lực ấy, dưới góc nhìn của Lâm An, lại trở thành những khoảng trống, những lần bỏ quên. Anh đã xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại để mặc cô đơn trong hiện tại.
Nỗi hối hận gặm nhấm anh. Hoàng Minh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên trái tim. Anh chợt nhận ra rằng, mình không chỉ vô tâm, mà còn là một kẻ hèn nhát. Hèn nhát khi không dám đối diện với những cảm xúc phức tạp, hèn nhát khi chọn cách ẩn mình sau công việc để tránh né những nhu cầu tình cảm của người mình yêu. Anh đã luôn cho rằng mình là một người đàn ông mạnh mẽ, lý trí, nhưng giờ đây anh thấy mình thật yếu đuối và mù quáng.
Lâm An nhìn Hoàng Minh cúi gằm mặt, đôi vai anh run lên khe khẽ. Cô không còn cảm thấy oán trách hay giận hờn. Thay vào đó là một sự chấp nhận bi ai. Cô đã nói ra tất cả, không phải để anh phải chịu đựng thêm, mà để giải thoát cho chính cô. Để anh hiểu rằng, những vết rạn nứt trong ký ức của họ đã không chỉ là những vết xước nhỏ, mà là những vết thương sâu hoắm, ăn mòn vào tận tâm hồn, khiến họ không thể nào quay lại được nữa. Sự thấu hiểu này, dù đau đớn, lại là một bước cần thiết để cả hai có thể thực sự buông bỏ.
Cô biết, những lời cô vừa nói sẽ trở thành một gánh nặng tâm lý lớn đối với Hoàng Minh. Nó sẽ khiến anh trăn trở, tự vấn trong những đêm dài cô độc tại căn hộ của mình, nhìn lại những bức ảnh trong album điện tử với một cái nhìn hoàn toàn khác, cố gắng tìm kiếm những dấu hiệu anh đã bỏ qua, những khoảnh khắc anh đã vô tình làm cô đau. Cô biết anh sẽ dằn vặt, sẽ hối tiếc. Nhưng đó là cái giá anh phải trả, và cũng là bài học anh phải học.
"Mọi chuyện đã qua rồi, Hoàng Minh," Lâm An nói khẽ, giọng cô nhẹ như một làn gió thoảng qua. "Em chỉ muốn anh biết, rằng anh đã thực sự bỏ lỡ những gì. Không phải là những buổi đi chơi, những lời nói yêu thương. Mà là những khoảnh khắc em cần anh nhất, những lúc em yếu đuối nhất, những lúc em đã chiến đấu một mình trong thinh lặng."
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chứa đựng một sự bàng hoàng pha lẫn hối hận tột cùng. Anh nhìn Lâm An, như thể lần đầu tiên anh thực sự nhìn thấy cô, nhìn thấy toàn bộ nỗi đau và sự cô đơn mà cô đã trải qua. Anh muốn nói điều gì đó, muốn xin lỗi một lần nữa, muốn giải thích, muốn sửa chữa. Nhưng tất cả những lời ấy đều mắc nghẹn nơi cổ họng. Anh biết, dù giờ đây anh có thấu hiểu đến đâu, những vết rạn nứt đã quá sâu để có thể hàn gắn. Họ đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau, và những câu chuyện ấy, giờ đây, không thể nào hòa quyện thành một. Sự thấu hiểu này, dù chân thành đến mấy, cũng chỉ là một lời tiễn biệt buồn bã cho một tình yêu đã chết.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.