Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 403: Nụ Cười Chua Xót Bên Hai Con Đường
Rời khỏi Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", Lâm An không về nhà ngay. Cô cảm thấy cần một không gian rộng lớn hơn để hít thở, để những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng mình có thể lắng đọng. Cô bước đi trên những con đường quen thuộc, nơi từng có dấu chân của cô và Hoàng Minh. Thành phố về chiều đông đúc, nhộn nhịp, nhưng trong tâm trí cô, mọi thứ dường như chậm lại, chìm trong một không gian riêng tư. Gió chiều thổi qua tóc cô, mang theo hơi lạnh se se.
Cuối cùng, cô dừng lại tại Cầu "Ký Ức Đứng Lại". Nơi đây, cô đã từng đến biết bao lần, với những tâm trạng khác nhau. Có lần là để tìm kiếm sự bình yên, có lần là để trút bỏ nỗi buồn, có lần là để hồi tưởng về những ký ức đã qua. Hôm nay, hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Những đám mây trôi lãng đãng, được tô điểm bằng sắc cam, hồng, tím, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp nhưng cũng đầy buồn man mác. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào trụ cầu, tiếng gió rít qua tai, tiếng xe cộ qua lại xa xa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự chia ly và hy vọng. Mùi sông nước, mùi hơi ẩm, thoảng mùi khói xe thoảng qua, quen thuộc đến nao lòng.
Lâm An đứng dựa vào lan can, dõi mắt theo dòng sông. Dòng nước không ngừng trôi, như chính thời gian, không ngừng chảy về phía trước, mang theo tất cả những gì đã qua. Lời nói của Hoàng Minh vẫn văng vẳng trong tai cô, không phải là lời yêu, mà là lời thấu hiểu và chúc phúc. "Anh thực sự mong em hạnh phúc trên con đường của riêng em." Những lời đó, giờ đây, không còn là gánh nặng, mà là một sự giải thoát. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm, như thể gánh nặng đã được trút bỏ, nhưng cùng với đó là một nỗi buồn sâu thẳm, tiếc nuối cho một 'chúng ta' đã không thể tồn tại.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió thổi qua tóc, như cuốn đi những mảnh vụn cuối cùng của quá khứ. "Chúng ta đã có một lời chia tay cho tương lai," cô độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho mình cô nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng gió. "Một lời chia tay bình yên, không hối tiếc, chỉ còn lại sự thấu hiểu và nỗi buồn về những gì đã không thể." Nỗi buồn bình yên bao trùm cả hai cho thấy họ đang bước vào giai đoạn chữa lành và buông bỏ, dù vẫn mang theo ký ức về nhau, nhưng không còn là gánh nặng.
Cùng lúc đó, Hoàng Minh cũng đang lái xe về căn hộ của mình. Anh nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, biết rằng anh cũng đã phải buông bỏ một phần rất lớn trong trái tim mình. Con đường phía trước của anh, giờ đây, đã không còn Lâm An. Anh đã học được rằng, dù có nỗ lực đến đâu, dù có thấu hiểu đến mức nào, thì "chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Đó là một sự thật nghiệt ngã, nhưng cũng là một chân lý mà anh phải chấp nhận. Sự chấp nhận 'chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại' sẽ là kim chỉ nam cho các hành động và quyết định của họ trong các chương tới.
Cả hai, ở hai nơi khác nhau, cùng chấp nhận một sự thật: đây là kết thúc, và đây cũng là khởi đầu cho những con đường riêng. Hoàng Minh lái xe xuyên qua thành phố đang lên đèn, những ánh sáng lấp lánh phản chiếu trên kính xe. Anh biết, từ nay về sau, con đường của anh sẽ là một hành trình khác, một hành trình trưởng thành hơn, thấu hiểu hơn, và có lẽ, cũng cô độc hơn. Nhưng đó là con đường mà anh phải đi, để tìm thấy sự bình yên của riêng mình. Lâm An vẫn đứng trên cầu, nhìn ngắm dòng sông trôi. Bóng dáng nhỏ nhắn của cô in trên nền trời hoàng hôn rực rỡ, như một bức tranh tĩnh lặng của sự chấp nhận và buông bỏ. Cô biết, cô sẽ ổn. Cô sẽ bước tiếp, mang theo những ký ức, nhưng không còn để chúng giam cầm mình nữa. Cô sẽ tìm thấy chân trời riêng của mình, một chân trời không có hình bóng của 'chúng ta', mà chỉ có 'em' và 'anh', trên những con đường riêng biệt.
***
Đêm dần buông xuống, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn, để lại một màn đêm tĩnh mịch bao trùm thành phố. Lâm An vẫn đứng đó, trên Cầu "Ký Ức Đứng Lại", mặc cho gió đêm se lạnh luồn qua từng sợi tóc, mơn trớn trên làn da mỏng manh. Nỗi buồn, tựa như một dòng sông chảy xiết dưới chân cầu, vẫn miên man trong lòng cô, nhưng không còn là nỗi đau nhức nhối cắt cứa, mà là một sự bình yên lạ lùng, thanh thản đến nao lòng. Nó giống như một vết sẹo đã lành, vẫn còn hằn sâu nhưng không còn rỉ máu. Mùi sông nước đặc trưng, hơi ẩm lạnh lẽo quyện cùng chút khói bụi từ những chuyến xe qua lại, tạo nên một mùi hương đặc trưng của đêm thành phố, quen thuộc đến mức cô có thể nhắm mắt lại và cảm nhận được từng chi tiết nhỏ nhất.
Cô tựa người vào lan can cầu, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại thấm qua lớp áo mỏng. Đôi mắt to tròn, vốn thường long lanh và chất chứa nhiều cảm xúc, giờ đây lại đong đầy một thứ ánh sáng tĩnh lặng. Cô dõi theo dòng chảy miên man của con sông, những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh đèn vàng vọt từ những tòa nhà cao tầng, tạo thành một dải lụa lấp lánh trong màn đêm. Dòng sông ấy, cứ trôi mãi không ngừng, mang theo mọi phù sa, mọi ký ức, cứ thế mà cuộn chảy về phía biển lớn. Nó gợi cho cô liên tưởng đến chính cuộc đời mình, đến mối tình đã qua, đến những năm tháng đã sống cùng Hoàng Minh. Tất cả đều đã trôi đi, không thể níu giữ.
Trong tâm trí Lâm An, từng lời nói của Hoàng Minh tại Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" lại hiện về rõ mồn một. Không phải những lời yêu đương nồng thắm, mà là những lời anh kể về sự cố gắng, về những nỗ lực thầm lặng mà cô chưa từng hay biết. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói ấy của anh, giờ đây, không còn là lời bào chữa, mà là một lời giải thích chân thành, một sự thừa nhận mà cô đã chờ đợi bấy lâu. Cô đã từng oán trách, đã từng đau khổ vì cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên. Nhưng giờ đây, khi đã hiểu được góc nhìn của anh, cô lại cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng cảm dành cho con người lý trí ấy. Anh cũng đã cố gắng, theo cách của riêng anh, chỉ là cách ấy không thể chạm tới trái tim nhạy cảm của cô.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Lâm An, mang theo vị mặn chát của biển cả và sự tiếc nuối cho những gì đã qua. Giọt nước mắt ấy không phải là của sự đau khổ hay oán giận, mà là của sự chấp nhận, của sự giải thoát. Nó là giọt nước mắt cho một mối tình đã không thể nào trọn vẹn, cho hai con người đã yêu nhau nhưng lại ở hai thế giới ký ức khác biệt. Thế rồi, khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, một nụ cười chua xót nhưng chân thành, đẹp đến nao lòng. Nụ cười ấy ẩn chứa cả nỗi buồn, cả sự thấu hiểu, và cả sự bình yên sau những bão tố.
"Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời triết lý ấy, cô đã từng nghe, đã từng cảm nhận, và giờ đây, nó trở thành một chân lý hiển nhiên, một lời khẳng định cho sự kết thúc. Cô đã buông bỏ được những oán trách, những gánh nặng trong lòng. Cô đã hiểu rằng, đôi khi, yêu thương không có nghĩa là phải thuộc về nhau. Đôi khi, buông bỏ lại là cách duy nhất để cả hai tìm thấy hạnh phúc riêng.
Lâm An khẽ lau đi giọt nước mắt còn vương trên má. Cô hít một hơi thật sâu, lấp đầy lồng ngực bằng không khí se lạnh của đêm. Toàn thân cô như được gột rửa, thanh lọc. Cô quay người lại, rời khỏi lan can cầu, bước đi chậm rãi. Mỗi bước chân cô đặt xuống mặt cầu, đều mang theo một sự kiên định mới, một quyết tâm để bước tiếp. Bóng dáng nhỏ nhắn của cô dần khuất vào màn đêm, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đã được nhen nhóm. Cô không biết con đường phía trước sẽ dẫn cô đến đâu, nhưng cô biết, cô sẽ không còn nhìn về phía sau với sự day dứt nữa. Ký ức về Hoàng Minh, về mối tình đã qua, sẽ vẫn ở đó, như một phần không thể thiếu của cuộc đời cô, nhưng nó sẽ không còn là gánh nặng, mà là một bài học, một kỷ niệm đẹp đẽ, dù buồn.
Cũng trong đêm đó, cách đó không xa, Hoàng Minh đang đứng trước cửa sổ lớn của căn hộ mình. Căn hộ được thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, mang đậm phong cách hiện đại và có phần xa cách. Nội thất ít đồ trang trí rườm rà, tập trung vào công năng sử dụng, phản ánh rõ nét con người lý trí, thực tế của anh. Ánh đèn thành phố lấp lánh bên dưới, tạo thành một tấm thảm rực rỡ trải dài đến vô tận. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đặn như nhịp thở của căn phòng, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng còi xe xa xăm vọng lên từ đường phố bên dưới, hay tiếng còi tàu hỏa rúc lên trong đêm tĩnh mịch. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi sách cũ và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng. Đó là một bầu không khí thanh lịch, yên tĩnh, nhưng đôi khi lại ẩn chứa một sự lạnh lẽo và cô đơn khó tả.
Hoàng Minh đưa tay vuốt nhẹ lên tấm kính cửa sổ, cảm nhận hơi lạnh truyền qua đầu ngón tay. Anh đã trở về căn hộ của mình từ vài giờ trước, sau cuộc gặp gỡ với Lâm An. Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ dâng lên trong lòng anh, như thể một tảng đá nặng đã được dỡ bỏ. Nhưng cùng với sự nhẹ nhõm ấy, là một gánh nặng mới, nặng nề hơn gấp bội: nỗi hối tiếc. Anh đã hiểu Lâm An, hiểu nỗi đau mà cô đã trải qua, hiểu những lần cô cảm thấy bị bỏ quên, bị lãng quên trong chính mối quan hệ mà cả hai đã từng vun đắp.
Trong suốt cuộc trò chuyện, khi Lâm An kể lại từng chi tiết, từng nỗi đau mà cô đã chịu đựng, Hoàng Minh như thấy một tấm màn dày đặc che phủ ký ức của anh bị xé toạc. Anh nhận ra rằng, anh đã yêu cô theo một cách khác, một cách rất riêng của một người đàn ông lý trí, ít nói. Anh đã cố gắng, thật sự cố gắng, theo cách anh nghĩ là tốt nhất. Anh đã mang đến cho cô sự ổn định, sự an toàn, những buổi tối yên bình, không cãi vã lớn. Anh đã nghĩ rằng, đó là đủ. Anh nhớ những lúc cô ở đó, những khoảnh khắc cô mỉm cười, những buổi hẹn hò mà anh cho là êm đềm. Nhưng anh đã vô tâm, đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Anh quên mất rằng, trong thế giới nội tâm phong phú của Lâm An, những điều nhỏ nhặt ấy lại là những vết cứa sâu sắc.
Hoàng Minh khẽ thở dài, âm thanh nhỏ bé vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. Nỗi hối tiếc gặm nhấm trái tim anh, một cảm giác bất lực bao trùm. Anh không thể thay đổi quá khứ. Anh không thể quay ngược thời gian để ôm lấy cô khi cô khóc một mình, để trả l��i tin nhắn của cô ngay lập tức, để thực hiện những lời hứa mà anh đã vô tình bỏ quên. Anh chỉ có thể đứng đây, đối mặt với sự thật nghiệt ngã rằng tình yêu của anh, dù chân thành đến mấy, lại không thể được Lâm An cảm nhận theo cách mà cô cần.
Anh đưa mắt nhìn vào màn hình điện thoại, lướt qua "Album ảnh điện tử" của mình. Hàng trăm bức ảnh cũ hiện ra, những khoảnh khắc của một thời đã qua. Anh dừng lại ở một bức ảnh của Lâm An, cô đang cười rất tươi, ánh mắt lấp lánh dưới nắng chiều. Đó là một ngày họ đi dạo ở công viên, một trong những kỷ niệm đẹp nhất trong ký ức của anh. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, anh lại tự hỏi, liệu nụ cười đó có thực sự vô tư như anh đã nghĩ? Hay đằng sau nó, là một nỗi buồn thầm kín mà anh đã quá vô tâm để nhận ra? Anh khẽ lắc đầu, một sự chấp nhận buồn bã. Anh đã không thể thay đổi quá khứ, nhưng ít nhất, anh đã có thể hiểu được nó, hiểu được những gì đã thực sự diễn ra trong trái tim của người con gái anh yêu.
Hoàng Minh đặt điện thoại xuống bàn, rồi quay lưng lại với khung cửa sổ. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng anh không còn nhìn thấy chúng nữa. Anh biết, mối tình này đã đến hồi kết, một kết thúc buồn nhưng trọn vẹn bởi sự thấu hiểu. Nó không phải là một kết thúc cay đắng, mà là một sự chia ly trong bình yên, nơi cả hai đã tìm thấy sự đồng cảm cho những nỗi đau và những nỗ lực thầm lặng của nhau. Con đường phía trước của anh, giờ đây, sẽ là một hành trình khác, một hành trình trưởng thành hơn, thấu hiểu hơn, và có lẽ, cũng cô độc hơn. Nhưng đó là con đường mà anh phải đi, để tìm thấy sự bình yên của riêng mình.
***
Đêm càng về khuya, không khí se lạnh càng thêm rõ rệt. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống những con phố đã thưa vắng người, tạo nên một khung cảnh trầm mặc, tĩnh mịch. Khi Lâm An đang bước chậm rãi qua con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại", một con hẻm nhỏ quen thuộc với những bức tường cũ kỹ phủ đầy rêu phong và những bụi hoa giấy nở rộ, cô bất ngờ nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đi về phía ngược lại. Mùi đất ẩm và hương hoa giấy thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với hơi lạnh của đêm, càng làm không gian thêm phần hoài niệm.
Đó là Hoàng Minh.
Có lẽ, anh cũng đang tìm kiếm một nơi yên tĩnh để suy nghĩ, để đối diện với những cảm xúc còn đang ngổn ngang trong lòng. Ánh đèn đường mờ ảo chiếu lên khuôn mặt cả hai, hiện rõ sự mệt mỏi nhưng cũng là một nét bình yên vừa tìm thấy, tựa như hai ngọn nến vừa trải qua một cơn gió lớn, vẫn còn cháy leo lét nhưng không còn bùng cháy dữ dội. Họ dừng lại, cách nhau vài bước chân, một khoảng cách đủ để nhận ra nhau, đủ để cảm nhận sự hiện diện của đối phương, nhưng cũng đủ để duy trì một ranh giới vô hình.
Không một lời nói nào được thốt ra. Con hẻm tĩnh lặng như nín thở, chỉ còn tiếng gió khẽ xào xạc qua tán lá và tiếng bước chân yếu ớt của cả hai người trước khi họ dừng lại. Chỉ có ánh mắt giao nhau, một cái nhìn sâu thẳm, chứa đựng tất cả những gì họ vừa trải qua: nỗi buồn, sự hối tiếc, và cuối cùng là sự thấu hiểu. Đôi mắt Lâm An vẫn còn phảng phất nét u buồn, nhưng đã không còn sự oán trách hay giận hờn. Trong ánh nhìn của cô, Hoàng Minh thấy một sự chấp nhận, một sự đồng cảm, và cả một chút xót xa. Ngược lại, trong đôi mắt sâu thẳm của Hoàng Minh, Lâm An đọc thấy sự hối tiếc chân thành, sự nhận ra những thiếu sót của bản thân, và một nỗi buồn sâu sắc không kém.
Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc ấy, đúng như tên gọi của con hẻm. Một nụ cười nhẹ, đầy chua xót nhưng chân thành, hiện lên trên môi Lâm An. Nụ cười ấy không phải là nụ cười hạnh phúc, cũng không phải nụ cười đau khổ, mà là một nụ cười của sự chấp nhận, của sự buông bỏ, của một sự hiểu biết sâu sắc rằng dù không thể quay lại, họ đã tìm thấy một sự an ủi trong việc thấu hiểu lẫn nhau. Nó như một lời chia tay không lời, một lời chúc phúc thầm lặng cho con đường riêng của mỗi người.
Và Hoàng Minh, anh cũng đáp lại bằng một nụ cười tương tự. Một nụ cười trầm buồn, một nụ cười của sự hối tiếc và của sự chấp nhận. Nụ cười ấy là minh chứng cho việc anh đã thực sự nhìn thấy và thấu hiểu nỗi đau của cô, đã chấp nhận sự thật rằng hai phiên bản ký ức của họ quá khác biệt để có thể hàn gắn. Ánh mắt và nụ cười cuối cùng trong chương này khẳng định rằng sẽ không có sự tái hợp, mà là sự chấp nhận con đường riêng của mỗi người. Sự bình yên nhưng buồn bã bao trùm cả hai cho thấy họ đang bước vào giai đoạn chữa lành và buông bỏ, dù vẫn mang theo ký ức về nhau, nhưng không còn là gánh nặng.
Họ đứng đó thêm vài giây, im lặng giao tiếp bằng ánh mắt, bằng những nụ cười đầy ý nghĩa. Khoảnh khắc này đặt nền tảng cho một cuộc gặp mặt cuối cùng (Ch.405) không còn giận dữ hay trách móc, mà là sự khép lại trọn vẹn, một sự kết thúc không cần thêm bất cứ lời lẽ nào. Rồi, không ai nói một lời, không ai ngoái đầu nhìn lại, họ tiếp tục bước đi trên hai con đường ngược chiều, tan vào màn đêm tĩnh mịch của con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại". Bóng lưng của họ dần xa cách, mỗi người một hướng, mang theo trong lòng những ký ức không đồng nhất, nhưng giờ đây, đã được phủ một lớp bụi thời gian của sự thấu hiểu và chấp nhận. Con đường của họ, từ giờ, sẽ là hai đường thẳng song song, mãi mãi không bao giờ giao nhau nữa.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.