Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 402: Chân Trời Riêng Của Chúng Ta

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống trên thành phố. Từ căn hộ của mình, Hoàng Minh vẫn đứng bên cửa sổ, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo thành một dải lụa vàng lấp lánh ôm lấy thành phố. Anh đã đứng đó rất lâu, kể từ khi những tia nắng cuối cùng rời bỏ đường chân trời, mang theo cả những tiếc nuối và thấu hiểu vừa mới chớm nở trong lòng. Mùi gỗ mới, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp quen thuộc của anh vẫn lấp đầy không gian, nhưng anh không còn cảm nhận được sự ấm áp hay quen thuộc của chúng. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo trong lòng, một sự trống trải khó tả. Anh đã học được một bài học đắt giá, một bài học mà anh sẽ mang theo suốt cuộc đời. Có lẽ, chỉ khi ta nhìn thấy rõ những nỗ lực thầm lặng của người khác, và cả những thiếu sót trong nỗ lực của chính mình, ta mới thực sự có thể buông bỏ một cách trọn vẹn, để cả hai có thể tiến về phía trước, trên những con đường riêng của mình. Anh biết, đây là một khởi đầu mới, một khởi đầu đầy nỗi buồn, nhưng cũng đầy sự chấp nhận và hy vọng vào một tương lai không còn những hiểu lầm, không còn những vết thương chưa lành.

Một đêm dài trằn trọc đã trôi qua như thế. Dù cơ thể rã rời, tâm trí Hoàng Minh lại chưa bao giờ tĩnh táo đến vậy. Sáng sớm hôm sau, khi ánh bình minh còn e ấp sau những tòa nhà cao tầng, Hoàng Minh đã thức giấc. Căn hộ của anh vẫn giữ nguyên vẻ tối giản, hiện đại với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, nhưng không gian dường như rộng lớn và trống trải hơn bao giờ hết. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, mang theo luồng khí mát lành, nhưng không đủ xua đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Anh bước đến ban công rộng, nơi có thể thu vào tầm mắt cả một phần thành phố đang dần bừng sáng. Những khối kiến trúc bê tông vươn mình đón nắng sớm, hít thở hơi sương còn vương vấn trên những tán cây xanh. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng còi tàu hỏa kéo dài, đều đều như một bản nhạc nền quen thuộc nhưng hôm nay lại mang một âm hưởng khác, âm hưởng của sự khởi đầu, của một ngày mới không còn những lo toan cũ kỹ.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành lấp đầy phổi. Những suy nghĩ về Lâm An, về những thấu hiểu đã đạt được và cả sự hối tiếc vẫn đan xen trong tâm trí anh như một cuộn chỉ rối. Anh nhớ lại ánh mắt của cô chiều qua, nụ cười buồn nhưng bình yên khi cô nói rằng "Thì đã không còn là ký ức nữa." Câu nói ấy ám ảnh anh, nhắc nhở anh về một sự thật nghiệt ngã: ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Anh đã từng nghĩ mình hiểu, nhưng hóa ra chỉ hiểu một phần của câu chuyện, phần mà anh đã tự vẽ nên trong tâm trí mình.

Hoàng Minh dựa vào lan can, nhìn xuống dòng xe cộ bắt đầu tấp nập. Anh nhận ra rằng dù đã hiểu, anh không thể thay đổi quá khứ hay hàn gắn những gì đã vỡ. Thời gian không thể quay ngược, những lời nói đã thốt ra, những hành động đã thực hiện, tất cả đã trở thành một phần của quá khứ, của ký ức mà mỗi người mang theo. Điều cần làm bây giờ, anh tự nhủ, không phải là cố gắng vá víu một bức tranh đã rách, mà là một lời chia tay thực sự, không phải cho quá khứ mà cho một tương lai không có nhau, để cả hai có thể thật sự bước tiếp. Một lời chia tay trọn vẹn, không còn vương vấn, không còn hối tiếc.

Anh quay vào trong, bước đến bàn làm việc. Mùi cà phê phin quen thuộc thoang thoảng từ chiếc máy pha cà phê tự động, nhưng anh không có tâm trạng thưởng thức. Anh mở điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình. Anh muốn nhắn một tin nhắn, một tin nhắn quan trọng, mang theo tất cả những suy tư, những quyết định mà anh đã phải đấu tranh suốt một đêm dài. Anh gõ từng chữ, rồi lại xóa đi. Anh không muốn cô hiểu lầm. Anh không muốn cô nghĩ rằng anh đang cố gắng níu kéo, hay đang muốn khơi gợi lại những vết thương.

"An," anh bắt đầu, rồi xóa. Ngắn quá, khô khan quá.

"Lâm An," anh thử lại, rồi lại xóa. Trang trọng quá, xa cách quá.

Cuối cùng, anh quyết định giữ nguyên cách xưng hô quen thuộc, cách mà anh đã dùng trong suốt bao nhiêu năm tháng.

"An, anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện một lần nữa," anh gõ, ngón tay khẽ run. Anh dừng lại, suy nghĩ. "Không phải về những gì đã qua, mà về con đường phía trước của mỗi người. Em có rảnh chiều nay không?"

Anh đọc lại tin nhắn, từng chữ một, như đang cân nhắc một hợp đồng quan trọng. "Không phải về những gì đã qua," – điều này nhấn mạnh sự chấp nhận của anh, rằng quá khứ đã được khép lại, đã được thấu hiểu. "Mà về con đường phía trước của mỗi người," – điều này khẳng định mục đích của cuộc gặp, hướng về tương lai riêng biệt. "Em có rảnh chiều nay không?" – một câu hỏi đơn giản, nhưng chứa đựng sự mong chờ và cả sự tôn trọng quyết định của cô.

Anh hít một hơi sâu, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào màn hình. Anh biết rằng tin nhắn này có thể sẽ thay đổi rất nhiều điều. Nó là một dấu chấm cho một chương cũ, và một dấu hiệu cho một khởi đầu mới, dù cho khởi đầu đó có đau đớn đến đâu. Với một quyết tâm rõ ràng, anh nhấn nút gửi. Tin nhắn đi. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng anh, nhưng cùng với đó là một nỗi buồn thầm lặng, như một bản nhạc Jazz buồn quen thuộc vẫn vang vọng trong tâm hồn. Anh ngồi lặng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần bừng sáng, đón chờ những gì sẽ đến.

***

Lâm An nhận được tin nhắn của Hoàng Minh vào giữa buổi sáng. Lúc đó cô đang ngồi trong quán cà phê "Ký Ức Đọng", nhâm nhi ly cà phê sáng, lắng nghe tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, quen thuộc. Tiếng lật trang sách của vài vị khách khác, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng chuông gió rung rinh khi cửa mở, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, hoài niệm, ấm cúng và có chút u hoài. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài vẫn vương vấn khắp không gian, bao bọc lấy cô như một chiếc chăn ấm áp. Chiều nay trời mát mẻ, có chút gió nhẹ luồn qua ô cửa kính, lay động những chiếc lá xanh non.

Cô đọc tin nhắn, không khỏi ngạc nhiên. "An, anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện một lần nữa. Không phải về những gì đã qua, mà về con đường phía trước của mỗi người. Em có rảnh chiều nay không?"

Tay cô khẽ run, làm sóng sánh chút cà phê trong ly. "Không phải về những gì đã qua..." Câu nói này dường như giải tỏa một phần gánh nặng trong lòng cô. Cô đã từng sợ hãi những cuộc đối thoại tiếp theo, sợ rằng chúng sẽ lại đào bới những vết thương, những hiểu lầm. Nhưng giờ đây, anh lại muốn nói về tương lai, về "con đường phía trước của mỗi người". Một tia hy vọng le lói, không phải hy vọng về sự tái hợp, mà là hy vọng về một sự buông bỏ thật sự, một lời chia tay không còn day dứt.

Cô nhanh chóng hồi đáp: "Em rảnh. Chiều nay ở 'Ký Ức Đọng' nhé?"

Hoàng Minh trả lời ngay lập tức: "Được. Anh sẽ đến."

Lâm An đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra ngoài ô cửa kính. Những cuộc đối thoại vừa qua đã mang lại cho cô một sự bình yên lạ lùng. Không còn sự tức giận, không còn sự oán trách. Thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc, nỗi buồn của sự thấu hiểu và chấp nhận. Cô hiểu rằng Hoàng Minh cũng đã cố gắng theo cách của mình, mặc dù cách đó không phải là thứ cô cần, không phải là thứ cô cảm nhận được. Và anh, có lẽ cũng đã hiểu được nỗi đau của cô, những lần cô đã khóc một mình, những lần chờ đợi vô vọng. Sự thấu hiểu đó, dù đến muộn màng, vẫn mang theo một ý nghĩa nào đó, một sự an ủi cho những tháng ngày đã qua.

Buổi chiều, khi những tia nắng vàng cuối cùng bắt đầu ngả màu cam đỏ, Lâm An đến quán trước. Cô chọn một góc quen thuộc, nơi cô đã từng ngồi biết bao lần, một mình hay cùng Hoàng Minh. Lần này, cảm giác của cô khác lạ. Vẫn có chút hồi hộp, nhưng không còn sự căng thẳng hay giận dữ. Chỉ là một nỗi buồn man mác, nhẹ nhàng như tiếng nhạc Jazz đang vang lên trong quán. Cô gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng quen thuộc giúp cô giữ mình tỉnh táo và tập trung.

Hoàng Minh bước vào quán, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi quen thuộc. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu xám tro, quần tây tối màu, đơn giản nhưng lịch sự, đúng như phong cách của anh. Đôi mắt sâu của anh lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở góc bàn nơi Lâm An đang ngồi. Ánh mắt họ chạm nhau, không còn sự né tránh hay dằn vặt. Chỉ có một sự trầm lắng, một sự thấu hiểu ngầm không cần lời.

Anh bước đến, kéo ghế ngồi đối diện cô. Mùi hương nam tính quen thuộc thoảng qua, mang theo chút ký ức về những ngày tháng đã qua.

"Em đến lâu chưa?" Hoàng Minh hỏi, giọng trầm ấm, không còn vẻ khô khan như trước.

"Vừa mới đến thôi," Lâm An đáp, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Nụ cười ấy bình yên, nhưng vẫn mang theo chút u hoài, như thể cô đã cất giấu một phần nỗi buồn vào tận sâu thẳm tâm hồn.

Một khoảng im lặng bao trùm. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng chuông gió rung rinh khi cửa mở, tất cả dường như trở nên rõ ràng hơn trong không gian trầm lắng của họ. Họ ngồi đối diện nhau, gọi cà phê. Hoàng Minh gọi một ly cà phê sữa đá, thức uống quen thuộc của anh.

"Anh đã suy nghĩ rất nhiều sau lần trước," Hoàng Minh phá vỡ sự im lặng, đôi mắt anh nhìn thẳng vào cô, không còn che giấu điều gì. "Và anh nhận ra rằng, dù chúng ta đã thấu hiểu nhau hơn, thì những gì đã qua vẫn là những gì đã qua."

Lâm An gật đầu nhẹ, trái tim cô khẽ thắt lại. "Em cũng vậy. Em hiểu rằng anh cũng đã cố gắng theo cách của mình. Em đã quá tập trung vào nỗi đau của mình mà quên đi những áp lực và nỗ lực thầm lặng của anh." Lời nói của cô chân thành, không chút oán trách. Cô đã trải qua một quá trình dài để đi đến sự thừa nhận này, một quá trình đầy nước mắt và nội tâm giằng xé.

"Anh muốn em biết rằng," Hoàng Minh nói, giọng anh trầm hơn, mang theo một nỗi hối tiếc sâu sắc, "anh thực sự mong em hạnh phúc trên con đường của riêng em. Anh... anh tiếc rằng anh đã không thể làm em hạnh phúc theo cách mà em xứng đáng." Anh dừng lại, như đang cố gắng tìm kiếm những từ ngữ phù hợp để diễn tả hết những gì anh cảm thấy. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Anh đã quá mải mê với những gì mình cho là 'quan trọng', quá tập trung vào những mục tiêu vật chất mà quên mất rằng tình yêu cần sự hiện diện, sự lắng nghe, và sự thấu hiểu cảm xúc. Sự thật này giờ đây như một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn anh.

Lâm An nhìn sâu vào mắt anh, không còn oán trách, chỉ còn sự thấu hiểu và một nỗi buồn chấp nhận. "Em cũng vậy, Minh. Em hiểu rằng anh cũng đã cố gắng theo cách của mình. Em hy vọng anh sẽ tìm thấy sự bình yên." Cô biết, anh đã từng cố gắng, theo cách riêng của một người đàn ông lý trí, ít nói. Những nỗ lực của anh, dù không chạm đến trái tim cô, vẫn là những nỗ lực chân thành. Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Giờ đây, cô đã nhìn thấy được điều đó.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, một nỗi buồn bao trùm lấy anh. "Chúng ta... có lẽ không yêu cùng một ký ức, nhưng giờ đây, chúng ta đã hiểu nhau hơn." Lời nói của anh như một lời thừa nhận cho toàn bộ câu chuyện của họ, một lời tóm tắt đầy triết lý về bản chất của tình yêu và ký ức. Anh đã từng nói câu này, nhưng giờ đây, ý nghĩa của nó lại sâu sắc hơn bao giờ hết, thấm thía hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng sự khác biệt trong ký ức quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ.

"Và đó là điều quan trọng nhất," Lâm An khẽ đáp, giọng cô nhẹ như gió thoảng. "Để rồi... mỗi người có thể bước tiếp." Cô uống một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong miệng, như chính dư vị của tình yêu đã qua. Cô biết, đây không phải là một lời tạm biệt đơn thuần, mà là một lời giải thoát, một lời chấp nhận cho những con đường riêng biệt.

Cả hai uống cạn ly cà phê, như một lời kết cho một chương đã qua. Không còn những lời hứa hẹn, không còn những trách móc. Chỉ còn lại sự bình yên của sự thấu hiểu và nỗi buồn của sự chấp nhận. Họ đã tìm thấy một sự bình yên trong nỗi đau, chấp nhận những vết sẹo không thể xóa nhòa. Đây là một cuộc trò chuyện về tương lai, không còn là 'chúng ta' mà là những con đường riêng biệt, nhưng với sự tôn trọng và thấu hiểu mới dành cho nhau. Cuộc trò chuyện này củng cố rằng không có sự tái hợp, mà là sự chấp nhận con đường riêng của mỗi người, đặt nền tảng vững chắc cho cuộc gặp mặt cuối cùng (Ch.405) không còn giận dữ hay trách móc.

***

Rời khỏi Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", Lâm An không về nhà ngay. Cô cảm thấy cần một không gian rộng lớn hơn để hít thở, để những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng mình có thể lắng đọng. Cô bước đi trên những con đường quen thuộc, nơi từng có dấu chân của cô và Hoàng Minh. Thành phố về chiều đông đúc, nhộn nhịp, nhưng trong tâm trí cô, mọi thứ dường như chậm lại, chìm trong một không gian riêng tư. Gió chiều thổi qua tóc cô, mang theo hơi lạnh se se.

Cuối cùng, cô dừng lại tại Cầu "Ký Ức Đứng Lại". Nơi đây, cô đã từng đến biết bao lần, với những tâm trạng khác nhau. Có lần là để tìm kiếm sự bình yên, có lần là để trút bỏ nỗi buồn, có lần là để hồi tưởng về những ký ức đã qua. Hôm nay, hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Những đám mây trôi lãng đãng, được tô điểm bằng sắc cam, hồng, tím, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp nhưng cũng đầy buồn man mác. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào trụ cầu, tiếng gió rít qua tai, tiếng xe cộ qua lại xa xa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự chia ly và hy vọng. Mùi sông nước, mùi hơi ẩm, thoảng mùi khói xe thoảng qua, quen thuộc đến nao lòng.

Lâm An đứng dựa vào lan can, nhìn dòng sông chảy xiết. Dòng nước không ngừng trôi, như chính thời gian, không ngừng chảy về phía trước, mang theo tất cả những gì đã qua. Lời nói của Hoàng Minh vẫn văng vẳng trong tai cô, không phải là lời yêu, mà là lời thấu hiểu và chúc phúc. "Anh thực sự mong em hạnh phúc trên con đường của riêng em." Những lời đó, giờ đây, không còn là gánh nặng, mà là một sự giải thoát. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm, như thể gánh nặng đã được trút bỏ, nhưng cùng với đó là một nỗi buồn sâu thẳm, tiếc nuối cho một 'chúng ta' đã không thể tồn tại.

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió thổi qua tóc, như cuốn đi những mảnh vụn cuối cùng của quá khứ. "Chúng ta đã có một lời chia tay cho tương lai," cô độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho mình cô nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng gió. "Một lời chia tay bình yên, không hối tiếc, chỉ còn lại sự thấu hiểu và nỗi buồn về những gì đã không thể." Nỗi buồn bình yên bao trùm cả hai cho thấy họ đang bước vào giai đoạn chữa lành và buông bỏ, dù vẫn mang theo ký ức về nhau, nhưng không còn là gánh nặng.

Cùng lúc đó, Hoàng Minh cũng đang lái xe về căn hộ của mình. Anh nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, biết rằng anh cũng đã phải buông bỏ một phần rất lớn trong trái tim mình. Con đường phía trước của anh, giờ đây, đã không còn Lâm An. Anh đã học được rằng, dù có nỗ lực đến đâu, dù có thấu hiểu đến mức nào, thì "chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Đó là một sự thật nghiệt ngã, nhưng cũng là một chân lý mà anh phải chấp nhận. Sự chấp nhận 'chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại' sẽ là kim chỉ nam cho các hành động và quyết định của họ trong các chương tới.

Cả hai, ở hai nơi khác nhau, cùng chấp nhận một sự thật: đây là kết thúc, và đây cũng là khởi đầu cho những con đường riêng. Hoàng Minh lái xe xuyên qua thành phố đang lên đèn, những ánh sáng lấp lánh phản chiếu trên kính xe. Anh biết, từ nay về sau, con đường của anh sẽ là một hành trình khác, một hành trình trưởng thành hơn, thấu hiểu hơn, và có lẽ, cũng cô độc hơn. Nhưng đó là con đường mà anh phải đi, để tìm thấy sự bình yên của riêng mình. Lâm An vẫn đứng trên cầu, nhìn ngắm dòng sông trôi. Bóng dáng nhỏ nhắn của cô in trên nền trời hoàng hôn rực rỡ, như một bức tranh tĩnh lặng của sự chấp nhận và buông bỏ. Cô biết, cô sẽ ổn. Cô sẽ bước tiếp, mang theo những ký ức, nhưng không còn để chúng giam cầm mình nữa. Cô sẽ tìm thấy chân trời riêng của mình, một chân trời không có hình bóng của 'chúng ta', mà chỉ có 'em' và 'anh', trên những con đường riêng biệt.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free