Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 408: Hộp Kỷ Vật Vô Thanh, Ký Ức Lên Tiếng
Đêm đã về khuya thật rồi, nhưng trong căn hộ của Mai Lan, thứ ánh sáng lấp lánh từ thành phố bên ngoài cửa sổ vẫn dường như chẳng thể bị màn đêm nuốt chửng. Tiếng gió khẽ xào xạc hòa vào giai điệu Jazz buồn bã, chậm rãi, tạo nên một bản hòa tấu tĩnh mịch mà sâu lắng. Lâm An đã tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ, một sự thanh thản đến từ việc buông bỏ những oán trách, chấp nhận những gì không thể thay đổi. Nhưng ở một nơi khác trong lòng thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời vẫn lặng lẽ vươn mình, thì một tâm hồn khác lại đang bắt đầu hành trình của riêng mình, một hành trình đầy rẫy những mảnh vỡ và sự tự vấn.
***
Hoàng Minh trở về căn hộ của mình, không phải bằng sự vội vã của một người muốn trốn chạy, mà bằng bước chân nặng nề của một kẻ đang mang trong lòng một tảng đá vô hình. Chiều tối hôm ấy, những tia nắng cuối cùng còn sót lại cũng đã bị nuốt chửng bởi màn đêm. Căn hộ của anh, vốn được thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – cùng những vật liệu hiện đại như kính và kim loại, giờ đây càng trở nên trống rỗng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Tiếng điều hòa chạy êm ái, nhưng không thể xua đi cái rét buốt đang thấm dần vào tận xương tủy anh. Tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa vọng lại từ xa, như những lời thì thầm của một thành phố không ngủ, càng làm nổi bật sự tĩnh mịch đến đáng sợ trong chính không gian riêng tư của anh.
Anh đứng giữa phòng khách rộng lớn, nơi ánh sáng từ những ngọn đèn LED dịu nhẹ chỉ đủ để tạo nên những mảng sáng, tối đầy ám ảnh. Mùi gỗ mới, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh thường dùng, tất cả đều quen thuộc, nhưng hôm nay lại mang theo một dư vị khác – dư vị của sự cô đơn đến cùng cực. Anh không thể ngồi yên, cũng không thể làm việc. Từng lời nói của Lâm An, từng biểu cảm trên gương mặt cô, từng cái nhíu mày, từng giọt nước mắt cô đã từng cố gắng che giấu, tất cả như một cuốn phim quay chậm, không ngừng lặp đi lặp lại trong tâm trí anh. "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Câu hỏi ấy, đơn giản đến đau lòng, giờ đây vẫn vang vọng, xoáy sâu vào tâm khảm anh.
Hoàng Minh biết mình cần phải làm gì đó, bất cứ điều gì, để thoát khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ đang bủa vây. Anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng, như thể muốn tìm kiếm một điểm tựa, một lối thoát. Ánh mắt anh dừng lại ở một góc khuất, nơi có một chiếc tủ gỗ cũ kỹ, đã lâu không được động đến. Chiếc tủ được đặt ở đó từ những ngày đầu anh chuyển đến, chất chứa những thứ mà anh cho là "không cần thiết ngay lúc này" nhưng cũng không nỡ vứt bỏ. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh, yếu ớt nhưng đầy quyết tâm: dọn dẹp. Có lẽ, việc sắp xếp lại những vật dụng cũ sẽ giúp anh sắp xếp lại được những mớ hỗn độn trong tâm trí mình.
Anh tiến đến chiếc tủ, chậm rãi mở cánh cửa gỗ đã hơi kẹt. Một làn bụi mỏng bay lên, lơ lửng trong không khí rồi từ từ lắng xuống. Bên trong, ngăn nắp một cách bất ngờ, là những chiếc hộp, những cuốn sách cũ, và một chiếc hộp gỗ nhỏ, hình chữ nhật, nằm gọn gàng ở góc sâu nhất. Chiếc hộp có màu gỗ mun sẫm, phủ một lớp bụi mỏng, như thể nó đã ngủ quên ở đó suốt nhiều năm. Anh nhớ mang máng mình đã đặt nó vào đây từ khi nào, nhưng nội dung bên trong thì dường như đã bị thời gian xóa nhòa.
Hoàng Minh đưa tay phủi nhẹ lớp bụi trên chiếc hộp. Cảm giác thô ráp của gỗ cũ dưới đầu ngón tay làm anh hơi giật mình. Anh lấy chiếc hộp ra, đặt nó xuống sàn nhà lát gỗ lạnh lẽo. Anh ngồi bệt xuống theo, lưng dựa vào thành tủ, ánh mắt đăm chiêu nhìn chằm chằm vào vật thể vô tri trước mặt. Bên ngoài chiếc hộp không có bất kỳ ký hiệu hay hoa văn nào đặc biệt, chỉ là một khối gỗ trơn nhẵn, bí ẩn. Nhưng Hoàng Minh biết, bên trong nó không chỉ chứa đựng những món đồ, mà còn là những mảnh ký ức, những câu chuyện đã từng là một phần của cuộc đời anh, của cuộc đời Lâm An.
Sự tĩnh lặng của đêm khuya càng làm cho tiếng lòng anh thêm ồn ào. Anh đã luôn là một người lý trí, tin vào sự rõ ràng, vào những gì có thể nhìn thấy, chạm vào. Anh đã cố gắng xây dựng cuộc sống của mình một cách có trật tự, vững chãi, như chính căn hộ này. Nhưng giờ đây, tất cả những trật tự đó đang lung lay. Những lời nói của Lâm An đã xé toạc tấm màn của sự yên bình giả tạo mà anh đã tự vẽ ra cho mình. Anh chợt nhận ra, sự ngăn nắp bên ngoài không đồng nghĩa với sự ngăn nắp bên trong tâm hồn. Anh đã dọn dẹp căn hộ sạch sẽ, nhưng anh đã bỏ quên việc dọn dẹp những góc khuất trong ký ức của mình, đặc biệt là những góc khuất liên quan đến người con gái anh từng yêu.
Cảm giác trống rỗng và cần phải thay đổi một điều gì đó, dù là nhỏ nhất, đã thôi thúc anh mở chiếc hộp. Anh đã luôn nghĩ rằng mình hiểu rõ mối quan hệ đó, hiểu rõ những gì đã xảy ra. Anh đã nghĩ rằng mình đã có một cái nhìn khách quan, công bằng về mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh biết mình đã sai. Anh đã chỉ nhìn mọi thứ qua lăng kính của riêng mình, lăng kính của một người lý trí, ít nói, của một người bận rộn với công việc và áp lực gia đình. Anh đã quên mất rằng tình yêu không phải là một phương trình toán học, không thể dùng lý trí để giải quyết. Tình yêu là cảm xúc, là sự chia sẻ, là những gì được cảm nhận, được nhớ, được trân trọng. Và anh, đã bỏ lỡ quá nhiều những điều đó.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ cũ của chiếc hộp len lỏi vào khứu giác. Nó gợi lên một cảm giác vừa xa lạ, vừa thân quen. Giống như ký ức của anh và Lâm An – họ đã ở bên nhau, nhưng lại sống trong hai thế giới ký ức hoàn toàn khác biệt. Anh tự hỏi, liệu chiếc hộp này có thể giúp anh tìm thấy những mảnh ghép còn thiếu, những phần ký ức mà Lâm An đã giữ, mà anh đã vô tình lãng quên? Hay nó sẽ chỉ làm sâu sắc thêm vết thương lòng, phơi bày những sự thật trần trụi mà anh chưa bao giờ muốn đối mặt? Dù câu trả lời là gì, anh biết mình không thể trốn tránh nữa. Đã đến lúc, anh phải đối diện.
***
Đêm đã về khuya thật rồi. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ lớn, đổ bóng những vệt sáng dài lên sàn nhà. Ngoài kia, thành phố đã chìm vào giấc ngủ muộn, chỉ còn tiếng còi xe hiếm hoi xé tan không khí tĩnh mịch. Trong căn hộ của Hoàng Minh, sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng thở đều đều của anh và tiếng sột soạt nhẹ nhàng khi anh cẩn thận mở chiếc hộp gỗ. Mùi gỗ cũ thoang thoảng quyện với mùi giấy úa màu, như một lời mời gọi bước vào một miền ký ức đã bị lãng quên.
Hoàng Minh chậm rãi đưa tay vào trong hộp, cảm nhận sự lạnh lẽo của đáy gỗ. Anh lần lượt chạm vào từng món đồ, mỗi món như một mảnh ghép của một bức tranh mà anh đã từng vẽ, nhưng giờ đây lại được tô điểm bằng những gam màu hoàn toàn khác.
Món đầu tiên anh rút ra là `Chiếc đồng hồ khắc tên`. Đó là một chiếc đồng hồ đeo tay với mặt số màu bạc, dây da màu nâu sẫm, và ở mặt sau, anh đã nhờ khắc tên viết tắt của hai người, "H.M - L.A", cùng một ngày kỷ niệm nhỏ. Anh vuốt ve mặt đồng hồ, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại dưới đầu ngón tay. Trong ký ức của anh, đây là món quà anh đã cẩn thận chọn lựa, đã suy nghĩ rất nhiều để tìm một thứ vừa tinh tế, vừa có ý nghĩa. Anh nhớ rõ buổi chiều hôm ấy, anh đã dành cả giờ đồng hồ ở cửa hàng, cân nhắc từng mẫu mã, từng chi tiết nhỏ. Anh đã tin rằng Lâm An sẽ thích nó, sẽ trân trọng nó như một biểu tượng cho tình yêu của hai người. Anh nhớ nụ cười của cô khi nhận được, một nụ cười rạng rỡ, khiến trái tim anh ấm áp.
Thế nhưng, ngay lập tức, một giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, giọng nói của Lâm An từ buổi gặp mặt cuối cùng: "Anh nhớ mình đã cẩn thận chọn chiếc đồng hồ này, nhưng anh có nhớ nó đến sau bao nhiêu lần anh bỏ lỡ những cuộc hẹn, sau bao nhiêu lần em chờ đợi tin nhắn của anh không? Nó không phải là biểu tượng của tình yêu, anh à. Nó là một sự xoa dịu, một lời xin lỗi vô hình cho những tổn thương mà anh đã vô tình gây ra."
Cái lạnh từ chiếc đồng hồ không còn là của kim loại nữa, mà là cái lạnh buốt của sự thật. Hoàng Minh cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh đã nhớ khoảnh khắc anh trao đi, nhưng anh đã quên mất cả một chuỗi ngày cô đơn và chờ đợi mà Lâm An đã trải qua trước đó. Anh nhớ nụ cười của cô, nhưng anh đã bỏ qua ánh mắt chất chứa nỗi buồn, sự mệt mỏi đã hằn sâu trong đôi mắt ấy. Anh đã luôn nghĩ rằng món quà là một cử chỉ lãng mạn, nhưng đối với Lâm An, nó chỉ là một viên thuốc giảm đau tạm thời, không thể chữa lành vết thương lòng. Anh nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong mặt đồng hồ, một khuôn mặt nhăn nhó, đầy day dứt, hoàn toàn xa lạ với vẻ điềm đạm, vững chãi mà anh thường thể hiện.
Anh đặt chiếc đồng hồ xuống, tay run rẩy rút ra một tập `ảnh in từ Album ảnh điện tử`. Những bức ảnh đã phai màu theo thời gian, nhưng ký ức thì không. Anh lướt qua từng tấm: bức ảnh họ chụp chung trong chuyến đi Đà Lạt, bức ảnh cô cười rạng rỡ trong một buổi dã ngoại, bức ảnh anh chụp trộm cô khi cô đang say sưa đọc sách. Anh nhớ những khoảnh khắc ấy như những ngày tháng bình yên, êm đềm. Không có cãi vã lớn, không có tổn thương sâu sắc, chỉ là hai người trẻ cùng nhau tận hưởng cuộc sống. Anh nhớ mình đã cười nhiều đến thế nào, đã cảm thấy hạnh phúc đến thế nào khi có cô bên cạnh.
Nhưng rồi, lời của Lâm An lại hiện về, như một nhát dao cứa vào trái tim anh: "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng anh quên mất những lúc em chờ. Anh nhớ những nụ cười, nhưng anh đã bỏ qua những giọt nước mắt em đã rơi sau những tấm hình đó. Anh có thấy trong bức ảnh dã ngoại, em đang nhìn về phía nào không? Em đang nhìn anh, mong chờ anh đến, nhưng anh đã đến muộn, phải không? Còn bức ảnh em đọc sách, anh có nhớ em đã ngồi một mình bao lâu, trong khi anh bận rộn với công việc, với những cuộc gọi điện thoại không ngừng nghỉ không?"
Mỗi nụ cười trên ảnh giờ đây trở nên gượng gạo, mỗi ánh mắt rạng rỡ giờ đây ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Hoàng Minh cảm thấy từng thớ thịt trong người như bị xé toạc. Anh đã nhìn những bức ảnh này hàng trăm lần, và mỗi lần anh chỉ thấy hạnh phúc. Nhưng giờ đây, dưới ánh sáng của ký ức Lâm An, anh thấy sự cô đơn, sự chờ đợi, và sự vắng mặt của chính anh trong những khoảnh khắc lẽ ra phải tràn ngập yêu thương. Sự thật trần trụi đến mức đau đớn. Anh đã nhớ những khoảnh khắc em ở đó, nhưng anh đã quên mất những khoảnh khắc em chờ đợi, mòn mỏi trong cô độc. Anh đã từng lý giải sự im lặng của mình là sự điềm đạm, sự tập trung vào công việc là trách nhiệm. Nhưng đối với Lâm An, đó lại là sự vô tâm, là một bức tường vô hình ngăn cách hai người.
Anh đặt những bức ảnh xuống, cảm giác như chúng đang đốt cháy đầu ngón tay anh. Tiếp theo là `Chiếc cốc cà phê vỡ` được dán lại một cách vụng về. Chiếc cốc sứ trắng, với những đường nứt đã được dán bằng keo trong suốt, tạo thành một mạng nhện xấu xí trên thân cốc. Anh nhớ rất rõ lần đó: anh vô tình làm rơi chiếc cốc yêu thích của Lâm An. Cô đã rất buồn. Anh đã cố gắng dán lại nó, tỉ mỉ từng chút một, mặc dù biết vết nứt sẽ không bao giờ biến mất. Anh đã nghĩ đó là một hành động chuộc lỗi, một biểu hiện của sự quan tâm, rằng anh muốn sửa chữa những gì đã vỡ. Anh nhớ cô đã nói "Không sao đâu anh, em thích nó hơn khi nó được anh dán lại."
Thế nhưng, tiếng nói của cô lại vọng lên, rõ ràng đến mức anh có thể cảm nhận được nỗi buồn trong từng âm tiết: "Anh nhớ mình đã cố gắng dán lại chiếc cốc vỡ, nhưng anh có nhớ em đã khóc một mình bao lâu trước khi anh nhận ra nó vỡ không? Anh nhớ mình đã dán nó, nhưng anh có biết em đã cảm thấy mình cũng vỡ tan như chiếc cốc đó khi anh không ở bên cạnh em, không lắng nghe em không? Anh đã sửa chữa vật chất, nhưng anh đã không sửa chữa được vết nứt trong tâm hồn em."
Cảm giác thô ráp của những vết nứt trên chiếc cốc dưới đầu ngón tay Hoàng Minh không chỉ là của sứ, mà còn là vết nứt trong chính trái tim anh. Anh nhận ra, mình đã luôn tập trung vào việc khắc phục hậu quả, mà bỏ qua nguyên nhân sâu xa. Anh đã sửa chữa những gì hữu hình, nhưng lại hoàn toàn mù quáng trước những tổn thương vô hình mà anh đã gây ra. Lời nói của Lâm An, rằng cô thích chiếc cốc được anh dán lại, giờ đây không còn là sự chấp nhận, mà là một sự cam chịu, một nụ cười gượng gạo che đi nỗi đau. Anh đã nghĩ mình đã cố gắng, nhưng sự cố gắng của anh lại không chạm đến được nơi mà cô cần nhất. Anh đã cố gắng theo cách của anh, nhưng đó không phải là cách cô cảm nhận được tình yêu.
Cuối cùng, anh rút ra một tờ giấy cũ kỹ, đã nhàu nát ở góc. Đó là `Danh sách nhạc 'Đêm mưa Hà Nội'`. Một danh sách những bản nhạc Jazz và Blues mà họ thường nghe cùng nhau vào những đêm mưa. Anh nhớ những buổi tối như thế, hai người ngồi cạnh nhau trên sofa, nghe nhạc, đọc sách hoặc chỉ đơn giản là im lặng ngắm nhìn thành phố qua khung cửa sổ. Đối với anh, đó là những khoảnh khắc lãng mạn, yên bình, nơi anh tìm thấy sự tĩnh tại sau những giờ làm việc căng thẳng.
Nhưng rồi, một lần nữa, lời của Lâm An như một làn sương mỏng phủ nhẹ lên phong cảnh, nhưng nó không còn che khuất hoàn toàn ánh mặt trời: "Anh nhớ danh sách nhạc 'Đêm mưa Hà Nội' đã mang lại sự yên bình cho anh, nhưng anh có nhớ em đã nghe nó một mình bao nhiêu đêm không? Em đã nghe nó, không phải để tận hưởng sự lãng mạn, mà để cố gắng xoa dịu nỗi cô đơn khi anh không ở bên cạnh. Mỗi giai điệu là một giọt nước mắt rơi xuống thầm lặng, mỗi nốt nhạc là một lời thì thầm của trái tim em mong chờ anh trở về."
Hoàng Minh nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. Tiếng thở dài hòa vào sự tĩnh lặng của căn hộ, tạo thành một âm thanh đau đớn. Mùi hương quen thuộc của căn hộ, giờ đây lại mang một vẻ cô đơn, buồn bã đến tột cùng. Anh đã luôn nghĩ rằng mình đang chia sẻ những khoảnh khắc ấy với cô, nhưng sự thật là, cô đã trải qua những khoảnh khắc ấy một mình, trong nỗi cô đơn mà anh hoàn toàn không hay biết. Anh đã xây dựng một thế giới ký ức dựa trên sự hiện diện của cô, mà quên mất sự vắng mặt của chính mình trong thế giới cảm xúc của cô.
Xung đột nội tâm trong Hoàng Minh giờ đây đã đạt đến đỉnh điểm. Ký ức "bình yên" của anh và những chi tiết đau khổ trong ký ức của Lâm An, chúng va đập vào nhau không ngừng, tạo nên những vết rạn nứt sâu sắc trong nhận thức của anh. Anh nhận ra mình đã vô tâm đến mức nào, thiếu nhận thức đến mức nào. Anh đã không cố ý, nhưng anh đã thực sự gây ra tổn thương. Sự hối tiếc tột độ dâng trào, nhấn chìm anh trong một làn sóng cảm xúc hỗn loạn.
Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng anh quên mất những lúc em chờ. Anh nhớ những nụ cười, nhưng anh đã bỏ qua những giọt nước mắt. Anh nhớ mình đã cố gắng theo cách của mình, nhưng anh đã quên mất rằng cách của anh không phải là cách cô cần. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của anh, giờ đây, giống như một cuốn sách bị thiếu đi một nửa số trang, một nửa quan trọng nhất, được viết bằng cảm xúc và nỗi đau của Lâm An.
Cảm giác bất lực khi không thể thay đổi quá khứ bủa vây anh. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, sửa chữa từng lỗi lầm, từng sự vô tâm. Nhưng điều đó là không thể. Nỗi buồn chung và sự chấp nhận bắt đầu thay thế sự tức giận, không phải là sự tức giận hướng về Lâm An, mà là sự tức giận hướng về chính bản thân anh, về sự mù quáng của mình.
Hoàng Minh ngồi đó, giữa sàn nhà lạnh lẽo, bao quanh bởi những kỷ vật vô tri, nhưng lại đang kể những câu chuyện đầy cảm xúc. Mỗi món đồ là một bằng chứng sống động cho nỗi đau của Lâm An, cho sự vô tâm vô thức của anh. Sự nhận thức sâu sắc này, tuy đau đớn, nhưng cũng là một sự thức tỉnh. Nó thúc đẩy anh phải tìm hiểu sâu hơn về bản thân, về những nguyên nhân khiến anh trở nên vô tâm đến vậy. Phải chăng đó là áp lực từ Ông Phi, từ kỳ vọng của gia đình, hay chỉ đơn thuần là bản tính lý trí quá mức, thiếu đi sự nhạy cảm cần thiết? Anh không biết, nhưng anh biết mình cần phải tìm ra câu trả lời.
Cảm giác bất lực khi không thể thay đổi quá khứ sẽ là động lực để anh tìm kiếm cách "sửa chữa" bản thân trong hiện tại và tương lai, dù không phải với Lâm An. Anh đã không thể yêu cùng một ký ức với cô, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại. Nhưng anh có thể thay đổi bản thân, để không lặp lại sai lầm tương tự với bất kỳ ai khác.
Hoàng Minh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, một nụ cười buồn nhưng đầy quyết tâm hiện lên trên môi. Ký ức này, dù đau đớn, sẽ là một phần của anh, một bài học mà anh sẽ không bao giờ quên. Anh sẽ bước tiếp, không còn mang theo gánh nặng của sự vô tâm, không còn bị ám ảnh bởi những hiểu lầm. Hành trình này sẽ cần thời gian, và chắc chắn sẽ không hề dễ dàng. Nhưng anh đã có một khởi đầu vững chắc, một khởi đầu từ những mảnh vỡ của ký ức, từ nỗi đau của sự thật.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.