Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 391: Bức Ảnh Cũ Nhuốm Màu Thấu Hiểu
Con hẻm ‘Thời Gian Ngừng Lại’ vẫn chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt vào, in rõ bóng hình hai con người đang đứng đó. Những vệt sáng tối trên nền gạch rêu phong như những đường nét chấm phá cho bức tranh buồn về sự chia ly. Trong khoảnh khắc ấy, họ không còn là người yêu, không còn là những người mang trong mình nỗi đau riêng. Họ là hai linh hồn đã tìm thấy sự thấu hiểu, nhưng lại bị chia cắt bởi những vết sẹo không thể lành, bởi những ký ức không thể hòa chung.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm về khuya. Lâm An quay lưng lại trước. Bước chân cô nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng mỗi bước đi lại như kéo theo một sợi dây vô hình đang dần đứt rời. Cô không quay đầu lại. Cô biết, nếu quay lại, cô sẽ không thể bước đi. Cô sẽ lại chìm đắm vào những cảm xúc phức tạp, vào những câu hỏi không lời giải. Cô cần phải bước đi, để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình, để học cách sống với những vết sẹo đã trở thành một phần của bản thân. Bóng hình nhỏ nhắn của cô dần khuất vào màn đêm, chỉ còn lại những tiếng bước chân yếu ớt vọng lại, rồi cũng tan biến.
Hoàng Minh vẫn đứng yên đó, nhìn theo bóng lưng Lâm An cho đến khi cô hoàn toàn biến mất sau khúc cua của con hẻm. Anh không nhấc chân, không thể nhấc chân. Đôi mắt anh vẫn mở to, nhưng giờ đây chúng không còn nhìn thấy gì ngoài sự trống rỗng vô tận. Anh cảm thấy một sự đau đớn dữ dội, không phải nỗi đau của sự mất mát bất ngờ, mà là nỗi đau của sự chấp nhận một sự thật đã được biết trước. Anh đã từng là người lý trí, nhưng giờ đây, lý trí ấy chỉ càng làm anh nhận ra rõ hơn sự bất lực của mình. Anh đã thất bại trong việc bảo vệ cô khỏi nỗi sợ hãi của cô, và anh cũng đã thất bại trong việc bảo vệ tình yêu của họ khỏi những nỗi sợ hãi của chính anh. Đó là một vòng lặp nghiệt ngã.
Cuối cùng, anh cũng quay lưng lại. Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi như kéo lê cả một tảng đá. Anh không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì tiếp theo. Con đường trước mặt anh tối mịt, không một ánh đèn. Chỉ có tiếng gió đêm vẫn tiếp tục xào xạc, như một lời than thở cho một câu chuyện tình đã kết thúc, không phải bằng sự ghét bỏ, mà bằng sự thấu hiểu muộn màng và sự chấp nhận đầy xót xa. Hoàng Minh bước đi, bóng hình cao lớn của anh cũng dần hòa vào bóng tối, để lại con hẻm ‘Thời Gian Ngừng Lại’ chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, như một nhân chứng câm lặng cho một tình yêu đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một ký ức, và mãi mãi không thể sống cùng một hiện tại.
***
Hoàng Minh bước vào căn hộ của mình, sự lạnh lẽo của không khí máy điều hòa hòa quyện với cái se sắt của đêm muộn, tạo nên một cảm giác trống trải đến rợn người. Bóng tối và sự yên tĩnh như nuốt chửng anh, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những tòa nhà chọc trời xa xa hắt qua khung cửa sổ kính lớn, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Anh bỏ lại chiếc áo khoác vest xám trên chiếc ghế tựa bọc da, không buồn treo nó vào tủ như mọi khi. Mùi hương nước hoa nam tính cao cấp quen thuộc của anh vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó lại mang theo một chút nặng nề, u ám, như chính tâm trạng của anh. Đôi mắt sâu của anh vô định nhìn ra khung cảnh thành phố đang lấp lánh ánh đèn, những chấm sáng li ti trải dài đến vô tận, nhưng không thể xua đi được sự trống rỗng đang ngự trị trong lòng. Nó dường như cộng hưởng với sự tĩnh lặng đến khó chịu của căn phòng, nơi mà tiếng điều hòa chạy êm ái lại nghe rõ mồn một như một lời nhắc nhở về sự cô độc.
Anh không bật đèn chính, để mặc cho những góc khuất trong căn hộ bị bóng tối bao phủ. Chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính trên bàn làm việc chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi, đôi mắt sâu ẩn chứa suy tư. Hoàng Minh ngồi xuống chiếc ghế xoay, tiếng ma sát nhẹ nhàng của bánh xe trên sàn gỗ công nghiệp vang lên khô khốc. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm nhận cơn đau âm ỉ đang nhức nhối. Bao nhiêu năm qua, anh luôn tin rằng mình đã sống một cách lý trí, kiểm soát mọi thứ trong tầm tay. Nhưng giờ đây, những lời nói của Lâm An, từng câu, từng chữ, như những mũi kim sắc nhọn, cứa sâu vào lớp vỏ bọc kiên cố ấy.
"Mỗi lời nói của An, mỗi giọt nước mắt cô ấy đã kìm nén, giờ đây như những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa vào ký ức bình yên của mình," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh đã từng nhớ về mối tình của họ như một chuỗi ngày êm đềm, không sóng gió, không cãi vã. Anh đã tự trấn an mình rằng sự chia tay diễn ra nhẹ nhàng, tự nhiên, như một lẽ tất yếu khi hai người “hết hợp”. Nhưng tất cả những điều đó, giờ đây, chỉ là những lời dối trá mà lý trí anh đã tự dựng lên để bảo vệ bản thân khỏi sự thật đau lòng.
Anh lướt qua các thư mục công việc trên màn hình máy tính một cách vô thức, những dòng code phức tạp, những báo cáo tài chính khô khan, những biểu đồ tăng trưởng đều đặn – tất cả những thứ từng là lẽ sống, là niềm tự hào của anh. Nhưng giờ đây, chúng lại trở nên vô nghĩa, nhạt nhẽo. Mùi gỗ mới từ chiếc bàn làm việc và thoảng hương cà phê phin còn sót lại từ buổi sáng dường như cũng không thể đánh thức anh khỏi sự mơ hồ, dằn vặt. Anh cứ thế lướt chuột, cho đến khi con trỏ dừng lại ở biểu tượng của một thư mục có tên "Memories". Đó là một album ảnh điện tử mà anh đã tạo ra từ lâu, chứa đựng những khoảnh khắc mà anh và Lâm An đã từng chia sẻ.
Với một chút do dự, anh nhấp chuột. Hàng trăm bức ảnh cũ hiện ra, sắp xếp theo thứ tự thời gian. Những khuôn mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống. Những nụ cười rạng rỡ. Những chuyến đi chơi, những buổi hẹn hò dưới ánh đèn vàng của quán cà phê cũ, trên những con đường quen thuộc. Anh lướt qua từng bức, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Có những khoảnh khắc anh hoàn toàn quên bẵng đi, có những khoảnh khắc anh nhớ rất rõ, nhưng giờ đây, chúng lại mang một ý nghĩa khác.
Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp hai người đang cười rạng rỡ, tay trong tay tại Công Viên 'Hồ Gươm/Hồ Con Rùa' vào một buổi chiều nắng đẹp. Ánh nắng vàng óng ả đổ xuống tán cây, chiếu rọi lên gương mặt cả hai, tạo nên một bức tranh hoàn hảo của hạnh phúc. Anh nhớ ngày hôm đó, anh đã cảm thấy rất vui vẻ, rất bình yên. Lâm An đã cười rất tươi, mái tóc dài óng ả bay bay trong gió nhẹ, đôi mắt to tròn lấp lánh như chứa đựng cả vầng thái dương. Anh đã nghĩ rằng cô ấy cũng hạnh phúc như anh. Anh đã tin rằng đó là một buổi đi chơi hoàn hảo.
Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, anh thấy có gì đó khác lạ. Nụ cười của Lâm An, dưới ánh sáng của sự thấu hiểu mới, dường như ẩn chứa một chút gượng gạo. Đôi mắt ấy, vẫn lấp lánh, nhưng không hoàn toàn là sự vô tư, mà có một thoáng ưu tư, một sự cố gắng che giấu điều gì đó. Anh đã quá vô tâm, quá lý trí, quá tập trung vào việc duy trì hình ảnh một người đàn ông thành công, vững vàng, đến mức anh đã không nhìn thấy những gì ẩn sâu trong đôi mắt ấy. Anh đã không thấy sự cô đơn, sự chờ đợi vô vọng, những giọt nước mắt không rơi mà cô đã cố gắng kìm nén.
"Mình đã từng vô tâm đến thế sao? Hay chỉ là mình đã không bao giờ học cách nhìn thấy?" Anh thì thầm, giọng nói nội tâm đầy day dứt. Nỗi sợ hãi thất bại, áp lực từ Ông Phi, từ công việc, đã biến anh thành một cỗ máy, một người đàn ông chỉ biết chạy theo những mục tiêu cụ thể, bỏ quên đi những cảm xúc mong manh, những nhu cầu thầm kín của người con gái bên cạnh. Anh đã nhớ những lúc cô ấy ở đó, ở bên cạnh anh, cùng anh chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô ấy chờ, chờ một tin nhắn, chờ một lời hỏi han, chờ một sự quan tâm mà anh đã quá bận rộn để nhận ra. Ký ức của anh về sự yên bình, hóa ra, chỉ là sự vô cảm của chính anh trước những cơn bão lòng của cô.
Tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa xa tít tắp, như những âm thanh lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ. Chúng không thể làm dịu đi sự hỗn loạn trong tâm trí Hoàng Minh. Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh nụ cười gượng gạo của Lâm An trong bức ảnh. Nhưng nó cứ hiện hữu, rõ nét hơn bao giờ hết, như một bằng chứng tố cáo sự vô tâm của anh, một vết sẹo không thể xóa nhòa trong ký ức của cả hai. Anh hiểu rằng sự thấu hiểu này không mang lại sự thanh thản, mà chỉ nhân lên nỗi hối tiếc. Anh đã chấp nhận sự thật đau lòng rằng họ không thể quay lại, không phải vì hết yêu, mà vì anh đã không yêu đúng cách, đã không thấu hiểu cô, đã để những ký ức của họ trở thành hai phiên bản hoàn toàn đối lập. Và điều đáng tiếc nhất, có lẽ là anh đã nhận ra quá muộn.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong căn hộ ấm cúng của Thanh Mai, Lâm An nhẹ nhàng mở cửa bước vào. Mùi hương tinh dầu sả chanh quen thuộc, thường ngày vẫn mang lại cảm giác thư thái, giờ đây dường như không thể xua đi nỗi nặng trĩu đang đè nặng trong lòng cô. Căn hộ của Thanh Mai là một sự đối lập hoàn toàn với không gian lạnh lẽo của Hoàng Minh, với những tông màu ấm áp như be, xanh lá cây, nâu đất, và vô vàn đồ trang trí nhỏ xinh, tranh vẽ, cây cảnh, sách vở. Nhưng ngay cả trong không gian tràn đầy sức sống và sự bình yên ấy, Lâm An vẫn cảm thấy một nỗi u buồn len lỏi.
Cô không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ đặt trên kệ sách và ánh trăng bạc hắt qua khung cửa sổ nhỏ, nơi giàn cây leo xanh mướt đang vươn mình. Gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh của Lâm An đượm vẻ u buồn, phản chiếu sự mệt mỏi và tổn thương sâu sắc. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành bọc vải lanh màu kem cạnh cửa sổ, tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, khẽ xào xạc những tán lá cây cảnh đặt trên bệ cửa sổ. Mùi đất ẩm từ chậu cây, mùi tinh dầu thoảng nhẹ, và tiếng nhạc acoustic dịu dàng từ chiếc loa nhỏ, tất cả đều không thể làm dịu đi những vết sẹo vẫn còn đó trong trái tim cô.
Cô ôm lấy cuốn sách đang đọc dở, một tuyển tập thơ cũ, bìa đã sờn. Mấy trang đầu tiên, cô đã đánh dấu bằng một bức ảnh nhỏ, được in màu đã ố vàng theo thời gian. Mở sách ra, bức ảnh khẽ rơi xuống lòng cô. Đó là bức ảnh chụp cô và Hoàng Minh, cùng một bức ảnh mà Hoàng Minh đang xem trên máy tính của anh. Trong ảnh, họ đang cười tươi, tay trong tay. Cô nhớ lại ngày hôm đó, một buổi chiều nắng đẹp tại Công Viên 'Hồ Gươm/Hồ Con Rùa'. Cô đã cố gắng hết sức để giữ cho không khí vui vẻ, để n��� cười của mình luôn rạng rỡ. Nhưng trong lòng cô, là một cảm giác lạc lõng, một sự chờ đợi vô vọng. Cô đã chờ đợi một lời hỏi han, một cử chỉ quan tâm thật lòng, một sự kết nối sâu sắc mà cô hiếm khi nhận được.
"Những vết sẹo đó vẫn còn đây, dù em đã hiểu anh," Lâm An thì thầm, giọng nói nội tâm nhẹ nhàng nhưng đầy xót xa. Cô nghĩ về những lời Hoàng Minh đã giãi bày, về nỗi sợ hãi thất bại, về áp lực từ Ông Phi và công việc đã đè nặng lên vai anh. Cô đã bắt đầu hiểu rằng sự vô tâm của anh không phải là ác ý, mà là cách anh đối phó với những gánh nặng của riêng mình. Anh đã chìm đắm vào công việc như một cách để chứng minh giá trị bản thân, để đối mặt với nỗi sợ không đủ tốt. Và trong quá trình đó, anh đã vô tình bỏ quên cô, bỏ quên cảm xúc của cô.
"Phải chăng, cả anh cũng đã cố gắng theo cách riêng của mình, ngay cả trong những khoảnh khắc em cảm thấy cô đơn nhất? Chỉ là cách cố gắng của chúng ta khác nhau quá nhiều," cô tự hỏi. Sự thấu hiểu này không làm cho những vết sẹo trong lòng cô biến mất. Nỗi đau của những lần bị bỏ quên, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực, tất cả vẫn còn đó, in hằn sâu sắc. Nhưng giờ đây, nỗi đau ấy không còn đi kèm với sự giận dữ hay trách móc. Thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc, một sự đồng cảm đầy xót xa cho cả hai.
Cô nhớ lại buổi đi chơi hôm đó. Hoàng Minh đã nói về những kế hoạch tương lai, những lời hứa vu vơ về một chuyến du lịch, về việc dành nhiều thời gian hơn cho cô. Cô đã nghe anh nói, đã cố gắng tin tưởng, nhưng trong thâm tâm, cô biết rằng những lời hứa ấy sẽ khó mà thành hiện thực. Cô đã thấy ánh mắt anh lơ đãng nhìn về phía xa, như thể tâm trí anh đang bận rộn với những con số, những dự án. Cô đã cảm thấy mình lạc lõng ngay cả khi đang nắm tay anh. Lúc đó, cô đã giận anh vì sự vô tâm đó, vì anh đã không nhìn thấy cô, không cảm nhận được sự cô đơn của cô. Nhưng bây giờ, cô cũng nhìn thấy sự mệt mỏi trong ánh mắt anh, một gánh nặng vô hình mà anh đã mang. Cô hiểu rằng anh cũng đang cố gắng, dù không phải theo cách cô mong muốn hay nhận ra.
Lâm An đặt bức ảnh lên ngực, cảm nhận hơi ấm từ tờ giấy cũ kỹ. Nỗi đau cũ xen lẫn sự đồng cảm mới tạo nên một cảm giác phức tạp, khó tả. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là sự thấu hiểu hoàn toàn, sự đồng điệu tuyệt đối. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng mỗi người đều mang trong mình những nỗi sợ hãi, những gánh nặng, và những cách đối phó rất riêng. Họ đã yêu nhau, nhưng họ đã không thể nhìn thấy nhau một cách trọn vẹn, không thể kết nối ở tầng sâu hơn. Sự khác biệt trong ký ức của họ, hóa ra, không chỉ là về những hành động hay lời nói, mà còn là về những nỗi sợ hãi, những hy vọng, và những tổn thương sâu kín.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng vẫn vang lên, nhưng không gian xung quanh cô dường như đặc quánh lại bởi nỗi buồn. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của hoa tươi từ lọ hoa nhỏ trên bàn. Cô biết, đây là một phần của quá trình chữa lành. Sự thấu hiểu này, dù muộn màng và đau lòng, là điều cần thiết để cô có thể buông bỏ. Cô không còn giận Hoàng Minh, không còn trách móc anh. Chỉ còn lại nỗi buồn cho một tình yêu đã từng rất đẹp, nhưng lại không thể vượt qua được những khác biệt quá lớn trong cách họ trải nghiệm và ghi nhớ. Những vết sẹo vẫn còn đó, nhưng chúng không còn nhức nhối với sự tức giận, mà thay vào đó là một sự chấp nhận dịu dàng, một nỗi buồn sâu lắng về những gì đã mất đi, và không thể nào tìm lại được.
***
Trong không gian tĩnh lặng của đêm, cách nhau bởi những con phố và những bức tường vô hình, Hoàng Minh và Lâm An đều nhìn chằm chằm vào cùng một bức ảnh, cùng một khoảnh khắc đã từng được cả hai coi là biểu tượng của tình yêu. Ánh sáng đèn LED dịu nhẹ từ màn hình máy tính của Hoàng Minh và ánh trăng vàng vọt hắt qua khung cửa sổ của Lâm An cùng hội tụ trên hình ảnh mờ ảo của hai con người trẻ tuổi, cười rạng rỡ, tay trong tay tại Công Viên 'Hồ Gươm/Hồ Con Rùa'. Ký ức về ngày hôm đó ùa về, sống động như thể mới chỉ xảy ra hôm qua, nhưng giờ đây, nó lại được bao phủ bởi một lớp sương mờ của sự thấu hiểu muộn màng và nỗi buồn.
Hoàng Minh, với đôi mắt nhíu lại, nhìn vào nụ cười của Lâm An trong bức ảnh. Anh nhớ anh đã hạnh phúc thế nào khi thấy cô cười, anh đã nghĩ đó là một buổi đi chơi hoàn hảo, một ngày tràn ngập niềm vui. Mùi cỏ xanh thoảng nhẹ trong ký ức, tiếng cười vang vọng của những đứa trẻ chơi đùa, và cái nắm tay ấm áp của cô. Anh đã tin rằng mọi thứ đều tuyệt vời. Nhưng giờ đây, anh nhìn kỹ hơn vào đôi mắt cô, vào những đường nét khó nhận ra ở khóe môi. Anh nhận ra một chút gượng gạo, một sự cố gắng để giữ cho nụ cười luôn rạng rỡ, để không khí không bị chùng xuống. Anh thấy nỗi cô đơn mà anh đã quá vô tâm không nhận ra, một nỗi cô đơn âm ỉ ẩn sau vẻ ngoài vui vẻ.
"Nụ cười đó... nó không hoàn toàn là sự vui vẻ. Anh đã quá mù quáng, quá lý trí để không nhìn thấy những gì ẩn giấu sau nó," Hoàng Minh tự nhủ, giọng nói nội tâm đầy đau đớn. Anh đã tin vào những gì anh nhìn thấy trên bề mặt, vào sự yên bình mà anh tự cảm nhận. Anh đã không đào sâu, không đặt câu hỏi, không lắng nghe những điều không được nói ra. Anh đã nhớ những lúc cô ấy ở đó, bên cạnh anh, nhưng anh đã quên mất những lúc cô ấy chờ, chờ một sự thấu hiểu, chờ một sự kết nối mà anh đã không thể cho đi. Sự nghiệp, áp lực, nỗi sợ hãi – tất cả đã che mờ tầm nhìn của anh, khiến anh bỏ lỡ những tín hiệu, những lời cầu cứu im lặng từ người con gái anh yêu. Anh hối tiếc, một nỗi hối tiếc sâu sắc, vì đã không biết cách yêu cô theo cách cô cần.
Cùng lúc đó, Lâm An cũng đang nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Cô nhớ rõ ngày hôm đó. Nụ cười của cô, một nụ cười gượng gạo. Cô nhớ những lời hứa vu vơ anh nói trong buổi đi chơi đó, những lời không bao giờ thành hiện thực. Một chuyến đi Đà Lạt mà anh đã nhắc đến, một buổi tối xem phim mà anh đã bỏ lỡ vì công việc đột xuất. Cô nhớ cảm giác lạc lõng khi anh lại chìm vào suy nghĩ về công việc, dù đang ở cạnh cô, tay vẫn nắm tay cô. Cô đã giận anh, đã thất vọng. Cô đã cảm thấy mình bị bỏ rơi, không được lắng nghe, không được thấu hiểu.
Nhưng giờ đây, cô nhìn vào Hoàng Minh trong bức ảnh, vào ánh mắt anh. Cô cũng nhìn thấy sự mệt mỏi trong ánh mắt anh, một gánh nặng từ Ông Phi và công việc mà anh đã mang. Cô hiểu rằng anh cũng đang cố gắng, dù không phải theo cách cô mong muốn hay nhận ra. Anh đã cố gắng theo cách của một người đàn ông lý trí, bằng cách tập trung vào sự nghiệp, vào việc xây dựng một tương lai vững chắc, mà anh tin rằng đó là cách tốt nhất để thể hiện tình yêu. Chỉ là cách cố gắng của họ quá khác biệt, như hai đường thẳng song song, không bao giờ gặp được nhau ở một điểm chung.
"Em đã giận anh vì sự vô tâm đó, nhưng giờ em hiểu, anh cũng đã có những gánh nặng của riêng mình. Chỉ là chúng ta không thể nhìn thấy nhau, không thể kết nối ở tầng sâu hơn," Lâm An nghĩ thầm, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Nỗi đau của cô không biến mất, nhưng nó đã được bao bọc bởi một lớp đồng cảm, một sự chấp nhận xót xa. Cô hiểu rằng Hoàng Minh không cố tình làm cô đau lòng. Anh chỉ đang vật lộn với những nỗi sợ hãi của riêng mình, và cô đã vô tình trở thành nạn nhân của sự vật lộn ấy.
Cả hai cùng cảm nhận một nỗi buồn sâu sắc, không còn là sự tức giận hay trách móc, mà là sự chấp nhận đau lòng về một tình yêu đã từng rất đẹp nhưng chứa đựng quá nhiều khác biệt không thể hàn gắn. Bức ảnh không còn là biểu tượng của tình yêu hoàn hảo, của hạnh phúc vẹn nguyên. Nó trở thành minh chứng cho sự thấu hiểu muộn màng, cho những rạn nứt sâu sắc mà họ đã không thể nhìn thấy, hoặc đã cố tình bỏ qua, cho đến khi quá muộn.
Hoàng Minh khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhắm nghiền. Anh hình dung lại khuôn mặt Lâm An, nụ cười của cô, ánh mắt cô. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh đã không biết rằng, những khoảnh khắc mà anh tưởng là bình yên nhất, lại là những khoảnh khắc cô độc nhất của cô. Sự khác biệt trong ký ức của họ quá lớn, quá sâu sắc để có thể xây dựng lại mối quan hệ. Anh biết, anh phải học cách sống với nỗi hối tiếc này, học cách chấp nhận rằng anh đã từng yêu cô theo một cách không hoàn hảo, và đã để cô rời đi với những vết sẹo mà anh vô tình gây ra.
Lâm An đặt bức ảnh lên ngực, cảm nhận nỗi đau cũ xen lẫn sự đồng cảm mới. Cô không còn khóc nức nở, chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, mang theo sự giải thoát. Cô đã nhớ những lúc cô đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng, theo cách riêng của mình. Cô hiểu rằng, sự thấu hiểu này, dù đau lòng, là bước cuối cùng để cô có thể thực sự bắt đầu hành trình chữa lành cá nhân. Cô phải học cách sống với những vết sẹo đã trở thành một phần của bản thân, không phải để quên đi, mà là để chấp nhận, để buông bỏ, và để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình.
Trong đêm sâu thẳm, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, tiếng gió vẫn thì thầm. Hai con người, ở hai căn hộ khác nhau, cùng nhìn vào một kỷ niệm, cùng đối diện với sự thật rằng họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một ký ức. Và chính sự thật nghiệt ngã đó đã định đoạt rằng họ mãi mãi không thể sống cùng một hiện tại.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.