Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 428: Bóng Hình Ký Ức Trên Mỗi Bước Chân

Thành phố, vốn là một bản giao hưởng của sự sống hối hả, giờ đây trong tai Hoàng Minh lại trở thành một mớ âm thanh xa xăm, vô nghĩa. Anh chậm rãi điều khiển chiếc xe của mình qua những con phố đông đúc, tốc độ chậm rãi đến bất thường, như thể mỗi vòng quay của bánh xe đều mang theo một gánh nặng vô hình, một sức ì từ những ký ức không đồng điệu. Ánh nắng chiều tà, vàng ươm và có chút yếu ớt, đổ dài trên những mái nhà cao tầng, rồi vắt ngang qua những con đường tấp nập, tạo nên một bức tranh đô thị quen thuộc nhưng lại nhuốm màu cô độc và u hoài trong mắt anh. Tiếng còi xe inh ỏi từ phía sau thúc giục, tiếng động cơ ô tô gầm gừ đều đều, tiếng rao vặt của người bán hàng rong vọng lại từ những con hẻm xa xăm – tất cả dường như chỉ làm nổi bật thêm sự lạc lõng của anh giữa dòng đời vội vã. Một làn khói xe thoảng qua, mang theo mùi bụi đường đặc trưng của thành phố, xen lẫn với mùi cà phê rang xay nồng nàn từ một quán ven đường mà anh lướt qua, gợi lên những ký ức mơ hồ về những buổi chiều hẹn hò vội vã, những lần anh và Lâm An từng cùng nhau tìm kiếm một góc quán nhỏ để trốn tránh sự ồn ào.

Hoàng Minh siết chặt vô lăng, những khớp ngón tay trắng bệch vì lực ép. Đôi mắt anh đăm chiêu nhìn về phía trước, nhưng thực chất tâm trí anh đang trôi dạt vô định, lật giở từng trang ký ức mà anh đã từng cho là trọn vẹn, yên bình. Từng tòa nhà cao tầng sừng sững, từng góc đường quen thuộc anh đi qua đều như một cuốn phim quay chậm, trình chiếu lại những mảnh ghép của một mối tình đã cũ. Anh nhớ những lần cùng Lâm An đi qua con đường này, tay trong tay, những buổi tối hẹn hò lãng mạn, những lần cô nép vào anh khi đi giữa đám đông người qua lại. Anh đã từng nghĩ, những ký ức ấy là minh chứng cho một tình yêu êm đềm, không sóng gió, một mối quan hệ mà cả hai đều bình yên và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, những lời Lâm An đã nói, những mảnh ký ức đau khổ của cô mà anh mới vỡ lẽ, đã đập tan cái vỏ bọc bình yên giả tạo ấy, khiến anh nhìn lại mọi thứ dưới một lăng kính hoàn toàn khác.

'Mình đã thực sự... vô tâm đến thế sao? Hay chỉ là mình đã quá bận tâm đến bản thân, đến những dự định riêng mà quên mất rằng cô ấy cũng cần được quan tâm, được lắng nghe?' Hoàng Minh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong khoang xe kín mít, nghe xa lạ và đầy tự vấn, nặng trĩu một nỗi hối hận muộn màng. 'Liệu cô ấy có tha thứ cho mình, hay chỉ đơn giản là... muốn kết thúc tất cả, muốn chôn vùi hoàn toàn cái tên Hoàng Minh ra khỏi cuộc đời cô ấy?' Câu hỏi ấy như một mũi dao sắc nhọn, cứa sâu vào tâm can anh, khiến anh nhận ra rằng sự vô tâm của mình không phải là ác ý, mà là một sự thiếu nhận thức trầm trọng, một sự thờ ơ mù quáng trước những cảm xúc và nhu cầu của người mình yêu. Anh đã nhớ những lúc Lâm An ở đó, bên cạnh anh, cùng anh trải qua những khoảnh khắc vui vẻ, những chuyến đi chơi, những buổi tối trò chuyện. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa dang dở, những đêm cô đơn mà cô đã chịu đựng một mình, gặm nhấm nỗi buồn trong im lặng.

Nỗi hối tiếc như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lồng ngực Hoàng Minh, khiến anh khó thở, cảm giác như có hàng ngàn kim châm đang xiên vào da thịt. Anh giảm tốc độ, gần như dừng hẳn tại một giao lộ đông đúc, mặc cho tiếng còi xe phía sau réo lên giục giã không ngừng. Tâm trí anh hiện lên hình ảnh Lâm An trong lần gặp mặt trước, đôi mắt cô không còn sự giận dữ hay oán trách, mà là một sự bình thản đến đáng sợ, một sự chấp nhận đau đớn đã vượt qua mọi giới hạn của sự chịu đựng. Chính cái ánh mắt ấy, cái sự bình thản ấy, còn ám ảnh anh hơn cả những lời trách móc cay nghiệt. Nó cho anh thấy rằng cô đã tự mình vượt qua tất cả, tự mình chữa lành vết thương, và anh, người đã gây ra vết thương đó, giờ đây chỉ còn là một kẻ đứng ngoài, vô vọng muốn hiểu, vô vọng muốn thay đổi.

Anh không biết phải nói gì khi gặp cô. Một lời xin lỗi có đủ không? Liệu có thể lấp đầy những khoảng trống trong ký ức của cô bằng những lời hối hận muộn màng? Hay mọi thứ đã quá muộn, quá xa vời để có thể cứu vãn? Hoàng Minh biết, cuộc gặp này không phải để hàn gắn. Nó là một cuộc đối mặt, một sự phơi bày của những sự thật mà cả hai đã lẩn tránh, hoặc không đủ nhạy cảm để nhìn thấy. Anh đã từng là một người lý trí, tin vào logic và sự rõ ràng trong mọi mối quan hệ. Nhưng giờ đây, trước những mê cung của cảm xúc và ký ức, anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lối, như một con thuyền không la bàn giữa biển khơi. Anh nhớ lại lời Lâm An từng nói trong lần gặp trước: "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Lời nói ấy, trong ngữ cảnh này, mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Cô ấy đã cố gắng, anh cũng đã cố gắng, nhưng mỗi người lại cố gắng cho một phiên bản tình yêu khác nhau, một phiên bản ký ức khác nhau, không bao giờ có thể hòa làm một.

Anh rẽ vào một con phố nhỏ hơn, nơi những hàng cây xanh rì rào che mát, những ngôi nhà cũ kỹ nằm san sát. Ánh nắng yếu ớt lọt qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên mặt đường, như những mảnh vỡ của thời gian. Không khí ở đây có vẻ yên tĩnh hơn, nhưng nó không làm dịu đi sự xáo trộn trong lòng anh. Anh nhìn vào gương chiếu hậu, thấy khuôn mặt mình phảng phất sự mệt mỏi và lo lắng. Đôi mắt sâu của anh, vốn ít khi biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài, giờ đây lại chứa đựng một nỗi buồn khó tả, một sự nặng nề của lương tâm. Chiếc áo sơ mi xám nhạt mà anh đang mặc, vốn là màu sắc yêu thích của anh vì sự trang nhã và điềm đạm, giờ đây lại giống như màu của tâm trạng anh – một màu xám xịt, nặng nề, u ám.

Hoàng Minh thở dài, một hơi thở nặng trĩu, thoát ra khỏi lồng ngực như muốn mang theo tất cả gánh nặng ấy. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối mặt này. Anh biết, nó sẽ rất khó khăn, sẽ là một thử thách lớn cho cả hai. Nhưng anh cũng biết, anh cần phải làm điều đó, không chỉ vì Lâm An, mà còn vì chính anh, vì sự thanh thản trong tâm hồn. Anh cần phải hiểu, cần phải đối diện với sự thật, dù sự thật đó có đau đớn đến đâu, dù nó có xé nát cái phiên bản ký ức đẹp đẽ của anh đi chăng nữa. Chỉ khi đó, anh mới có thể thực sự bước tiếp, không còn bị ám ảnh bởi những mảnh ký ức không đồng điệu, những câu hỏi không lời giải đáp. Anh đã đến gần quán cà phê 'Ký Ức Đọng' rồi. Mỗi mét đường trôi qua, trái tim anh lại đập nhanh hơn một nhịp, như thể nó đang đếm ngược đến khoảnh khắc định mệnh, khoảnh khắc mà mọi thứ sẽ được phơi bày.

***

Trong khi Hoàng Minh đang vật lộn với những dòng suy nghĩ hỗn độn giữa dòng xe cộ ồn ã, Lâm An lại chọn cho mình một con đường khác, yên bình hơn, để đến điểm hẹn. Cô bước đi trên con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại' – một cái tên mà cô và Hoàng Minh đã từng đặt cho nó trong một buổi chiều mưa phùn, khi họ trú mưa dưới mái hiên của một ngôi nhà cổ kính, cùng nhau chia sẻ những ước mơ và dự định. Mỗi bước chân của cô đều dứt khoát, nhẹ nhàng nhưng kiên định, như thể cô đang thực hiện một nghi lễ quan trọng, không một chút do dự hay nao núng. Không khí trong hẻm dịu mát, không bị ô nhiễm bởi khói xe hay tiếng ồn ào của phố thị. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xa, xen lẫn tiếng gió xào xạc trên những tán lá cây cổ thụ đã già cỗi, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình, như ru hồn người. Đâu đó, tiếng mèo kêu meo meo lanh lảnh, rồi lại tắt lịm, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng bao trùm.

Mùi đất ẩm đặc trưng sau một cơn mưa nhỏ đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi hoa giấy thoang thoảng từ giàn dây leo xanh mướt rủ xuống từ một ban công cũ kỹ, bạc màu thời gian. Lâm An đưa tay vuốt nhẹ lên những cánh hoa giấy mỏng manh, cảm nhận sự mềm mại và mát lạnh của chúng dưới đầu ngón tay. Hương hoa, tưởng chừng vô tri, lại gợi về những ký ức xa xăm, những buổi chiều cô và Hoàng Minh từng đi qua con hẻm này, tay trong tay, kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt về một tương lai tươi sáng. Hồi ấy, con hẻm này là nơi trú ẩn của họ, nơi thời gian dường như ngừng lại, tách biệt khỏi sự hối hả của thế giới bên ngoài, nơi họ có thể là chính mình một cách trọn vẹn. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một con đường, một kỷ niệm, một dấu tích của một tình yêu đã từng tồn tại, nhưng theo những phiên bản khác nhau, những câu chuyện không bao giờ có thể đồng điệu.

'Đã đến lúc rồi. Không phải để anh hiểu, mà là để em được tự do. Em cần được buông bỏ. Em cần được thanh thản. Và em xứng đáng với điều đó,' Lâm An tự nhủ, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, không cam chịu, mà đầy chấp nhận và kiên cường. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô không còn vương vấn nỗi buồn hay sự tổn thương sâu sắc như những ngày đầu chia tay. Thay vào đó là một ánh nhìn kiên định, một sự bình thản khó tả, như thể cô đã trải qua một hành trình dài và đầy gian nan để đến được khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà cô sẵn sàng đối mặt với quá khứ, không phải để níu kéo hay oán trách, mà để thực sự giải thoát bản thân. Cô đã mang theo tất cả những cảm xúc phức tạp ấy trong lòng, nhưng không để chúng nhấn chìm cô vào vực sâu của tuyệt vọng. Nỗi đau âm ỉ vẫn còn đó, như một vết sẹo cũ không bao giờ biến mất hoàn toàn trên da thịt, nhưng nó không còn nhức nhối hay hành hạ cô nữa. Nó đã trở thành một phần của cô, một minh chứng cho sự trưởng thành và kiên cường, một dấu ấn không thể phai mờ.

Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi ánh nắng chiều tà xuyên qua những khe hở giữa các mái nhà, tạo thành những vệt sáng tối trên nền gạch cũ kỹ, như những bức tranh trừu tượng. Một làn gió heo may nhẹ nhàng lướt qua làn tóc dài mềm mại của cô, mang theo chút hương thức ăn từ các căn nhà trong hẻm, một mùi hương ấm áp và bình dị của cuộc sống thường nhật. Cơn gió ấy không lạnh buốt, mà chỉ đủ để nhắc nhở cô về sự chuyển giao của thời gian, về một quá khứ đã khép lại và một tương lai đang mở ra, đầy hứa hẹn. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí, như thể đang hấp thụ tất cả năng lượng tích cực của không gian này để củng cố thêm quyết tâm của mình, thêm sức mạnh cho trái tim đang ngày một vững vàng.

Lâm An đã dành cả đêm qua để suy nghĩ, để đối diện với những nỗi đau đã từng định hình cô, những kỷ niệm đã từng khiến cô rơi nước mắt. Cô đã đọc lại những tin nhắn cũ, những lời hứa dang dở, những giấc mơ về một tương lai chung đã vỡ vụn, tan tành như thủy tinh. Nhưng lần này, cô không còn khóc. Cô không còn cảm thấy mình là nạn nhân của số phận hay của một mối tình sai lầm. Cô nhận ra rằng, sự vô tâm của Hoàng Minh, dù đã gây ra cho cô những tổn thương sâu sắc, cũng đã gián tiếp tạo nên một Lâm An mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, một Lâm An của ngày hôm nay. Cô đã tự mình đứng dậy, tự mình chữa lành, tự mình tìm lại giá trị của bản thân và ý nghĩa của cuộc đời. Và đó là một hành trình mà cô không hối hận, dù nó có đau đớn đến đâu.

Cô biết, cuộc gặp này sẽ là một dấu chấm hết thực sự, một sự kết thúc cho một giai đoạn dài của sự chờ đợi và hoài niệm. Không phải là sự kết thúc của một tình yêu, bởi tình yêu đó, trong ký ức của mỗi người, đã là những phiên bản khác nhau, không bao giờ có thể hòa làm một. Mà là sự kết thúc của một giai đoạn, của một sự ràng buộc vô hình bởi những câu hỏi chưa được giải đáp, những ký ức chưa được thấu hiểu. Cô không đến để buộc tội, không đến để đòi hỏi một lời xin lỗi muộn màng. Cô đến để nói lên sự thật của mình, để những gì cô đã trải qua được ghi nhận, được công nhận, không chỉ trong tâm trí cô, mà còn trong sự đối diện trực tiếp với người đã tạo ra chúng. Để cô có thể chính thức buông bỏ, không còn ôm giữ bất kỳ nỗi uất hận hay tiếc nuối nào.

Vẻ ngoài của Lâm An vẫn dịu dàng, nữ tính với chiếc váy màu xanh pastel nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cô lại toát lên một sự quyết đoán không thể lay chuyển, một ngọn lửa kiên cường âm ỉ cháy. Cô không còn là cô gái mong manh, dễ vỡ của ngày xưa, người đã từng khóc một mình trong đêm vì những tin nhắn không hồi đáp, vì những lời hứa suông. Cô đã là một Lâm An trưởng thành, một Lâm An của hiện tại, người đã tự tìm thấy bình yên trong chính tâm hồn mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô đã sẵn sàng đối mặt với Hoàng Minh, đối mặt với 'chúng ta' của ngày xưa, và rồi, sẽ bước đi, hoàn toàn tự do, nhẹ nhõm.

Từng bước chân của Lâm An dẫn cô ra khỏi con hẻm, tiến gần hơn đến con đường lớn, nơi quán cà phê 'Ký Ức Đọng' đang chờ đợi, như một cột mốc cuối cùng. Mỗi bước đi là một sự giải phóng, một lời tạm biệt với gánh nặng của quá khứ. Dù vẫn còn chút đau đáu, chút tiếc nuối về một điều gì đó đã có thể khác, nhưng sự nhẹ nhõm đang dần chiếm lấy tâm hồn cô, lan tỏa khắp cơ thể. Cô không mong đợi một phép màu, không mong đợi một sự hàn gắn. Cô chỉ mong một sự kết thúc rõ ràng, một sự thấu hiểu, để cô có thể khép lại cánh cửa quá khứ và mở ra một chương mới cho cuộc đời mình, một chương mà ở đó, cô là nhân vật chính, tự do và mạnh mẽ.

***

Hoàng Minh đỗ xe cách quán cà phê 'Ký Ức Đọng' một đoạn không xa, tại một góc khuất trên con đường lớn, nơi những ánh đèn neon bắt đầu rực rỡ. Anh đã cố gắng kìm nén cảm xúc trong suốt quãng đường di chuyển, giữ cho bản thân vẻ ngoài điềm đạm thường thấy. Nhưng giờ đây, khi mục tiêu đã hiển hiện trước mắt, khi chỉ còn vài bước chân nữa là đến khoảnh khắc định mệnh, trái tim anh lại đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, âm thanh vang vọng trong tai. Một sự hỗn độn của lo lắng, hối tiếc và cả một chút hy vọng mong manh, vô lý, cứ thế dâng trào, xoáy sâu vào tâm can anh. Anh bước ra khỏi xe, từng bước chân nặng nề, như thể đôi chân anh đang mang theo sức nặng của tất cả những ký ức đã qua, những lời nói chưa kịp nói, và những hiểu lầm chưa kịp hóa giải.

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu tím hồng lãng mạn lên nền trời phía tây, nơi những đám mây trắng ngần bắt đầu chuyển sang sắc cam rực rỡ. Ánh đèn đường và ánh đèn từ các cửa hàng bắt đầu bật sáng, xua đi bóng tối chạng vạng, tạo nên một không gian lung linh, huyền ảo. Không khí se lạnh dần, một cơn gió heo may lướt qua, khiến Hoàng Minh khẽ rùng mình, cảm nhận sự lạnh giá thấm vào da thịt. Từ xa, anh đã nghe thấy tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương vọng ra từ quán cà phê, thứ âm thanh quen thuộc đã từng là nhạc nền cho biết bao buổi hẹn hò của anh và Lâm An. Tiếng nhạc ấy, tưởng chừng như vô hồn, lại chạm đến những ngóc ngách sâu thẳm nhất trong tâm hồn anh, gợi lên cả những kỷ niệm ngọt ngào lẫn những nỗi đau thầm kín mà anh đã vô tình gây ra.

Anh nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Lâm An. Cô đang đứng trước cửa quán, lưng quay về phía anh, mái tóc dài mềm mại buông xõa tự nhiên, khẽ bay trong gió, như một dải lụa mượt mà. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát ấy, dù đã có chút thay đổi theo thời gian, vẫn khiến tim anh thắt lại, một cảm giác nhói buốt lan tỏa. Một cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng Hoàng Minh, nặng trĩu, đè nén lấy anh. Anh đã từng hứa sẽ luôn ở bên cô, sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô. Nhưng rốt cuộc, anh lại là người đã vô tình gây ra những vết thương sâu sắc nhất, những nỗi đau mà cô đã phải gánh chịu một mình.

Hoàng Minh dừng lại vài bước chân sau lưng Lâm An, không tiến thêm, như một bức tường vô hình ngăn cách họ. Anh không biết phải bắt đầu thế nào, hay liệu cô có muốn anh bắt đầu hay không. Sự im lặng giữa hai người, dù chưa thực sự đối mặt, đã bao trùm một sự căng thẳng vô hình, nặng nề hơn cả nghìn lời nói, nghìn cảm xúc chất chứa. Anh nuốt khan, cổ họng khô rát, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. 'An...' anh thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có anh mới có thể nghe thấy. Nó không phải là một lời chào, mà là một tiếng gọi tên đầy hối tiếc và khắc khoải, một sự nhận thức muộn màng về tất cả những gì anh đã đánh mất, về những gì anh đã không thể nhìn thấy.

Cùng lúc đó, Lâm An cũng cảm nhận được sự hiện diện của Hoàng Minh. Một luồng khí lạnh lướt qua sau lưng cô, không phải từ cơn gió, mà từ cảm giác quen thuộc của một người đã từng rất thân thuộc, giờ đây lại mang theo một sự xa cách đến lạ. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhìn vào bên trong quán cà phê. Qua khung kính lớn, cô thấy ánh đèn vàng dịu của quán đã thắp sáng, phản chiếu lên những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi những câu chuyện cũ đang chờ đợi được kể lại, được phơi bày. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, và thoảng hương hoa nhài từ ban công của quán hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa đầy hoài niệm, nhưng cũng chất chứa một sự nặng nề không thể gọi tên.

'Giờ thì... mọi thứ sẽ kết thúc,' Lâm An thầm nghĩ, giọng nói nội tâm cô giờ đây bình tĩnh đến lạ, không còn sự giằng xé hay đau đớn dữ dội như đêm qua. Chỉ còn lại một sự chấp nhận thản nhiên, một sự buông bỏ đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, đã được cô tôi luyện qua bao nhiêu đêm dài. Cô không mong đợi Hoàng Minh sẽ hiểu hết những gì cô đã trải qua, hay sẽ có thể hàn gắn mọi thứ. Cô biết, "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Điều cô cần chỉ là một sự đối mặt chân thành, một lời giải đáp cho những câu hỏi mà cô đã tự mình ôm giữ quá lâu, một sự công nhận cho những nỗi đau mà cô đã chịu đựng.

Lâm An khẽ quay đầu lại, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát. Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt Hoàng Minh trong khoảnh khắc. Không có lời chào, không có nụ cười gượng gạo, không có bất kỳ âm thanh nào phá vỡ sự im lặng. Chỉ có sự im lặng nặng trĩu, chất chứa tất cả những gì họ đã trải qua, tất cả những gì họ đã cảm nhận, và tất cả những gì họ đã không thể hiểu về nhau. Đôi mắt Hoàng Minh, sâu thẳm và đầy suy tư, phản chiếu nỗi hối tiếc và sự lo lắng, một sự bất an hiện rõ. Còn đôi mắt Lâm An, to tròn và long lanh, lại mang một vẻ kiên định, một sự bình yên đã tìm thấy sau bão giông, một ngọn lửa không thể dập tắt.

Cái nhìn ấy kéo dài chỉ trong vài giây, nhưng nó dường như chứa đựng cả một thiên niên kỷ của cảm xúc, của những kỷ niệm đan xen, của những hiểu lầm chất chồng. Nó là sự đối diện của hai phiên bản ký ức, hai câu chuyện tình yêu đã từng song hành nhưng lại hoàn toàn khác biệt, không bao giờ có thể giao thoa. Hoàng Minh nhìn thấy sự trưởng thành, sự kiên cường trong ánh mắt Lâm An, và điều đó càng khiến anh nhận ra khoảng cách giữa họ đã trở nên xa vời đến mức nào, không thể nào rút ngắn được nữa. Lâm An nhìn thấy sự hối tiếc trong mắt Hoàng Minh, nhưng cô biết, sự hối tiếc đó, dù chân thành đến đâu, cũng không thể thay đổi được quá khứ, không thể xóa nhòa những dấu vết mà nó đã để lại trong tâm hồn cô.

Không gian xung quanh dường như ngưng đọng, thời gian trôi chậm lại đến vô tận. Tiếng nhạc Jazz từ quán cà phê vẫn nhẹ nhàng vang lên, như một khúc ca buồn cho một tình yêu đã không còn chung nhịp, đã lạc mất nhau trong mê cung ký ức. Tiếng bước chân vội vã của người qua đường, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ bên trong quán, tất cả đều trở nên mờ nhạt, nhường chỗ cho sự im lặng choáng ngợp giữa hai con người từng yêu nhau sâu đậm. "Sự nặng nề trong không khí và sự im lặng giữa hai người báo hiệu một cuộc đối thoại đầy khó khăn và cảm xúc," một cuộc đối thoại mà cả hai đều biết sẽ không có hồi kết viên mãn. Hoàng Minh và Lâm An, đứng đối diện nhau, như hai hòn đảo cô độc giữa đại dương ký ức. Họ đã đến điểm cuối của hành trình này, sẵn sàng để đối mặt với sự thật, dù sự thật ấy có nghiệt ngã đến đâu. Cuộc gặp mặt này, không phải là để tái hợp, mà là để đặt dấu chấm hết một cách rõ ràng và ý nghĩa, để cả hai có thể buông bỏ, và tìm thấy một khởi đầu mới cho riêng mình, một khởi đầu mà không có bóng dáng của người kia.

Hoàng Minh khẽ nhúc nhích, định nói điều gì đó, định phá vỡ bức tường im lặng đang bao trùm. Nhưng rồi lại thôi, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Anh nhìn vào đôi mắt Lâm An, và nhận ra rằng, dù anh có nói gì đi nữa, dù anh có cố gắng giải thích bao nhiêu, thì những gì anh định nói cũng sẽ không thể thay đổi được sự thật đã xảy ra, không thể thay đổi được những tổn thương đã in sâu. Và Lâm An, cô cũng không nói gì. Cô chỉ đứng đó, bình thản nhìn anh, ánh mắt kiên định, như thể cô đang chờ đợi một điều gì đó khác, một điều gì đó sâu sắc hơn những lời nói suông, một sự chấp nhận hoàn toàn từ anh.

Trăng đã lên cao hơn một chút, treo lơ lửng trên nền trời đêm, như một viên ngọc bạc. Ánh trăng yếu ớt rọi xuống, hòa cùng ánh đèn vàng của quán cà phê, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, mơ hồ, đầy cảm xúc. Cả hai vẫn đứng đó, im lặng, để mặc cho những dòng cảm xúc hỗn độn trôi qua, để cho ký ức cũ và hiện tại đan xen. Họ đã đến. Và giờ đây, không còn đường lùi nữa.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free