Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 396: Con Đường Cũ, Nỗi Buồn Đồng Điệu
Đêm đã qua đi, mang theo những lời thú nhận lặng lẽ của Hoàng Minh và nỗi chua xót dịu dàng của Lâm An. Ánh sáng của một ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ, không còn chói chang như những ngày hè oi ả, mà mang theo một sắc vàng nhạt, yếu ớt, gợi lên sự tĩnh lặng và suy tư.
Hoàng Minh thức dậy, cảm giác mệt mỏi vẫn còn vương vấn trong từng thớ thịt, nhưng tâm trí anh lại lạ lùng thanh thản. Đêm qua, anh đã thực sự đối diện với những góc khuất trong ký ức của mình, nhìn lại chuỗi ngày yêu đương dưới một lăng kính hoàn toàn khác. Anh đã nhận ra mình “nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ”, và sự thật ấy như một lưỡi dao cứa vào tận tâm can. Căn hộ của Minh An, nơi từng là chốn yên bình, giờ đây trở thành một không gian chất vấn, nơi anh phải trả lời những câu hỏi mà chính anh đã né tránh bao lâu. Mỗi vật dụng, mỗi góc phòng đều mang một bóng hình của Lâm An, và giờ đây, mỗi bóng hình ấy lại kể một câu chuyện khác, câu chuyện về những vết thương mà anh vô tình gây ra.
Anh đứng dậy, pha một tách cà phê đen, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính dư vị của sự hối tiếc. Dáng người cao ráo của anh in bóng xuống sàn gỗ, kéo dài và đơn độc. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm của Hoàng Minh ẩn chứa một nỗi buồn khó gọi tên, nhưng không còn là sự bối rối hay bất lực. Thay vào đó là một vẻ tĩnh lặng mới, một sự chấp nhận khắc nghiệt nhưng cần thiết. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm nhận cơn đau âm ỉ vẫn còn đó, nhưng không còn làm anh chùn bước. Anh hiểu rằng, sự hối tiếc này, dù đau đớn, lại là khởi đầu cho một quá trình thanh lọc, một bước để anh thật sự trưởng thành và học cách thấu hiểu cảm xúc của người khác.
Anh quyết định ra ngoài. Không có một điểm đến cụ thể nào trong tâm trí, chỉ là một mong muốn được hít thở không khí trong lành, để những suy nghĩ được bay bổng theo làn gió. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám tro, quần tây tối màu, phong cách đơn giản, lịch sự như thường lệ, nhưng hôm nay lại toát lên vẻ trầm tư hơn. Bước chân anh vô thức dẫn lối, qua những con phố quen thuộc, những hàng cây cổ thụ đã chứng kiến biết bao đổi thay của thành phố. Anh nhận ra mình đang hướng về khu vực những con đường cũ, những con hẻm nhỏ mà anh và Lâm An từng đi qua, nơi thời gian dường như ngưng đọng.
Mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời. Ánh hoàng hôn dịu dàng len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đường. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối thu. Hoàng Minh dừng lại gần lối vào Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại'. Con hẻm nhỏ với những bức tường rêu phong, giàn hoa giấy cũ kỹ vẫn vươn mình khoe sắc, như một chứng nhân bất biến của thời gian. Anh đứng đó, mắt nhìn xa xăm, hồi tưởng về những buổi chiều cùng Lâm An đi qua con hẻm này, tay trong tay, những tiếng cười giòn tan tưởng chừng như vẫn còn vọng lại. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy lại hiện lên với một cảm xúc hoàn toàn khác, một nỗi day dứt khôn nguôi khi anh nhận ra mình đã bỏ lỡ biết bao nhiêu điều.
Và rồi, anh thấy cô.
Lâm An đang đứng đó, cách anh không xa, gần lối vào con hẻm. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô in bóng xuống nền gạch cũ kỹ. Mái tóc dài, mềm mại của cô khẽ bay trong gió. Cô mặc một chiếc váy màu pastel dịu nhẹ, toát lên vẻ nữ tính, nhẹ nhàng. Ánh mắt cô cũng xa xăm, đượm buồn nhưng lại ánh lên một vẻ thanh thản lạ lùng, tựa như vừa trút bỏ được gánh nặng nào đó. Hoàng Minh nhận ra, đó là sự thanh thản của một người đã chấp nhận, đã buông bỏ. Trong ánh mắt cô, anh không còn thấy sự tức giận hay oán trách, chỉ còn lại nỗi chua xót và sự thấu hiểu.
Ánh mắt họ chạm nhau. Một khoảnh khắc tĩnh lặng kéo dài, như thể thời gian thật sự ngừng lại trong con hẻm nhỏ này. Hoàng Minh khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, mang theo tất cả sự hối tiếc, sự cảm thông và một lời xin lỗi không thành lời. Lâm An cũng gật đầu đáp lại, ánh mắt cô không né tránh, mà nhìn thẳng vào anh, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng chất chứa sự đồng cảm sâu sắc. Không một lời nào được thốt ra, nhưng sự hiểu ngầm qua ánh mắt ấy còn rõ ràng hơn bất kỳ câu nói nào. Họ hiểu rằng cả hai đều đã trải qua một quá trình chấp nhận nội tâm tương tự, một cuộc hành trình đơn độc để đối diện với những ký ức và cảm xúc của riêng mình.
Hoàng Minh bước chậm lại, để Lâm An có thời gian phản ứng. Cô cũng không quay đi, mà vẫn đứng đó, như thể đang chờ đợi một điều gì đó, hoặc chỉ đơn thuần là chấp nhận sự hiện diện của anh. Cả hai cùng hướng về lối vào con hẻm, một sự đồng điệu không hẹn trước, một bước chân chung vào một không gian của ký ức.
***
Họ cùng bước vào Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại'. Từng bước chân chậm rãi, nhẹ nhàng trên nền gạch cũ kỹ, tạo nên một âm thanh khẽ khàng, như tiếng thì thầm của quá khứ. Khoảng cách giữa họ vừa đủ, không quá gần để tạo cảm giác gượng ép, cũng không quá xa để hóa thành sự xa cách. Sự im lặng bao trùm, nhưng không phải là sự im lặng ngột ngạt, mà là một không gian để thấu hiểu, để cảm nhận sự hiện diện của nhau một cách trọn vẹn nhất. Tiếng gió xào xạc lá cây trên cao, tiếng xe cộ xa xăm vọng lại từ con đường lớn, tất cả đều trở nên mờ nhạt, nhường chỗ cho dòng chảy của nội tâm.
Hoàng Minh đi bên cạnh Lâm An, cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng từ cô, một hơi ấm quen thuộc đã từng là cả thế giới của anh. Anh đưa mắt nhìn những bức tường rêu phong, những giàn hoa giấy trắng muốt đã phai màu theo thời gian. Mỗi chi tiết nhỏ trong con hẻm này đều gợi lên một ký ức, một mảnh ghép trong câu chuyện tình yêu của họ. Anh nhớ những lần anh và cô cùng đi qua đây, cô thường dừng lại ngắm những bông hoa giấy, chỉ cho anh thấy những chùm hoa đẹp nhất, nói về cách chúng kiên cường vươn lên giữa những bức tường cũ kỹ. Ngày ấy, anh chỉ gật đầu, nở một nụ cười, coi đó là những khoảnh khắc lãng mạn vô thưởng vô phạt. Nhưng giờ đây, anh lại nhìn những ký ức ấy qua lăng kính nỗi đau của cô. Anh nhận ra, có lẽ ngay cả khi cô ngắm hoa, trong lòng cô cũng đã có những điều không nói, những cảm xúc bị bỏ quên mà anh đã quá vô tâm để nhận ra.
"Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Lời nói ấy của anh giờ đây vang vọng trong tâm trí, trở nên chân thực và đau đớn hơn bao giờ hết. Anh nhận ra mình đã luôn nhìn mối quan hệ của họ bằng một sự lý trí khô khan, một chuỗi những ngày yên ổn mà không hề nhận thấy những vết rạn nứt nhỏ bé đang dần hình thành. Anh đã lầm tưởng sự im lặng của cô là sự chấp nhận, sự bình yên. Nhưng sự thật, đó là những lần cô đã chờ đợi, đã cố gắng giao tiếp, đã khóc một mình. Nỗi hối tiếc dâng lên trong lòng Hoàng Minh, một nỗi hối tiếc sâu sắc đến tận cùng, rằng anh đã không thể nhìn thấy những gì cô đã phải trải qua.
Lâm An cảm nhận được sự hiện diện trầm mặc của Hoàng Minh. Cô không cần anh phải nói gì, chỉ cần bước đi bên cạnh anh trong sự im lặng này cũng đủ để cô thấu hiểu. Cô nhận ra sự cố gắng của anh, dù không phải là điều cô mong muốn, dù nó đến quá muộn. Nỗi chua xót về quá khứ trộn lẫn với sự đồng cảm cho "phiên bản Hoàng Minh" mà cô vừa thấu hiểu. Anh không phải là một người cố tình gây tổn thương, mà là một người quá lý trí, quá tập trung vào thế giới của riêng mình, đến mức vô tình bỏ quên thế giới của người mình yêu. Anh cũng đã phải chịu đựng những áp lực công việc, những gánh nặng vô hình mà cô chưa từng hiểu hết.
Cô nhớ lại lời Mai Lan đã nói: "Cả hai đều đã phải chịu đựng theo cách riêng." Giờ đây, cô mới thực sự cảm nhận được điều đó. Nỗi đau của cô, sự hối tiếc của anh, tất cả đều là một phần của câu chuyện này, câu chuyện về "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Sự thấu hiểu này, dù không thể thay đổi quá khứ, lại mang đến một sự thanh lọc, một cảm giác giải thoát kỳ lạ.
Họ bước qua một ngôi miếu nhỏ cổ kính nằm khuất trong hẻm, thoang thoảng mùi hương trầm dịu nhẹ. Hoàng Minh khẽ nhích lại gần hơn một chút, một cử chỉ vô thức thể hiện sự quan tâm, một sự dịu dàng mà ngày xưa anh ít khi thể hiện. Lâm An cảm nhận được, và một nụ cười buồn khẽ nở trên môi cô. Nụ cười ấy không phải là hạnh phúc, mà là sự chấp nhận, sự cảm kích cho khoảnh khắc hiện tại.
Hoàng Minh quay sang nhìn cô, ánh mắt anh ẩn chứa một sự băn khoăn rất đỗi con người. "Em... vẫn ổn chứ?" Giọng anh trầm ấm, khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. Câu hỏi ấy không cần một câu trả lời dài dòng, nó chỉ là một lời hỏi thăm chân thành, một sự xác nhận rằng anh quan tâm đến cảm xúc của cô, điều mà anh đã bỏ lỡ bấy lâu nay.
Lâm An khẽ gật đầu, ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng về phía trước, nhưng trong cái gật đầu ấy là cả một quá trình đấu tranh nội tâm đã qua. "Vẫn ổn," cô thầm nhủ, không phải là hoàn toàn ổn, nhưng là đang trên đường trở nên ổn. Đó là một sự chấp nhận rằng vết sẹo vẫn còn đó, nhưng nó không còn rỉ máu. Cái gật đầu của cô cũng là một lời đáp trả cho sự quan tâm muộn màng của anh, một lời cảm ơn và một lời tha thứ không cần ngôn ngữ. Họ đã đạt đến một ngưỡng cửa của sự thấu hiểu, nơi mà ngôn từ trở nên thừa thãi.
***
Con hẻm dần mở ra, và ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng trắng xóa trên nền đường nhựa. Mùi khói xe thoảng qua khi họ bước ra khỏi không gian tĩnh lặng của Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại', đưa họ trở về với thực tại ồn ào của thành phố. Họ dừng lại ở cuối con hẻm, nơi con đường rộng mở ra hai hướng khác nhau, như một ẩn dụ cho cuộc đời của mỗi người.
Ánh mắt họ gặp nhau một lần nữa, lần này không còn là sự bất ngờ hay thăm dò, mà là một cái nhìn thấu hiểu sâu sắc. Không còn sự tức giận hay oán trách, chỉ còn nỗi buồn sâu lắng và sự chấp nhận chân thành. Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo cái se lạnh của mùa đông đang đến gần, khiến Lâm An khẽ rùng mình. Hoàng Minh vô thức đưa tay lên, định chạm vào vai cô, nhưng rồi lại khẽ hạ xuống. Cử chỉ ấy, dù không thành hiện thực, cũng đủ để Lâm An nhận ra sự thay đổi trong anh, một sự quan tâm không còn vô tâm nữa.
Một kết nối mới đã hình thành giữa họ, không phải là tình yêu lãng mạn, mà là sự đồng cảm của hai con người đã cùng nhau trải qua một hành trình nội tâm đầy đau đớn và cuối cùng đã tìm thấy sự bình yên trong việc thấu hiểu nhau. Họ biết rằng con đường của mỗi người giờ đã rẽ lối, và sự đồng điệu này chính là lời từ biệt cuối cùng cho một tình yêu đã từng tồn tại.
"Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói ấy của Hoàng Minh từng là một nhát dao, nhưng giờ đây, nó trở thành một sự thật không thể chối cãi, một lời giải thích đau đớn nhưng cần thiết. Cả hai đều đã nhận ra điều đó, không phải bằng lý trí khô khan, mà bằng cảm xúc đã được thấu hiểu.
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự nặng trĩu của quá khứ, nhưng cũng ẩn chứa một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô đọng lại một nỗi buồn u hoài, nhưng không còn là nỗi buồn tuyệt vọng. Đó là nỗi buồn của sự chấp nhận, của việc buông bỏ.
"Em đi đây," Lâm An khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng như làn gió. Lời nói ấy không chỉ là một lời tạm biệt, mà còn là một lời tuyên bố về hành trình mới của riêng cô, một hành trình mà cô sẽ chủ động đối diện với cảm xúc của mình, học cách yêu thương bản thân và những người xung quanh một cách trọn vẹn hơn.
Hoàng Minh gật đầu, ánh mắt anh nhìn cô đầy tiếc nuối, nhưng cũng có một chút bình yên. "Anh cũng vậy." Anh đáp lại, một câu nói ngắn gọn, súc tích, nhưng chứa đựng tất cả những gì anh muốn nói. Anh cũng sẽ đi trên con đường của riêng mình, mang theo những bài học đắt giá từ mối tình này, từ sự thấu hiểu muộn màng này. Anh biết rằng sự thấu hiểu và chấp nhận lẫn nhau trong khoảnh khắc này là bước cuối cùng để họ có thể thật sự buông bỏ mối quan hệ, mở ra cánh cửa cho quá trình chữa lành cá nhân của mỗi người.
Họ đứng đó thêm một lúc, để những giây phút cuối cùng của sự đồng điệu này thấm vào tâm hồn. Không có thêm lời nói nào, không có thêm cử chỉ nào. Chỉ là hai tâm hồn đã từng yêu nhau, từng tổn thương nhau, và giờ đây, đã tìm thấy một sự kết nối mới dựa trên sự thấu hiểu và chấp nhận.
Rồi Lâm An quay lưng bước đi, không một lần ngoái lại. Bóng dáng cô dần khuất vào màn đêm, hòa lẫn vào ánh đèn đường lấp lánh. Hoàng Minh cũng quay lưng, đi về hướng ngược lại. Anh cũng không quay đầu nhìn lại. Cả hai đều biết rằng, việc quay đầu sẽ chỉ khiến họ chìm đắm trong những nuối tiếc không thể thay đổi. Mối quan hệ của họ đã đi đến một kết thúc bình yên và thấu hiểu, khẳng định rằng họ sẽ không thể quay lại, nhưng sẽ mang theo những bài học quý giá. Họ sẽ tiếp tục cuộc sống riêng, mang theo những vết sẹo của ký ức nhưng cũng là sự trưởng thành mới, hướng tới một tương lai không còn bị ràng buộc bởi quá khứ.
Con đường phía trước trải dài, và mỗi người đều phải tự bước tiếp, mang theo những mảnh vỡ của ký ức, nhưng với một tâm hồn đã được thanh lọc, đã chấp nhận và đã buông bỏ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.