Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 401: Nhìn Về Chân Trời: Nỗi Buồn Bình Yên Của Ký Ức Phai Tàn
Tiếng điều hòa chạy êm ái, hòa lẫn với tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe ô tô, tiếng còi tàu hỏa xa xăm – như một bản giao hưởng buồn tẻ của đô thị, vẫn vương vấn trong không gian thanh lịch, hiện đại của căn hộ Hoàng Minh. Mùi gỗ mới, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp quen thuộc của anh, cùng với dư vị cà phê phin còn vương vấn từ sáng, lấp đầy không gian. Anh đã lướt qua 'Album ảnh điện tử' trên màn hình máy tính, ngắm nhìn hàng trăm bức ảnh của Lâm An, của cả hai người, những nụ cười, những khoảnh khắc vui vẻ. Giờ đây, mỗi bức ảnh lại mang một ý nghĩa khác, một chi tiết ẩn giấu mà trước đây anh đã vô tâm bỏ qua. Anh đã nhận ra sự mệt mỏi ẩn sau nụ cười gượng gạo của cô, đôi mắt lấp lánh nhưng không thực sự vui vẻ, và nét buồn thoáng qua trên khóe môi. Một nỗi tiếc nuối sâu sắc dâng lên, không phải vì mất đi tình yêu, mà vì đã không thể thấu hiểu nhau khi còn cơ hội. Anh đã tự nhủ, giọng nội tâm trầm đục, rằng mình đã cố gắng theo cách của mình, nhưng cách đó lại khiến cô ấy tổn thương, rằng anh đã quá mải mê với những gì mình cho là 'quan trọng' mà quên mất điều quan trọng nhất: sự hiện diện, sự lắng nghe, và sự thấu hiểu cảm xúc của người mình yêu. Anh đã học được một bài học đắt giá, một bài học mà anh sẽ mang theo suốt cuộc đời. Có lẽ, chỉ khi ta nhìn thấy rõ những nỗ lực thầm lặng của người khác, và cả những thiếu sót trong nỗ lực của chính mình, ta mới thực sự có thể buông bỏ một cách trọn vẹn, để cả hai có thể tiến về phía trước, trên những con đường riêng của mình.
Chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả mình về phía tây, hắt những tia nắng vàng nhạt qua khung cửa kính lớn của Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', Lâm An ngồi một mình tại góc quen thuộc. Ly cà phê đen đá đã nguội từ lâu, những viên đá tan chảy hết, để lại một màu nâu đục lờ lững dưới đáy. Cô đưa tay khẽ vuốt nhẹ vành ly thủy tinh lạnh ngắt, cảm nhận sự ẩm ướt truyền qua từng đầu ngón tay. Vẻ ngoài của Lâm An vẫn thanh thoát, nhỏ nhắn như ngày nào, nhưng giờ đây, đôi mắt to tròn, long lanh ấy không còn lấp lánh sự giận dỗi hay trách móc. Thay vào đó là một ánh nhìn xa xăm, sâu thẳm, chất chứa nỗi buồn nhưng cũng phảng phất một sự thấu hiểu chua chát.
Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang vọng khắp không gian quán, hòa cùng tiếng chuông gió khẽ khàng va vào nhau mỗi khi có làn gió heo may thoảng qua cửa. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, quen thuộc, quyện với mùi gỗ cũ của những chiếc bàn, chiếc ghế, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, tĩnh mịch. Bầu không khí này như ôm trọn lấy Lâm An, cho phép cô đắm chìm vào dòng suy nghĩ ngổn ngang. Cô nhớ lại lời Mai Lan đã nói, cái cách người bạn thân thiết ấy từng khuyên cô hãy nhìn nhận mọi chuyện từ góc độ của Hoàng Minh. Và rồi, cô nhớ lại lời tự thú của chính mình, cái cảm giác day dứt khi nhận ra rằng cô đã quá tập trung vào nỗi đau của bản thân mà quên đi những gánh nặng, những nỗ lực thầm lặng mà Hoàng Minh đã mang.
“Giờ thì em đã hiểu, Hoàng Minh,” cô độc thoại trong tâm trí, giọng nói nội tâm như một tiếng thở dài. “Em đã thấy những gánh nặng anh mang, những nỗ lực thầm lặng của anh. Em đã thấy cách anh vật lộn với những kỳ vọng từ Ông Phi, những đêm thức trắng để xây dựng sự nghiệp mà anh nghĩ là tương lai của cả hai ta. Em đã thấy cả sự vụng về của anh trong việc thể hiện tình yêu, cái cách anh dùng công việc làm lá chắn cho sự kém cỏi trong việc lắng nghe, thấu hiểu. Nhưng sao em lại không thể thấy điều đó khi chúng ta còn bên nhau? Sao em lại không thể nhìn thấu những gì ẩn sâu trong ánh mắt mệt mỏi của anh, dưới lớp vỏ bọc lý trí và trầm tĩnh?”
Một nỗi buồn sâu lắng dâng lên, không còn là sự tức giận bùng cháy mà là một ngọn lửa leo lét, âm ỉ, thiêu đốt những tàn dư cuối cùng của sự oán trách. Sự giải tỏa đến cùng với một sự trống rỗng đau lòng. Giống như khi một vết thương cũ cuối cùng cũng lành miệng, nó để lại một vết sẹo, một khoảng trống trong da thịt, nhắc nhở về những gì đã mất đi. Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, mang vị mặn chát của sự buông xuôi và chấp nhận. Nó không còn là giọt nước mắt của sự tủi hờn hay tức giận, mà là giọt nước mắt của sự thấu hiểu muộn màng, của một nỗi tiếc nuối không thể gọi thành tên.
Lâm An cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng cũng là một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Ký ức về những buổi tối cô chờ đợi tin nhắn, những lần cô tự dặn lòng phải mạnh mẽ hơn, những giấc mơ về một tương lai hạnh phúc mà giờ đây cô biết sẽ không bao giờ thành hiện thực, tất cả hiện lên rõ ràng. Cô đã từng khao khát được anh thấu hiểu, khao khát được anh nhìn thấy nỗi đau của mình. Giờ đây, anh đã nhìn thấy. Anh đã xin lỗi. Nhưng sự thấu hiểu đó lại không thể hàn gắn những rạn nứt đã quá sâu. Nó chỉ đơn thuần là một lời xác nhận cho những gì đã xảy ra, một sự công nhận cho nỗi đau của cô.
Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Những chiếc xe bắt đầu bật đèn, tạo thành những dải sáng lướt qua trên đường phố. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng bao trùm lấy cô, một sự bình yên mang theo nỗi buồn. Bình yên vì đã không còn phải chiến đấu với những ký ức, không còn phải cố gắng chứng minh nỗi đau của mình. Buồn bã vì nhận ra rằng, dù đã hiểu nhau sâu sắc hơn bao giờ hết, họ vẫn phải chấp nhận sự thật nghiệt ngã: "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Làn gió heo may từ bên ngoài khẽ rít qua khe cửa, khiến cô rùng mình. Cô đưa tay ôm lấy bờ vai mình, một cử chỉ vô thức tìm kiếm sự ấm áp, nhưng không còn là sự ấm áp từ một người khác, mà là sự ấm áp tự thân, tự xoa dịu. Cô biết, từ giờ trở đi, cô sẽ phải học cách tự mình đối diện với những khoảng trống, những nỗi buồn mà ký ức đã để lại.
Cùng lúc đó, tại căn hộ của mình, Hoàng Minh cũng đang chìm trong sự suy tư khi hoàng hôn buông xuống. Ánh sáng vàng cam từ bầu trời chiều hắt qua khung cửa sổ lớn, phủ lên thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo của căn hộ: xám, trắng, đen. Căn phòng với nhiều kính và kim loại, nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung vào công năng, thường mang vẻ thanh lịch và tĩnh mịch, đôi khi có chút lạnh lẽo và cô đơn. Nhưng giờ đây, ánh hoàng hôn lại khoác lên nó một vẻ ấm áp lạ thường, tương phản với nỗi buồn sâu thẳm đang ẩn hiện trong đôi mắt của Hoàng Minh.
Anh ngồi trên chiếc sofa da màu xám tro, máy tính bảng đặt trên đùi. Màn hình máy tính bảng vẫn hiển thị 'Album ảnh điện tử', nơi những bức ảnh của Lâm An và của cả hai người như một cuốn phim quay chậm lướt qua tâm trí anh. Ánh sáng dịu từ màn hình hắt lên gương mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật sống mũi thẳng và đôi mắt sâu ẩn chứa suy tư. Lần này, anh không chỉ thấy những khoảnh khắc hạnh phúc mà còn thấy những chi tiết nhỏ, những ánh mắt, nụ cười gượng gạo của Lâm An mà trước đây anh đã vô tâm bỏ qua. Anh nhớ lại hình ảnh cô trong một buổi tiệc sinh nhật, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt lại có nét ưu tư, mệt mỏi. Anh đã từng chỉ thấy nụ cười, nhưng giờ đây, anh nhìn thấy cả bầu trời giông bão trong đôi mắt ấy.
Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – như một bản nhạc nền cho dòng hồi tưởng của anh. Mùi gỗ mới, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp, cùng với sự tĩnh lặng của không gian càng làm nỗi buồn trong anh trở nên rõ ràng hơn. Anh nhớ lại những áp lực vô hình từ Ông Phi, những kỳ vọng lớn lao đặt lên vai người con trai duy nhất. Anh nhớ những đêm thức trắng làm việc, những dự án căng thẳng, những lần anh tự nhủ rằng mình đang cố gắng vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai.
"Anh đã cố gắng, An à," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm đục vang vọng trong tâm trí. "Nhưng anh đã cố gắng theo cách của riêng anh, và anh đã không nhìn thấy em. Anh đã lầm tưởng rằng việc xây dựng một nền tảng vững chắc, một sự nghiệp ổn định, chính là cách anh thể hiện tình yêu và trách nhiệm. Anh đã dùng công việc làm lá chắn cho sự kém cỏi của mình trong việc thể hiện cảm xúc, cho sự thiếu hụt trong việc lắng nghe và thấu hiểu những mong muốn nhỏ bé, thầm kín của em." Anh khẽ vuốt nhẹ màn hình máy tính bảng, ngón tay anh dừng lại ở một bức ảnh Lâm An đang cười nhưng ánh mắt lại có nét ưu tư. Anh khẽ chạm vào màn hình, như muốn chạm vào nỗi buồn đã bị anh bỏ quên.
Anh thở dài, một sự nặng nề dâng lên trong lồng ngực. Sự hối tiếc này không phải là sự hối tiếc của một người mất đi tình yêu, mà là sự hối tiếc của một người đã nhận ra mình đã vô tâm đến nhường nào, đã đánh mất cơ hội thấu hiểu một người sâu sắc đến nhường nào. Anh đã cố gắng, nhưng những nỗ lực của anh lại đi chệch hướng, không chạm đến được trái tim nhạy cảm của Lâm An. Anh đã đo lường tình yêu bằng những chuẩn mực của riêng anh, bằng những giá trị mà xã hội và gia đình đã đặt ra, mà không nhận ra rằng Lâm An lại cần một thứ tình yêu khác, một thứ tình yêu được nuôi dưỡng bằng cảm xúc, bằng sự chia sẻ, bằng sự quan tâm tinh tế.
"Nếu mình có thể hiểu được sớm hơn, liệu mọi chuyện có khác?" Câu hỏi này vẫn cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. Nhưng anh biết, đó chỉ là một câu hỏi giả định vô ích, một ảo ảnh đầy đau khổ. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của anh, đầy lý trí và trách nhiệm, đã không thể giao thoa với phiên bản đầy cảm xúc và khao khát được thấu hiểu của Lâm An. Giờ đây, anh nhìn thấy tất cả, nhưng đã quá muộn. Sự hối tiếc này sẽ theo anh mãi mãi, như một vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm hồn. Anh biết rằng anh phải học cách sống chung với nó, học cách chấp nhận sự thật rằng những nỗ lực của anh, dù chân thành theo cách của anh, lại không đủ để giữ Lâm An ở lại, không đủ để làm cô hạnh phúc. Đó là một bài học đắt giá, một sự thật nghiệt ngã mà anh buộc phải đối mặt.
Lâm An rời Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' khi ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả một khoảng trời, và những ngọn đèn đường bắt đầu thắp sáng. Cô không vội vã về nhà mà rảo bước đến Cầu 'Ký Ức Đứng Lại', nơi cô thường tìm đến khi tâm trạng rối bời. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô như hòa vào dòng người tấp nập trên phố, nhưng nội tâm cô lại cô độc một cách lạ lùng. Trời đã se lạnh hơn, có chút gió lớn thổi từ phía sông, mang theo mùi hơi ẩm và mùi sông nước đặc trưng. Những tán cây ven đường xào xạc theo từng đợt gió, như đang thì thầm những câu chuyện cũ.
Cô tựa vào thành cầu, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô dõi về phía chân trời đang dần ngả màu cam tím, nơi mặt trời đang lặn xuống, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy u hoài. Gió thổi tung mái tóc dài, mềm mại của cô, phả vào mặt những luồng khí lạnh se, khiến cô khẽ rùng mình. Nhưng cái lạnh bên ngoài không bằng cái lạnh trong lòng cô, một cái lạnh của sự trống trải khi nỗi giận dữ đã tan biến. Giờ đây, không còn sự tức giận hay trách móc, chỉ còn nỗi buồn mênh mang và một sự bình yên đến lạ lùng.
“Chúng ta đã từng mơ về một tương lai cùng nhau, Hoàng Minh,” cô độc thoại nội tâm, giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm nhưng chứa đựng sự day dứt. “Em đã từng tin rằng chúng ta sẽ cùng nhau đi qua những con đường này, cùng nhau ngắm nhìn những hoàng hôn như thế này. Nhưng những ký ức khác biệt đã tạo nên hai con người khác biệt. Em nhớ những lần anh vắng mặt, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Anh lại nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Và giờ đây, khi em đã hiểu những áp lực, những nỗ lực thầm lặng của anh, và anh cũng đã nhìn thấy nỗi đau của em, chúng ta lại xa cách đến vậy.”
Cô hít thở sâu làn gió lạnh, cảm nhận không khí trong lành lấp đầy phổi. Ánh mắt cô vẫn dõi theo mặt trời đang dần khuất dạng, như một lời tạm biệt với một phần quá khứ, một lời buông bỏ những gì đã từng níu giữ. Quá khứ đã định hình họ theo những cách không thể thay đổi, và đó là sự thật cô phải đối diện, một sự thật nghiệt ngã mà cô không thể nào lẩn tránh. Cô nắm chặt thành cầu, cảm nhận từng thớ kim loại thô ráp, như muốn bám víu vào một điều gì đó chắc chắn giữa dòng chảy vô định của cảm xúc.
Một nụ cười buồn, đầy sự giải thoát và chấp nhận, khẽ nở trên khóe môi cô. "Giờ đây, em chấp nhận điều đó," cô tiếp tục độc thoại. "Chấp nhận nỗi buồn này, và chấp nhận rằng mọi thứ đã kết thúc. Không phải vì hết yêu, mà vì nhận ra rằng chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Nụ cười ấy không phải là nụ cười hạnh phúc, mà là nụ cười của một người đã đi qua giông bão, đã tìm thấy sự bình yên trong nỗi đau, đã chấp nhận những vết sẹo không thể xóa nhòa. Ánh mắt cô dõi theo mặt trời đang dần khuất, như một lời tạm biệt với một phần quá khứ, một lời hứa với chính mình rằng cô sẽ tiến về phía trước, dù cho con đường phía trước có đơn độc đến đâu. Cảm giác trống rỗng trong lòng vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một khoảng trống đau đớn mà là một khoảng không để cô có thể lấp đầy bằng những trải nghiệm mới, những ký ức mới, những phiên bản mới của chính mình.
Cùng lúc đó, tại căn hộ của mình, Hoàng Minh cũng đang đứng bên cửa sổ lớn, nhìn ra khung cảnh thành phố chìm trong ánh hoàng hôn. Ánh sáng vàng cam cuối ngày hắt lên tấm kính lạnh lẽo, phản chiếu gương mặt anh. Mùi gỗ mới, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp quen thuộc của anh vẫn lấp đầy không gian, nhưng anh không còn cảm nhận được sự ấm áp hay quen thuộc của chúng. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo trong lòng, một sự trống trải khó tả.
Anh đặt tay lên tấm kính cửa sổ, cảm nhận sự lạnh buốt của nó truyền qua lòng bàn tay. Từ vị trí cao này, anh có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang dần lên đèn, những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa, nhưng trong căn phòng rộng lớn, sự tĩnh lặng lại bao trùm lấy anh. Anh cảm nhận được sự bình yên, nhưng đi kèm là nỗi buồn sâu sắc khi nhận ra rằng tình yêu của họ, dù đã được hiểu rõ, vẫn là một câu chuyện không có kết thúc viên mãn.
“Anh đã tìm kiếm sự bình yên, và giờ đây anh đã tìm thấy nó, nhưng nó lại mang theo nỗi buồn này,” anh độc thoại nội tâm, giọng trầm đục. “Một nỗi buồn vì đã hiểu quá muộn, vì đã để mất đi điều quý giá nhất. Một nỗi buồn vì đã không thể thấu hiểu em, không thể nhìn thấy những gì em thực sự cần. Anh đã quá mải mê với những gì mình cho là 'quan trọng', quá tập trung vào những mục tiêu vật chất mà quên mất rằng tình yêu cần sự hiện diện, sự lắng nghe, và sự thấu hiểu cảm xúc.”
Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh Lâm An với nụ cười buồn hiện lên trong tâm trí. Nụ cười ấy, giờ đây, không còn là một nụ cười gượng gạo mà anh đã từng bỏ qua, mà là một nụ cười đầy sự chấp nhận, đầy sự thanh thản, nhưng cũng đầy nỗi tiếc nuối. Anh biết rằng dù đã thấu hiểu, khoảng cách giữa họ vẫn là một vực sâu không thể nào lấp đầy. Anh không thể thay đổi quá khứ, không thể sửa chữa những tổn thương đã gây ra, và họ không thể quay lại. Đó là sự thật anh phải đối mặt một mình, một sự thật nghiệt ngã nhưng cũng là một sự giải thoát đau đớn.
Anh mở mắt ra, nhìn về phía chân trời đang tối dần, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ hơn. Anh biết rằng, Lâm An cũng đang ở đâu đó trong thành phố này, có lẽ cũng đang nhìn về phía chân trời, với những cảm xúc tương tự. Cả hai đã cùng nhau nhìn về phía chân trời, một cảm giác bình yên nhưng buồn bã bao trùm, khi cả hai chấp nhận rằng quá khứ đã định hình họ theo những cách không thể thay đổi. Sự khác biệt trong ký ức quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ. Anh sẽ phải sống với sự thật này, với nỗi tiếc nuối này, và với bài học đắt giá mà anh đã học được. Hoàng Minh biết rằng anh và Lâm An đang trên con đường chữa lành riêng, mỗi người một hướng, nhưng với một tâm hồn trưởng thành và thấu cảm hơn. Mối quan hệ của họ không thể hàn gắn, nhưng có thể đạt được một sự bình yên trong việc chấp nhận quá khứ và những phiên bản ký ức khác biệt. Anh đã học được một bài học đắt giá, một bài học mà anh sẽ mang theo suốt cuộc đời. Có lẽ, chỉ khi ta nhìn thấy rõ những nỗ lực thầm lặng của người khác, và cả những thiếu sót trong nỗ lực của chính mình, ta mới thực sự có thể buông bỏ một cách trọn vẹn, để cả hai có thể tiến về phía trước, trên những con đường riêng của mình. Anh biết, đây là một khởi đầu mới, một khởi đầu đầy nỗi buồn, nhưng cũng đầy sự chấp nhận và hy vọng vào một tương lai không còn những hiểu lầm, không còn những vết thương chưa lành.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.