Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 393: Hối Tiếc Từ Hai Phía: Khi Nỗi Đau Hóa Tiếc Nuối

Trong đêm, ánh trăng mờ chiếu qua khung cửa sổ, in hình bóng hai con người đang chìm đắm trong suy tư. Họ không còn ở bên nhau, nhưng những ký ức về cây cầu, về đêm đông se lạnh, về những cảm xúc đối lập, đã kết nối họ trong một nỗi buồn chung, một sự chấp nhận rằng họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một ký ức, và mãi mãi không thể sống cùng một hiện tại. Điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt, và chính điều đó đã ngăn cản họ viết tiếp chương mới của cuộc đời mình cùng nhau. Họ sẽ phải học cách buông bỏ, và tìm kiếm sự bình yên, mỗi người một lối đi riêng, với những vết sẹo không thể xóa nhòa, nhưng đã được bao bọc bởi sự thấu hiểu muộn màng.

***

Hoàng Minh bước vào Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' khi chiều đã ngả bóng, không khí se lạnh của Hà Nội đầu đông len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo mùi ẩm ướt đặc trưng của những con phố cũ. Anh đẩy cánh cửa gỗ sồi nặng trịch, tiếng chuông gió phía trên khe khẽ vang lên như một lời chào quen thuộc, kéo anh trở về với những tháng năm đã cũ. Quán vẫn vậy, trầm mặc và cổ kính, với những bức tường gạch để trần, những bộ bàn ghế gỗ đã sờn màu thời gian và ánh đèn vàng dịu hắt ra từ những chiếc lồng đèn lụa treo lơ lửng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ kỹ, thoang thoảng đâu đó là hương hoa nhài từ chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ, tạo nên một không gian vừa an yên, vừa chất chứa hoài niệm. Anh nhìn thấy Lâm An đang ngồi ở một góc quen thuộc, cạnh ô cửa sổ lớn nhìn ra phố, nơi ánh sáng ban ngày đang dần tắt, nhường chỗ cho sự mờ ảo của hoàng hôn.

Lâm An ngồi đó, vóc dáng nhỏ nhắn tựa vào lưng ghế, mái tóc dài mềm mại xõa trên vai, tạo nên một đường cong dịu dàng. Cô mặc một chiếc áo len màu kem giản dị, nhưng toát lên vẻ tinh tế. Đôi mắt to tròn của cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những dòng xe cộ vẫn hối hả trôi qua. Có lẽ, cô đang chìm đắm trong những suy nghĩ của riêng mình, trong cái thế giới nội tâm mà Hoàng Minh mãi đến bây giờ mới thực sự cảm nhận được chiều sâu của nó. Anh tiến lại gần, từng bước chân như nặng hơn bởi gánh nặng của những ký ức vừa được khai quật. Tiếng nhạc Jazz du dương, trầm bổng của quán cà phê dường như càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng, nặng nề bao trùm không gian giữa hai người.

Khi anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, Lâm An khẽ giật mình, đôi mắt cô rời khỏi khung cảnh bên ngoài, quay về phía anh. Không có sự ngạc nhiên, không có sự tức giận, chỉ có một nỗi buồn thăm thẳm và sự thấu hiểu len lỏi trong ánh mắt ấy. Hoàng Minh nhìn cô, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh không còn thấy hình ảnh một Lâm An mà anh đã tự vẽ nên trong đầu – một người con gái bình yên, hạnh phúc, tự lập. Thay vào đó, anh thấy một Lâm An với những tổn thương sâu sắc, những lần chờ đợi vô vọng, những giọt nước mắt thầm lặng mà anh đã vô tâm bỏ qua. Anh thấy rõ những vết hằn của thời gian trên khóe mắt cô, những nếp nhăn mờ ảo trên trán, không phải vì tuổi tác, mà là vì những lo toan, những nỗi buồn không tên. Vẻ ngoài điềm đạm, vững chãi của anh dường như cũng không thể che giấu được sự nặng trĩu, hối tiếc đang ngự trị trong lòng. Anh đưa tay lên bàn, một cử chỉ vô thức, bàn tay anh chỉ cách tay cô vài phân, nhưng không chạm vào. Một khoảng cách hữu hình và vô hình, nói lên tất cả.

"Anh... anh thực sự xin lỗi, Lâm An." Giọng Hoàng Minh trầm, đều đều, nhưng chứa đựng sự nặng nề của một lời thú tội muộn màng. Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, mỗi từ thoát ra đều khó khăn, như thể chúng bị mắc kẹt bởi hàng ngàn mảnh vỡ ký ức. "Anh đã không hề biết em đã phải chịu đựng nhiều đến thế." Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt sâu của anh ẩn chứa một nỗi day dứt khôn nguôi. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, ở bên cạnh anh, cùng anh đi qua những con đường, cùng anh chia sẻ những khoảnh khắc mà anh nghĩ là bình yên. Nhưng anh đã quên mất, hay đúng hơn là chưa bao giờ nhận ra, những lúc cô chờ đợi, chờ đợi một lời hỏi han, một cái nắm tay, một sự thấu hiểu mà anh đã không thể cho đi. Anh nhận ra sự vô tâm của mình không phải là ác ý, mà là một loại mù quáng, một sự ích kỷ được bọc trong lớp vỏ của sự "lý trí" và "tự lập." Anh đã nghĩ mình đang cho cô không gian, sự tự do, nhưng thực ra anh đang bỏ rơi cô trong chính thế giới của cô.

Lâm An nhìn vào tách cà phê đã nguội ngắt của mình, ánh mắt lướt qua những vết rạn trên bàn gỗ cũ, rồi từ từ ngước lên nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh. Trong đôi mắt cô, nỗi buồn vẫn còn đó, sâu thăm thẳm, nhưng sự giận dữ đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một sự chấp nhận bình thản. Cô đã trải qua quá nhiều đau khổ, quá nhiều nước mắt cho mối tình này, đến mức giờ đây, khi mọi thứ đã sáng tỏ, cô chỉ còn cảm thấy một sự mệt mỏi, một nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Cô nhớ những lúc cô đau, những đêm dài một mình đối diện với nỗi cô đơn, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Nhưng giờ đây, cô cũng đã hiểu ra, sau những cuộc đối thoại đầy nước mắt và sự thật phơi bày, rằng anh cũng có những áp lực của riêng mình, những nỗi sợ hãi mà anh không thể nói ra, những gánh nặng mà anh đã cố gắng gánh vác một mình.

"Em cũng vậy, Hoàng Minh." Giọng Lâm An nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng hơi khàn đi vì những cảm xúc đang dâng trào. Cô khẽ thở dài, như trút bỏ một phần gánh nặng đã đè nén bấy lâu. "Em đã trách anh rất nhiều, nhưng em cũng đã quên mất... anh cũng có những áp lực, những cố gắng theo cách của riêng mình." Cô nhớ lại những lần Hoàng Minh thức khuya làm việc, những lúc anh trầm tư nhìn xa xăm, những gánh nặng vô hình mà cô đã không thể chia sẻ, vì anh luôn tạo ra một bức tường vô hình xung quanh mình. Cô đã quá tập trung vào nỗi đau của bản thân, vào sự thiếu hụt mà cô cảm thấy, mà quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng theo cách riêng của một người đàn ông lý trí, ít nói. Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, cố gắng trở thành một điểm tựa, nhưng lại quên mất cách thể hiện tình yêu bằng ngôn ngữ mà cô khao khát.

Sự tĩnh lặng lại bao trùm lấy họ, nhưng lần này không phải là sự im lặng của hiểu lầm, mà là sự im lặng của sự thấu hiểu, của nỗi buồn chung. Tiếng ly tách chạm nhẹ đâu đó trong quán, tiếng gió se lạnh lùa qua khung cửa sổ, tất cả đều trở thành một phần của bản nhạc trầm buồn đang vang lên trong tâm hồn họ. Cả hai đều nhận ra, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Họ đã đi cùng một con đường, nhưng nhìn về hai hướng khác nhau, mang trong mình hai thế giới nội tâm đối lập mà mãi đến khi mọi thứ vỡ tan, mới có cơ hội được đặt cạnh nhau để nhìn ngắm và thấu hiểu. Sự thấu hiểu này, dù đau lòng, lại là một bước giải thoát, một sự chấp nhận rằng những gì đã qua không thể thay đổi, và những vết sẹo sẽ mãi còn đó, nhưng không còn bị nhiễm trùng bởi sự oán trách hay hiểu lầm. Họ chỉ còn lại sự tiếc nuối, một loại tiếc nuối dịu dàng, như hơi ấm còn sót lại trong tách cà phê đã nguội ngắt.

***

Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm bao trùm lấy thành phố, những ánh đèn đường bắt đầu nối nhau thắp sáng, tạo nên một tấm thảm lấp lánh nhìn từ cửa sổ quán cà phê. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn trong quán càng trở nên ấm áp hơn, đối lập với cái lạnh buốt đang dần tăng lên bên ngoài. Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, nhưng dường như đã lùi sâu vào trong tiềm thức, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy suy tư giữa hai người. Mùi ẩm ướt của đêm Hà Nội lùa vào mỗi khi có khách ra vào, mang theo một chút lạnh lẽo, một chút hoài niệm.

Hoàng Minh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi phố phường bắt đầu lên đèn, những dòng xe cộ biến thành những vệt sáng dài. Anh siết chặt tay mình, cảm nhận rõ sự bất lực đang dâng lên trong lòng. Anh ước gì mình đã có thể quay ngược thời gian, ước gì anh đã có thể nhìn thấy những giọt nước mắt vô hình của Lâm An, ước gì anh đã có thể nghe thấy những lời cô không nói. Sự hối tiếc sâu sắc về quá khứ và việc chấp nhận con người anh, một người đàn ông lý trí đến mức khô khan, đến mức vô tâm, giờ đây đan xen vào nhau, tạo thành một nút thắt khó gỡ trong tâm hồn anh. Anh nhận ra mình không thể sửa chữa những gì đã qua, không thể thay đổi con người mình của ngày ấy, và điều đó khiến anh cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ mình mạnh mẽ, mình vững vàng, nhưng giờ đây, trước những cảm xúc chất chứa của Lâm An, anh thấy mình nhỏ bé và yếu đuối.

"Anh ước gì anh đã có thể hiểu những điều này sớm hơn, Lâm An." Giọng anh khẽ run, phá vỡ sự im lặng. Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt trầm tư chất chứa nỗi buồn sâu thẳm. "Có lẽ... mọi thứ đã khác." "Mọi thứ đã khác" – câu nói ấy như một lưỡi dao cứa vào trái tim anh, vì anh biết, đó chỉ là một giấc mơ hão huyền. Anh đã từng nghĩ tình yêu là sự bình yên, là sự hiện diện không cần lời nói, là sự đồng điệu trong im lặng. Nhưng anh đã quên mất, tình yêu cũng cần sự thấu hiểu, sự sẻ chia, và đôi khi là những lời nói đơn giản nhất để xoa dịu những nỗi đau. Anh đã xây dựng một tương lai mà anh cho là tốt đẹp, nhưng lại bỏ quên cảm xúc của người đồng hành trên con đường đó.

Lâm An khẽ thở dài, một nụ cười buồn bã nở trên môi. Nụ cười ấy không phải là sự thanh thản, mà là sự chấp nhận một cách đau đớn. Cô chạm nhẹ vào chiếc ly rỗng của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh. Nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ trong lòng cô, nhưng giờ đây, nó không còn là một vết thương hở miệng, mà đã trở thành một vết sẹo, nhắc nhở cô về những gì đã qua. Cô cũng ước, ước gì mình đã có thể mạnh mẽ hơn để nói ra những gì mình cảm nhận, ước gì mình đã không chờ đợi một cách vô vọng, ước gì mình đã có thể chấp nhận sự khác biệt của anh sớm hơn. Nhưng tất cả chỉ là "ước gì," những điều không thể thay đổi.

"Em cũng ước, Hoàng Minh." Giọng cô nhẹ như gió thoảng, hòa vào tiếng nhạc Jazz. "Nhưng chúng ta... chúng ta đã không thể. Và giờ đây, chỉ còn lại sự tiếc nuối." Cô nhìn anh, ánh mắt chất chứa nỗi xót xa. Cô hiểu rằng, dù họ đã thấu hiểu nhau hơn, dù không còn sự tức giận hay oán trách, nhưng những vết nứt trong ký ức đã quá sâu, quá rộng để có thể hàn gắn lại. Ký ức của họ, dù đã được làm rõ, vẫn là hai phiên bản đối lập về cùng một mối tình. Anh nhớ sự bình yên của anh, cô nhớ nỗi cô đơn của cô. Anh nhớ vẻ đẹp của khung cảnh, cô nhớ sự trống r���ng trong tâm hồn. Sự thấu hiểu này, paradoxically, lại là lời khẳng định cuối cùng rằng họ không thể tiếp tục cùng nhau.

Không khí giữa họ không còn là căng thẳng, mà là một sự tĩnh lặng đầy cảm thông, một nỗi buồn chung, một loại giải thoát cảm xúc. Họ đã đối diện với thực tại nghiệt ngã: những gì đã qua không thể thay đổi, và sự thấu hiểu đến quá muộn. Chính sự chấp nhận đau đớn này đã mở đường cho hành trình chữa lành cá nhân của mỗi người, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ, không còn bị giằng xé bởi những hiểu lầm. Việc họ chia sẻ những tiếc nuối mà không đổ lỗi cho thấy một sự trưởng thành trong cách đối diện với tổn thương, là nền tảng cho những mối quan hệ tương lai của họ, dù không phải là giữa hai người.

Hoàng Minh gật đầu, ánh mắt anh vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng tâm trí anh đang nhìn vào một tương lai không có Lâm An, nhưng có một phiên bản anh trưởng thành hơn, ít mù quáng hơn. Anh biết, đây là sự chia ly cuối cùng và dứt khoát, không phải vì hết yêu, mà vì họ đã nhận ra rằng "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lâm An cũng cảm nhận được điều đó. Cô đưa tay khẽ vuốt mái tóc mình, một cử chỉ quen thuộc, rồi đặt tay lên bàn, lần này, ngón tay cô lướt nhẹ trên những vết rạn của mặt bàn gỗ, như đang chạm vào những mảnh vỡ của chính mối tình mình. Cô đã buông bỏ, không phải vì không còn yêu, mà vì đã học cách chấp nhận.

Trong cái lạnh se sắt của đêm đông Hà Nội, hai con người ngồi đó, chìm đắm trong suy tư riêng nhưng lại được kết nối bởi một nỗi buồn chung. Họ đã yêu nhau, mãnh liệt và chân thành, nhưng không phải trong cùng một ký ức. Và giờ đây, khi mọi thứ đã sáng tỏ, họ hiểu rằng, chính điều đó đã định đoạt kết cục của họ, và điều duy nhất còn lại là sự tiếc nuối, một sự tiếc nuối mà họ sẽ phải mang theo, mỗi người một lối đi riêng, để tìm kiếm bình yên trong một cuộc sống mới, không còn nhau.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free