Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 394: Vết Sẹo Vô Hình Của Vô Tâm

Đêm Hà Nội đã chìm sâu vào sự tĩnh lặng của riêng nó, mang theo cái lạnh se sắt của gió heo may len lỏi qua từng con phố. Hoàng Minh bước chân vào Căn Hộ Của Minh An, cảm giác như vừa trút bỏ không chỉ chiếc áo khoác dày cộp mà còn cả gánh nặng vô hình đang đè nén lấy tâm can. Cửa căn hộ đóng lại, một tiếng “cạch” khẽ vang lên trong không gian rộng lớn, như một dấu chấm hết cho một chương dài, và cũng là khởi đầu cho một sự đối diện khác, sâu sắc hơn, nghiệt ngã hơn.

Căn hộ của anh vẫn vậy, tối giản và hiện đại, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, mang đến một vẻ đẹp thanh lịch nhưng cũng ẩn chứa sự cô độc. Ánh đèn LED dịu nhẹ hắt ra từ trần nhà, soi rõ những đường nét kiến trúc mạnh mẽ, những vật dụng kim loại sáng bóng, và tấm kính lớn nhìn ra khung cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn. Từ ban công rộng rãi, gió đêm vẫn thổi nhè nhẹ, mang theo chút hơi lạnh buốt vào trong, khiến Hoàng Minh rùng mình khẽ. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, một âm thanh đều đều quen thuộc, nhưng giờ đây nó không còn mang lại sự bình yên mà chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng trong lòng anh. Xa xa, tiếng còi xe đêm khuya vọng lại, kéo dài rồi tắt hẳn, như một tiếng thở dài của chính thành phố này.

Hoàng Minh cởi chiếc áo khoác ngoài, đặt nó lên chiếc ghế bành bọc da màu xám tro, rồi thả mình xuống sofa. Chất liệu vải mềm mại của sofa không mang lại sự thoải mái như mọi khi, mà thay vào đó là cảm giác nặng trĩu của cơ thể và tâm trí anh. Đầu óc anh quay cuồng, những lời nói của Lâm An, từng câu chữ, từng ánh mắt, từng nụ cười buồn bã của cô như những thước phim quay chậm, không ngừng tua đi tua lại trong tâm trí. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đó, nhưng vô ích. Chúng cứ bám riết, day dứt, khoét sâu vào từng ngóc ngách của trái tim anh.

Anh đã từng nghĩ mình là một người đàn ông lý trí, vững vàng, luôn biết mình muốn gì và cần gì. Anh tin rằng mình đã yêu Lâm An theo cách của riêng anh, một tình yêu bình yên, không ồn ào, không drama. Nhưng giờ đây, những gì anh vừa đối diện đã phơi bày một sự thật trần trụi và đau đớn: cái bình yên anh tạo ra cho mình lại là những cơn bão tố trong lòng cô. Sự tĩnh lặng của căn phòng đối lập một cách gay gắt với bão tố đang gào thét trong tâm hồn anh.

Anh đứng dậy, không thể ngồi yên. Anh đi lại quanh phòng, từng bước chân chậm rãi, ánh mắt vô định lướt qua những bức tường trắng, những kệ sách ngăn nắp. Mùi gỗ mới của nội thất hòa lẫn với mùi sách, phảng phất chút hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, giờ đây, tất cả đều mang một cảm giác cô đơn đến lạ.

"Mình đã sai thật rồi sao? Sai đến mức nào?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong đầu, khàn đặc và yếu ớt. Anh luôn tự hào về khả năng kiểm soát cảm xúc, về sự minh bạch trong mọi mối quan hệ. Nhưng Lâm An đã cho anh thấy, có những điều không cần nói ra, không cần thể hiện bằng lời, nhưng vẫn có thể để lại những vết thương lòng sâu sắc. "Cái vô tâm của mình, mình chưa bao giờ nhận ra nó là một con dao." Một con dao vô hình, không để lại vết sẹo vật lý, nhưng lại cứa vào trái tim người khác một cách tàn nhẫn, từ từ, cho đến khi không còn gì để mất.

Anh dừng lại bên khung cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố. Những ánh đèn lấp lánh dưới kia như những vì sao rơi rụng, tạo thành một dải ngân hà nhân tạo. Bao nhiêu con người đang sống dưới những ánh đèn đó, bao nhiêu câu chuyện tình yêu đang diễn ra, và bao nhiêu người trong số họ cũng đang yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt như anh và Lâm An? Nỗi hối tiếc dâng trào, một cảm giác nghẹn đắng nơi cổ họng. "Nếu mình có thể quay lại..." Anh thầm nghĩ, nhưng ngay lập tức, một phần lý trí trong anh chặn đứng suy nghĩ ấy. Anh biết, đó chỉ là một giấc mơ hão huyền, một điều không tưởng. Thời gian không thể quay ngược, con người không thể thay đổi quá khứ. Điều duy nhất anh có thể thay đổi là cách anh đối diện với hiện tại và tương lai.

Anh lấy điện thoại, màn hình sáng lên, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt. Anh mở Album ảnh điện tử. Từng bức ảnh hiện lên, như những mảnh ghép của một câu chuyện tình yêu mà anh đã từng nghĩ mình hiểu rõ. Nhưng giờ đây, mỗi bức ảnh lại kể một câu chuyện khác, một phiên bản mà anh chưa từng lắng nghe, chưa từng nhìn thấy.

____________________

Đêm đã sâu, không khí càng thêm lạnh lẽo, tĩnh mịch. Hoàng Minh ngồi trước màn hình điện thoại, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt anh, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và sự day dứt. Anh lướt chậm rãi qua từng bức ảnh trong Album ảnh điện tử, mỗi cú chạm màn hình như một nhát dao khứa vào tâm hồn. Từng khoảnh khắc từng được anh coi là đẹp đẽ, là minh chứng cho tình yêu của hai người, giờ đây lại hiện lên với một sắc thái hoàn toàn khác, nhuốm màu xót xa, hối tiếc.

Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp Lâm An đang cười. Đó là một buổi chiều cuối tuần, họ đang ngồi trong một quán cà phê quen thuộc, nơi có những chậu cây xanh mướt và ánh nắng vàng ươm hắt qua khung cửa kính. Anh nhớ mình đã chụp bức ảnh này vì thấy cô thật xinh đẹp, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Nhưng giờ đây, khi phóng to bức ảnh, nhìn kỹ vào đôi mắt cô, anh chợt nhận ra điều mà anh đã bỏ qua: đó là một nụ cười gượng gạo, một ánh nhìn xa xăm, ẩn chứa một nỗi buồn mà anh đã quá vô tâm không nhận ra. Cô đã ở đó, ngay trước mắt anh, nhưng tâm hồn cô lại ở một nơi nào đó rất xa, nơi anh không thể chạm tới.

"Cô ấy đã cười, nhưng ánh mắt đó... mình đã không hiểu." Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Anh nhớ lại buổi chiều hôm đó, anh đã mải mê với công việc trên chiếc laptop, chỉ thỉnh thoảng ngước lên nhìn cô một cách hời hợt. Anh nghĩ cô hiểu, cô thông cảm cho sự bận rộn của anh. Nhưng Lâm An không cần sự thông cảm, cô cần sự hiện diện trọn vẹn, cần một ánh mắt thấu hiểu, một lời hỏi han chân thành. Anh đã cho cô một nụ cười, một lời nói bâng quơ, và nghĩ rằng thế là đủ. Nhưng với cô, đó chỉ là sự bỏ rơi, sự cô đơn ngay cả khi có anh bên cạnh.

Anh lướt sang bức ảnh khác, một bức ảnh chụp chiếc đồng hồ đeo tay mà anh đã tặng cô nhân dịp sinh nhật. Đó là một chiếc đồng hồ tinh xảo, mặt số màu xanh thẳm, kim đồng hồ bằng vàng. Anh đã khắc tên cô lên mặt sau, một sự bất ngờ mà anh nghĩ sẽ khiến cô cảm động. "Chiếc đồng hồ khắc tên". Anh nghĩ mình đã chuộc lỗi cho những lần lỡ hẹn, những lần vô tâm. "Cái đồng hồ, mình nghĩ là chuộc lỗi, nhưng cô ấy chỉ thấy sự hời hợt." Trong ký ức của anh, đó là một món quà ý nghĩa, một lời xin lỗi chân thành. Nhưng trong ký ức của Lâm An, đó có lẽ chỉ là một vật vô tri, một nỗ lực vụng về để xoa dịu nỗi đau mà anh đã gây ra, một cách để anh lấp đầy khoảng trống bằng vật chất thay vì thời gian và sự quan tâm. Anh nhớ cô đã cười khi nhận món quà, nhưng liệu nụ cười đó có phải là sự hạnh phúc thật sự, hay chỉ là sự chấp nhận một cách miễn cưỡng, một cách che giấu đi sự thất vọng?

Rồi một bức ảnh khác hiện lên, chụp chiếc cốc cà phê mà anh đã làm vỡ. Đó là một chiếc cốc do chính tay Lâm An vẽ, với hình ảnh hai người nắm tay nhau đi dưới mưa. Anh nhớ mình đã lỡ tay làm vỡ nó trong một lần vội vã. Anh đã xin lỗi, và Lâm An nói không sao. Nhưng giờ đây, anh lại nhớ đến lời cô nói trong cuộc gặp vừa rồi, về những mảnh vỡ, về những lời hứa không thành hiện thực. "Chiếc cốc cà phê vỡ" không chỉ là một vật vô tri, nó còn là biểu tượng cho những rạn nứt trong mối quan hệ của họ, những lời hứa về một tương lai tươi đẹp mà anh đã vô tình làm tan vỡ. "Mình đã quá bận rộn với những gì mình muốn, mà quên mất những gì cô ấy cần..." Anh đã bận rộn với công việc, với những mục tiêu cá nhân, với việc xây dựng một sự nghiệp vững chắc mà anh tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho cả hai. Nhưng anh đã quên mất rằng, hạnh phúc không chỉ là vật chất, mà còn là những khoảnh khắc sẻ chia, những lời động viên, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt nhất. Anh đã bỏ quên cảm xúc của người đồng hành trên con đường đó, để cô đơn độc chiến đấu với những nỗi sợ hãi, những kỳ vọng không được đáp lại.

Anh lướt qua những bức ảnh khác, mỗi bức đều gợi lên một sự kiện anh đã 'quên' hoặc giải thích sai. Một buổi đi chơi mà anh đã hủy vào phút chót, một tin nhắn anh đã đọc nhưng không hồi đáp, một lời hứa về chuyến du lịch mà anh đã không bao giờ thực hiện. Tất cả đều là những "vết sẹo vô hình" mà anh đã vô tình tạo ra trên trái tim Lâm An. Anh đã nghĩ rằng cô sẽ hiểu, cô sẽ thông cảm, cô sẽ tự động điều chỉnh. Anh đã tin vào sự bền chặt của tình yêu mà không cần phải vun đắp mỗi ngày. Sự vô tâm của anh, không phải là cố ý, nhưng lại gây ra nỗi đau lớn hơn gấp vạn lần so với sự thù ghét hay giận dữ có chủ đích. Nó là một loại tổn thương âm ỉ, bào mòn tinh thần, khiến người ta cảm thấy mình không xứng đáng được yêu, không đáng được quan tâm.

Hoàng Minh buông điện thoại xuống, đặt nó nhẹ nhàng lên mặt bàn kính. Anh day trán, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra, xé tan sự tĩnh lặng của đêm khuya. Tiếng thở dài ấy mang theo tất cả sự hối tiếc, sự day dứt, và nỗi buồn sâu sắc. Anh nhận ra rằng, dù anh có cố gắng lý giải thế nào đi chăng nữa, thì sự thật vẫn là sự thật: anh đã vô tâm, anh đã sai. Sự thấu hiểu này, dù đau đớn, nhưng cũng mang lại một sự thanh lọc, giúp Hoàng Minh có thể buông bỏ hoàn toàn quá khứ và tiến về phía trước. Đây là bước đầu tiên để anh thật sự chữa lành và trưởng thành, mở ra khả năng cho anh trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình trong các mối quan hệ tương lai.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí đêm Hà Nội len lỏi qua từng thớ thịt. Anh nhớ lại lời Lâm An đã nói, về việc họ không thể sống cùng một hiện tại vì không yêu cùng một ký ức. Anh đã từng nghĩ đó là một lời nói lãng mạn, nhưng giờ đây, anh hiểu đó là một sự thật nghiệt ngã. Mặc dù có sự thấu hiểu, nhưng khoảng cách giữa 'ký ức của anh' và 'ký ức của cô' vẫn là một vực thẳm không thể lấp đầy, khẳng định rằng họ sẽ không thể quay lại. Anh đã mất đi Lâm An không phải vì anh không yêu, mà vì anh đã yêu cô theo một cách mà anh chưa bao giờ thực sự hiểu được cô cần. Và giờ đây, điều duy nhất anh có thể làm là chấp nhận sự thật đau đớn này, để cho quá khứ ngủ yên, và bắt đầu một hành trình mới, một hành trình học cách yêu thương và thấu hiểu một cách trọn vẹn hơn. Hoàng Minh biết, vết sẹo vô hình của sự vô tâm sẽ còn đó, là lời nhắc nhở không ngừng về bài học đắt giá mà anh đã phải trả bằng cả một mối tình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free