Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 399: Lời Hối Tiếc Chân Thành Từ Một Trái Tim Muộn Màng
Trong không gian bao la của căn hộ mà anh từng nghĩ là tổ ấm, Hoàng Minh ngồi bất động trước màn hình máy tính. Đêm đã khuya, những ánh đèn vàng nhạt từ thành phố xa xăm hắt lên khung cửa kính lớn, tạo nên một bức tranh tĩnh mịch, nhưng trong lòng anh, một cơn bão tố đang gào thét. Căn hộ với thiết kế tối giản, tông màu xám lạnh chủ đạo, những đường nét kim loại sắc sảo và đồ nội thất hiện đại, tập trung vào công năng, chưa bao giờ anh thấy nó trống rỗng đến thế. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều, như một lời nhắc nhở về sự cô độc. Thoảng đâu đó, tiếng còi xe vọng lại từ xa, hay tiếng còi tàu hỏa rúc lên trong đêm, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ của không gian. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn, xen lẫn hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, giờ đây, không còn gợi lên cảm giác tự tin hay thành công, mà là một sự lạnh lẽo, xa cách.
Màn hình máy tính mở Album ảnh điện tử, ánh sáng xanh yếu ớt hắt lên khuôn mặt Hoàng Minh, phơi bày rõ nét sự mệt mỏi và nỗi dằn vặt đang gặm nhấm anh. Từng bức ảnh cũ lướt qua, vô số khoảnh khắc hạnh phúc mà anh từng nghĩ là vĩnh cửu. Lâm An trong bộ váy pastel nhẹ nhàng, cười rạng rỡ khi anh ôm cô từ phía sau trong một buổi chiều dạo biển. Lâm An với mái tóc dài buông xõa, ánh mắt lấp lánh khi cô kể về một giấc mơ nào đó dưới ánh đèn đường. Lâm An tựa đầu vào vai anh, đôi mắt nhắm nghiền, có lẽ là đang mơ mộng về một tương lai mà anh đã vô tình phá hủy. Anh lướt qua từng bức ảnh, nhưng giờ đây, mỗi nụ cười của Lâm An đều ẩn chứa một câu chuyện khác, một nỗi buồn anh chưa từng thấy, một sự thật đau lòng mà anh đã bỏ qua. Anh đã nhìn gì? Anh đã nghĩ gì khi em đứng cạnh anh với ánh mắt đó? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một lưỡi dao cứa sâu vào vết thương lòng.
Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói đó, giờ đây, không chỉ là một lời triết lý, mà là một sự thật trần trụi, nhức nhối đang bóc trần sự vô tâm của anh. Anh nhớ nụ cười của cô, nhưng anh đã quên mất những giọt nước mắt cô rơi sau lưng anh, những đêm cô thức trắng chờ đợi tin nhắn không bao giờ đến. Anh nhớ những buổi hẹn hò lãng mạn, nhưng anh đã quên mất những lần cô một mình đi qua con đường quen thuộc, với nỗi cô đơn gặm nhấm khi anh bận rộn với công việc, với những mục tiêu mà anh cho là quan trọng hơn tình yêu. Sự vô tâm của anh không phải là ác ý, mà là một lỗ hổng lớn trong cách anh yêu và tồn tại. Anh đã quá lý trí, quá thực tế, đến mức bỏ qua những cảm xúc, những khát vọng tinh tế của người mình yêu. Anh đã nghĩ mình đã yêu Lâm An, nhưng thực ra, anh đã yêu một hình bóng mờ nhạt của cô trong ký ức của anh, một hình bóng không hề mang theo những nỗi đau, những chờ đợi, những giấc mơ bị bỏ quên.
Hoàng Minh nhắm mắt lại, đôi tay siết chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Một cảm giác nặng trĩu, lạnh lẽo bao trùm lấy anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi sự nghẹt thở đang dâng lên trong lồng ngực. Cả đêm đó, anh cứ ngồi như vậy, ngắm nhìn những bức ảnh, nghe lại những đoạn hội thoại cũ trong trí nhớ, và mỗi lần như thế, một mảnh ký ức của Lâm An lại hiện lên, sắc nét và đau đớn hơn. Anh thấy cô đứng chờ anh dưới mưa, một mình, với chiếc ô màu xanh nhạt. Anh thấy cô ngồi lặng lẽ trong một góc quán cà phê quen thuộc, đôi mắt dõi theo cửa ra vào, chờ đợi một hình bóng mà mãi không thấy. Anh thấy cô cố gắng kể cho anh nghe về những ước mơ nhỏ bé của mình, về một ngôi nhà có vườn hoa hồng, về những chuyến đi xa, về những đứa trẻ, nhưng anh chỉ gật đầu hờ hững, tâm trí đã bay bổng đến những dự án, những con số.
Anh đã tự thuyết phục mình rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai, rằng anh đang xây dựng một nền tảng vững chắc. Anh đã nghĩ rằng khi anh thành công, anh sẽ có tất cả thời gian để bù đắp cho Lâm An. Nhưng anh đã sai. Anh đã quên mất rằng tình yêu không thể đợi chờ, không thể trì hoãn. Tình yêu cần được vun đắp từng ngày, bằng những điều nhỏ bé nhất, bằng sự lắng nghe và thấu hiểu. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh đã vô tình biến cô thành một vai phụ trong câu chuyện của chính mình, một người đợi chờ, một người bị bỏ quên.
Khi ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua ô cửa kính, hắt những tia sáng vàng nhạt lên sàn nhà lạnh lẽo, Hoàng Minh vẫn ngồi đó. Anh mở mắt, đôi mắt sâu giờ đỏ hoe và mệt mỏi. Anh biết mình không thể thay đổi quá khứ, không thể xóa bỏ những nỗi đau anh đã gây ra. Nhưng anh có thể làm một điều: đối mặt với nó, thừa nhận nó. Anh cần phải nói ra, không phải để cầu xin sự tha thứ, mà để Lâm An biết rằng, cuối cùng, anh đã hiểu. Anh đã thấy. Anh đã cảm nhận được một phần nhỏ bé của nỗi đau đó. Đó là sự tôn trọng muộn màng nhất mà anh có thể dành cho cô và cho mối tình đã qua của họ. Với đôi tay run rẩy, anh cầm điện thoại lên. Anh gõ đi gõ lại nhiều lần, xóa đi rồi viết lại, cố gắng tìm những từ ngữ thích hợp nhất để diễn tả sự hối hận đang cuộn trào trong lòng. Cuối cùng, anh chỉ gửi một tin nhắn ngắn gọn, nhưng nặng trĩu tâm tư: "Em có thể gặp anh không? Anh có điều muốn nói."
***
Hoàng Minh đến quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' vào một buổi chiều muộn, khi nắng đã bắt đầu nhạt dần và không khí se lạnh cuối thu len lỏi qua từng con phố. Anh chọn chiếc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi họ từng ngồi hàng giờ liền, cùng nhau đọc sách, cùng nhau mơ mộng về tương lai. Giờ đây, chỉ còn mình anh. Ánh nắng vàng yếu ớt hắt qua khung kính, nhuộm một màu hoài niệm lên từng góc quán. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đều đều vang lên, những giai điệu du dương nhưng không thể xua đi không khí nặng nề trong lòng anh. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, quyện với mùi gỗ cũ, vẫn ấm áp và quen thuộc, nhưng đối với Hoàng Minh, nó chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng, sự thiếu vắng của một người.
Anh không gọi gì, chỉ đơn giản là ngồi đó, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng cuối mùa đang chao nghiêng trong gió. Dáng người cao ráo, cân đối của anh vẫn toát lên vẻ điềm đạm thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi u buồn mà ít ai có thể nhận ra. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xám đơn giản, lịch sự, nhưng không thể che giấu được sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt góc cạnh. Mỗi tích tắc trôi qua, trái tim anh lại đập nhanh hơn một nhịp. Sự lo lắng, sự hối hận đan xen, tạo thành một gánh nặng vô hình đè nén lấy anh. Anh không biết Lâm An sẽ phản ứng thế nào, liệu cô có chấp nhận lắng nghe anh không. Anh chỉ biết rằng, anh cần phải nói ra. Anh cần phải đối mặt với sự thật, dù nó có đau đớn đến nhường nào.
Khoảng mười lăm phút sau, tiếng chuông cửa khẽ vang lên, báo hiệu có khách. Hoàng Minh ngẩng đầu lên. Lâm An bước vào quán. Cô vẫn vậy, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại buông xõa tự nhiên. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, nhẹ nhàng và nữ tính, toát lên vẻ dịu dàng quen thuộc. Gương mặt trái xoan của cô vẫn bình thản, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua một lượt khắp quán, rồi dừng lại ở chỗ anh. Trong ánh mắt ấy, Hoàng Minh nhận ra một sự tò mò, một chút dè dặt, nhưng không hề có sự oán trách hay giận dữ. Điều đó càng khiến anh cảm thấy day dứt hơn. Cô không còn giận anh, không còn oán trách anh, nhưng điều đó cũng có nghĩa là cô đã thực sự buông bỏ, đã không còn đặt anh vào vị trí để cô phải giận dỗi nữa.
Lâm An đi thẳng đến bàn anh, kéo ghế ngồi đối diện. Một khoảng lặng kéo dài, chỉ có tiếng nhạc jazz và tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy bar. Không khí bỗng trở nên đặc quánh, nặng nề bởi những điều chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng tức. Anh nhìn vào đôi mắt cô, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu nào đó. Nhưng đôi mắt cô chỉ tĩnh lặng, như mặt hồ không gợn sóng.
Lâm An là người phá vỡ sự im lặng trước. Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng ẩn chứa một sự kiên định. "Anh muốn nói gì?" Câu hỏi của cô không phải là một sự thúc giục, mà là một sự cho phép, một lời mời anh hãy nói ra những gì anh đã muốn nói. Hoàng Minh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, không né tránh. Anh cần phải chân thành, cần phải đối diện với tất cả. Anh hít một hơi sâu nữa, cố gắng gom góp tất cả sự dũng cảm và nỗi hối hận trong lòng. Giọng anh khàn đặc, nặng nề, như thể anh đang cố gắng đẩy ra một tảng đá đè nặng trong cổ họng. "Anh... anh muốn xin lỗi em, Lâm An." Từng lời nói bật ra khó khăn, nhưng lại mang theo một sức nặng không thể chối cãi.
Lâm An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Đôi mắt cô vẫn nhìn anh, chăm chú lắng nghe, không một chút phán xét. Sự bình tĩnh của cô khiến Hoàng Minh càng thêm đau đớn. Anh muốn cô giận dữ, muốn cô trách mắng, để anh có thể cảm thấy bớt tội lỗi hơn. Nhưng cô chỉ lắng nghe, bằng một sự chấp nhận mà anh chưa từng thấy. Anh biết rằng, đây không phải là một lời xin lỗi để quay lại, hay để hàn gắn. Đây là một lời xin lỗi cho quá khứ, cho những tổn thương anh đã gây ra, một lời xin lỗi để anh có thể tự giải thoát cho chính mình, và để cô có thể biết rằng, cuối cùng, nỗi đau của cô đã được nhìn thấy, đã được thừa nhận. Anh cảm thấy không khí se lạnh cuối thu len lỏi qua khung cửa, như đang vuốt ve vết thương lòng của cả hai. Nắng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn vàng dịu của quán cà phê, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng lại tràn ngập nỗi buồn.
***
Hoàng Minh bắt đầu nói, giọng anh trầm khàn, từng lời như được nén lại từ sâu thẳm trái tim. Anh không bào chữa, không lý giải, không tìm cách giảm nhẹ tội lỗi của mình. Anh chỉ đơn thuần là thừa nhận, bằng tất cả sự chân thành mà anh có. "Anh xin lỗi, Lâm An. Không phải chỉ vì những lần anh quên, không phải chỉ vì những lời hứa anh đã bỏ lỡ." Anh ngừng lại, nuốt khan, cố gắng kìm nén cảm xúc đang dâng trào. "Mà vì anh đã không bao giờ thực sự nhìn thấy nỗi đau của em. Anh đã không hiểu những giấc mơ thầm kín của em, những lần em đã cố gắng một mình."
Anh nhìn sâu vào đôi mắt Lâm An, không né tránh bất kỳ cảm xúc nào đang phản chiếu trong đó. "Anh đã quá tập trung vào bản thân, vào những mục tiêu của riêng mình, đến mức quên mất rằng tình yêu là một sự trao đổi, một sự sẻ chia hai chiều. Anh đã nghĩ rằng anh đang cố gắng vì tương lai của chúng ta, nhưng anh đã quên mất rằng tương lai đó cần được xây dựng từ hiện tại, từ những điều nhỏ bé nhất, từ sự lắng nghe và thấu hiểu. Anh đã vô tâm đến mức không nhận ra em đang tổn thương ngay cạnh anh, em đang khóc một mình, em đang chờ đợi anh trong vô vọng."
Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều vang lên, như một bản nhạc nền cho lời thú tội muộn màng của anh. Hoàng Minh cảm thấy từng lời nói bật ra đều nặng trĩu, như những viên đá đang được gỡ bỏ khỏi lồng ngực anh. Anh nói về những giấc mơ cô đã kể, về một ngôi nhà có ban công ngập nắng và hoa hồng, về những chuyến đi đến những vùng đất xa lạ, về những cuốn sách cô muốn viết. Anh nói về những lần anh đã gật đầu hờ hững, những lần anh đã trả lời tin nhắn một cách qua loa, những lần anh đã biến mất trong công việc mà không một lời giải thích. Anh đã nhìn những tấm ảnh cưới mà Lâm An thích trên tạp chí, nhưng chưa bao giờ thực sự hỏi cô về giấc mơ về một gia đình. Anh đã nghe cô kể về những sở thích mới, những bộ phim cô muốn xem, nhưng anh luôn trì hoãn, luôn nói "để sau".
Lâm An ngồi đối diện, lắng nghe. Đôi mắt cô rưng rưng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhưng cô không phát ra một tiếng nấc nào. Cô không ngắt lời, chỉ để những lời hối tiếc ấy thấm vào mình, như một dòng suối mát lành chảy qua một vùng đất khô cằn đã bao năm. Cô đã đợi lời này quá lâu rồi, Hoàng Minh. Cô đã từng khao khát được anh thấu hiểu, được anh nhìn thấy nỗi đau của cô, được anh thừa nhận những nỗ lực mà cô đã một mình gánh vác. Giờ đây, khi tất cả những điều đó được nói ra, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ kỳ, nhưng cũng đầy chua chát. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một nỗi đau vô nghĩa. Nó là nỗi đau đã được nhìn thấy, đã được thừa nhận.
"Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ," Hoàng Minh tiếp tục, giọng anh càng thêm khàn đặc. "Anh nhớ những nụ cười của em, nhưng đã quên mất những giọt nước mắt em rơi. Anh nhớ sự hiện diện của em, nhưng đã quên mất sự vắng mặt của anh trong những khoảnh khắc em cần anh nhất. Anh đã nghĩ anh yêu em, nhưng anh đã yêu một phiên bản của em trong trí nhớ của riêng anh, một phiên bản không có những vết xước, không có những tổn thương mà anh đã gây ra."
Lâm An khẽ gật đầu, nước mắt vẫn chảy thành dòng. Cô đưa tay lên lau vội, một nụ cười buồn thoáng qua trên môi. "Em... em đã đợi lời này lâu lắm rồi, Hoàng Minh." Giọng cô run run, nhưng mang theo một sự bình thản đáng kinh ngạc. "Cảm ơn anh. Cảm ơn vì cuối cùng anh cũng đã nhìn thấy." Cô không cần anh phải làm gì cả, không cần anh phải thay đổi quá khứ, không cần anh phải bù đắp. Cô chỉ cần anh biết. Và giờ thì anh đã biết.
Một khoảng lặng lại bao trùm quán cà phê. Lần này, nó không còn nặng nề hay dằn vặt như trước, mà mang một màu sắc của sự thanh thản, của sự giải thoát. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê chiếu lên gương mặt ướt đẫm nước mắt của Lâm An, và vẻ mặt hối hận của Hoàng Minh. Cảm giác trống rỗng trong lòng Hoàng Minh vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một sự trống rỗng vô nghĩa. Nó là một không gian để anh học hỏi, để anh trưởng thành. Anh nhận ra rằng, sự thấu hiểu sâu sắc này không dẫn đến sự hàn gắn. Khoảng cách giữa hai phiên bản ký ức, giữa cách họ yêu và đối xử với những cam kết đã quá lớn, không thể dung hòa. Họ đã không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại.
Nỗi buồn chung và sự chấp nhận lẫn nhau là nền tảng cho quá trình chữa lành cá nhân của mỗi người. Hoàng Minh biết, anh sẽ phải đối diện với bản chất của mình, với sự vô tâm đã ăn sâu vào cách anh sống và yêu. Anh sẽ phải học cách lắng nghe, học cách trân trọng những điều nhỏ bé, học cách nhìn nhận cuộc sống và các mối quan hệ một cách sâu sắc hơn. Con đường phía trước còn dài, và anh biết, đó sẽ là một hành trình đơn độc, nhưng cần thiết, để anh có thể trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Lời hối tiếc chân thành này, dù muộn màng, cũng là một sự tôn trọng cuối cùng cho những giấc mơ đã bị anh bỏ quên của Lâm An, và là một bài học sâu sắc cho chính anh, một bài học mà anh sẽ không bao giờ quên. Hoàng Minh nhìn Lâm An, thấy cô khẽ gật đầu một lần nữa, như thể đang nói lời tạm biệt cuối cùng với một phần của quá khứ. Anh biết, đã đến lúc để cả hai buông bỏ và tiến về phía trước, trên những con đường riêng của mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.