Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 410: Bước Chân Trên Lối Cũ, Thấu Hiểu Nỗi Cô Đơn

Đêm đã buông xuống, mang theo hơi thở lành lạnh của sương và mùi hương thoang thoảng của đất ẩm, của những loài hoa dại ven đường. Trong căn hộ của Thanh Mai, thành phố Hà Nội vẫn miên man ánh đèn, nhưng Lâm An đã chìm vào giấc ngủ, mang theo sự thanh thản hiếm có sau một ngày dài đối diện với quá khứ. Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong một căn hộ khác, ánh đèn vẫn còn sáng, và một trái tim khác đang vật lộn với những mảnh vỡ ký ức vừa được lắp ghép lại.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa kính lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ bóng loáng. Hoàng Minh trở mình trên chiếc giường rộng, cảm giác nặng nề không đến từ giấc ngủ thiếu thốn, mà từ những gì đã vỡ òa trong anh đêm qua. Chiếc hộp kỷ vật, dù đã được cất lại, vẫn như một vật thể vô hình chiếm trọn tâm trí anh. Mỗi món đồ, mỗi câu chuyện của Lâm An, mỗi hình ảnh về những giọt nước mắt thầm lặng của cô, cứ thay phiên nhau hiện rõ mồn một trong đầu anh, như những thước phim quay chậm, đau đớn và chân thực đến tột cùng.

Anh mở mắt, nhìn trần nhà trắng toát. Căn hộ của anh, được thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – từng là không gian lý tưởng cho một người đề cao sự logic và hiệu quả như anh. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, mọi thứ đều phục vụ công năng, tạo cảm giác ngăn nắp, tinh tế, nhưng giờ đây, anh lại thấy nó trống trải đến lạ lùng. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – tất cả đều trở nên xa xăm, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái mùi gỗ mới, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn quen thuộc, nhưng chúng chỉ càng nhấn chìm anh vào sự cô độc.

Một đêm không ngủ, một đêm dài đối thoại với chính mình. Anh đã cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn, nhưng càng cố gắng, anh càng nhận ra sự chắp vá, sự thiếu vắng của những mảng màu quan trọng trong bức tranh mà anh vẫn luôn tự cho là hoàn chỉnh. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói ấy của Lâm An, giờ đây, không chỉ là một lời buộc tội, mà là một sự thật khắc nghiệt, cứa sâu vào lương tâm anh. Anh đã thấy rõ ràng sự vô tâm của mình, không phải là sự cố ý, mà là một dạng vô cảm bị che lấp bởi sự lý trí, bởi áp lực công việc, bởi cái bóng quá lớn của Ông Phi. Anh đã sống một cuộc đời quá tập trung vào "làm" mà quên mất "cảm", quên mất rằng tình yêu không chỉ là sự hiện diện vật lý, mà là sự hiện diện của tâm hồn, của sự thấu hiểu và sẻ chia.

Ánh nắng sớm rọi qua cửa sổ, chiếu thẳng vào mắt anh, nhưng không thể xua đi cái nặng nề, cái u ám đang bao trùm lấy tâm hồn. Anh nhìn ra khung cảnh thành phố đang bừng tỉnh, những tòa nhà cao tầng vươn mình trong làn sương mỏng, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh. Từng góc phố, từng con đường anh vẫn đi mỗi ngày, giờ đây như đang cất tiếng nói, kể lại những câu chuyện mà anh đã bỏ lỡ. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ trỗi dậy trong anh. Không phải là mong muốn quay ngược thời gian, càng không phải là hy vọng có thể sửa chữa một điều gì đó đã vĩnh viễn vỡ tan. Mà là một khao khát được nhìn lại, được cảm nhận, được đặt mình vào vị trí của cô, dù chỉ một lần. Anh muốn đi qua những nơi chốn xưa cũ, không phải để tìm kiếm ký ức của chính mình, mà để "đọc" lại ký ức của Lâm An, để hiểu thấu những nỗi đau, những cô đơn mà anh đã vô tình gây ra.

Anh bật dậy, cơ thể vẫn còn mỏi mệt nhưng tinh thần lại vô cùng tỉnh táo. Anh chọn một bộ quần áo đơn giản, màu trung tính, không chút cầu kỳ. Vẫn là Hoàng Minh chỉn chu, gọn gàng, nhưng ánh mắt anh giờ đây đã khác. Không còn sự lạnh lùng, lý trí tuyệt đối, mà là một sự u buồn ẩn sâu, một vẻ thăm thẳm của người đang mang trong lòng một gánh nặng vô hình. Anh bước ra khỏi căn hộ, khóa cửa lại. Tiếng "cạch" khô khốc vang vọng trong hành lang vắng lặng, như tiếng khép lại của một chương cũ, và mở ra một hành trình mới – hành trình đối diện với bản ngã, với những góc khuất mà anh đã chối bỏ quá lâu. Anh không có một mục đích cụ thể, một điểm đến rõ ràng trong đầu, chỉ là một sự thôi thúc không thể cưỡng lại, một tiếng gọi từ sâu thẳm lương tâm anh, rằng anh cần phải đi, cần phải đối diện.

***

Giữa buổi sáng, khi nắng đã lên cao và không khí trở nên ấm áp hơn, Hoàng Minh dừng chân trước Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng". Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ, cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc, tất cả vẫn vẹn nguyên như một bức tranh cũ kỹ. Một cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên, những chùm hoa trắng li ti rụng đầy lối đi, tạo nên một vẻ đẹp vừa hoài niệm vừa u hoài. Anh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài từ ban công, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Anh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, tiếng chuông gió rung rinh leng keng chào đón anh, như một lời thì thầm từ quá khứ.

Bác Ba, với dáng người gầy gò, mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh, đang chậm rãi lau chùi quầy pha chế. Ông ngước lên, ánh mắt sắc bén lướt qua Hoàng Minh, rồi khẽ gật đầu chào. Không một lời nói, không một câu hỏi, chỉ là một cái gật đầu đầy thấu hiểu, như thể ông đã biết trước anh sẽ đến, và biết cả những gì đang diễn ra trong lòng anh. Bác Ba vẫn vậy, luôn là người quan sát thầm lặng, tinh ý.

Hoàng Minh chọn một góc bàn quen thuộc, nơi anh và Lâm An thường ngồi, cạnh ô cửa sổ nhìn ra con phố nhỏ. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương lấp đầy không gian, hòa cùng tiếng lật trang sách xao xác, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng. Hoàng Minh gọi một ly cà phê đen, không đường, như thói quen của anh và như Lâm An vẫn thường pha cho anh. Hơi đắng của cà phê lan tỏa trên đầu lưỡi, kéo anh về với những ký ức.

Trước đây, khi ngồi ở đây, anh chỉ nhớ những buổi hẹn hò của hai người, những câu chuyện công việc anh kể, những kế hoạch tương lai anh vạch ra. Anh nhớ sự hiện diện của Lâm An, nụ cười của cô, ánh mắt dõi theo anh. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Trong tâm trí anh, những hình ảnh mới chồng lấn lên những ký ức cũ. Anh thấy Lâm An ngồi đối diện anh, nhưng không phải với ánh mắt rạng rỡ mà anh vẫn nhớ. Anh thấy những lần cô khẽ cúi đầu, che giấu một nụ cười gượng gạo, một sự thất vọng nhỏ bé khi anh lại vội vã nhìn đồng hồ, hay trả lời một tin nhắn công việc.

Anh nhớ lại những buổi chiều muộn, anh phải về trước vì một cuộc họp đột xuất, để cô lại một mình ở đây. Khi đó, anh chỉ đơn giản nghĩ rằng cô sẽ ổn, cô có thể tự về, hoặc sẽ ngồi đọc sách thêm một chút. Anh chưa từng nghĩ đến việc, khi anh bước đi, nụ cười trên môi cô sẽ tắt lịm, và cô sẽ ngồi đó, một mình, giữa không gian ấm cúng nhưng lại hóa thành lạnh lẽo. Anh hình dung bàn tay cô khẽ vuốt ve miệng cốc cà phê đã nguội lạnh, ánh mắt cô dõi theo bóng anh khuất dần trên con phố. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Lời nói ấy của Lâm An hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã ở đó, nhưng tâm trí anh lại ở một nơi khác, một nơi đầy những con số, những dự án, những áp lực vô hình.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận cái không khí mà Lâm An đã từng cảm nhận. Cái tĩnh lặng khi anh rời đi, cái cảm giác bị bỏ lại, sự chưng hửng khi một cuộc hẹn không trọn vẹn. Anh nhớ những lần cô kể về những cuốn sách cô đọc, những bộ phim cô xem, những câu chuyện nhỏ nhặt trong ngày. Anh đã nghe, nhưng liệu anh có thực sự lắng nghe? Liệu anh có nhận ra ẩn ý đằng sau những câu nói bâng quơ ấy là khao khát được chia sẻ, được kết nối sâu sắc hơn?

"Mỗi ly cà phê đều có một câu chuyện riêng." Giọng Bác Ba vang lên khe khẽ, kéo Hoàng Minh trở lại thực tại. Ông đặt một ly cà phê đen nóng hổi xuống bàn, đôi mắt tinh anh lướt qua Hoàng Minh một cách nhẹ nhàng. Đó không phải là một câu nói trách móc, mà là một lời nhắc nhở, một sự thấu hiểu sâu sắc. Hoàng Minh ngẩng đầu nhìn Bác Ba, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Anh biết, Bác Ba đã chứng kiến rất nhiều, đã hiểu rất nhiều, hơn cả những gì anh có thể nói ra. Anh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhòa nở trên môi.

"Vâng, bác ạ," anh đáp, giọng trầm hơn mọi khi. Anh không cần giải thích, không cần kể lể. Bác Ba đã hiểu.

Anh lại nhìn ra cửa sổ, nhìn dòng người qua lại. Quán cà phê vẫn ấm cúng, vẫn hoài niệm, nhưng giờ đây, nó mang một màu sắc u buồn khác. Nó không còn là nơi chốn của những kỷ niệm đẹp đẽ, mà là một bảo tàng của những nỗi buồn thầm kín, của những khoảnh khắc cô đơn mà anh đã vô tình tạo nên. Anh cảm nhận rõ ràng sự vắng mặt của Lâm An, không phải là sự vắng mặt vật lý, mà là sự vắng mặt của cái tôi đã từng vô tư, vô tâm của anh, cái tôi đã không thể nhận ra những tín hiệu cầu cứu từ trái tim cô. Anh ngồi đó, lặng lẽ, như đang xem lại một thước phim cũ, nhưng với một góc nhìn hoàn toàn mới, một góc nhìn đầy hối tiếc và thấu hiểu. Bác Ba, tinh ý, không quấy rầy anh nữa, chỉ tiếp tục công việc của mình, để lại Hoàng Minh một mình với những suy tư đang xoáy sâu trong tâm hồn.

***

Rời quán cà phê, Hoàng Minh bước đi chậm rãi trên những con phố quen thuộc, hướng về Con Hẻm "Thời Gian Ngừng Lại". Nắng trưa dịu nhẹ trải vàng trên những mái ngói rêu phong, những bức tường cũ kỹ. Con hẻm vẫn vậy, yên bình và tĩnh lặng, như một thế giới khác tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Hai bên là những ngôi nhà cổ với kiến trúc pha trộn Á-Âu, cửa gỗ cũ sơn màu trầm, ban công sắt rèn đã nhuốm màu thời gian. Dây điện chằng chịt trên cao, tạo nên một nét đặc trưng của phố cổ, như những sợi tơ nhện giăng mắc giữa quá khứ và hiện tại. Lối đi lát gạch đã mòn, in dấu chân của biết bao thế hệ.

Anh hít thở không khí trong lành, thoảng mùi đất ẩm, mùi hoa giấy thoang thoảng từ giàn cây leo trên tường, quyện với mùi thức ăn từ các căn nhà trong hẻm – mùi phở, mùi bún đậu. Xa xa, tiếng trẻ con chơi đùa vọng lại, tiếng mèo kêu lảnh lót, tạo nên một bản hòa tấu giản dị của cuộc sống. Anh nhớ những lần anh và Lâm An cùng đi qua con hẻm này. Anh thường đi rất nhanh, đôi khi chỉ kịp nắm lấy tay cô, kéo cô đi theo sau mình. Anh luôn vội vã, vội vã với công việc, với những suy nghĩ của riêng mình, mà không hề để ý đến bước chân của cô, hay ánh mắt cô đang lướt qua từng chi tiết nhỏ của con hẻm.

Anh dừng lại, chạm tay vào bức tường rêu phong. Cảm giác mát lạnh, sần sùi của lớp rêu bám trên gạch cũ gợi cho anh một sự kết nối kỳ lạ với thời gian, với những gì đã trôi qua. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung Lâm An của những ngày xưa. Cô ấy đã đi qua con hẻm này như thế nào? Liệu cô có đi chậm lại, ngắm nhìn giàn hoa giấy rực rỡ, hay lắng nghe tiếng mèo kêu?

"Chắc cô ấy đã từng ước anh đi chậm lại một chút..." Anh tự hỏi, giọng thì thầm như tan vào trong không khí. Anh hình dung một Lâm An của quá khứ, sau một buổi hẹn hò mà anh đã vô tâm, cô đơn bước đi trên con hẻm này. Có lẽ cô đã bước rất chậm, từng bước chân như đang cố níu giữ lại chút hơi ấm của buổi hẹn, hoặc đơn giản là để đối diện với nỗi buồn đang dâng lên trong lòng. Có lẽ cô đã nhìn những bông hoa giấy, và ước rằng có ai đó ở bên cạnh để chia sẻ vẻ đẹp nhỏ bé đó. Có lẽ cô đã ước anh đừng quá vội vàng, đừng quá tập trung vào thế giới của riêng anh, mà hãy dành một chút thời gian để lắng nghe, để thấu hiểu.

Anh nhớ lại những buổi tối anh bận rộn đến mức quên mất tin nhắn của cô, quên mất lời hứa sẽ cùng cô đi dạo. Có lẽ sau những lần như thế, cô đã một mình đi qua con hẻm này, mang theo nỗi thất vọng và sự cô đơn. Nỗi cô đơn không phải là không có ai bên cạnh, mà là có người bên cạnh nhưng lại cảm thấy cô đơn. Đó là một dạng cô đơn sâu sắc hơn, day dứt hơn, bởi nó đến từ sự thiếu vắng kết nối tâm hồn.

Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là sự hiện diện, là việc anh luôn cố gắng làm việc để lo cho tương lai của hai người. Anh đã từng nghĩ rằng việc anh bận rộn là một minh chứng cho sự nỗ lực, cho tình yêu của anh. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu cũng cần sự hiện diện của tâm hồn, sự lắng nghe, sự thấu hiểu. Anh đã quên mất rằng, có những điều không thể đong đếm bằng vật chất, không thể bù đắp bằng những lời hứa hẹn cho tương lai.

Hoàng Minh đi chậm lại, từng bước chân như đang dò dẫm, như đang cố gắng cảm nhận từng rung động, từng hơi thở của quá khứ. Anh nhìn những chi tiết nhỏ bé mà trước đây anh chưa từng để ý: một viên gạch nứt, một chậu cây cảnh đặt trước cửa nhà, một tấm biển hiệu cũ kỹ. Mỗi chi tiết nhỏ đều như đang kể một câu chuyện, và trong mỗi câu chuyện ấy, anh lại thấy bóng dáng của Lâm An, thấy nỗi cô đơn của cô, sự kiên nhẫn của cô, và cả những nỗ lực thầm lặng của cô để giữ gìn mối quan hệ này.

Anh tự hỏi, liệu cô có từng cảm thấy rằng anh đã bỏ quên cô trong chính mối quan hệ của hai người? Liệu những bước chân chậm rãi của cô trong con hẻm này có phải là những bước chân cô đơn của người đang cố gắng níu giữ một điều gì đó đã dần tuột khỏi tầm tay? Một cảm giác hối tiếc sâu sắc dâng lên trong anh, không phải là sự hối tiếc của một người thất bại, mà là sự hối tiếc của một người đã vô tình gây ra tổn thương, một người đã bỏ lỡ quá nhiều điều quý giá. Con hẻm vẫn yên bình, nhưng trong tâm hồn Hoàng Minh, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào, mang theo sự thấu hiểu muộn màng và nỗi buồn day dứt. Anh biết, anh không thể thay đổi quá khứ, nhưng anh có thể thay đổi cách mình nhìn nhận nó, và quan trọng hơn, cách mình sống với hiện tại và tương lai.

***

Buổi chiều muộn, khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, Hoàng Minh đứng lặng lẽ trên Cầu "Ký Ức Đứng Lại". Cây cầu thép cũ kỹ, với lan can sắt rèn đã sờn màu thời gian, vươn mình qua dòng sông, như một chứng nhân thầm lặng của bao câu chuyện tình yêu và chia ly. Gió lồng lộng thổi qua, cuốn đi những suy nghĩ hỗn độn trong đầu anh, mang theo hơi ẩm của sông nước, mùi khói xe thoảng qua từ xa, và cả mùi của tự do, của sự khoáng đạt.

Anh tựa vào thành cầu lạnh lẽo, nhìn dòng sông trôi. Nước sông vẫn chảy, không ngừng nghỉ, như thời gian, như cuộc đời. Anh nhớ những lần hai người cùng đến đây, đứng tựa vào thành cầu, ngắm nhìn thành phố lên đèn, hay đơn giản chỉ là im lặng thưởng thức khoảnh khắc bình yên bên nhau. Khi đó, anh chỉ cảm nhận được sự ấm áp, sự hiện diện của cô bên cạnh. Anh đã nghĩ rằng, đó là tất cả những gì cô cần.

Nhưng giờ đây, một hình ảnh khác lại hiện lên trong tâm trí anh, rõ ràng đến mức anh gần như có thể chạm vào. Anh thấy Lâm An đứng một mình trên cây cầu này, vào một buổi chiều nào đó mà anh không hề hay biết. Có lẽ là sau một cuộc cãi vã nhỏ mà anh đã cho là không đáng kể, hay sau một lời hứa bị thất hứa mà anh đã vô tình quên bẵng. Anh thấy cô đứng đó, mái tóc bay nhẹ trong gió, đôi mắt xa xăm nhìn về phía dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ lững lờ trôi.

Anh hình dung nỗi cô độc của cô, nỗi khao khát được chia sẻ mà anh đã không thể đáp ứng. Anh đã ở đâu vào những khoảnh khắc ấy? Có lẽ anh đang bận rộn với công việc, với những cuộc họp kéo dài, với những dự án không tên. Anh đã cho rằng, sự bận rộn của anh là một sự hy sinh, một cách thể hiện tình yêu của anh. Nhưng anh đã không nhận ra rằng, sự bận rộn ấy đã tạo ra một khoảng cách vô hình giữa anh và cô, một khoảng cách mà cô đã cố gắng lấp đầy bằng sự kiên nhẫn, bằng những nỗ lực thầm lặng, nhưng cuối cùng lại chỉ nhận về sự bỏ quên.

"Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Lời nói ấy của Lâm An vang vọng trong anh, nhưng giờ đây, anh lại thấy một phiên bản khác của sự thật. Anh đã cố gắng, đúng vậy. Nhưng sự cố gắng của anh lại đi lệch khỏi những gì cô thực sự cần. Anh đã cố gắng theo cách của anh, trong khi cô lại cố gắng theo cách của cô, và hai con đường ấy, dù song song, lại không bao giờ giao nhau ở điểm thấu hiểu.

Anh nhìn hoàng hôn đang buông xuống, những mảng màu rực rỡ của cam, hồng, tím hòa quyện vào nhau, vẽ nên một bức tranh tráng lệ trên nền trời. Cảnh tượng ấy vừa đẹp, vừa buồn. Nó như một lời nhắc nhở về sự kết thúc, về những gì đã qua đi và không thể quay trở lại. Nỗi hối tiếc dâng trào trong anh, một nỗi hối tiếc sâu sắc đến mức nghẹt thở. Anh ước gì mình có thể quay ngược thời gian, ôm lấy cô, nói với cô rằng anh đã sai, rằng anh đã vô tâm. Anh ước gì mình có thể lắng nghe cô nhiều hơn, nhìn thấy những giọt nước mắt thầm lặng của cô, và đáp lại những khao khát được sẻ chia của cô.

Nhưng anh biết, điều đó là không thể. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói ấy của Lâm An, mà anh từng nghe, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn mới. Không phải vì hết yêu, mà vì sự khác biệt quá lớn trong cách họ trải nghiệm và ghi nhớ tình yêu ấy. Anh đã yêu cô, theo cách của anh, nhưng anh đã không yêu cô theo cách cô cần. Và đó, có lẽ, là bi kịch lớn nhất của mối tình này.

Gió thổi mạnh hơn, cuốn đi những sợi tóc lòa xòa trước trán anh. Anh đứng đó, một mình trên cây cầu, cảm nhận sự nhỏ bé của mình trước dòng chảy vô tận của thời gian. Nỗi buồn vẫn còn đó, sâu sắc và day dứt, nhưng trong nỗi buồn ấy, lại có một sự thanh thản kỳ lạ. Anh không còn cảm thấy tức giận hay bào chữa cho bản thân. Anh chấp nhận sự thật, chấp nhận rằng anh đã vô tình gây ra tổn thương, chấp nhận rằng anh đã bỏ lỡ quá nhiều điều.

Sự thấu hiểu sâu sắc này là một dấu chấm hết cho quá khứ của Hoàng Minh và Lâm An, không phải là khởi đầu cho sự hàn gắn. Anh biết, mối quan hệ của họ đã khép lại, và không có cách nào để quay trở lại. Nhưng đây không phải là một kết thúc đau đớn, mà là một sự chấp nhận trưởng thành. Nó là lời nhắc nhở rằng điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, để gió cuốn đi những suy nghĩ hỗn độn, và để lại một sự bình yên u buồn trong lòng. Anh đã học được một bài học quý giá, một bài học mà anh sẽ mang theo suốt cuộc đời. Nỗi buồn chấp nhận sẽ là động lực để Hoàng Minh tìm kiếm một con đường mới cho cuộc đời mình. Anh sẽ thay đổi cách sống của mình, cách anh đối xử với những người xung quanh, áp dụng bài học từ mối quan hệ với Lâm An. Anh không thể thay đổi quá khứ, nhưng anh có thể thay đổi tương lai của chính mình.

Mặt trời đã lặn hẳn, để lại một vệt đỏ cuối cùng trên đường chân trời trước khi nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Hoàng Minh vẫn đứng đó, dáng người cao ráo, vững chãi, nhưng tâm hồn anh giờ đây đã trở nên sâu sắc và nhân văn hơn rất nhiều. Anh biết, hành trình tự khám phá bản thân của anh chỉ vừa mới bắt đầu, và anh đã sẵn sàng để đối mặt với nó, với một trái tim đã được thấu hiểu và một tâm hồn đã được chữa lành, dù không phải bởi Lâm An, mà là bởi chính anh, và bởi những ký ức mà giờ đây, anh đã thực sự nhìn thấy.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free