Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 373: Lời Hứa Bỏ Ngỏ: Nỗi Đau Hơn Cả Sự Vô Tâm

Dưới ánh đèn vàng dịu của Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', không gian vốn đã nhuốm màu hoài niệm giờ đây càng trở nên nặng trĩu. Tiếng nhạc Jazz vẫn lững lờ trôi, từng nốt trầm bổng như đang kể lại một câu chuyện buồn không hồi kết, câu chuyện về những mảnh ký ức không thể nào hòa hợp. Hoàng Minh vẫn cúi gằm mặt, hơi thở nặng nhọc vương vấn nỗi hổ thẹn vừa được phơi bày. Giọt nước mắt mặn chát ban nãy đã khô đi trên gò má, nhưng vết hằn của nó, cùng với cảm giác bỏng rát trong lồng ngực, vẫn còn đó, như một dấu ấn không thể chối bỏ của sự vỡ lẽ. Anh tránh ánh mắt của Lâm An, không dám đối diện với gương mặt thanh tú mà anh biết rằng giờ đây đang chất chứa một sự phức tạp đến nhường nào. Anh sợ hãi cái nhìn của cô, sợ hãi những gì nó có thể phản ánh về con người anh.

Lâm An ngồi đối diện anh, không hề thúc ép, không hề oán trách. Đôi mắt to tròn của cô, vốn dĩ đã mang sẵn một vẻ u buồn cố hữu, giờ đây càng sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả một đại dương cảm xúc. Cô không còn nhìn ra cửa sổ, mà tập trung vào Hoàng Minh, vào dáng vẻ suy sụp của anh. Cô cảm nhận được sự dằn vặt đang gặm nhấm tâm hồn anh, một sự dằn vặt chân thật đến đau lòng. Ký ức về những tin nhắn không hồi đáp vẫn còn tươi mới trong tâm trí cô, mang theo một nỗi đau âm ỉ. Nhưng song song với nỗi đau ấy, một thứ cảm xúc khác đang dần hình thành trong cô – sự đồng cảm. Nó không phải là sự tha thứ tuyệt đối, cũng không phải là sự quên lãng, mà là một sự thấu hiểu phức tạp, rằng anh, cũng như cô, đang mắc kẹt trong mớ bòng bong của những ký ức không đồng điệu này. Anh không phải là một kẻ ác độc, mà chỉ là một người đàn ông quá lý trí, quá tập trung vào thế giới của riêng mình, đến mức vô tình bỏ quên cả một thế giới khác đang tồn tại song song, ngay bên cạnh anh.

Không khí se lạnh bên ngoài, cùng với tiếng mưa phùn lất phất chạm nhẹ vào ô cửa kính, khẽ khàng gợi lên một ký ức khác, một ký ức mà Lâm An đã chôn sâu bấy lâu, nhưng giờ đây, trước sự sám hối của Hoàng Minh, nó lại hiện về rõ nét đến từng chi tiết. Cô khẽ hít một hơi thật sâu, giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm, pha lẫn chút tiếc nuối, như một làn gió mùa thu lướt qua tâm hồn đang hỗn loạn của anh.

"Anh có nhớ... cái đêm mưa phùn năm đó không?" Lâm An bắt đầu, giọng cô nhỏ đến mức Hoàng Minh phải căng tai lắng nghe, "Cái đêm mà thành phố chìm trong một màn mưa lất phất, không quá lớn nhưng đủ để làm ướt lạnh cả tâm hồn?"

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn còn mờ mịt một lớp sương mờ của nỗi đau, nhưng ẩn chứa một sự tò mò, một nỗi sợ hãi về điều sắp được nói ra. Anh khẽ gật đầu, cố gắng lục lọi trong ngăn kéo ký ức của mình. "Đêm mưa phùn..." anh lặp lại, như thể đang nếm trải lại hương vị lạnh giá của đêm đó.

"Anh từng hứa sẽ cùng em đi bộ về nhà," Lâm An tiếp tục, ánh mắt cô hướng về phía xa xăm, như đang nhìn thấy chính mình của quá khứ, "Dù chỉ một đoạn ngắn thôi, để em không phải về một mình trong màn mưa... Anh nói là 'chỉ một đoạn ngắn thôi', nhưng đối với em, lúc đó, nó là cả một lời hứa ấm áp, một sự an ủi giữa cái lạnh giá của đêm mưa." Giọng cô không hề có sự trách móc, chỉ là một sự tường thuật đầy hoài niệm, đầy tiếc nuối, khiến cho lời nói của cô càng trở nên nặng lòng.

Hoàng Minh nghe từng lời của Lâm An như một nhát dao cứa vào tim. Anh nhớ rồi. Anh nhớ cái đêm đó, nhớ lời hứa đó. Nhưng trong ký ức của anh, nó chỉ là một lời nói bâng quơ, một sự hứa hẹn vu vơ mà anh nghĩ có thể dễ dàng bù đắp sau này. "Anh nhớ..." giọng anh khô khốc, khó khăn đến nỗi anh phải nuốt khan, "Anh xin lỗi. Lúc đó... anh có một cuộc họp khẩn. Một dự án lớn đang đến hạn. Anh đã nghĩ... anh có thể bù đắp sau. Rằng em sẽ hiểu." Anh cố gắng tìm kiếm một lời bào chữa, nhưng chính anh cũng nhận ra sự yếu ớt, vô nghĩa của chúng. Những lời bào chữa đó, từng là tấm khiên vững chắc bảo vệ anh khỏi cảm giác tội lỗi, giờ đây lại trở thành những vết cứa sâu hơn vào chính tâm hồn anh.

Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nhiêu năm tháng chất chứa. "Em đã đứng dưới mái hiên của một cửa hàng tạp hóa cũ, cạnh ngã tư quen thuộc," cô kể, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn, "Em đã nghe 'Đêm mưa Hà Nội' trong danh sách nhạc của chúng ta, lặp đi lặp lại. Từng giai điệu, từng ca từ đều thấm đẫm sự chờ đợi. Em chờ anh. Mãi đến khi điện thoại hết pin, và cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ, em mới biết anh sẽ không đến." Cô không nhìn anh, nhưng từng từ cô nói ra đều như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Hoàng Minh, khiến anh khó thở. Cái tên bài hát, 'Đêm mưa Hà Nội', vang vọng trong tâm trí anh, như một bản án oan nghiệt, bản án cho sự vô tâm của chính anh.

Hoàng Minh cúi gằm mặt, hai tay anh siết chặt dưới gầm bàn, những khớp xương trắng bệch. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn cháy bỏng dâng lên từ tận đáy lòng. "Anh... anh không biết," anh thốt ra, giọng nói gần như một tiếng thì thầm, "Anh đã nghĩ em sẽ hiểu cho công việc của anh. Anh đã nghĩ... nó không quan trọng đến thế." Anh tự chất vấn mình. Quan trọng đến thế nào? Một lời hứa nhỏ bé, một cái nắm tay giữa đêm mưa, một sự hiện diện đơn thuần... Tại sao anh lại đánh giá thấp chúng đến vậy? Tại sao anh lại luôn đặt công việc, những con số, những dự án lên trên tất cả những cảm xúc, những mong mỏi giản dị của người anh yêu?

Bác Ba, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh, lẳng lặng đi ngang qua bàn của họ. Ông không nói một lời, chỉ khẽ đặt thêm một bình trà nóng nghi ngút khói, cùng một đĩa bánh ngọt nhỏ lên bàn. Hương trà ấm áp lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo của đêm mưa, nhưng không thể xua đi cái lạnh giá trong tâm hồn Hoàng Minh. Ánh mắt già nua của Bác Ba lướt qua hai người, đầy vẻ thấu hiểu, như thể ông đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện tương tự, những câu chuyện về sự mất mát, về những ký ức không đồng điệu. Cử chỉ ấy, không lời, lại mang một sức nặng của sự đồng cảm, một sự nhắc nhở về sự ngọt ngào đã từng tồn tại, nhưng giờ đây đã tan biến trong vị đắng của những hối tiếc muộn màng. Nó càng khiến Hoàng Minh cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng và đáng trách hơn bao giờ hết. Anh nhận ra, sự 'êm đẹp' mà anh vẫn luôn tự huyễn hoặc về cuộc chia tay của họ, chỉ là một tấm màn che phủ lên một vực thẳm của nỗi đau và sự thiếu sót mà anh đã gây ra.

Lâm An vẫn không trách móc. Cô chỉ nhìn anh, ánh mắt không hề có sự giận dữ, mà chỉ là một nỗi buồn sâu thẳm, một sự chấp nhận đau đớn. Cô hiểu rằng, Hoàng Minh của ngày đó, thật sự không thể hiểu được những gì cô đang trải qua. Anh đã từng là một người đàn ông lý trí, sống trong những con số và deadline, mà quên mất rằng tình yêu cần sự hiện diện, sự thấu hiểu và những lời hứa được giữ gìn. Và chính sự thấu hiểu đó, dù vẫn còn găm vào lòng cô một nỗi đau âm ỉ, lại giúp cô buông bỏ gánh nặng của sự oán trách. Cô đã từng cố gắng một mình quá lâu, cho một tình yêu mà anh không thể cảm nhận trọn vẹn. Cô đã nhớ những lúc cô đau, nhưng giờ đây, cô cũng bắt đầu nhìn thấy những lúc anh đã từng cố gắng, dù vụng về, dù không đúng cách. Và cô cũng nhận ra, anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ, quên mất những lời hứa mà anh đã bỏ lửng. Chính những lời hứa bỏ ngỏ đó, không chỉ là những lời nói suông, mà là những viên gạch xây nên bức tường ngăn cách giữa hai thế giới ký ức của họ, ngày càng cao và vững chãi.

***

Đêm đã về khuya, thành phố chìm trong một màn sương mờ ảo, lạnh lẽo, đúng như cái đêm mưa phùn năm nào mà Lâm An đã kể. Hoàng Minh trở về căn hộ của mình, bước chân nặng nề như mang theo cả một tảng đá. Cánh cửa kim loại lạnh lẽo khẽ khàng đóng lại phía sau anh, cắt đứt anh khỏi tiếng ồn ào xa xăm của phố thị, đẩy anh vào một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Căn hộ của anh, được thiết kế theo phong cách tối giản với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – cùng những vật liệu hiện đại như kính và kim loại, giờ đây càng trở nên trống trải, cô độc hơn bao giờ hết. Anh không bật nhiều đèn, chỉ để lại một vài ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn sàn góc phòng và ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính đang ở chế độ chờ. Mùi gỗ mới, xen lẫn thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn thường dùng, không đủ để lấp đầy sự trống rỗng đang ngự trị trong tâm hồn anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều, như một nhịp đập lạnh lẽo của sự cô đơn.

Anh không thay quần áo, không làm bất cứ điều gì. Chỉ đơn giản là thả mình xuống chiếc sofa da màu xám tro, thân hình cao ráo, cân đối của anh chìm nghỉm trong sự mệt mỏi và nỗi dằn vặt. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh qua khung cửa kính lớn, như những vì sao xa xôi không thể chạm tới. Lời của Lâm An về cái đêm mưa phùn, về lời hứa bỏ ngỏ, cứ vang vọng không ngừng trong đầu anh, xen lẫn với những mảnh ký ức anh đang cố gắng lục lọi, chắp vá lại.

"Đêm mưa Hà Nội..." anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, như đang độc thoại với chính mình. "Mình đã quên. Làm sao mình có thể quên được một chi tiết nhỏ nhặt như vậy, một lời hứa mà đối với cô ấy lại mang ý nghĩa lớn lao đến thế?" Anh nhắm mắt lại, cố hình dung lại khuôn mặt Lâm An dưới màn mưa, ánh mắt cô đầy hy vọng, rồi dần tắt lịm. Anh nhớ lại những lời bào chữa của mình: "cuộc họp khẩn", "dự án lớn". Lúc đó, anh đã thực sự tin rằng những điều đó quan trọng hơn tất cả. Anh đã đặt công việc lên hàng đầu, tin rằng tình yêu là một thứ có thể "để sau", có thể bù đắp khi có thời gian. Nhưng anh đã sai. Hoàn toàn sai.

"Mình đã quên cái cách cô ấy chờ đợi, cái cách cô ấy đặt niềm tin vào một lời hứa tưởng chừng nhỏ nhặt," Hoàng Minh tiếp tục độc thoại nội tâm, từng câu chữ như những mũi kim châm vào trái tim anh. "Mình đã nghĩ nó không quan trọng, nhưng đối với cô ấy, nó là tất cả." Anh cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc trong cách họ nhìn nhận thế giới. Anh nhìn bằng lý trí, bằng những giá trị thực tế. Còn cô, cô nhìn bằng trái tim, bằng những cảm xúc và những lời hứa. Chính sự khác biệt đó đã tạo nên một vực thẳm mà anh không hề hay biết, một vực thẳm mà anh đã tự tay đào sâu thêm bằng sự vô tâm và những lời hứa không thành.

"Không chỉ là tin nhắn không hồi đáp, không chỉ là sự vô tâm..." anh tự thì thầm, "mà là những lời hứa. Những lời hứa mình đã không giữ. Bao nhiêu lời hứa nữa? Bao nhiêu lần mình đã làm cô ấy thất vọng mà không hề hay biết?" Câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, nặng nề và đầy ám ảnh. Nó không chỉ là một lời hứa, mà là một chuỗi dài những sự thất hứa, những sự bỏ rơi vô hình mà anh đã tạo ra. Anh nhận ra, sự "vô tâm" của anh không phải là một lỗi lầm ngẫu nhiên, mà là một sự ưu tiên sai lầm có hệ thống, một sự thờ ơ có tổ chức đối với những nhu cầu cảm xúc của người khác, đặc biệt là người anh yêu.

Với một cử động nặng nề, Hoàng Minh bật chiếc máy tính bảng đặt trên bàn cà phê. Ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật những đường nét hằn học của sự day dứt. Anh mở `Album ảnh điện tử`, nơi lưu giữ hàng ngàn tấm ảnh chụp chung của anh và Lâm An. Anh bắt đầu lướt qua từng bức ảnh, từng khoảnh khắc. Đây là Lâm An tươi cười dưới nắng hè, đây là Lâm An rạng rỡ trong một buổi hẹn hò, và kia là Lâm An với ánh mắt đầy hy vọng nhìn về phía anh. Mỗi bức ảnh như một lát cắt của ký ức, nhưng giờ đây, chúng không còn mang vẻ đẹp rạng rỡ như xưa, mà phủ một màu u tối, màu của sự hối tiếc và nỗi đau.

Anh dừng lại ở một vài bức ảnh. Một bức chụp Lâm An đứng dưới một mái hiên, đôi mắt cô nhìn xa xăm, vẻ mặt hơi buồn bã. Lúc đó, anh đã nghĩ cô đang suy tư về điều gì đó vu vơ. Nhưng giờ đây, anh chợt nhận ra, đó có thể là một trong những lần cô chờ đợi anh, chờ đợi một lời hứa mà anh đã quên bẵng. Một bức ảnh khác, Lâm An đang cầm điện thoại, ánh mắt đầy mong chờ, nhưng rồi dần chuyển sang thất vọng. Anh đã chụp bức ảnh đó, nhưng anh đã không hề nhận ra cảm xúc thật sự ẩn giấu đằng sau nụ cười gượng gạo của cô.

Anh nhận ra những lời hứa "để sau" của mình, những cái "anh sẽ bù đắp sau", những "anh nghĩ em sẽ hiểu", đã không hề được thực hiện. Chúng chỉ tạo ra những khoảng trống không thể lấp đầy trong trái tim Lâm An, những vết sẹo vô hình nhưng đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Anh đã nghĩ anh là người lý trí, là người có trách nhiệm trong công việc, nhưng trong tình yêu, anh đã trở thành một kẻ thiếu trách nhiệm đến mức tàn nhẫn. Anh đã xây dựng một bức tường vô hình bằng những lời hứa bỏ ngỏ và sự thờ ơ, khiến cho Lâm An phải một mình gõ cửa, một mình đấu tranh, cho đến khi cô kiệt sức và từ bỏ.

Chiếc điện thoại đang đặt trên bàn, nơi anh vô thức lướt qua những bức ảnh, bất chợt trượt khỏi tay anh. Nó rơi xuống tấm thảm mềm mại một cách im lìm. Hoàng Minh không buồn nhặt lên. Anh gục mặt vào lòng bàn tay, những ngón tay siết chặt tóc. Một tiếng nấc khô khan bật ra từ cổ họng anh, rồi theo sau là những tiếng thở dốc nặng nề. Nỗi đau, sự hối tiếc và sự hổ thẹn bủa vây anh, nhấn chìm anh trong một vực sâu của cảm xúc. Anh đã từng là người đàn ông mạnh mẽ, lý trí, luôn kiểm soát được mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh lại là một kẻ tan vỡ, đối diện với sự thật trần trụi về những sai lầm của mình.

Đây không chỉ là sự vô tâm. Đây là sự làm tổn thương một cách vô ý nhưng có hệ thống. Anh đã không chỉ quên những lúc cô ở đó, mà còn quên đi những lúc cô chờ đợi, quên đi những lời hứa mà anh đã thản nhiên thốt ra. Khoảng cách trong ký ức và cách thể hiện tình yêu của họ đã quá lớn, quá sâu sắc để có thể hàn gắn. Và chính sự nhận ra này, dù đau đớn đến tận cùng, lại là một bước cần thiết để anh có thể đối diện với chính mình, đối diện với một khía cạnh đen tối hơn trong bản thân mà anh đã cố gắng chôn vùi bấy lâu. Anh đã không thể sống trong câu chuyện của cô, và cô đã không thể tồn tại trong câu chuyện của anh. Cả hai đã cố gắng, nhưng lại không bao giờ thực sự yêu cùng một ký ức. Và điều đáng tiếc nhất, không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Hoàng Minh nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của căn phòng thấm sâu vào da thịt, lạnh lẽo như chính trái tim anh lúc này.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free