Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 398: Những Giấc Mơ Thầm Kín Anh Chưa Từng Lắng Nghe
Hoàng Minh bước vào Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' khi nắng chiều đã dần buông, mang theo theo chút se lạnh và ẩm ướt của những ngày cuối thu. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao trong quán đã được thắp lên, rải đều trên những chiếc bàn gỗ cũ kỹ và những bức tường màu nâu trầm. Một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa vào mùi cà phê rang xay thoang thoảng và hương gỗ cũ quen thuộc, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, gần như tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị bên ngoài. Anh chọn một góc quen thuộc, nơi anh thường ngồi mỗi khi đến đây, cạnh khung cửa kính bám hơi sương, nơi có thể nhìn ra con phố đang dần chìm vào bóng tối.
Anh khuấy nhẹ ly cà phê đen đã được đặt sẵn trên bàn, không đường, không sữa, chỉ vị đắng nguyên bản. Vị đắng ấy như thấm vào đầu lưỡi, lan tỏa chậm rãi, gợi nhớ đến những cảm xúc phức tạp đã đeo bám anh từ đêm hôm trước. Cái đêm mà anh và Lâm An đã gặp nhau trên cây cầu, không lời, chỉ bằng ánh mắt. Anh đã nhìn thấy trong đôi mắt cô không còn là sự giận dữ hay trách móc, mà là nỗi buồn sâu sắc, nỗi buồn của một người đã chấp nhận sự thật và đã buông bỏ. Và trong ánh mắt anh, là sự hối tiếc muộn màng, là lời xin lỗi vô thanh cho những lời hứa đã phai mờ, những ký ức đã bị anh bỏ quên.
Đêm đó, sau khi Lâm An quay lưng đi, bóng dáng nhỏ nhắn của cô dần khuất vào màn đêm, Hoàng Minh vẫn đứng lại rất lâu trên cầu. Gió lạnh buốt thổi qua, luồn lách qua từng kẽ tóc, từng lớp áo khoác, nhưng không lạnh bằng cái rùng mình trong tâm trí anh. Anh đã nhận ra, một cách đau đớn, rằng mình đã sống trong một phiên bản ký ức quá sức yên bình, quá sức nông cạn. Anh đã nhớ những lúc Lâm An ở đó, bên cạnh anh, mang đến cho anh sự yên ổn. Nhưng anh đã hoàn toàn quên mất những lúc cô chờ, chờ một tin nhắn, chờ một cuộc gọi, chờ một lời hứa được thực hiện. Anh đã nhớ những khoảnh khắc cô cười, nhưng quên mất những lần cô khóc một mình, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong bóng tối mà anh chưa bao giờ biết đến.
Cái cảm giác chấp nhận và nỗi buồn đồng điệu khi bước trên con hẻm cũ vài ngày trước, rồi đến sự thấu hiểu về những lời hứa mong manh dưới ánh sao mờ, tất cả đã gọt giũa đi lớp vỏ bọc lý trí cứng nhắc của anh, để lộ ra một tâm hồn đầy những vết sẹo của sự vô tâm. Anh không còn cảm thấy tức giận hay khó chịu khi đối diện với những ký ức khác biệt của Lâm An. Thay vào đó là một sự đau đáu, một sự day dứt không ngừng, như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Anh nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh đã yêu một Lâm An trong ký ức của anh, một cô gái hiền lành, ít đòi hỏi, luôn có mặt. Nhưng anh đã bỏ lỡ Lâm An thực sự, cô gái với những giấc mơ, những khát vọng, những nỗi đau thầm kín mà anh chưa bao giờ chịu khó lắng nghe.
Tiếng chuông cửa khẽ vang lên, kéo Hoàng Minh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Lâm An bước vào. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng màu kem, mái tóc dài vẫn mềm mại như xưa, xõa tự nhiên trên vai. Vóc dáng cô vẫn nhỏ nhắn, thanh thoát, nhưng giờ đây toát lên một vẻ trưởng thành, tĩnh tại hơn. Đôi mắt to tròn, long lanh ấy không còn vẻ u buồn tột cùng như những lần đầu họ gặp lại, mà thay vào đó là sự bình thản, một nỗi buồn đã được cất giữ sâu kín, được chấp nhận.
Họ nhìn nhau, không có sự ngượng nghịu, không có gượng gạo. Chỉ có một cái gật đầu nhẹ từ Lâm An, và một cái gật đầu đáp lại từ Hoàng Minh. Như những người bạn cũ, hay hai linh hồn đã trải qua một hành trình dài để tìm thấy sự bình yên trong nhau. Lâm An chọn chỗ đối diện anh, đặt chiếc túi xách nhỏ xuống ghế, tay khẽ vuốt mái tóc dài rồi chỉnh lại vạt áo. Cô gọi một ly trà hoa cúc, thứ đồ uống thanh đạm mà cô thường thích. Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm lấy hai người, nhưng không còn nặng nề hay căng thẳng như những cuộc gặp gỡ trước đó. Nó là một sự tĩnh lặng của sự chấp nhận, của sự thấu hiểu, của những điều không cần nói cũng tự khắc hiển hiện.
Hoàng Minh nhìn Lâm An, thấy cô đã thay đổi rất nhiều. Cô không còn cố gắng che giấu cảm xúc, cũng không còn tìm cách chứng minh ký ức của mình là đúng. Cô chỉ đơn giản là ở đó, hiện hữu, với tất cả những gì cô đã trải qua. Anh cảm nhận được sự nhẹ nhõm toát ra từ cô, một sự nhẹ nhõm của người đã được giải thoát khỏi gánh nặng của quá khứ. Anh biết, cuộc gặp hôm nay không phải để tranh cãi, không phải để níu kéo, mà là để hoàn tất một điều gì đó, để khép lại một chương sách đã dang dở.
Anh hít một hơi thật sâu, giọng trầm, có chút dè dặt, phá vỡ sự im lặng kéo dài. "Em muốn nói gì hôm nay, An?"
Lâm An khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt cô nhìn xa xăm, lướt qua những bức tranh treo trên tường, như đang tìm kiếm điều gì đó trong không gian quen thuộc ấy. "Em chỉ muốn anh biết... những điều em từng mơ." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự sâu sắc, một nỗi niềm thầm kín. Nó không phải là một lời buộc tội, cũng không phải là một sự trách móc. Chỉ đơn thuần là một lời bộc bạch, một câu chuyện được kể lại, như thể cô đang nói với chính mình, hoặc với một người bạn tri kỷ đã lâu không gặp. Hoàng Minh cảm thấy tim mình khẽ thắt lại. Anh biết, đây sẽ là một cuộc đối thoại quan trọng, một cuộc đối thoại mà anh đã bỏ lỡ từ rất lâu rồi.
***
Lâm An bắt đầu kể, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, êm ái, nhưng từng lời nói lại chứa đựng một nỗi hoài niệm sâu sắc, như thể cô đang mở ra một cuốn nhật ký cũ kỹ đã cất giấu từ lâu. Cô không nhìn thẳng vào Hoàng Minh, ánh mắt cô lướt qua những vật trang trí cũ trong quán, qua khung cửa kính nơi những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, đọng lại trên mặt kính như những giọt nước mắt vô hình. "Em từng mơ có một ban công nhỏ... anh biết không?" Cô khẽ nhấp môi cà phê, hương trà hoa cúc lan tỏa nhẹ nhàng, "Em muốn trồng thật nhiều hoa, và mình sẽ ngồi đó, uống trà vào mỗi sáng Chủ Nhật. Anh đọc sách, em thì vẽ hoặc chỉ đơn giản là ngắm nhìn thành phố thức dậy. Em đã hình dung ra những chậu cẩm tú cầu màu xanh biếc, những bông hồng leo rực rỡ, và cả những chậu lavender thơm ngát. Em đã nghĩ, sẽ thật tuyệt vời nếu chúng ta có thể tự tay chăm sóc chúng, nhìn chúng lớn lên từng ngày, như cách chúng ta vun đắp tình yêu của mình vậy."
Hoàng Minh ngồi im lặng, đôi khi anh nắm chặt tay dưới gầm bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chiếc ly cà phê đã nguội. Từng câu chữ của Lâm An như một nhát dao cứa vào lòng anh, không đau đớn dữ dội, mà là một sự nhói buốt âm ỉ, dai dẳng. Anh nhớ lại bản phác thảo ngôi nhà mơ ước mà anh từng vẽ, những đường nét khô khan, thực dụng. Anh chưa bao giờ nghĩ đến một ban công đầy hoa, chưa bao giờ hình dung ra một buổi sáng Chủ Nhật an yên như thế. Trong ký ức của anh, ngôi nhà ấy chỉ là một mục tiêu, một cột mốc cần đạt được, một biểu tượng của sự thành công và ổn định. Anh đã quên mất rằng, một ngôi nhà không chỉ là những bức tường và một mái che, mà còn là nơi chứa đựng những giấc mơ, những khoảnh khắc bình dị và những kết nối tâm hồn.
Lâm An tiếp tục, giọng cô thấp dần, như đang thì thầm với chính những giấc mơ của mình. "Em cũng từng lên kế hoạch cho một chuyến đi Sa Pa, vào mùa lúa chín. Em muốn mình sẽ đi bộ thật nhiều, và chụp thật nhiều ảnh. Anh sẽ thích cảnh núi non hùng vĩ đó lắm." Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười buồn bã. "Em đã tìm hiểu kỹ về những con đường mòn, những bản làng cổ kính, những món ăn địa phương. Em đã nghĩ đến việc mình sẽ cùng nhau ngắm nhìn những thửa ruộng bậc thang vàng óng ả dưới ánh nắng chiều tà, hít thở không khí trong lành của núi rừng. Em còn hình dung ra anh sẽ cầm máy ảnh, ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất của phong cảnh, và cả những khoảnh khắc của em nữa. Em đã từng kể cho anh nghe về nó, nhớ không? Anh chỉ gật đầu, nói là 'để sau này rảnh rồi mình đi'. Nhưng sau này thì không bao giờ đến."
Hoàng Minh gật đầu nhẹ, ánh mắt dõi theo cô, lắng nghe từng lời, từng chi tiết nhỏ bé. Anh nhớ. Anh thực sự nhớ Lâm An từng kể về Sa Pa. Nhưng trong ký ức của anh, đó chỉ là một câu chuyện thoáng qua, một ý tưởng vu vơ, không hề cụ thể, không hề quan trọng. Anh đã bận rộn với dự án mới, với những con số, với những kỳ vọng từ Ông Phi về việc mở rộng thị trường. Những chuyến đi, những giấc mơ lãng mạn dường như quá xa vời, quá không thực tế đối với một người luôn đặt công việc lên hàng đầu như anh. Anh đã vô thức gạt bỏ những 'chuyện nhỏ nhặt' đó, tin rằng khi anh 'thành công', anh sẽ có đủ thời gian và tiền bạc để thực hiện tất cả. Nhưng anh đã không nhận ra rằng, thời gian và tiền bạc không thể mua lại được những khoảnh khắc, những cảm xúc đã trôi qua.
"Em còn muốn anh lắng nghe những bản nhạc em thích," Lâm An nói, khẽ ngước nhìn anh, ánh mắt cô thoáng một tia buồn bã. "Những bản nhạc không lời, những giai điệu nhẹ nhàng mà em tin rằng sẽ chạm đến tâm hồn anh. Hoặc đôi khi, chỉ đơn giản là cùng nhau đọc sách trong im lặng, mỗi người một cuốn, nhưng cảm nhận được sự hiện diện của đối phương. Em đã mua một vài cuốn sách mà em nghĩ anh sẽ thích, những cuốn sách về triết lý, về cuộc sống, và em đã mong chờ đến một buổi tối nào đó, khi chúng ta có thể cùng nhau ngồi lại, chia sẻ những suy nghĩ của mình về những trang sách ấy. Nhưng anh luôn bận, Minh. Luôn có những cuộc họp đột xuất, luôn có những email cần trả lời, luôn có những con số cần phân tích."
Từng câu nói của Lâm An như một dòng nước lạnh chảy qua trái tim Hoàng Minh. Anh nhớ những lúc anh ngồi cùng cô, nhưng tâm trí anh lại ở đâu đó rất xa, với những tính toán, những kế hoạch. Anh đã nghĩ mình đang ở bên cô, đang dành thời gian cho cô. Nhưng thực tế, anh chỉ đơn thuần là có mặt về thể xác, còn tâm hồn anh thì vẫn mắc kẹt trong thế giới công việc của mình. Anh đã nghe những bản nhạc cô bật, nhưng chỉ là những âm thanh lướt qua, không bao giờ thực sự đi vào tâm trí anh để anh suy nghĩ, để anh cảm nhận. Anh đã thấy những cuốn sách cô mua, nhưng chưa bao giờ thực sự mở chúng ra, chưa bao giờ hỏi cô về nội dung của chúng. Anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc tâm hồn em chờ được anh lắng nghe.
"Em còn nhớ," Lâm An tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, "có những lần em vẽ phác thảo một bức tranh mà em muốn anh là người mẫu. Hay một dự án nghệ thuật nhỏ em muốn thực hiện cùng anh, một bức tranh tường cho căn hộ mới của chúng ta, hay đơn giản là cùng nhau làm một bộ album ảnh kỷ niệm. Em đã nghĩ, anh sẽ thích thú với việc đó, sẽ cùng em tạo nên những điều đẹp đẽ. Nhưng em chưa bao giờ có đủ dũng khí để nói ra, vì em sợ anh sẽ nghĩ đó là những ý tưởng trẻ con, không thực tế. Em sợ anh sẽ lại bận rộn, và giấc mơ nhỏ bé ấy của em sẽ lại bị bỏ quên."
Đến lúc này, Hoàng Minh không thể giữ được sự điềm tĩnh của mình nữa. Anh cảm thấy một nỗi ân hận sâu sắc, một sự cào xé dữ dội trong lòng. Những giấc mơ nhỏ bé, giản dị ấy, chúng chất chứa cả thế giới của Lâm An. Chúng là bản chất của cô, là những khát vọng thầm kín nhất của một tâm hồn nhạy cảm và giàu cảm xúc. Và anh, một cách vô thức, đã bỏ lỡ tất cả. Anh đã không chỉ bỏ lỡ những giấc mơ của cô, mà còn bỏ lỡ cơ hội để thực sự kết nối với tâm hồn cô, để hiểu cô sâu sắc hơn. Anh đã nghĩ mình yêu cô, nhưng anh đã yêu một phiên bản Lâm An do chính anh tạo ra, một phiên bản không có những giấc mơ, không có những khát vọng, một phiên bản chỉ đơn thuần là sự yên ổn và bình lặng. Ký ức của anh là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và phiên bản của anh đã thiếu đi quá nhiều màu sắc, quá nhiều cảm xúc. Anh chưa bao giờ thực sự lắng nghe.
***
Đèn trong quán đã lên sáng hơn, hắt ánh vàng ấm áp lên khuôn mặt của Hoàng Minh và Lâm An, nhưng không thể xua đi cái cảm giác se lạnh đang bao trùm. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều, êm dịu, như một lời thì thầm của quá khứ. Hoàng Minh nghe Lâm An kể, từng chi tiết nhỏ bé, từng giấc mơ giản dị như một nhát dao cứa vào lòng anh, càng lúc càng sâu. Anh cúi đầu, tay anh siết chặt ly cà phê đã nguội, cảm nhận sự tê tái của những cảm xúc hỗn độn đang trỗi dậy. Anh nhận ra tất cả những điều đó, anh chưa bao giờ thực sự nghe thấy. Hoặc anh đã nghe, nhưng chỉ là những âm thanh lướt qua, không bao giờ thực sự đi vào tâm trí anh để anh suy nghĩ, để anh trân trọng, để anh hiện thực hóa.
Anh nhớ lại những năm tháng đó, mình đã bận rộn với dự án khởi nghiệp như thế nào. Những đêm thức trắng bên máy tính, những cuộc họp kéo dài đến khuya, những áp lực từ Ông Phi về việc phải đạt được các mục tiêu tài chính, về việc phải xây dựng một đế chế vững chắc. Anh đã luôn tin rằng, sự nghiệp vững vàng sẽ là nền tảng cho một tương lai hạnh phúc của cả hai. Anh đã vô thức gạt bỏ những 'chuyện nhỏ nhặt' về hoa, về chuyến đi, về âm nhạc, về những bức tranh, để tập trung vào 'những việc lớn', những mục tiêu cụ thể, đo lường được bằng con số và thành quả. Anh đã nghĩ, khi anh thành công, anh sẽ có tất cả thời gian để bù đắp cho Lâm An. Nhưng anh đã sai. Anh đã quên mất rằng tình yêu không thể đợi chờ, không thể trì hoãn. Tình yêu cần được vun đắp từng ngày, bằng những điều nhỏ bé nhất, bằng sự lắng nghe và thấu hiểu.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn Lâm An. Giờ đây, cô đang nhìn anh với ánh mắt không oán trách, không giận dữ, chỉ là một sự tĩnh lặng đến khó tả. Có lẽ, đó là ánh mắt của sự giải thoát, của sự nhẹ nhõm khi những điều thầm kín bấy lâu đã được nói ra, đã được một người từng rất quan trọng lắng nghe. Hoàng Minh cảm thấy một nỗi ân hận sâu sắc, như một hố sâu không đáy đang nuốt chửng lấy anh. Anh nhận ra anh đã bỏ lỡ không chỉ những giấc mơ của cô mà còn cả cơ hội để thực sự kết nối với tâm hồn cô, để yêu cô một cách trọn vẹn. Anh đã quá tập trung vào bản thân, vào những mục tiêu của riêng mình, đến mức quên mất rằng tình yêu là một sự trao đổi, một sự sẻ chia hai chiều.
Sự vô tâm của anh không phải là ác ý, mà là một lỗ hổng lớn trong cách anh yêu và tồn tại. Anh đã quá lý trí, quá thực tế, đến mức bỏ qua những cảm xúc, những khát vọng tinh tế của người mình yêu. Anh đã nghĩ mình đã yêu Lâm An, nhưng thực ra, anh đã yêu một hình bóng mờ nhạt của cô trong ký ức của anh, một hình bóng không hề mang theo những nỗi đau, những chờ đợi, những giấc mơ bị bỏ quên. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, giọng anh khàn đặc, nghẹn lại trong cổ họng. "Anh... anh thật sự xin lỗi. Anh chưa bao giờ... lắng nghe em đủ." Từng lời nói bật ra nặng nề, như thể anh đang cố gắng đẩy ra một tảng đá đè nặng trong lòng. Đôi mắt sâu của anh giờ đây không còn vẻ điềm đạm thường thấy, mà chất chứa sự đau buồn, sự hối hận tột cùng.
Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua trên môi cô, một nụ cười đầy sự chấp nhận và bình yên. "Không sao đâu, Minh. Giờ thì anh biết rồi. Đó là tất cả những gì em cần." Giọng cô vẫn nhẹ, nhưng mang theo một sức nặng của sự thấu hiểu, của việc đã buông bỏ. Cô không cần một lời xin lỗi để cảm thấy tốt hơn, cô cần sự thấu hiểu, cần anh biết được những gì cô đã trải qua, những gì cô đã từng mơ. Và giờ đây, điều đó đã thành hiện thực.
Một khoảng lặng lại bao trùm, nhưng lần này, nó không còn nặng nề hay dằn vặt. Đó là khoảng lặng của sự thanh thản, của sự giải thoát. Hoàng Minh cảm thấy nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một nỗi đau vô nghĩa. Nó là nỗi đau của sự nhận thức, của sự trưởng thành. Anh nhận ra rằng, sự thấu hiểu sâu sắc này không dẫn đến sự hàn gắn. Khoảng cách giữa hai phiên bản ký ức, giữa cách họ yêu và đối xử với những cam kết đã quá lớn, không thể dung hòa. Họ đã không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại.
Lâm An từ từ đứng dậy. Cô đặt vài tờ tiền lên bàn, đủ cho cả hai ly đồ uống. Cô không nói thêm lời nào, không một cử chỉ níu kéo. Cô chỉ đơn giản là quay lưng, bước đi chậm rãi về phía cửa ra vào. Tiếng chuông cửa khẽ vang lên khi cô rời đi, rồi lại chìm vào tiếng nhạc jazz và mùi cà phê quen thuộc. Bóng dáng nhỏ nhắn của cô dần khuất sau cánh cửa kính, để lại Hoàng Minh một mình trong không gian quán cà phê ấm cúng mà giờ đây anh cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.
Anh vẫn ngồi đó, bất động. Ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh. Hoàng Minh biết, Lâm An đã tìm thấy sự bình yên hơn sau khi giải bày những điều thầm kín ấy. Cô sẽ tiến tới một tương lai không còn bị ràng buộc bởi quá khứ. Còn anh, Hoàng Minh, anh sẽ phải đối diện với bản chất của mình, với sự vô tâm đã ăn sâu vào cách anh sống và yêu. Anh sẽ phải học cách lắng nghe, học cách trân trọng những điều nhỏ bé, học cách nhìn nhận cuộc sống và các mối quan hệ một cách sâu sắc hơn. Con đường phía trước còn dài, và anh biết, đó sẽ là một hành trình đơn độc, nhưng cần thiết, để anh có thể trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, không chỉ cho tương lai của anh, mà còn là một sự tôn trọng cuối cùng cho những giấc mơ đã bị anh bỏ quên của Lâm An.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.