Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 392: Khi Ký Ức Đẹp Nhuốm Màu Xót Xa

Trong đêm sâu thẳm, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, tiếng gió vẫn thì thầm. Hai con người, ở hai căn hộ khác nhau, cùng nhìn vào một kỷ niệm, cùng đối diện với sự thật rằng họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một ký ức. Và chính sự thật nghiệt ngã đó đã định đoạt rằng họ mãi mãi không thể sống cùng một hiện tại.

***

Hoàng Minh ngồi trên sofa bọc da màu xám tro, tấm lưng tựa vào thành ghế lạnh lẽo, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra khung cửa sổ lớn. Bên ngoài, thành phố đã bắt đầu lên đèn, những dải lụa vàng cam, đỏ tía từ ánh đèn xe cộ đan xen nhau tạo nên một bức tranh huyền ảo, lung linh mà cô độc. Căn hộ của anh, với thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, cùng nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, chưa bao giờ cảm thấy trống trải đến thế. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng còi xe vọng lại từ xa, tất cả như hòa vào bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, chỉ càng làm nổi bật tiếng lòng đang gào thét trong anh. Mùi gỗ mới từ chiếc bàn cà phê, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, giờ đây cũng không thể xoa dịu được sự nặng nề đang đè nén lồng ngực.

Chiếc điện thoại anh cầm trên tay, màn hình vẫn hiển thị bức ảnh cũ chụp hai người ở một buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông, bức ảnh mà cả anh và Lâm An đều đã nhìn ngắm chỉ vài giờ trước. Nhưng tâm trí anh không còn dừng lại ở đó. Nó trôi dạt về một kỷ niệm khác, một khoảnh khắc mà anh từng cho là đẹp đẽ, bình yên nhất. Anh nhớ lại những lời Lâm An đã nói, những câu hỏi xoáy sâu vào ký ức anh, những giọt nước mắt cô đã rơi khi anh chỉ nghĩ mọi thứ êm đẹp. Sự vô tâm của anh, giờ đây, không còn là một khái niệm mơ hồ, mà là một vết cắt sâu hoắm trong lòng.

"Anh đã nghĩ em hạnh phúc," anh thì thầm, giọng khẽ đến mức chính anh cũng khó nghe thấy. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại cảnh tượng đó, cảnh tượng trên Cầu 'Ký Ức Đứng Lại' vào một đêm đông se lạnh. Trong ký ức của anh, đêm đó thật tuyệt vời. Gió không quá buốt, bầu trời trong vắt với hàng ngàn vì sao lấp lánh như dát bạc. Anh đã nắm tay Lâm An, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang, một hơi ấm dịu dàng, quen thuộc. Họ đứng đó, tựa vào lan can cầu, nhìn xuống dòng sông lấp lánh ánh đèn. Anh đã thấy nụ cười trên môi cô, thấy ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh trăng mờ. Anh đã nghĩ rằng, đó là một khoảnh khắc hoàn hảo, một biểu tượng của tình yêu giản dị, bền chặt. Anh đã nghĩ rằng, cô cũng cảm thấy bình yên và hạnh phúc như anh.

Nhưng giờ đây, sau những gì Lâm An đã kể, những hình ảnh ấy như bị phủ một lớp sương mờ. Nụ cười của cô, liệu có phải là một nụ cười gượng gạo? Ánh mắt lấp lánh ấy, liệu có phải là ánh mắt đang cố kìm nén một nỗi buồn sâu thẳm? Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ. Cô chờ đợi một lời nói, một cử chỉ khẳng định tình yêu, một sự kết nối sâu sắc hơn là chỉ sự hiện diện vật lý. Anh đã không đào sâu, không đặt câu hỏi. Anh đã quá bận rộn với những suy nghĩ của riêng mình, với công việc, với áp lực từ Ông Phi, với nỗi sợ hãi về tương lai. Anh đã nghĩ rằng sự im lặng là sự đồng điệu, rằng sự hiện diện là đủ. Anh đã sai.

Anh đã tự nhủ rằng mình là một người đàn ông lý trí, thực tế. Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, tin rằng đó là cách tốt nhất để thể hiện tình yêu. Nhưng anh quên mất rằng tình yêu không chỉ là sự ổn định vật chất, mà còn là sự ổn định về mặt cảm xúc, là sự thấu hiểu, là những lời nói chân thành, là những cái ôm thật chặt khi tâm hồn đang chông chênh. Anh đã bỏ lỡ những tín hiệu, những lời cầu cứu im lặng từ người con gái anh yêu. Anh đã không nhìn thấy những lần cô khẽ cắn môi, những lần cô thở dài rất khẽ, những lần cô quay mặt đi để che giấu một giọt nước mắt.

Sự hối tiếc gặm nhấm tâm can anh, nặng nề như một tảng đá đè lên ngực. Anh nhận ra mình đã yêu cô theo một cách không hoàn hảo, theo cách mà anh nghĩ là đúng, nhưng lại bỏ quên cảm xúc của người đối diện. Anh đã từng tin rằng tình yêu là một sự thỏa hiệp, là sự chấp nhận những khuyết điểm của nhau. Nhưng có lẽ, sự thỏa hiệp đó đã diễn ra một chiều, và anh là người đã vô tình đẩy gánh nặng của sự thỏa hiệp ấy lên vai Lâm An. Anh đã nghĩ rằng cô đủ mạnh mẽ để hiểu, đủ độc lập để không cần những lời đường mật. Nhưng anh quên mất rằng, dù mạnh mẽ đến đâu, một người con gái vẫn cần được yêu thương, được trân trọng, được lắng nghe.

Hoàng Minh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc mang theo nỗi buồn và sự day dứt. Anh siết chặt điện thoại trong tay, rồi buông thõng xuống bên cạnh. Đôi mắt anh vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt góc cạnh giờ đây chìm trong bóng tối, chỉ có những đường nét căng thẳng hiện rõ. Anh biết, anh phải học cách sống với nỗi hối tiếc này. Nỗi hối tiếc vì đã không biết cách yêu cô theo cách cô cần, vì đã để cô rời đi với những vết sẹo mà anh vô tình gây ra. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của anh, giờ đây, đã được tô vẽ thêm bằng những gam màu xám xịt của sự vô tâm và nỗi đau của người khác. Sự khác biệt trong ký ức của họ quá lớn, quá sâu sắc để có thể xây dựng lại mối quan hệ. Anh biết, anh biết điều đó thật rõ ràng.

***

Trong căn hộ của Thanh Mai, ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa, xua đi cái se lạnh của buổi chiều tối. Khác với sự tối giản của Hoàng Minh, không gian này pha trộn giữa hiện đại và vintage, với tông màu be, xanh lá cây, nâu đất, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và đầy sức sống. Những đồ gốm thủ công, tranh vẽ nhỏ, cây cảnh xanh tươi và những chồng sách chất cao trên kệ, tất cả đều mang dấu ấn của sự tỉ mỉ, tinh tế. Mùi đất ẩm từ cây cối, thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ, cùng tiếng nhạc acoustic buồn vương vấn từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng.

Lâm An ngồi co ro bên cửa sổ, ôm đầu gối, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài ban công nhỏ, nơi giàn cây leo xanh mướt đang đón những giọt sương đêm. Cô đã cởi bỏ chiếc áo khoác, chỉ còn chiếc áo blouse mềm mại màu kem, càng làm nổi bật vóc dáng nhỏ nhắn của cô. Bức ảnh cũ mà cô vô tình nhìn thấy hôm qua vẫn ám ảnh tâm trí, nhưng cũng như Hoàng Minh, tâm trí cô đã dịch chuyển sang một kỷ niệm khác, một khoảnh khắc mà cô đã từng coi là đẹp đẽ, nhưng giờ đây lại nhuốm màu xót xa.

Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, một giai điệu quen thuộc về nỗi nhớ và sự chia xa, bỗng gợi lên một thước phim quay chậm trong tâm trí cô. Đó là đêm đông trên Cầu 'Ký Ức Đứng Lại'. Cô nhớ rõ chiếc áo len màu xanh rêu cô mặc, nhớ cái lạnh se sắt của gió đêm luồn qua từng thớ vải. Cô nhớ hơi ấm từ bàn tay Hoàng Minh khi anh nắm lấy tay cô, một hơi ấm đủ để xua đi cái lạnh bên ngoài, nhưng không đủ để sưởi ấm trái tim đang cô độc của cô.

Trong ký ức của Hoàng Minh, đó là một khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng trong ký ức của Lâm An, nó là một chuỗi những khao khát không được đáp lại, những lời nói không được thốt ra. Cô nhớ cô đã cố gắng mỉm cười, cố gắng quên đi nỗi lo lắng về tương lai, về những khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa hai người. Cô đã ước anh có thể nói "Anh yêu em" thêm một lần nữa, chỉ một lần nữa thôi, để xoa dịu nỗi bất an trong lòng. Nhưng anh chỉ im lặng. Anh nhìn về phía xa xăm, vẻ mặt trầm tư. Cô đã cố gắng chen vào dòng suy nghĩ của anh, nhưng anh chỉ đáp lại bằng những câu nói ngắn gọn về công việc, về dự án sắp tới.

"Em đã ước anh có thể nhìn thấy nỗi buồn trong mắt em," cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió. Cô nhớ cảm giác lạc lõng khi anh lại chìm vào suy nghĩ về công việc, dù đang ở cạnh cô. Tay anh vẫn nắm tay cô, nhưng tâm trí anh đã ở một nơi rất xa. Cô đã giận anh, đã thất vọng. Cô đã cảm thấy mình bị bỏ rơi, không được lắng nghe, không được thấu hiểu. Bao nhiêu lần cô đã cố gắng gợi chuyện, cố gắng kéo anh về hiện tại, về khoảnh khắc mà họ đang ở bên nhau. Nhưng những nỗ lực của cô dường như đều tan vào hư vô, như những đốm lửa nhỏ trong màn đêm lạnh giá.

Vào khoảnh khắc đó, cô đã khao khát được anh nhìn sâu vào mắt cô, được anh nhận ra nỗi cô đơn và sự chênh vênh của cô. Nhưng anh không làm vậy. Anh đã quá bận rộn với những gánh nặng của riêng mình, những gánh nặng từ Ông Phi, từ áp lực công việc, từ trách nhiệm mà anh tự đặt lên vai. Anh đã cố gắng theo cách của một người đàn ông lý trí, bằng cách tập trung vào sự nghiệp, vào việc xây dựng một tương lai vững chắc, mà anh tin rằng đó là cách tốt nhất để thể hiện tình yêu.

Giờ đây, nhìn lại, nỗi đau của cô không biến mất, nhưng nó đã được bao bọc bởi một lớp đồng cảm, một sự chấp nhận xót xa. Cô hiểu rằng anh cũng đang cố gắng, dù không phải theo cách cô mong muốn hay nhận ra. Anh không cố tình làm cô đau lòng. Anh chỉ đang vật lộn với những nỗi sợ hãi của riêng mình, và cô đã vô tình trở thành nạn nhân của sự vật lộn ấy. Anh đã mệt mỏi, cô nhìn thấy điều đó trong ánh mắt anh, trong những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt. Anh cũng có những nỗi sợ, những áp lực mà anh không thể chia sẻ, không phải vì anh không tin tưởng cô, mà có lẽ vì anh tin rằng mình phải tự gánh vác tất cả.

"Em đã nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng," cô nghĩ thầm, một giọt nước mắt lăn dài trên má, thấm vào đầu gối cô đang ôm chặt. Nước mắt không còn là sự tức giận hay trách móc, mà là sự giải thoát, một sự chấp nhận đau lòng. Cô hiểu rằng, sự thấu hiểu này, dù đau đớn đến tận cùng, là bước cuối cùng để cô có thể thực sự bắt đầu hành trình chữa lành cá nhân. Cô phải học cách sống với những vết sẹo đã trở thành một phần của bản thân, không phải để quên đi, mà là để chấp nhận, để buông bỏ, và để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình. Họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một ký ức. Và chính sự thật nghiệt ngã đó đã định đoạt rằng họ mãi mãi không thể sống cùng một hiện tại.

***

Trong tâm trí của cả Hoàng Minh và Lâm An, hình ảnh cây cầu hiện lên rõ nét, như một thước phim cũ được tua lại, nhưng giờ đây, mỗi khung hình đều nhuốm màu buồn bã, day dứt. Cầu 'Ký Ức Đứng Lại', cây cầu đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của họ, giờ đây không còn là biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu, mà là một minh chứng cho sự khác biệt không thể dung hòa.

Hoàng Minh vẫn nhắm nghiền mắt trong căn hộ tĩnh lặng của mình. Anh thấy lại mình và Lâm An đứng tựa vào lan can cầu. Gió mùa đông se lạnh vuốt ve mái tóc cô, làm bay nhẹ vài sợi tóc mai. Anh nhớ mình đã khẽ mỉm cười khi nhìn cô, một nụ cười mãn nguyện, tin rằng mọi thứ đều ổn. Anh đã nghĩ rằng, khoảnh khắc đó thật bình yên, hạnh phúc trọn vẹn. Anh đã nghĩ rằng, cô cũng cảm nhận được sự bình yên ấy, cái cảm giác được ở bên người mình yêu, không cần nói gì, chỉ cần sự hiện diện là đủ. Anh đã nghĩ rằng, sự im lặng của họ là sự đồng điệu, một sự kết nối sâu sắc hơn cả ngàn lời nói. "Anh đã nghĩ em hạnh phúc," anh tự nhủ, một cảm giác chua chát dâng lên trong cổ họng.

Cùng lúc đó, Lâm An vẫn ngồi co ro bên cửa sổ, đôi mắt ngấn lệ. Cô cũng thấy lại mình và Hoàng Minh trên cây cầu đó. Cô nhớ cái lạnh buốt của không khí, nhưng cơ thể cô lại nóng ran vì nỗi bất an. Cô đã cố gắng mỉm cười khi anh quay sang nhìn cô, một nụ cười gượng gạo đến mức chính cô cũng cảm thấy đau lòng. Cô nhớ mình đã khao khát, khao khát đến cháy lòng, một lời nói dịu dàng, một cái ôm thật chặt, một sự trấn an rằng tình yêu của họ vẫn vẹn nguyên. Cô đã ước anh có thể nhìn sâu vào mắt cô, nhìn thấy những giọt nước mắt vô hình đang chực trào, nhìn thấy nỗi cô đơn của cô dù đang ở bên anh. Cô đã chờ đợi, chờ đợi một phép màu, một lời khẳng định từ trái tim anh. Nhưng anh chỉ im lặng. Anh nhìn về phía xa xăm, về những ánh đèn thành phố lấp lánh, về tương lai mà anh đang xây dựng, mà quên mất hiện tại, quên mất người con gái đang đứng cạnh anh. "Em đã ước anh có thể nhìn thấy nỗi buồn trong mắt em," cô thầm thì, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh.

Hai con người, hai phiên bản ký ức về cùng một khoảnh khắc. Hoàng Minh nhớ sự bình yên của anh, Lâm An nhớ nỗi cô đơn của cô. Anh nhớ vẻ đẹp của khung cảnh, cô nhớ sự trống rỗng trong tâm hồn. Anh đã nghĩ rằng mọi thứ đều hoàn hảo, cô đã cảm thấy mọi thứ đang dần tan vỡ. Sự khác biệt ấy, giờ đây, không còn là những vết nứt nhỏ, mà là một hố sâu ngăn cách, không thể nào lấp đầy.

Họ đã yêu nhau. Tình yêu đó là thật, mãnh liệt và chân thành, không ai có thể phủ nhận. Nhưng họ đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Hoàng Minh yêu một Lâm An bình yên, hạnh phúc, tự lập, không đòi hỏi. Lâm An yêu một Hoàng Minh mạnh mẽ, lý trí, nhưng cũng khao khát được anh nhìn thấy sự yếu mềm, được anh che chở và thấu hiểu. Những kỳ vọng khác nhau, những cách thể hiện tình yêu khác nhau, đã tạo nên một bức tranh tình yêu lệch lạc, mà mãi đến bây giờ, khi mọi thứ đã vỡ tan, họ mới có thể nhìn rõ.

Hoàng Minh khẽ mở mắt, ánh nhìn xa xăm chứa đựng một nỗi hối tiếc vô hạn. Anh nhận ra rằng sự thấu hiểu sâu sắc này, dù đau lòng, là bước cuối cùng để anh có thể thực sự bắt đầu hành trình chữa lành cá nhân. Anh phải chấp nhận rằng tình yêu của họ đã không thể vượt qua những khác biệt và tổn thương sâu sắc. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ.

Lâm An ngẩng đầu lên, ánh mắt cô vẫn đọng nước, nhưng trong đó đã không còn sự oán trách. Cô hiểu rằng, sự khác biệt trong ký ức quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ. Nỗi buồn chung nhưng không còn sự tức giận báo hiệu sự chuyển mình sang giai đoạn chấp nhận và tìm kiếm bình yên cho riêng mỗi người. Cô đã nhớ những lúc cô đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng theo cách riêng của mình.

Trong đêm, ánh trăng mờ chiếu qua khung cửa sổ, in hình bóng hai con người đang chìm đắm trong suy tư. Họ không còn ở bên nhau, nhưng những ký ức về cây cầu, về đêm đông se lạnh, về những cảm xúc đối lập, đã kết nối họ trong một nỗi buồn chung, một sự chấp nhận rằng họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một ký ức, và mãi mãi không thể sống cùng một hiện tại. Điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt, và chính điều đó đã ngăn cản họ viết tiếp chương mới của cuộc đời mình cùng nhau. Họ sẽ phải học cách buông bỏ, và tìm kiếm sự bình yên, mỗi người một lối đi riêng, với những vết sẹo không thể xóa nhòa, nhưng đã được bao bọc bởi sự thấu hiểu muộn màng.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free