Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 426: Trước Ngày Hẹn: Gánh Nặng Ký Ức Đọng

“An…” Hoàng Minh gọi tên cô, một tiếng gọi đầy sự quen thuộc nhưng lại xa lạ đến kỳ lạ. “Anh biết, anh đã…” Giọng anh nghẹn lại, khó khăn để tìm từ ngữ phù hợp, để diễn tả một cách trọn vẹn những gì đang cuộn xoáy trong lòng. Anh ngừng lại, nuốt khan, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt bình thản của Lâm An, và anh nhìn thấy ở đó một sự kiên định đến đáng sợ, một bức tường vô hình mà cô đã dày công xây đắp.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm An vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, nhưng trong thâm tâm, cô biết, đây chính là lúc. “Bắt đầu rồi,” cô tự nhủ, một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa căng thẳng dâng lên. Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, chờ đợi một lời nói, một sự thừa nhận, dù là muộn màng, để mọi thứ có thể khép lại. “Hãy để nó kết thúc, một lần và mãi mãi.” Lời tự nhủ ấy không phải là sự giận dữ, cũng không phải là sự cay đắng, mà là một sự mệt mỏi cùng cực, một khao khát được giải thoát. Cô không còn muốn níu kéo, không còn muốn tranh cãi. Cô chỉ muốn một sự rõ ràng để có thể bước tiếp.

Hoàng Minh hít một hơi sâu, đôi vai anh khẽ run lên. Anh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu, cố gắng tìm ra một lối thoát cho mớ bòng bong cảm xúc đang mắc kẹt nơi cổ họng. Anh nhìn Lâm An, và trong ánh mắt cô, anh không thấy sự căm ghét, cũng không thấy sự yếu đuối. Anh chỉ thấy một sự trống rỗng, một sự bình yên đến lạnh lẽo mà anh chưa từng thấy ở cô. Chính sự bình yên ấy lại khiến anh thêm phần day dứt, thêm phần nhận ra rằng, cô đã phải trải qua bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu dằn vặt để có thể đạt đến trạng thái này. Cô không còn là cô gái nhạy cảm, dễ rơi nước mắt vì anh nữa. Cô đã thay đổi, và sự thay đổi ấy, một phần không nhỏ, là do anh.

Anh biết, những lời anh sắp nói có thể sẽ lại làm cô đau, hoặc cũng có thể sẽ chẳng còn ý nghĩa gì với cô nữa. Nhưng anh cần phải nói. Anh cần phải đối diện với chính mình, với những sai lầm, những vô tâm mà anh đã gây ra. Anh muốn cô biết, anh đã thực sự nhận ra, dù là quá muộn màng. Anh muốn gỡ bỏ gánh nặng đang đè nặng lên tâm hồn anh suốt bao năm qua.

“Anh biết… anh đã…” Hoàng Minh lại cố gắng tiếp tục, nhưng giọng anh vẫn nghẹn ngào. Những từ ngữ cứ dồn ứ lại, không sao thoát ra trọn vẹn. Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, như có một tảng đá đè nặng. Những ký ức về sự vô tâm của anh, về những lần anh đã bỏ quên cô, đã không hồi đáp những tin nhắn đầy hy vọng của cô, cứ thế ùa về, bóp nghẹt lấy anh. Anh đã từng lý trí đến mức không thể nhận ra những tổn thương mình gây ra, đã từng cho rằng sự yên ổn, không cãi vã là dấu hiệu của một mối quan hệ tốt đẹp. Giờ đây, anh hiểu, sự yên ổn ấy chỉ là một lớp vỏ bọc che đậy cho những vết nứt sâu hoắm, những nỗi đau không lời của Lâm An.

Lâm An chỉ khẽ gật đầu một lần nữa, ra hiệu cho anh tiếp tục. Ánh mắt cô không rời khỏi anh, thể hiện một sự lắng nghe đến tột cùng, nhưng cũng ẩn chứa một chút thách thức ngầm. Cô không thúc giục, không ép buộc. Cô chỉ đơn giản là ở đó, kiên nhẫn chờ đợi, như cô đã từng chờ đợi anh rất nhiều lần trong quá khứ. Nhưng lần này, sự chờ đợi của cô không còn là sự chờ đợi mong mỏi, mà là sự chờ đợi để chấm dứt. Bức tường kiên định trong lòng cô, không một lời nói nào của Hoàng Minh, dù là sự hối hận sâu sắc nhất, có thể dễ dàng lay chuyển được nữa. Cô đã học được cách tự bảo vệ mình. Những gì anh sắp nói sẽ là một phần của câu chuyện, nhưng câu chuyện của cô, cô sẽ tự mình viết tiếp. Hoàng Minh cuối cùng cũng phải đối mặt, không phải với Lâm An của quá khứ, mà là với một Lâm An đã mạnh mẽ hơn, đã học được cách buông bỏ. Và trong khoảnh khắc ấy, anh biết, anh không thể trốn tránh được nữa. Anh phải kể, phải nói ra tất cả, dù nó có đau đớn đến nhường nào.

Anh nhìn Lâm An, nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão, và một từ ngữ, một ký ức bất chợt hiện lên trong tâm trí anh, như một mảnh ghép then chốt bị bỏ quên. “Em…” Anh bắt đầu, nhưng rồi ánh mắt anh lại trượt khỏi gương mặt cô, lướt qua khung cửa sổ lớn của quán cà phê, nơi những giọt mưa vẫn còn đọng lại lấp lánh như những viên pha lê trên tấm kính mờ. Tâm trí anh trôi dạt, không phải về ngày hôm nay, mà về ngày hôm qua, khi anh một mình ghé lại nơi này, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, hay ít nhất là một chút dũng khí.

***

Chiều hôm trước, khi những đám mây nặng trĩu vần vũ trên bầu trời báo hiệu một cơn mưa sắp đến, Hoàng Minh đã bước chân vào Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' một mình. Không khí bên ngoài se lạnh, những cơn gió nhẹ mang theo hơi ẩm đầu mùa như muốn len lỏi vào từng thớ thịt. Anh không hẹn trước, chỉ đơn thuần muốn tìm một nơi quen thuộc để đối diện với chính mình trước cuộc gặp định mệnh. Quán cà phê vẫn vậy, vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, ấm cúng với tông màu gỗ trầm, những chiếc đèn lồng giấy màu vàng dịu tỏa ánh sáng lờ mờ, và mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện lẫn hương hoa lài thoang thoảng từ ban công ngoài kia. Tiếng nhạc jazz dịu dàng, trầm bổng chảy đều đều như dòng thời gian ngừng lại, không nhanh không chậm, vừa đủ để xoa dịu những tâm hồn lạc lối.

Hoàng Minh chọn một góc khuất, nơi anh và Lâm An vẫn thường ngồi ngày trước. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi những vết xước mờ nhạt như những dấu vết của thời gian, nơi họ từng đặt tay lên nhau, từng chia sẻ những câu chuyện vu vơ, những ước mơ nhỏ bé. Chị Mai, với gương mặt bầu bĩnh và mái tóc tết gọn gàng, mỉm cười thân thiện khi thấy anh. "Anh vẫn dùng như cũ chứ ạ?" Giọng chị nhẹ nhàng, ấm áp, như một lời chào hỏi đã quá quen thuộc. Hoàng Minh khẽ gật đầu, "Vâng, như mọi khi." Một ly cà phê đen đá, ít đường – đó là lựa chọn không đổi của anh, và cũng là món mà Lâm An thường gọi cho anh khi anh bận suy nghĩ điều gì đó.

Anh ngồi xuống, đặt chiếc cặp da xuống ghế bên cạnh, rồi nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng nhẹ đầu lưỡi, rồi lan tỏa một chút ngọt dịu, đánh thức những giác quan đang ngủ yên. Anh đưa mắt lướt qua những bức ảnh cũ treo trên tường, những tấm bưu thiếp từ khắp nơi trên thế giới, những cuốn sách cũ xếp chồng trên kệ gỗ. Từng chi tiết nhỏ đều như một cánh cửa mở ra dòng ký ức êm đềm của riêng anh. Anh nhớ có lần Lâm An đã chỉ vào một bức ảnh chụp Venice, đôi mắt cô lấp lánh mơ mộng, nói rằng cô muốn được đến đó một ngày nào đó. Anh đã cười, hứa rằng sẽ đưa cô đi. Anh nhớ buổi tối họ ngồi đây hàng giờ, nói về những điều không tên, về những ước mơ tuổi trẻ. Anh nhớ cách cô dựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cô, và nghĩ rằng đó là sự bình yên tuyệt đối.

Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Hoàng Minh khi anh nhớ lại một câu chuyện vui. Lần đó, Lâm An đã thử món cà phê trứng, và vẻ mặt ngộ nghĩnh của cô khi lần đầu nếm thử vị béo ngậy ấy đã khiến anh bật cười thành tiếng. Anh nhớ cách cô giận dỗi đáng yêu, rồi lại nhanh chóng tha thứ khi anh đặt một nụ hôn lên trán cô. Những ký ức ấy, trong tâm trí Hoàng Minh, là những viên ngọc sáng, lấp lánh và không tì vết. Chúng vẽ nên một bức tranh về một tình yêu êm đềm, không sóng gió, nơi cả hai đều hạnh phúc. Anh đã luôn tin rằng họ chia tay vì "hết hợp," vì mọi thứ cứ thế mà xa dần, không có một biến cố lớn nào. Anh đã nghĩ rằng, đó là một cái kết nhẹ nhàng, được chấp nhận bởi cả hai.

Nhưng rồi, một cơn gió lạnh chợt thổi qua khe cửa, làm rung rinh tấm rèm cửa sổ, kéo Hoàng Minh trở về thực tại. Ngoài trời, những giọt mưa phùn bắt đầu rơi, tí tách trên mái hiên và những tán lá cây. Mùi đất ẩm sau mưa len lỏi vào trong quán, hòa quyện với mùi cà phê, tạo nên một hương vị vừa quen thuộc vừa u hoài, một cảm giác se sắt lạ lùng. Anh nắm chặt ly cà phê trong tay, hơi ấm từ ly truyền qua lòng bàn tay, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh đang len lỏi vào tâm hồn.

Đột ngột, những ký ức ngọt ngào bị cắt ngang bởi một luồng điện lạnh giá, như một dòng nước ngầm dâng lên từ sâu thẳm. Những lời Lâm An đã nói, từng câu từng chữ, bắt đầu vang vọng trong tâm trí anh, không còn mơ hồ mà rõ ràng đến đau đớn. "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Câu hỏi ấy, từng nhẹ nhàng, giờ đây như một tiếng sét đánh thẳng vào bức tường ký ức mà anh đã dày công xây đắp. Anh bắt đầu nhìn lại những khoảnh khắc "bình yên" của mình dưới một lăng kính hoàn toàn khác.

Anh nhớ lại những buổi tối cô im lặng, ngồi đối diện anh, đôi mắt long lanh như chứa đựng một nỗi buồn không tên. Anh đã nghĩ rằng cô mệt mỏi sau một ngày dài, hay đơn giản là muốn tận hưởng sự tĩnh lặng. Giờ đây, anh nhận ra, có lẽ đó là những lần cô cố gắng nói với anh bằng ánh mắt, bằng sự im lặng, rằng cô đang đau khổ, rằng cô đang chờ đợi một sự thấu hiểu từ anh. Nhưng anh đã không nhận ra. Anh đã vô tâm đến mức không thể đọc được những tín hiệu ấy, không thể chạm tới được nỗi cô đơn ẩn sâu trong đôi mắt cô.

Anh nhớ những lần cô gửi tin nhắn cho anh, những tin nhắn dài, đầy ắp cảm xúc, kể về một ngày của cô, về những điều cô nghĩ. Anh đã hồi đáp bằng những câu ngắn gọn, đôi khi là những icon đơn giản, vì anh bận rộn, vì anh nghĩ rằng cô sẽ hiểu. Giờ đây, anh hiểu, đó là những lần cô đang cố gắng kết nối, đang cố gắng níu giữ sợi dây tình cảm đang dần lỏng lẻo. Và sự "không hồi đáp" của anh, không chỉ là sự thiếu quan tâm, mà là một nhát dao vô hình cứa vào trái tim cô.

Gánh nặng của sự hối tiếc đè lên vai anh, nặng trĩu hơn cả những hạt mưa đang rơi ngoài kia. Anh cảm thấy sống mũi cay cay, cổ họng nghẹn đắng. Anh đã từng nghĩ mình là một người yêu tốt, một người bạn trai chu đáo, vì anh không bao giờ lớn tiếng, không bao giờ cãi vã gay gắt. Nhưng sự "yên ổn" đó, hóa ra lại là sự thờ ơ đáng sợ, là một màn sương mù che phủ đi những vết nứt sâu hoắm trong tâm hồn Lâm An. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng đã quên mất những lúc cô chờ. Anh đã thấy nụ cười của cô, nhưng đã bỏ qua những giọt nước mắt thầm lặng. Anh đã cho rằng mình "hết hợp," nhưng hóa ra, anh đã "không hiểu."

Trong lúc Hoàng Minh đang chìm sâu vào sự dằn vặt, Bác Ba, với dáng người gầy gò, tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh, đi ngang qua. Ông không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng đặt một ly trà ấm bên cạnh ly cà phê đã vơi của Hoàng Minh. Hơi ấm từ ly trà tỏa ra, xoa dịu một chút cái lạnh trong lòng anh. Hoàng Minh ngước nhìn lên, ánh mắt Bác Ba chất chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể ông đã nhìn thấy tất cả những gì đang diễn ra trong tâm hồn anh.

“Mưa rồi con trai… Ký ức đôi khi cũng ẩm ướt như thế.” Bác Ba khẽ nói, giọng ông trầm ấm, chậm rãi, như một lời thì thầm của thời gian. Ông không chờ đợi câu trả lời, chỉ nhẹ nhàng quay đi, để lại Hoàng Minh một mình với những suy tư của mình.

Câu nói của Bác Ba như một lời tiên tri, một lời giải thích cho mớ bòng bong cảm xúc đang cuộn xoáy trong lòng Hoàng Minh. Đúng vậy, ký ức của anh, từng là những viên ngọc sáng, giờ đây đã trở nên ẩm ướt, mờ nhòe bởi những giọt nước mắt không đổ ra của Lâm An, bởi những nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn rơi không ngừng, gột rửa những con đường, những mái nhà, nhưng không thể gột rửa được sự dằn vặt trong tâm hồn anh. Anh gục đầu xuống bàn, cảm nhận rõ rệt gánh nặng của sự vô tâm mà anh từng mang, một gánh nặng mà anh không hề hay biết cho đến khi nó đã trở thành một vết sẹo hằn sâu. Anh đã lãng phí quá nhiều thời gian để sống trong phiên bản ký ức đẹp đẽ của riêng mình, mà quên mất rằng có một phiên bản khác, đầy rẫy tổn thương và nước mắt, đang tồn tại song song.

***

Tối muộn hôm đó, khi cơn mưa đã tạnh hẳn, để lại không khí lạnh hơn và mùi ẩm đặc trưng của thành phố sau mưa, Hoàng Minh rời quán. Anh bước đi nặng nề trên con hẻm ‘Thời Gian Ngừng Lại’, nơi những bức tường cũ kỹ, rêu phong như những chứng nhân của bao câu chuyện tình đã qua. Mỗi bước chân của anh như in sâu thêm một dấu vết của sự hối tiếc trên nền đá lát đường. Anh nhận ra rằng gánh nặng của sự hối tiếc này không thể gột rửa bằng thời gian hay sự lãng quên. Nó đã trở thành một phần của anh, một lời nhắc nhở không ngừng về những gì anh đã đánh mất, về những tổn thương anh đã gây ra.

Nhưng cũng chính gánh nặng ấy lại là động lực để anh phải đối mặt. Anh biết mình không thể trốn tránh mãi. Cuộc gặp với Lâm An vào ngày mai không phải là để hàn gắn, không phải để tìm kiếm một cơ hội thứ hai. Nó là để giải thoát, cho cả hai. Giải thoát cho anh khỏi sự dằn vặt, khỏi bức màn vô tâm đã che mờ lý trí anh bấy lâu. Giải thoát cho cô khỏi gánh nặng của những điều chưa nói, những lời giải thích chưa từng được cất lên. Anh cần nói ra tất cả, không phải để xin lỗi một cách hình thức, mà là để thừa nhận, để đối mặt với sự thật trần trụi. Anh muốn cô biết rằng anh đã thực sự hiểu, dù quá muộn màng, về những gì cô đã phải chịu đựng.

"Mình phải nói ra... Phải đối mặt..." Suy nghĩ ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí Hoàng Minh, như một lời thề nguyện, một sự cam kết với chính bản thân anh và với Lâm An. Anh siết chặt tay, cảm nhận từng đốt ngón tay tê dại vì cái lạnh và vì sự căng thẳng.

Hồi ức vụt tắt, như một thước phim quay chậm dừng lại đột ngột. Hoàng Minh chợt thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả những u uất, day dứt của ngày hôm trước. Anh nâng mắt lên, nhìn thẳng vào Lâm An. Gương mặt anh đã thay đổi, không còn vẻ bối rối, nghẹn ngào như lúc nãy. Thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng đầy quyết tâm, một sự dằn vặt hiện rõ trên từng đường nét, từng góc cạnh. Anh không còn nhìn thấy bức tường kiên định của cô là một sự xa cách, mà là một sự bảo vệ, một dấu hiệu của sự mạnh mẽ mà cô đã phải gầy dựng. Và anh, chính anh, là người đã buộc cô phải làm điều đó. Bây giờ, anh đã sẵn sàng để phá vỡ sự im lặng bằng những lời nói chân thật nhất, dù chúng có đau đớn đến nhường nào.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free