Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 377: Những Nỗ Lực Không Tên: Sự Thấu Hiểu Muộn Màng Từ Phía Em
Màn đêm buông xuống, cơn mưa phùn vẫn giăng mắc như một tấm màn nhung ướt đẫm, bao phủ lấy thành phố đang chìm dần vào giấc ngủ. Hoàng Minh vẫn đứng đó, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, dõi theo bóng lưng nhỏ bé của Lâm An cho đến khi cô hoàn toàn khuất dạng vào con hẻm “Thời Gian Ngừng Lại”. Một cảm giác trống rỗng vô hạn dâng lên trong lồng ngực anh, nặng trĩu hơn bất cứ nỗi buồn nào anh từng biết. Đó không phải là sự hối tiếc đơn thuần, mà là sự bàng hoàng khi nhận ra một phần cốt lõi trong con người mình – sự lý trí đến mức vô tâm – đã nghiễm nhiên trở thành bức tường vô hình ngăn cách anh với người anh yêu thương nhất. Anh đã chấp nhận sự thật đau đớn này, chấp nhận rằng bản chất ấy, dù anh có muốn thay đổi đến đâu, cũng không thể san lấp được hố sâu của những ký ức đã vỡ vụn. Họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và giờ đây, khi những mảnh ký ức ấy đã được phơi bày, sự thấu hiểu nghiệt ngã này chỉ dẫn đến một sự buông bỏ đầy chua xót, chứ không phải một cơ hội để hàn gắn. Anh quay đầu, bước chậm rãi về phía chiếc xe của mình, tiếng mưa phùn tí tách vẫn không ngừng rơi, hòa cùng nhịp đập nặng nề trong trái tim.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua khung cửa sổ lớn, rải những vệt vàng dịu nhẹ lên sàn gỗ và những chậu cây cảnh xanh tươi trong căn hộ của Thanh Mai. Lâm An ngồi bên bậu cửa sổ, tay ôm một cốc trà nóng, hơi ấm từ cốc trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, nhưng không đủ để xua đi sự lạnh lẽo còn vương vấn trong tâm hồn. Đêm qua, cô đã trằn trọc không ngủ. Lời thú nhận của Hoàng Minh, dù chân thành đến đau đớn, lại mở ra một cánh cửa khác trong lòng cô. Cô đã từng chỉ nhìn thấy nỗi đau của mình, những lần bị bỏ quên, những tin nhắn không hồi đáp. Nhưng giờ đây, cô bắt đầu nhìn lại những “nỗ lực” vụng về của anh, những hành động mà anh nghĩ là cách thể hiện tình yêu, nhưng lại sai lệch hoàn toàn với những gì cô mong đợi.
"Anh ấy đã hiểu... Cuối cùng thì anh ấy cũng đã hiểu," cô độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí cô, nhẹ nhàng như tiếng gió, nhưng mang theo một nỗi buồn sâu sắc. Sự thừa nhận của Hoàng Minh, dù chân thành đến đau đớn, vẫn mang một màu sắc lý trí. Anh thừa nhận lỗi lầm, thừa nhận sự vô tâm của mình, nhưng cô biết, để anh thực sự "cảm" được nỗi đau của cô, để anh thấu cảm sâu sắc đến mức thay đổi bản chất của mình, là một chặng đường dài mà có lẽ họ không còn thời gian để đi cùng nhau. Một sự giải tỏa nhẹ nhàng len lỏi trong lòng cô, như một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng cùng lúc, nỗi buồn lại dâng lên gấp bội. Buồn vì sự thật không thể thay đổi, buồn vì những gì đã mất, và buồn vì họ đã không thể tìm thấy nhau trong cùng một ký ức. Cô đã từng nghĩ rằng sự thấu hiểu sẽ mang lại một chút bình yên, nhưng giờ đây, nó lại mang đến một tầng sâu hơn của sự tiếc nuối.
Căn hộ của Thanh Mai, với những bức tranh vẽ nhỏ, đồ gốm thủ công, và giàn cây leo xanh mướt trên ban công, luôn là nơi chốn bình yên, tràn đầy sức sống. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ, và mùi đất ẩm từ những chậu cây tạo nên một bầu không khí ấm áp, nghệ thuật. Nhưng sáng nay, sự bình yên đó dường như chỉ làm nổi bật thêm những gợn sóng trong lòng Lâm An. Cô lướt ngón tay qua màn hình điện thoại, mở "Album ảnh điện tử" đã lâu không chạm đến. Từng bức ảnh lướt qua, như một cuộn phim quay chậm về những năm tháng đã qua. Có những bức ảnh cô cười rạng rỡ, có những bức ảnh Hoàng Minh với vẻ trầm tư quen thuộc. Ánh mắt cô dừng lại ở một bức ảnh chụp trong quán cà phê cũ, Hoàng Minh đang chăm chú nhìn vào màn hình laptop, đôi lông mày khẽ chau lại, còn cô ngồi cạnh, tay cầm một cuốn sách, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong bức ảnh đó, cô nhớ mình đã từng cảm thấy một nỗi cô đơn nhẹ nhàng. Anh bận rộn với những con số, những dự án, còn cô thì chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Lúc ấy, cô chỉ thấy khoảng cách. Nhưng giờ đây, nhìn lại, cô tự hỏi, có phải anh cũng đang cố gắng theo cách của anh? Có phải anh đang xây dựng một tương lai mà anh nghĩ là tốt nhất cho cả hai? Anh đã từng nói về những kế hoạch, những hoài bão, và cô đã từng tin tưởng vào chúng. Những nỗ lực của anh, dù không biểu hiện bằng những lời nói ngọt ngào hay những hành động lãng mạn mà cô mong đợi, lại được thể hiện qua sự tập trung miệt mài vào công việc, vào việc "ổn định" cuộc sống. Cô đã từng nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Cố gắng, nhưng theo một ngôn ngữ tình yêu mà cô không thể hiểu, hoặc đã không đủ kiên nhẫn để giải mã.
Nỗi buồn không còn là sự oán trách, mà là nỗi tiếc nuối cho sự thiếu thấu hiểu từ cả hai phía. Hoàng Minh vô tâm, nhưng cô cũng đã quá chú trọng vào cảm xúc của mình mà quên đi những áp lực, những gánh nặng vô hình mà anh phải gánh vác. Mỗi người đều có một phiên bản riêng về tình yêu của mình, và cả hai đã quá say mê vào phiên bản đó mà không thể nhìn thấy câu chuyện của người kia. Cô khẽ thở dài, hơi sương từ miệng cốc trà lan tỏa trong không khí. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói ấy, từng là một sự chấp nhận đau đớn, giờ đây lại mang thêm một lớp nghĩa mới: sự chấp nhận những nỗ lực không phù hợp, những cố gắng không được công nhận, từ cả hai phía.
***
Buổi chiều, khi những tia nắng cuối ngày còn vương vãi trên tán lá xanh rì, nhuộm một màu vàng cam lãng mạn, Hoàng Minh và Lâm An lại gặp nhau tại Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng'. Không khí trong quán, với tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng hòa cùng tiếng ly tách khẽ khàng, tạo nên một sự hoài niệm đến nao lòng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ cũ của những bộ bàn ghế đã bạc màu theo thời gian, càng làm tăng thêm vẻ trầm mặc. Bác Ba, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh, như thường lệ, không nói một lời, chỉ đặt hai tách cà phê nóng hổi lên bàn rồi lặng lẽ quay đi. Sự im lặng của ông, cùng với ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trên trần, bao trùm không gian, làm nổi bật sự trầm tư trên khuôn mặt Hoàng Minh và nét buồn bã tinh tế của Lâm An.
Hoàng Minh vẫn giữ vẻ trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi dằn vặt khó tả. Anh đã có một ngày dài chìm trong suy nghĩ, những lời nói của Lâm An đêm qua cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh như một điệp khúc đau đớn. Anh cảm thấy có lỗi, một lỗi lầm không thể bù đắp. Anh đã từng nghĩ rằng sự lý trí của mình là một ưu điểm, giúp anh giải quyết vấn đề hiệu quả. Nhưng giờ đây, anh nhận ra nó chính là rào cản lớn nhất, biến anh thành một người vô tâm, không thể chạm tới những cảm xúc sâu kín nhất của người mình yêu.
Lâm An đặt tay lên mặt bàn gỗ đã nhẵn bóng, ngón tay miết nhẹ theo vành cốc cà phê. Cô hít một hơi thật sâu, như để gom hết can đảm. "Em đã nghĩ rất nhiều về những gì anh nói hôm qua, Minh ạ. Về sự vô tâm của anh, và cách anh không hề nhận ra những điều nhỏ nhặt đã làm tổn thương em." Giọng cô nhẹ nhàng, không còn chút trách móc hay oán hận, chỉ là một sự kể lể bình thản, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Hoàng Minh khẽ gật đầu, ánh mắt anh không rời Lâm An, cố gắng nắm bắt từng lời nói, từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt cô. Anh biết cô đang nói về những vết thương mà anh đã vô tình gây ra, và anh hoàn toàn chấp nhận điều đó. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả.
"Nhưng rồi..." Lâm An ngừng lại một chút, ánh mắt cô nhìn xa xăm, như đang lục tìm trong sâu thẳm ký ức. "Em cũng nhận ra, có lẽ anh cũng đã từng cố gắng, theo cách của riêng anh, dù nó không phải là thứ em mong đợi." Lời nói của cô như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng bất ngờ trong lòng Hoàng Minh. Anh ngẩng đầu lên, vẻ bối rối hiện rõ trong đôi mắt anh. Cố gắng? Anh đã cố gắng như thế nào? Trong ký ức của anh, những nỗ lực ấy dường như đã bị nhấn chìm bởi sự vô tâm của chính anh, và bởi những phản ứng đau khổ của cô. Anh nghĩ rằng mọi thứ anh làm đều sai, đều không đủ. Giờ đây, nghe cô nói về "nỗ lực" của anh, một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng anh. Anh im lặng, chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt dõi theo Lâm An, chờ đợi cô tiếp tục. Anh không biết phải nói gì, cảm thấy như có một lớp vỏ bọc dày cộp đang dần vỡ ra trong anh, hé lộ một điều gì đó mà anh chưa từng dám đối mặt.
***
Trời dần tối, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng trong quán cà phê càng trở nên rõ ràng hơn, phủ lên không gian một vẻ ấm cúng nhưng cũng đầy suy tư. Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, phản chiếu trên mặt đường ướt át sau cơn mưa phùn. Lâm An tiếp tục câu chuyện, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một tầng sâu của cảm xúc và sự chiêm nghiệm.
"Em nhớ những lúc chiếc cốc cà phê vỡ, Minh ạ. Em đã tự mình dán lại từng mảnh, cẩn thận ghép chúng vào với nhau, và em đã cảm thấy một nỗi cô đơn khủng khiếp khi anh bận công việc, không nhận ra em đang cố gắng cứu vãn một thứ gì đó đã vỡ tan trong mối quan hệ của chúng ta." Cô ngừng lại, khẽ thở dài. Hoàng Minh cúi đầu, lòng anh nặng trĩu. Anh nhớ chiếc cốc đó, một món quà cô tặng anh, nhưng anh chưa bao giờ nhận ra nó có ý nghĩa gì với cô khi nó vỡ. Anh chỉ nghĩ đó là một sự cố nhỏ. Anh đã quá vô tâm.
"Nhưng giờ đây..." Lâm An tiếp tục, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không còn sự oán trách, chỉ còn nỗi buồn và một sự thấu hiểu chua xót. "Giờ đây, em cũng hiểu, anh cũng có áp lực riêng. Anh nghĩ mình đang xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Anh tin rằng sự ổn định tài chính, sự nghiệp là cách tốt nhất để thể hiện tình yêu và sự quan tâm của anh. Có lẽ, trong mắt anh, việc em dán lại chiếc cốc đó chỉ là một việc nhỏ, không đáng để anh phân tâm khỏi những 'việc lớn' mà anh đang làm vì chúng ta."
Hoàng Minh siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, đôi mắt anh mờ đi vì cảm xúc. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Cô ấy nói đúng. Anh đã luôn nghĩ như vậy. Anh đã luôn tin rằng việc anh tập trung vào công việc, vào việc xây dựng nền tảng vững chắc cho tương lai là cách anh yêu cô, cách anh thể hiện trách nhiệm của mình. Anh đã quá lý trí để hiểu rằng đôi khi, một cái ôm, một lời an ủi, hay đơn giản là sự hiện diện bên cạnh khi cô đau khổ, lại có giá trị hơn tất thảy những gì anh đang cố gắng vun đắp.
Lâm An tiếp tục, "Em nhớ những đêm mưa, anh thường mở danh sách nhạc 'Đêm mưa Hà Nội' mà chúng ta từng nghe. Em thấy cô đơn vì anh chìm vào suy nghĩ riêng, em cảm thấy mình bị bỏ quên trong chính không gian chung của chúng ta." Cô khẽ cười buồn bã. "Nhưng em cũng biết, đó là cách anh thể hiện sự bình yên của mình, cách anh nghĩ là anh đang chia sẻ một phần thế giới nội tâm của anh với em. Đó là cách anh tận hưởng khoảnh khắc, và anh đã nghĩ rằng em cũng sẽ cảm thấy như vậy."
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lộ rõ sự day dứt và bàng hoàng. Anh đã từng nghĩ playlist đó là một biểu tượng của sự lãng mạn, của những kỷ niệm chung. Anh đã nghĩ rằng khi anh mở nó lên, cô sẽ hiểu rằng anh đang nhớ về những ngày đầu yêu nhau, về những đêm mưa Hà Nội mà họ từng dạo bước. Anh đã nghĩ đó là cách anh kết nối với cô. Nhưng anh đã quên mất rằng cô cần sự kết nối bằng lời nói, bằng ánh mắt, bằng những cử chỉ yêu thương, chứ không phải một bản nhạc vô tri. Sự vô tâm của anh không chỉ là sự thiếu nhận thức về cảm xúc của cô, mà còn là sự thiếu nhận thức về chính những nỗ lực của anh, khiến chúng trở nên vô nghĩa trong mắt cô. Anh đã không chỉ quên mất những lúc cô chờ, mà anh còn vô tình gạt bỏ đi cả những lúc anh đã cố gắng, vì anh không biết cách để những nỗ lực ấy được cô thấu hiểu.
"Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Lời nói của Hoàng Minh hôm qua vang vọng trong tâm trí anh. Nhưng giờ đây, anh lại nghe thấy một phiên bản khác, từ chính Lâm An: "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Cố gắng, nhưng theo một cách không ai hiểu được ai. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn xin lỗi một lần nữa, nhưng những lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Anh chỉ có thể gật đầu một cách khó khăn, ánh mắt lộ rõ sự day dứt và sự bàng hoàng khi anh nhận ra sự vô tâm của mình còn tệ hơn anh nghĩ, vì nó đã che lấp cả những nỗ lực của chính anh và khiến Lâm An phải tự mình tìm cách hiểu anh, một sự hiểu biết đến quá muộn.
Lâm An nhìn anh, một nụ cười buồn bã nở trên môi, rồi cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền trời đêm. Sự thấu hiểu từ phía Lâm An về những nỗ lực "không đúng cách" của Hoàng Minh đã là một yếu tố then chốt, khiến Hoàng Minh không còn bất kỳ sự bào chữa nào cho bản thân. Anh không thể nói rằng anh không cố gắng, bởi chính cô đã nhận ra điều đó. Nhưng anh cũng không thể nói rằng anh đã cố gắng đúng cách, bởi chính cô đã cảm thấy đau khổ. Sự thấu hiểu này, dù đến muộn, đã đẩy anh vào một tầng sâu hơn của hối tiếc và tự vấn. Nụ cười buồn bã của Lâm An và sự im lặng nặng trĩu cuối chương báo hiệu rằng dù có sự thấu hiểu, vết nứt trong mối quan hệ vẫn không thể hàn gắn, và con đường của họ sẽ rẽ đôi, mãi mãi.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.