Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 397: Lời Hứa Mong Manh Dưới Ánh Sao Mờ

Con đường phía trước trải dài, và mỗi người đều phải tự bước tiếp, mang theo những mảnh vỡ của ký ức, nhưng với một tâm hồn đã được thanh lọc, đã chấp nhận và đã buông bỏ. Hoàng Minh và Lâm An, sau cuộc gặp gỡ định mệnh ở Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại', đã rẽ lối. Bóng dáng họ dần khuất vào màn đêm, mang theo những bài học đắt giá và một sự bình yên lạ lùng, như thể một chương sách cũ cuối cùng cũng đã khép lại, nhưng vẫn còn dư âm của những dòng chữ đã in hằn sâu trong tâm khảm.

***

Chiều muộn buông xuống căn hộ của Thanh Mai, mang theo ánh sáng vàng dịu len lỏi qua giàn cây leo xanh mướt trên ban công. Căn phòng, như thường lệ, đắm mình trong một vẻ đẹp ấm áp và nghệ thuật, với những đồ gốm thủ công được sắp đặt tinh tế trên kệ gỗ, những bức tranh vẽ nhỏ của những họa sĩ địa phương treo trên tường trắng, và hàng chồng sách cao ngất, tỏa ra mùi giấy cũ thân thuộc. Tiếng chim hót líu lo từ một lồng chim nhỏ treo gần cửa sổ, hòa cùng điệu nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc đĩa than cũ, tạo nên một không gian bình yên đến lạ. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ mở hé, mang theo mùi đất ẩm từ chậu cây cảnh và thoang thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu mát, khiến không khí càng thêm phần thư thái.

Lâm An đang ngồi trên sàn gỗ, giữa một "biển" sách và những hộp kỷ vật cũ, cẩn thận sắp xếp lại từng món đồ. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, mái tóc dài được buộc gọn gàng phía sau, để lộ gương mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt to tròn của cô lướt qua từng trang sách, từng bức ảnh, như đang đọc lại một cuốn nhật ký vô hình của chính mình. Những món đồ này đã từng chất chứa biết bao câu chuyện, giờ đây, chúng chỉ còn là những dấu tích mờ nhạt của một thời đã qua, nhưng vẫn đủ sức lay động những ký ức sâu kín nhất.

Cô với tay lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ, đã cũ và sờn màu. Bên trong là một vài bức thư tay, những tấm thiệp chúc mừng sinh nhật, và nằm gọn ghẽ giữa lớp vải nhung đã bạc màu, là một chiếc mặt dây chuyền hình ngôi sao năm cánh bằng bạc, đã hơi cũ kỹ và không còn sáng bóng như ngày đầu. Ngón tay Lâm An khẽ vuốt ve bề mặt kim loại mát lạnh, cảm nhận những đường nét khắc họa tinh xảo, nhưng giờ đây đã phai mờ bởi thời gian. Ánh mắt cô xa xăm, như xuyên qua bức tường của hiện tại, trở về với một đêm trăng thanh vắng nào đó của quá khứ.

"Ngôi sao dẫn lối... Anh đã từng nói vậy. Anh có còn nhớ không, Hoàng Minh?" Lâm An thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm mang theo một nỗi buồn sâu thẳm, không còn chút giận dữ hay oán trách nào. Cô nhớ như in đêm Hoàng Minh tặng cô chiếc mặt dây chuyền này. Họ đang ngồi trên một bãi cỏ ven sông, dưới bầu trời đầy sao. Anh đã chỉ lên chòm sao Bắc Đẩu, nói rằng chiếc mặt dây chuyền này sẽ là "ngôi sao dẫn lối" cho cô, và cho cả hai, bất kể cuộc đời có đưa họ đi đâu. Anh đã hứa sẽ luôn ở bên, tìm thấy cô dù cô có lạc lối ở bất cứ đâu. Lời hứa ấy, vào thời điểm đó, rực rỡ như những vì tinh tú trên cao, thắp sáng cả tâm hồn cô.

Thế nhưng, những lời hứa đó đã phai nhạt dần theo thời gian, như ánh bạc của chiếc mặt dây chuyền này. Anh đã bận rộn với công việc, với những dự án không tên, và cô đã dần cảm thấy mình lạc lõng trong chính mối quan hệ của mình, không còn tìm thấy "ngôi sao dẫn lối" nào cả. Những cuộc gọi không được hồi đáp, những tin nhắn chỉ nhận lại sự im lặng, những lần cô đơn chờ đợi trong đêm tối. Cô đã từng giận dữ, đã từng oán trách, đã từng tự hỏi tại sao anh có thể quên đi những lời thề non hẹn biển, những cam kết thiêng liêng như vậy.

Nhưng giờ đây, sau cuộc đối thoại đau đớn và cuộc gặp gỡ không lời trên con hẻm cũ, Lâm An không còn cảm thấy giận dữ nữa. Chỉ còn lại một nỗi buồn sâu thẳm, một sự chấp nhận lặng lẽ. Cô hiểu rằng Hoàng Minh không cố ý làm tổn thương cô, không cố ý lãng quên. Anh chỉ đơn giản là đã vô tâm, đã mải mê với những mục tiêu khác mà bỏ quên đi những giá trị cảm xúc, những lời hứa mong manh mà cô đã trân trọng như cả một vũ trụ.

"Anh không cố ý, nhưng em đã tin vào lời hứa đó... tin vào anh," cô nghĩ thầm, ngón tay vẫn vuốt ve chiếc mặt dây chuyền lạnh buốt. Nỗi đau vẫn ở lại, vẫn hằn sâu trong trái tim cô, nhưng nó đã biến đổi. Không còn là vết thương rỉ máu, mà là một vết sẹo cũ, âm ỉ nhưng không còn nhức nhối. Cô đã học được cách sống chung với nó, như một phần không thể tách rời của câu chuyện cuộc đời mình.

Lâm An khẽ thở dài, hơi thở mang theo mùi hoa nhài từ ban công. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc mặt dây chuyền trở lại hộp, không khóa, không cất giấu. Cô không còn cần phải trốn tránh hay chôn vùi những kỷ niệm này nữa. Chúng là một phần của cô, những ký ức đã định hình nên con người cô ngày hôm nay. Cô nhìn ra ngoài ban công, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Mùi đất ẩm và hương hoa thoảng qua, mang theo một cảm giác thanh thản lạ lùng. Cô đã chấp nhận rằng sự mong manh của lời hứa, sự dễ dàng của việc lãng quên, là một phần của bản chất con người, và cô, cũng như Hoàng Minh, đều là nạn nhân của nó theo một cách nào đó. Một sự thấu hiểu chua xót, nhưng cần thiết để cô có thể buông bỏ thật sự.

***

Cùng lúc đó, tại căn hộ của Minh An, không gian lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Thiết kế tối giản, với những tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, tạo nên một vẻ thanh lịch nhưng cũng có chút cô độc. Những bức tường kính lớn nhìn ra khung cảnh thành phố đang lên đèn, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình sừng sững dưới ánh hoàng hôn. Âm thanh điều hòa chạy êm ái, xen lẫn tiếng còi xe vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng của đô thị, nhưng đối với Hoàng Minh, nó chỉ là một thứ tiếng ồn nền vô nghĩa. Mùi gỗ mới từ bàn làm việc, thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp và dư vị cà phê phin còn vương lại trong không khí, tất cả đều gợi lên một sự gọn gàng, có tổ chức đến lạnh lùng.

Hoàng Minh ngồi trầm ngâm bên bàn làm việc, ánh mắt mệt mỏi và đầy suy tư. Anh có dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư, ít khi biểu lộ cảm xúc rõ ràng ra bên ngoài. Hôm nay, sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt anh, những đường nét trở nên sắc lạnh hơn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn cao, nhưng không có vẻ gì là đang làm việc. Anh chỉ đơn thuần là đang trôi dạt trong những dòng suy nghĩ của riêng mình.

Vô tình, khi lướt qua một tập tài liệu cũ để dọn dẹp, ngón tay anh chạm phải một tờ giấy đã ngả màu, nhàu nát. Anh cầm lên, trải phẳng nó ra. Đó là một bản phác thảo kiến trúc nhỏ, vẽ bằng bút chì, với những đường nét đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. Đó là bản vẽ ngôi nhà mơ ước mà anh và Lâm An từng say sưa nói về. Một ngôi nhà nhỏ có vườn, có ban công nhìn ra sông, nơi họ sẽ cùng nhau sống, cùng nhau già đi.

"Ngôi nhà của chúng ta... Anh đã hứa sẽ xây nó. Khi nào anh đã quên lời hứa ấy?" Hoàng Minh tự hỏi, giọng nói nội tâm nặng trĩu sự hối tiếc. Anh nhớ lại những buổi tối họ cùng nhau phác thảo, Lâm An thì thầm về những ý tưởng lãng mạn, về góc đọc sách ngập nắng, về căn bếp nhỏ ấm cúng. Còn anh, với tư duy lý trí và thực tế, đã lên kế hoạch chi tiết về cấu trúc, về vật liệu, về chi phí. Đó là một dự án lớn, một lời hứa được xây dựng trên nền tảng của tình yêu và những giấc mơ chung.

Nhưng rồi, công việc cuốn anh đi. Những dự án lớn hơn, những áp lực từ công ty, những tham vọng cá nhân đã chiếm trọn tâm trí anh. Bản phác thảo này, cùng với lời hứa về một mái ấm, đã dần chìm vào quên lãng, bị đè nén dưới hàng đống tài liệu, những bản hợp đồng và những cuộc họp không ngừng nghỉ. Anh đã tự nhủ rằng mình đang cố gắng vì tương lai của cả hai, vì một nền tảng vững chắc để xây dựng ngôi nhà đó. Nhưng anh đã quên mất rằng, nền tảng của một ngôi nhà không chỉ là bê tông cốt thép, mà còn là những lời hứa được giữ gìn, những giấc mơ được vun đắp.

"Anh đã nghĩ mình bận rộn, nhưng hóa ra anh đã vô tâm đến mức nào. Những lời hứa, cứ thế mà tan biến..." Anh siết chặt bản phác thảo trong tay, cảm nhận sự thô ráp của tờ giấy cũ, như cảm nhận sự nặng trĩu của những gì đã mất. Cái cảm giác day dứt, hối tiếc dâng trào trong lòng anh. Anh đã vô tình bỏ quên một phần quan trọng trong ký ức của Lâm An, một phần của chính mối tình của họ. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh, cùng anh mơ mộng. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, chờ đợi lời hứa đó thành hiện thực, chờ đợi anh nhận ra rằng những giấc mơ chung quan trọng hơn bất cứ dự án nào.

Ánh hoàng hôn hắt qua cửa sổ, nhuộm đỏ một góc căn phòng lạnh lẽo. Hoàng Minh nhìn ra thành phố, nơi những ánh đèn bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Anh hiểu rằng sự vô tâm của anh không phải là sự cố ý làm đau Lâm An, mà là một sự thiếu nhận thức trầm trọng về giá trị của những điều nhỏ bé, của những lời hứa tưởng chừng đơn giản nhưng lại mang ý nghĩa cả một cuộc đời. Anh đã chấp nhận sự thật đau lòng rằng anh đã đánh mất cô không phải vì hết yêu, mà vì anh đã không giữ lời hứa, không trân trọng những gì cô đã tin tưởng. Sự hối tiếc này, giờ đây, không còn là gánh nặng mà là một bài học đắt giá, khắc sâu vào tâm hồn anh.

***

Khi những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn đang tan chảy vào màn đêm, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, Hoàng Minh và Lâm An tình cờ gặp lại nhau trên Cầu 'Ký Ức Đứng Lại'. Cây cầu, với kiến trúc vững chãi nhưng lại mang một vẻ lãng mạn, buồn man mác dưới ánh sáng chạng vạng, giờ đây càng thêm phần cô tịch. Gió lớn thổi lồng lộng, mang theo cái se lạnh của mùa đông đang đến gần, xen lẫn mùi sông nước đặc trưng và chút khói xe thoảng qua từ xa. Tiếng còi tàu từ bến cảng vọng lại nghe thật xa xăm, như một lời than thở của thời gian.

Hoàng Minh đang đi bộ thong thả, bước chân anh chậm rãi, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông đang phản chiếu ánh đỏ rực của bầu trời. Anh vẫn giữ vẻ điềm đạm, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt sâu của anh là một nỗi buồn khó tả, một sự chấp nhận lặng lẽ về những gì đã qua. Anh mặc một chiếc áo khoác màu xám trầm, dáng người cao ráo càng trở nên cô độc hơn dưới khung cảnh bao la của sông nước và bầu trời.

Từ phía đối diện, Lâm An cũng đang bước tới. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng màu kem, mái tóc dài khẽ bay trong gió. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô như hòa vào màu hoàng hôn u tịch. Gương mặt cô vẫn đẹp, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh ấy giờ đây đọng lại một nỗi buồn u hoài, không còn vẻ non nớt của ngày xưa mà thay vào đó là sự trưởng thành, sự thấu hiểu.

Họ nhìn thấy nhau từ xa, và bước chân cả hai khẽ khựng lại, như một phản ứng vô thức. Không một lời nói, không một cử chỉ vẫy chào. Họ chỉ đơn giản là đứng đối diện nhau, cách nhau vài bước chân, để mặc cho làn gió lạnh buốt thổi qua giữa hai người, mang theo những lời hứa đã lãng quên và những ký ức đã phai mờ.

Trong ánh mắt Hoàng Minh, có một sự hối tiếc sâu sắc, một lời xin lỗi không cần ngôn từ. Anh nhớ lại chiếc mặt dây chuyền hình ngôi sao, nhớ lại bản phác thảo ngôi nhà mơ ước. Anh đã không giữ lời hứa. Anh đã vô tâm đến mức nào. Ánh mắt anh như muốn nói: *Anh xin lỗi. Vì những lời hứa đã phai mờ.*

Đáp lại cái nhìn ấy, trong ánh mắt Lâm An không còn là sự giận dữ hay oán trách. Chỉ còn nỗi buồn, một nỗi buồn đã được chấp nhận, đã được thấu hiểu. Cô nhìn vào đôi mắt anh, không còn thấy sự vô tâm đáng ghét ngày xưa, mà là một sự mệt mỏi, một sự nhận ra muộn màng. Cô hiểu rằng anh không cố ý. Nhưng sự thật là nỗi đau vẫn còn đó. Ánh mắt cô khẽ lay động, như muốn nói: *Em hiểu. Nhưng nỗi đau vẫn ở lại.*

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, nặng trĩu cảm xúc. Đó là một sự kết nối sâu sắc, không phải của tình yêu, mà là của sự thấu hiểu và đồng cảm giữa hai con người đã từng yêu nhau, từng tổn thương nhau, và giờ đây, đã cùng nhau bước qua một chặng đường dài để chấp nhận sự thật đau lòng. Họ đã cùng nhau nhận ra sự mong manh của những cam kết, sự dễ dàng của việc bỏ quên giữa bộn bề cuộc sống. Những lời hứa, dù được thốt ra chân thành đến đâu, cũng có thể tan biến như khói sương nếu không được vun đắp và gìn giữ.

Cả hai đều hiểu rằng sự thấu hiểu này, dù sâu sắc đến mấy, cũng không thể hàn gắn lại những gì đã vỡ. Những phiên bản ký ức khác biệt, cách họ đối xử với cam kết và tình yêu đã tạo ra một khoảng cách quá lớn. Họ không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại. Điều đó đã được khẳng định một cách đau đớn, nhưng rõ ràng.

Dòng sông dưới chân cầu vẫn chảy trôi, mang theo những con sóng nhỏ lăn tăn phản chiếu ánh hoàng hôn đang lụi tàn. Gió vẫn thổi mạnh, làm rung động từng sợi tóc của Lâm An, từng vạt áo khoác của Hoàng Minh. Họ đứng đó thêm vài phút, để những cảm xúc cuối cùng của sự đồng điệu này thấm vào tâm hồn, như một lời từ biệt cuối cùng cho một chương đã khép.

Rồi, như một động thái đã được sắp đặt từ trước, Lâm An khẽ quay lưng. Cô không một lần ngoái lại, bước đi chậm rãi về phía bên kia cầu, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ hơn. Bóng dáng nhỏ nhắn của cô dần khuất vào màn đêm, chỉ còn lại một chấm nhỏ giữa không gian rộng lớn.

Hoàng Minh cũng quay lưng, đi về hướng ngược lại. Anh cũng không nhìn lại. Cả hai đều biết rằng, việc quay đầu sẽ chỉ khiến họ chìm đắm trong những nuối tiếc không thể thay đổi. Mối quan hệ của họ đã đi đến một kết thúc bình yên và thấu hiểu, không còn oán trách hay giận dữ. Họ sẽ tiếp tục cuộc sống riêng, mang theo những vết sẹo của ký ức nhưng cũng là sự trưởng thành mới, hướng tới một tương lai không còn bị ràng buộc bởi quá khứ. Con đường phía trước trải dài, và mỗi người đều phải tự bước tiếp, mang theo những mảnh vỡ của ký ức và những lời hứa đã lãng quên, nhưng với một tâm hồn đã được thanh lọc, đã chấp nhận và đã buông bỏ.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free