Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 370: Lời Biện Minh Tan Vỡ: Sự Vô Tâm Trắng Trợn

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chứa đựng một sự bàng hoàng pha lẫn hối hận tột cùng. Anh nhìn Lâm An, như thể lần đầu tiên anh thực sự nhìn thấy cô, nhìn thấy toàn bộ nỗi đau và sự cô đơn mà cô đã trải qua. Anh muốn nói điều gì đó, muốn xin lỗi một lần nữa, muốn giải thích, muốn sửa chữa. Nhưng tất cả những lời ấy đều mắc nghẹn nơi cổ họng. Anh biết, dù giờ đây anh có thấu hiểu đến đâu, những vết rạn nứt đã quá sâu để có thể hàn gắn. Họ đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau, và những câu chuyện ấy, giờ đây, không thể nào hòa quyện thành một. Sự thấu hiểu này, dù chân thành đến mấy, cũng chỉ là một lời tiễn biệt buồn bã cho một một tình yêu đã chết.

Sự tĩnh lặng bao trùm Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' trở nên đặc quánh, nặng nề hơn cả trước đây. Chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng như một dòng sông chảy qua những tảng đá im lìm, cùng tiếng chuông gió khẽ khàng lay động nơi cửa ra vào, điểm xuyết vào không gian của những ký ức đang vỡ vụn. Chiều muộn đã ngả về, ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn nhỏ treo quanh quán bắt đầu lấn át ánh sáng tự nhiên đang yếu ớt dần qua khung cửa kính. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với hương gỗ cũ và chút hương hoa nhài từ bình hoa nhỏ trên bàn, nhưng không sao xua đi được cái không khí u buồn, chất chứa nỗi niềm đang bao trùm lấy hai con người. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, đối diện với Lâm An, nhưng dường như anh đang ở một thế giới khác, một thế giới mà anh vừa phát hiện ra là mình đã sống trong đó một cách mù quáng suốt bấy lâu nay. Đôi mắt anh, vốn dĩ luôn điềm tĩnh và ít biểu lộ cảm xúc, giờ đây đỏ hoe, như thể vừa trải qua một cơn bão lớn của nhận thức. Anh nuốt khan, cổ họng khô rát, cố gắng tìm lại giọng nói của mình, tìm kiếm một lý do, một lời biện minh nào đó cho những gì anh đã làm, cho những gì anh đã không làm.

Lâm An vẫn im lặng, không thúc giục, không trách móc. Ánh mắt cô nhìn anh không còn sự đau khổ tột cùng như những lần trước, mà thay vào đó là một sự chấp nhận bi ai, một nỗi mệt mỏi đã ngấm sâu vào từng thớ thịt. Cô khẽ thở dài, tay vuốt ve mép ly cà phê đã nguội từ lâu, cảm nhận hơi lạnh từ thủy tinh truyền qua đầu ngón tay. Ly cà phê đó, giống như tình yêu của họ, đã từng nóng hổi, nồng nàn, nhưng giờ đây chỉ còn là một thứ chất lỏng lạnh ngắt, vô vị. Sự tĩnh lặng của cô, sự chấp nhận không lời của cô, lại càng khiến Hoàng Minh cảm thấy bị nghiền nát dưới sức nặng của chính mình. Nó không phải là một sự tha thứ, mà là một sự phán xét không thành lời, đến từ một nơi sâu thẳm trong lương tâm anh.

"Anh biết lúc đó anh đã sai, Lâm An," Hoàng Minh cuối cùng cũng cất được lời, giọng anh khàn đặc, ngắt quãng. Anh siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, những khớp xương trắng bệch, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. "Nhưng... nhưng anh đã quá bận rộn với dự án quan trọng đó. Em biết mà, đó là một cơ hội lớn cho sự nghiệp của anh, một bước ngoặt. Anh đã nghĩ... anh đã nghĩ em sẽ hiểu cho anh, rằng em sẽ tự hào về anh." Anh ngẩng đầu, ánh mắt cầu khẩn nhìn Lâm An, như thể tìm kiếm một chút đồng tình, một chút thông cảm. Anh vẫn bám víu vào những lý lẽ đã từng là chân lý trong tâm trí anh, những lý do mà anh đã dùng để che đậy cho sự thiếu sót của mình. Anh đã tin rằng sự nghiệp, sự ổn định tài chính là cách anh thể hiện tình yêu, là cách anh xây dựng tương lai chung cho cả hai. Nhưng giờ đây, những lời ấy nghe sao mà rỗng tuếch, vô nghĩa đến thế.

Lâm An chỉ khẽ lắc đầu, một cử chỉ rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Cô không nói gì, nhưng ánh mắt cô đã nói lên tất cả. Cô không phản bác, không tranh cãi, chỉ đơn thuần là nhìn anh, nhìn thấu vào tâm can anh. Sự im lặng ấy, sự thấu hiểu không lời ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó buộc Hoàng Minh phải tự đối diện với sự thật, không có chỗ để trốn tránh.

Hoàng Minh cảm thấy nghẹn lại. Anh tiếp tục, như thể đang cố gắng lấp đầy khoảng trống trong chính tâm hồn mình bằng những lời giải thích đã cũ mèm. "Anh... anh cũng không giỏi nhận biết khi nào em thực sự cần anh. Anh nghĩ em đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thứ. Em luôn độc lập, luôn tự chủ. Anh nghĩ đó là một phần của con người em mà anh yêu mến." Những lời này, khi thốt ra, càng khiến anh cảm thấy hèn hạ. Anh đã ngụy biện sự vô tâm của mình bằng cách khoác lên nó một cái tên đẹp đẽ là "sự tôn trọng tính cách độc lập" của cô. Anh đã biến sự yếu đuối của cô thành một gánh nặng mà cô phải tự mình gánh vác, và anh, một cách vô thức, đã đẩy cô ra xa, để cô một mình trong những khoảnh khắc cô cần anh nhất. Anh nhớ lại những lần cô khẽ nói "em hơi mệt", "em hơi buồn", và anh đã đáp lại bằng những lời động viên chung chung, hoặc tệ hơn là chuyển chủ đề. Anh đã không đào sâu, không hỏi thêm, không thực sự lắng nghe những gì ẩn chứa sau những lời nói ấy. Anh đã bỏ qua những dấu hiệu, những tiếng kêu cứu thầm lặng mà giờ đây, khi nhìn lại, anh thấy chúng rõ ràng đến đau lòng.

Mỗi lời anh nói ra, thay vì trở thành một lời biện minh, lại như một nhát dao tự đâm vào chính mình. Hoàng Minh cảm thấy trái tim mình rỉ máu, không phải vì bị người khác làm tổn thương, mà vì chính anh đã tự phơi bày sự tàn nhẫn của bản thân. Anh đã từng tự hào về sự lý trí, về khả năng tách bạch công việc và cảm xúc. Anh đã từng nghĩ rằng việc giữ một cái đầu lạnh trong mọi tình huống là một phẩm chất đáng quý. Nhưng giờ đây, anh nhận ra đó là một bức tường băng giá mà anh đã dựng lên giữa mình và Lâm An, ngăn cách anh không thể chạm tới những cảm xúc mong manh nhất của cô. Anh đã thất bại trong việc là một người yêu, một người bạn đời, một người đồng hành. Anh chỉ là một người đàn ông mải miết chạy theo những mục tiêu của riêng mình, và vô tình, đã giẫm nát trái tim người con gái mình yêu thương trên con đường đó.

***

Buổi tối chạng vạng dần bao trùm Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng'. Ánh đèn vàng ấm áp ban đầu giờ đây trở nên yếu ớt hơn, như đang cố gắng chống chọi lại bóng đêm đang len lỏi vào từng ngóc ngách. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều, nhưng không còn mang vẻ nhẹ nhàng nữa, mà trở thành một giai điệu u hoài, như lời tự sự cho một cuộc tình đã qua. Mùi cà phê và hoa nhài vẫn vương vấn, nhưng không thể làm dịu đi cái không khí ngột ngạt, nặng trĩu của sự hối tiếc. Bên ngoài cửa sổ, những chiếc xe cộ bắt đầu bật đèn, lướt qua như những bóng ma, phản chiếu ánh sáng lấp loáng trên mặt đường ẩm ướt. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những chiếc lá trên cây ven đường, tạo ra những âm thanh xào xạc mơ hồ.

Hoàng Minh tiếp tục lời biện minh yếu ớt của mình, giọng anh càng lúc càng nhỏ dần, như thể chính anh cũng không còn tin vào những gì mình đang nói nữa. "Và anh đã không muốn làm phiền em khi anh bận rộn. Anh nghĩ anh đã nhắn tin hỏi thăm, và em nói em ổn... Anh nhớ rất rõ, em đã nói em ổn." Anh dừng lại, giọng lạc đi, câu cuối cùng gần như chỉ là một tiếng thì thầm. Anh cố gắng bám víu vào cái ký ức về lời nói "em ổn" của cô, như một cái phao cứu sinh trong cơn bão lương tâm. Trong ký ức của anh, đó là một sự đảm bảo, một tín hiệu cho thấy mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Anh đã không bao giờ nghĩ rằng đằng sau hai từ đơn giản ấy lại là cả một thế giới của sự cô đơn và đau đớn.

Lâm An ngẩng đầu lên, ánh mắt cô giao với anh. Không có sự oán trách, không có sự giận dữ, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm, một sự thấu hiểu đến tận cùng. Cô khẽ gật đầu, chấp nhận lời anh, nhưng rồi lại nhẹ nhàng cất lời, mỗi từ cô nói ra như một mũi kim sắc bén, xuyên thẳng vào lớp vỏ bọc mà Hoàng Minh đã cố gắng dựng lên. "Em nói em ổn, Hoàng Minh. Vì em không muốn anh lo lắng thêm. Em biết anh đang có dự án quan trọng, anh đang phải chịu nhiều áp lực. Em không muốn mình trở thành gánh nặng của anh." Giọng cô nhẹ nhàng như một làn gió thoảng, không một chút oán trách, nhưng mỗi lời nói lại như một nhát dao vô hình, từ từ cứa vào trái tim Hoàng Minh, khiến nó rỉ máu từng giọt.

"Em không muốn mình trở thành gánh nặng của anh." Cụm từ ấy vang vọng trong đầu Hoàng Minh, đập mạnh vào những bức tường anh đã xây dựng. Anh đã luôn nghĩ rằng cô là một người phụ nữ mạnh mẽ, không cần dựa dẫm. Anh đã tự an ủi mình rằng cô có thể tự lo cho bản thân. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng sự "mạnh mẽ" ấy của Lâm An không phải là một bản năng tự nhiên, mà là một sự lựa chọn đầy đau đớn, một sự hy sinh thầm lặng mà cô đã chấp nhận để không làm phiền anh, để anh có thể toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp. Anh đã nhầm lẫn giữa sự độc lập và sự cô đơn. Anh đã bỏ qua những tín hiệu yếu ớt, những tiếng kêu cứu ngầm ẩn trong sự "ổn" của cô, vì anh quá tập trung vào những mục tiêu lớn lao của riêng mình.

Hoàng Minh đột ngột dừng lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như thể anh đang nhìn thấy một hình ảnh khác của chính mình, một hình ảnh méo mó, xa lạ và đáng khinh bỉ. Anh thấy một Hoàng Minh mải miết trong những con số, những bản kế hoạch, những cuộc họp kéo dài, hoàn toàn không hay biết rằng ở một nơi nào đó, người con gái anh yêu đang vật lộn với cơn sốt, với nỗi sợ hãi và sự cô đơn. Anh nhớ lại những lần anh gọi điện cho cô vào buổi tối muộn, giọng nói mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng lạc quan của cô. Anh đã nghĩ rằng cô ổn, thực sự ổn. Anh đã không hề nhận ra sự giằng xé bên trong cô, giữa mong muốn được anh quan tâm và nỗi sợ hãi làm phiền anh.

Cảm giác bất lực và hổ thẹn dâng trào trong anh, mạnh mẽ đến mức khiến anh gần như không thể thở được. Anh cúi gằm mặt, đôi vai anh run lên bần bật. Bàn tay anh buông thõng trên đùi, không còn siết chặt nữa, như thể mọi sức lực đã bị rút cạn. Anh cảm thấy như mình đang đứng trần trụi giữa một không gian rộng lớn, bị phơi bày tất cả những yếu kém, những lỗi lầm mà anh đã cố gắng che giấu, thậm chí là lừa dối chính mình. Anh đã từng nghĩ rằng mình là một người đàn ông có trách nhiệm, một người đàn ông của gia đình. Nhưng giờ đây, anh nhận ra mình chỉ là một kẻ ích kỷ, một kẻ mù quáng, đã đánh mất đi điều quý giá nhất mà không hề hay biết.

Lâm An vẫn ngồi đó, im lặng. Cô không nói thêm lời nào, chỉ khẽ nhấp một ngụm cà phê đã nguội. Đôi mắt cô nhìn Hoàng Minh đầy xót xa, nhưng không phải là sự xót xa của tình yêu, mà là của một người chứng kiến sự sụp đổ của một con người. Cô biết, những lời cô vừa nói ra, dù nhẹ nhàng đến mấy, cũng đã đủ sức mạnh để phá vỡ mọi lớp ngụy biện, mọi sự tự lừa dối mà Hoàng Minh đã xây dựng cho bản thân. Anh đã phải đối mặt với sự thật, một sự thật phũ phàng và đau đớn, về chính con người anh, về những gì anh đã gây ra.

***

Gió đêm thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô xoay vòng trên con đường vắng. Hoàng Minh đứng dựa vào thành Cầu 'Ký Ức Đứng Lại', cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, như thể sự thật về bản thân đang đông cứng trái tim anh. Quán cà phê đã ở lại phía sau, nhưng những lời nói, những ánh mắt, và đặc biệt là sự im lặng của Lâm An vẫn văng vẳng bên tai, đâm sâu vào tâm trí anh. Anh nhìn xuống dòng nước đen thẫm dưới chân cầu, những ánh đèn đường lờ mờ phản chiếu trên mặt nước tạo thành những dải sáng uốn lượn, méo mó. Dòng sông chảy xiết, mang theo vô vàn những bí mật, những câu chuyện không lời, giống như dòng thời gian đã cuốn trôi đi tình yêu của họ.

Anh đã lừa dối chính mình bao lâu nay? Câu hỏi ấy vang lên trong đầu anh, không ngừng nghỉ. Những lời biện minh anh đã thốt ra, những lý do anh đã từng cho là hợp lý, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn vỡ nát, không thể nào lắp ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Chúng chỉ là vỏ bọc cho sự vô tâm trắng trợn của mình, cho sự hèn nhát khi anh không dám đối mặt với những cảm xúc phức tạp, những nhu cầu tình cảm của người mình yêu. Anh đã nghĩ rằng mình đang xây dựng, đang vun đắp cho một tương lai tốt đẹp. Nhưng thực chất, anh chỉ đang phá hủy, đang đẩy đi những gì quan trọng nhất bằng chính sự thờ ơ và mù quáng của mình.

Lâm An không trách anh, nhưng ánh mắt cô ấy... nó nói lên tất cả. Ánh mắt không oán hận mà tràn đầy thấu hiểu, không giận dữ mà chất chứa nỗi buồn sâu thẳm, chính nó đã trở thành một bản án không lời, nặng nề hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Cô ấy đã không cần phải dùng lời lẽ sắc bén để chọc thủng những lớp phòng thủ của anh. Chỉ cần sự chân thật, sự chấp nhận nỗi đau của cô, đã đủ để khiến anh sụp đổ. Anh đã từng coi mình là một người đàn ông lý trí, mạnh mẽ, có khả năng kiểm soát mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh thấy mình thật yếu đuối, thật ngu ngốc khi đã bỏ lỡ vô vàn những khoảnh khắc, những cảm xúc, những tiếng lòng thầm kín mà đáng lẽ ra anh phải trân trọng.

Gió đêm rít lên từng hồi, luồn qua tóc anh, mang theo hơi lạnh ẩm của dòng sông. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đang giày vò tâm trí. Anh thấy Lâm An một mình trong căn hộ, vật lộn với cơn sốt, cố gắng gõ những dòng tin nhắn "em ổn" với ngón tay run rẩy. Anh thấy cô chờ đợi một cuộc gọi, một lời hỏi han chân thành, một cử chỉ quan tâm mà anh đã không hề hay biết. Anh thấy cô khóc một mình, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má xanh xao, trong khi anh, ở đâu đó, đang say sưa với công việc, với những mục tiêu mà anh tự đặt ra.

Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực anh không phải là sự nhẹ nhõm sau khi mọi thứ được phơi bày, mà là một hố sâu thăm thẳm của sự hối tiếc. Anh đã tự tin rằng mình yêu Lâm An, yêu bằng tất cả những gì anh có. Nhưng tình yêu ấy, dưới góc nhìn của cô, lại là một phiên bản khác, một phiên bản đầy những khoảng trống, những vết nứt, những lần bỏ quên. Anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Cụm từ ấy, giờ đây, không chỉ là một lời nhận định, mà là một sự thật khắc nghiệt, một bản chất tàn khốc của tình yêu của anh.

Hoàng Minh dựa vào thành cầu, cúi gằm mặt. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Cái gánh nặng của sự thật, của sự vô tâm đã được phơi bày, giờ đây đè nặng lên đôi vai anh. Anh đã từng nghĩ rằng sự chia tay của họ là một sự "xa dần" tự nhiên, một kết thúc "êm đẹp". Nhưng giờ đây, anh nhận ra đó là một vết thương sâu hoắm, một sự tàn phá âm thầm mà anh đã gây ra.

Sự chấp nhận và điềm tĩnh của Lâm An, không còn trách móc hay oán giận, đã báo hiệu rằng cô đang tiến gần hơn đến giai đoạn buông bỏ quá khứ và tìm kiếm sự bình yên cho bản thân. Còn anh, Hoàng Minh, anh đang đứng giữa một ngã tư đường của lương tâm, nơi mọi lý lẽ, mọi sự tự lừa dối đều đã sụp đổ. Sự sụp đổ trong nhận thức này sẽ dẫn đến một quá trình tự vấn sâu sắc và dai dẳng, khiến anh phải nhìn lại toàn bộ mối quan hệ dưới một lăng kính hoàn toàn mới. Anh đã từng nghĩ rằng mình đã cố gắng, đã nỗ lực theo cách của riêng mình. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng những nỗ lực "vụng về" ấy, chỉ tập trung vào những gì anh nghĩ là đúng, là đủ, đã không bao giờ đủ để bù đắp cho sự vô tâm, cho những khoảng trống anh đã tạo ra trong trái tim Lâm An.

Anh mở mắt, nhìn xuống dòng nước đen ngòm đang chảy xiết, cảm thấy một nỗi đau đớn không tên gặm nhấm tâm hồn. Anh đã mất cô, không phải vì hết yêu, mà vì anh đã không bao giờ thực sự nhìn thấy cô, không bao giờ thực sự hiểu được cô, không bao giờ thực sự yêu cùng một ký ức với cô. Và giờ đây, khi anh đã nhìn thấy, đã hiểu, thì tất cả đã quá muộn. Gió vẫn thổi, lạnh buốt, mang theo tiếng thì thầm của những ký ức đã vỡ tan, cuốn trôi đi một tình yêu đã từng tồn tại, nhưng không phải trong cùng một câu chuyện.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free