Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 395: Chua Xót Của Kẻ Thấu Hiểu

**CHƯƠNG 395: CHUA XÓT CỦA KẺ THẤU HIỂU**

Ánh sáng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt dài vàng óng trên sàn gỗ ấm áp của căn hộ. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo xanh tốt ngoài ban công, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, êm ái đang phát từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng bình yên của buổi sáng. Mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua, quyện với hương tinh dầu sả chanh thoang thoảng và mùi hoa tươi dịu nhẹ từ lọ hoa trên bàn, khiến không khí trong căn hộ của Thanh Mai trở nên trong lành và dễ chịu. Lâm An ngồi bên cửa sổ, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve bìa cuốn sách cũ đã ngả màu thời gian, nhưng ánh mắt cô lại không hướng về những dòng chữ mà lơ đãng nhìn xa xăm, xuyên qua những tán lá xanh mướt, hướng về phía chân trời vẫn còn bảng lảng những vệt mây trắng.

Đêm qua, sau cuộc gặp gỡ định mệnh ấy, cô đã không ngủ được. Từng lời nói của Hoàng Minh, từng biểu cảm hối tiếc trên gương mặt anh, từng câu chuyện anh kể về những "vết sẹo vô hình" mà anh đã vô tình tạo ra, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô như một cuộn phim quay chậm. Cô đã từng tưởng tượng vô vàn kịch bản cho cuộc gặp lại này: sẽ là những lời trách móc chất vấn, sẽ là những giọt nước mắt uất ức, hay thậm chí là một sự im lặng lạnh lẽo. Nhưng cô chưa từng nghĩ rằng, cuối cùng, cảm xúc còn đọng lại trong cô lại là sự chua xót, một nỗi chua xót vừa thấm thía cho chính mình, vừa đau đáu cho cả anh.

"Anh đã vô tâm... nhưng anh cũng đã từng cố gắng, theo cách của riêng anh." Câu nói ấy của chính cô, lặp lại trong đầu Lâm An. Nó không còn là một lời bào chữa, mà là một sự thật nghiệt ngã cô mới nhận ra. Anh đã cố gắng, đúng vậy. Anh đã tặng cô chiếc đồng hồ khắc tên, đã nói lời xin lỗi khi làm vỡ chiếc cốc, đã hứa về những chuyến đi. Nhưng tất cả những nỗ lực ấy, dưới con mắt của cô khi đó, đều trở nên trống rỗng, hời hợt, không đủ để lấp đầy khoảng trống của sự cô đơn, của những mong chờ không được đáp lại. Cô nhớ lại cách anh đã kể về chiếc đồng hồ, về cách anh nghĩ đó là một món quà ý nghĩa để "chuộc lỗi". Khi ấy, cô đã cười, một nụ cười gượng gạo che giấu đi sự thất vọng. Trong ký ức của Hoàng Minh, đó là một khoảnh khắc của sự hàn gắn. Nhưng trong ký ức của Lâm An, nó là một minh chứng nữa cho thấy anh chưa bao giờ thực sự hiểu cô cần gì. Anh đã cố gắng, nhưng lại cố gắng sai cách, lấp đầy bằng vật chất thay vì sự hiện diện, bằng lời nói thay vì hành động kiên định.

Nỗi đau của anh, nỗi hối tiếc của anh... hóa ra cũng sâu sắc đến vậy. Hoàng Minh lý trí, luôn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh và có phần khô khan, đã phải đối mặt với những vết sẹo do chính anh gây ra. Anh đã nhìn thấy sự tổn thương trong ký ức của cô, và nó đã trở thành nỗi ám ảnh của anh. Lâm An có thể cảm nhận được điều đó qua ánh mắt anh, qua sự trầm tư nặng nề khi anh kể lại. Cô đã từng giận anh vì sự vô tâm, vì đã bỏ mặc cô trong những khoảnh khắc yếu lòng. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy anh cũng đang gặm nhấm nỗi đau của riêng mình, một nỗi đau của sự hối tiếc vì đã không thể yêu thương đúng cách, nỗi giận dữ trong cô như tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác nặng trĩu.

Cái cảm giác ấy, không phải là thứ cô có thể định nghĩa rõ ràng. Nó không phải là tình yêu còn sót lại, cũng không phải là sự tha thứ hoàn toàn. Đó là sự chấp nhận. Chấp nhận rằng cả hai đều đã là nạn nhân của sự khác biệt trong cách yêu, cách nhớ. Chấp nhận rằng anh đã vô tâm, nhưng không phải vì anh không yêu cô, mà vì anh đã yêu theo một cách khác, một cách mà anh chưa bao giờ thực sự hiểu được sự nhạy cảm và những mong đợi thầm kín của cô. Anh đã bận rộn với những mục tiêu lớn lao, với việc xây dựng sự nghiệp, với niềm tin rằng đó là cách tốt nhất để đảm bảo tương lai cho cả hai. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu cũng cần được chăm sóc, vun đắp mỗi ngày bằng những điều nhỏ nhặt nhất. Và cô, trong những khoảnh khắc ấy, lại chỉ nhìn thấy sự bỏ rơi, sự cô đơn, những khoảng trống mà anh để lại.

Lâm An khẽ nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn đang giằng xé trong lòng. Tiếng gió nhẹ luồn qua khung cửa sổ, xào xạc trên những tán lá, như đang thì thầm những câu chuyện cũ. Cô cảm nhận được sự se lạnh của buổi sáng len lỏi qua lớp áo mỏng, nhưng trong lòng lại là một sự ấm áp kỳ lạ. Nỗi giận dữ, sự oán trách đã từng bám víu lấy cô suốt bao năm qua, dường như đã vơi đi rất nhiều, thay vào đó là một khoảng trống, một sự trống rỗng mang theo nỗi chua xót khó tả. Cô vẫn còn đau, vẫn còn tiếc nuối cho mối tình đã qua, nhưng không còn là nỗi đau của sự căm ghét hay thù hận. Đó là nỗi đau của một sự thật được phơi bày, một sự thật rằng dù cả hai đã yêu, đã cố gắng, nhưng lại yêu và cố gắng trong hai thế giới hoàn toàn khác biệt. "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Câu nói ấy, giờ đây, không chỉ là một sự định nghĩa, mà là một sự chấp nhận. Cô hiểu, và điều đó khiến cô vừa nhẹ nhõm, vừa nặng lòng.

***

Chiều cùng ngày, ánh nắng dịu dàng trải dài trên con phố quen thuộc, xuyên qua những tán cây xanh rì và đổ bóng xuống vỉa hè. Lâm An gặp Mai Lan tại một phòng trưng bày nghệ thuật nhỏ mang tên 'Art Space', nằm ẩn mình trong một con hẻm yên tĩnh. Mai Lan, với vẻ ngoài hoạt bát và đôi mắt to tròn, nhanh chóng nhận ra sự trầm tư khác lạ trên gương mặt bạn mình. Lâm An không còn vẻ mệt mỏi hay u uất như thường thấy sau mỗi lần nhắc đến Hoàng Minh, mà thay vào đó là một nét buồn sâu lắng, một chút gì đó cam chịu nhưng cũng đầy suy tư. Cô chậm rãi đi giữa các tác phẩm nghệ thuật trừu tượng, ánh mắt lướt qua những mảng màu, những đường nét tưởng chừng vô định hình nhưng lại chất chứa bao thông điệp ẩn sâu.

“Cậu ổn không, An?” Mai Lan nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. “Tớ cứ nghĩ cậu sẽ tức giận lắm chứ, sau cuộc gặp với Hoàng Minh. Lần nào nhắc đến anh ta, cậu cũng như muốn bốc hỏa lên vậy.”

Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa không chạm đến đáy mắt. “Giận thì có, Mai Lan à, giận chính bản thân mình vì đã mất quá nhiều thời gian để nhận ra. Nhưng... tớ còn thấy chua xót hơn.” Cô dừng lại trước một bức tranh sơn dầu với tông màu xám chủ đạo, những vệt màu lạnh lẽo như đang kể một câu chuyện buồn không lời. “Chua xót cho cả anh ấy. Anh ấy cũng đã phải chịu đựng, theo cách của riêng anh ấy. Anh ấy cũng hối tiếc, Mai Lan à. Và tớ... tớ đã nhìn thấy điều đó.”

Mai Lan nhìn bạn đầy ngạc nhiên. Cô đã quá quen với hình ảnh Lâm An kiên cường, đôi khi có phần gai góc khi đối diện với những ký ức về Hoàng Minh. Đây là lần đầu tiên cô thấy Lâm An thể hiện một sự đồng cảm, thậm chí là thương cảm dành cho người đã từng làm cô tổn thương sâu sắc. “Hối tiếc? Anh ta? Thật sao, An? Tớ cứ tưởng anh ta vẫn giữ cái vẻ lý trí, khô khan và cho rằng mọi chuyện đều là lẽ dĩ nhiên chứ.”

Lâm An khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo nỗi buồn không thể gọi tên. “Anh ấy không nói ra những lời hoa mỹ, Mai Lan. Nhưng ánh mắt anh ấy... và cách anh ấy kể lại những chuyện cũ, từng chi tiết một, dưới góc nhìn của tớ... Nó không phải là sự biện minh, mà là một sự nhận lỗi, một sự hối hận chân thành. Anh ấy nhận ra rằng anh ấy đã vô tâm, đã vô tình tạo ra những vết sẹo vô hình trên trái tim tớ. Anh ấy đã mất rất nhiều thời gian để hiểu, cũng như tớ đã mất rất nhiều thời gian để nhận ra rằng anh ấy đã cố gắng, dù không đủ và không đúng cách.”

Mai Lan im lặng một lúc, để những lời của Lâm An thấm vào không gian yên tĩnh của phòng trưng bày. “Vậy... cậu nhận ra những gì về nỗ lực của anh ta? Tớ cứ nghĩ anh ta chỉ biết đến công việc thôi chứ.”

Lâm An ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Mai Lan, đôi mắt to tròn giờ đây chất chứa một sự sâu sắc lạ thường. “Anh ấy đã tặng tớ chiếc đồng hồ khắc tên, Mai Lan. Anh ấy nghĩ đó là một món quà ý nghĩa, một lời xin lỗi cho sự bận rộn của anh ấy. Anh ấy đã cố gắng sửa chữa mọi thứ bằng vật chất, vì anh ấy nghĩ đó là cách anh ấy thể hiện sự quan tâm. Anh ấy đã quên mất rằng, tớ cần anh ấy ở đó, cần sự hiện diện, cần những lời động viên, chứ không phải một vật vô tri để lấp đầy khoảng trống.” Cô dừng lại, nhớ về hình ảnh chiếc đồng hồ lấp lánh trong tay, và nụ cười gượng gạo của mình. “Anh ấy đã hứa sẽ đưa tớ đi du lịch, đã lên kế hoạch, nhưng rồi công việc lại cuốn anh ấy đi. Anh ấy nghĩ đó chỉ là một sự trì hoãn, nhưng với tớ, đó là một lời hứa không thành hiện thực, là một sự thất vọng nối tiếp. Anh ấy đã cố gắng, theo cách anh ấy hiểu về tình yêu và trách nhiệm. Nhưng tớ... tớ đã yêu theo một cách khác, cách mà tớ cần được quan tâm, được lắng nghe, được chia sẻ từng khoảnh khắc nhỏ bé trong cuộc sống.”

Mai Lan nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm An, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay bạn. “Tức là, cậu nhận ra anh ta không phải là người xấu, không cố tình làm cậu đau, mà chỉ là... hai người quá khác biệt trong cách thể hiện tình yêu?”

“Đúng vậy, Mai Lan,” Lâm An gật đầu, giọng cô nghèn nghẹn. “Đó là sự chua xót. Nó không phải là nỗi đau của sự thù hận, mà là nỗi đau của sự thấu hiểu. Thấu hiểu rằng chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Anh ấy nhớ những lúc tớ ở đó, nhưng quên mất những lúc tớ chờ. Tớ nhớ những lúc tớ đau, nhưng quên mất rằng anh ấy cũng đã từng cố gắng, theo cách của riêng anh ấy. Và giờ đây, khi mọi chuyện đã quá muộn, khi chúng ta đã đi qua nhau, thì cả hai mới nhận ra những điều đó. Cái điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.”

Lâm An đưa tay vuốt nhẹ lên bề mặt bức tranh, cảm nhận sự gồ ghề của lớp sơn dầu. “Tớ đã từng ước rằng anh ấy có thể hiểu tớ sớm hơn. Nhưng giờ tớ nhận ra, tớ cũng cần phải hiểu anh ấy sớm hơn. Có lẽ, nếu cả hai đều chịu lắng nghe và thấu hiểu nhau, thì mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc sống vốn không có hai chữ ‘nếu như’. Và cái giá của sự không thấu hiểu ấy... là cả một mối tình.” Mai Lan ôm Lâm An vào lòng, vỗ nhẹ lên vai bạn. Cô hiểu rằng, nỗi đau mà Lâm An đang trải qua không còn là nỗi đau của một người bị tổn thương, mà là nỗi đau của một người đã trưởng thành, đã thấu hiểu, và đang chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Điều đó, dù buồn, nhưng cũng là một bước tiến lớn trong hành trình chữa lành của Lâm An.

***

Đêm dần buông xuống, mang theo hơi lạnh của gió Hà Nội. Sau khi Mai Lan về, căn hộ của Thanh Mai lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng vang lên, nhưng giờ đây là những giai điệu chậm rãi, sâu lắng hơn, như một lời thì thầm ru ngủ tâm hồn. Lâm An ngồi một mình trên ban công, nơi những chậu cây xanh rì đang đung đưa khe khẽ trong làn gió đêm mát mẻ. Ánh đèn đường xa xa hắt lên những vệt sáng yếu ớt, vẽ nên những bóng hình kỳ ảo trên bức tường đối diện.

Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim. Hình ảnh Hoàng Minh từ cuộc gặp gỡ chiều qua, ánh mắt anh đầy hối tiếc và gương mặt trầm tư, hiện rõ trong tâm trí cô. Không còn sự giận dữ hay oán trách, chỉ còn lại một nỗi chua xót dịu dàng, như vị đắng của tách trà nguội. Cô nhớ lại câu nói của anh: "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói ấy, từng là một nhát dao cứa vào lòng cô, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không còn là lời kết thúc lạnh lùng, mà là một sự chấp nhận tàn nhẫn của số phận, của sự khác biệt không thể dung hòa.

Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự nặng trĩu của quá khứ, nhưng cũng ẩn chứa một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô nhận ra rằng, sự thấu hiểu này, dù đau đớn đến tận cùng, lại mang đến một sự giải thoát. Giải thoát khỏi gánh nặng của sự tức giận không ngừng, giải thoát khỏi vòng luẩn quẩn của những câu hỏi "tại sao", giải thoát khỏi hy vọng hão huyền về một mối quan hệ có thể được hàn gắn. Giống như hai đường thẳng song song, họ đã từng đi cùng nhau một đoạn đường rất dài, rất gần, nhưng mãi mãi không thể giao nhau. Và giờ đây, cả hai đều đã nhận ra điều đó.

Cô nhắm mắt lại, để làn gió đêm mơn man trên gương mặt, mang theo mùi hương của cây cỏ và sự tĩnh mịch của đêm khuya. Cô đã từng nghĩ rằng việc buông bỏ là quên đi, là phủ nhận những gì đã xảy ra. Nhưng giờ cô hiểu rằng, buông bỏ không phải là xóa nhòa ký ức, mà là chấp nhận nó, chấp nhận những niềm vui và nỗi buồn, những nỗ lực và sự vô tâm, những phiên bản ký ức khác biệt. Buông bỏ là cho phép bản thân mình được đau, được tiếc nuối, nhưng không còn bị ràng buộc bởi chúng.

"Chúng ta đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác biệt. Anh hối tiếc, em chua xót. Nhưng tất cả đều là quá khứ không thể thay đổi." Lâm An thầm nhủ. Cô biết, vết sẹo sẽ vẫn còn đó, là một phần của con người cô, một phần của hành trình trưởng thành. Nhưng nó không còn là một vết thương hở miệng, rỉ máu mỗi khi chạm vào. Nó đã trở thành một dấu ấn, một bài học đắt giá về sự thấu hiểu, về tầm quan trọng của việc giao tiếp và lắng nghe trong tình yêu.

Có lẽ, đã đến lúc phải thực sự buông bỏ. Buông bỏ những kỳ vọng, buông bỏ những oán trách, buông bỏ cả những mảnh vỡ của một tình yêu đã từng rất đẹp nhưng lại quá khác biệt trong ký ức. Cô sẽ không quay lại. Không phải vì hết yêu, mà vì cô đã nhận ra sâu sắc rằng, "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Dù anh đã hiểu, cô đã thấu, nhưng vực thẳm của những phiên bản ký ức khác nhau vẫn là một khoảng cách không thể lấp đầy.

Lâm An mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm. Một tia hy vọng le lói trong lòng cô, không phải là hy vọng về một tình yêu mới, mà là hy vọng về một hành trình chữa lành. Một hành trình mà cô sẽ chủ động đối diện với cảm xúc của mình, học cách yêu thương bản thân và những người xung quanh một cách trọn vẹn hơn, không còn để những vết sẹo vô hình bào mòn tâm hồn. Cô đưa tay lên ngực một lần nữa, cảm nhận nhịp đập của trái tim, và một quyết định thầm lặng được hình thành trong tâm trí cô: cô sẽ tìm kiếm sự bình yên, không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách chấp nhận và bước tiếp.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free