Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 429: Ánh Mắt Gặp Lại: Khoảng Lặng Ba Năm

Hoàng Minh khẽ nhúc nhích, định nói điều gì đó, định phá vỡ bức tường im lặng đang bao trùm. Nhưng rồi lại thôi, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Anh nhìn vào đôi mắt Lâm An, và nhận ra rằng, dù anh có nói gì đi nữa, dù anh có cố gắng giải thích bao nhiêu, thì những gì anh định nói cũng sẽ không thể thay đổi được sự thật đã xảy ra, không thể thay đổi được những tổn thương đã in sâu. Và Lâm An, cô cũng không nói gì. Cô chỉ đứng đó, bình thản nhìn anh, ánh mắt kiên định, như thể cô đang chờ đợi một điều gì đó khác, một điều gì đó sâu sắc hơn những lời nói suông, một sự chấp nhận hoàn toàn từ anh.

Trăng đã lên cao hơn một chút, treo lơ lửng trên nền trời đêm, như một viên ngọc bạc. Ánh trăng yếu ớt rọi xuống, hòa cùng ánh đèn vàng của quán cà phê, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, mơ hồ, đầy cảm xúc. Cả hai vẫn đứng đó, im lặng, để mặc cho những dòng cảm xúc hỗn độn trôi qua, để cho ký ức cũ và hiện tại đan xen. Họ đã đến. Và giờ đây, không còn đường lùi nữa.

Hoàng Minh là người đầu tiên phá vỡ bức tượng đài im lặng ấy, không phải bằng lời nói, mà bằng một chuyển động nhẹ nhàng. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như vô hình, nhưng chứa đựng sự nặng nề của hàng ngàn lời xin lỗi chưa kịp nói và hàng vạn câu hỏi chưa kịp hỏi. Anh biết, Lâm An không còn là cô gái mà anh từng quen. Cô đã trưởng thành hơn, kiên định hơn, và đặc biệt là, ánh mắt cô không còn cái vẻ mong chờ, tha thiết mà anh từng thấy. Giờ đây, chỉ còn lại sự bình thản đến nao lòng, như mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão lớn, nhưng tận sâu thẳm vẫn ẩn chứa những xoáy nước ngầm không ai chạm tới được.

Anh quay người, chậm rãi đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của quán cà phê "Ký Ức Đọng". Tiếng chuông gió treo trên cánh cửa kêu leng keng, một âm thanh quen thuộc đến nao lòng, như tiếng chuông vọng về từ một miền ký ức xa xăm. Hương cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ lâu năm, thoảng hương hoa nhài từ ban công và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hòa quyện vào nhau, ôm lấy anh ngay khi anh bước chân vào. Không gian quán vẫn vậy, yên bình và ấm cúng đến lạ lùng, như thể thời gian đã bỏ quên nơi này. Những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây màu vàng dịu nhẹ tỏa ra ánh sáng ấm áp, xua đi cái se lạnh của buổi chiều muộn tháng Chín, nhưng lại không thể xua tan đi sự lạnh lẽo trong lòng anh.

Hoàng Minh quét mắt nhìn quanh, tìm kiếm một chỗ ngồi. Anh không mất quá nhiều thời gian để nhận ra chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi họ đã từng ngồi hàng giờ, trò chuyện, im lặng, hay chỉ đơn giản là cùng nhau ngắm nhìn dòng người hối hả. Chiếc bàn ấy, với những vết xước mờ trên mặt gỗ, những chiếc ghế bọc da cũ kỹ, đều gợi lên hàng ngàn ký ức. Anh sải bước đến đó, từng bước chân như nặng trĩu thêm bởi gánh nặng của quá khứ. Anh kéo ghế, ngồi xuống, cảm nhận lớp đệm êm ái dưới thân mình, một cảm giác quen thuộc đến mức khiến tim anh thắt lại. Ba năm... một chặng đường dài, nhưng quán cà phê này dường như vẫn đứng yên trong thời gian, như một nhân chứng câm lặng cho câu chuyện tình yêu của họ.

Một cô phục vụ trẻ tuổi, với nụ cười thân thiện, tiến đến bàn anh. "Anh Minh, đã lâu không gặp. Vẫn như mọi khi chứ ạ?" Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng. Hoàng Minh khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. "Vâng, một ly espresso không đường." Anh đáp, giọng trầm và đều đều, không chút biểu cảm. Anh không nói thêm rằng anh cần thêm thời gian để đối mặt với những gì sắp diễn ra, hay cần thêm chút đắng của cà phê để xoa dịu vị chát trong lòng.

Ly cà phê được mang ra nhanh chóng, hương thơm đậm đà lan tỏa, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong không khí. Hoàng Minh nâng ly lên, hơi ấm từ chiếc tách sứ truyền qua lòng bàn tay, mang theo chút an ủi. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng gắt tràn ngập khoang miệng, đánh thức mọi giác quan. Anh tựa lưng vào ghế, mắt vẫn dán chặt vào khung cửa kính, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh đã đến đây sớm hơn giờ hẹn gần nửa tiếng, một điều hiếm thấy ở một người luôn đúng giờ như anh. Sự hồi hộp, lo lắng, hối tiếc, và cả một chút sợ hãi khi đối diện với Lâm An và những ký ức mà anh đã vô tình lãng quên, tất cả hòa quyện thành một thứ cảm xúc khó tả, giằng xé nội tâm anh. Anh nhớ lại lời Lâm An đã nói ba năm trước, trong cuộc trò chuyện cuối cùng của họ: "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Câu hỏi đó đã ám ảnh anh suốt ba năm qua, và giờ đây, anh đã có câu trả lời. Anh đã quên. Anh đã vô tâm. Anh đã sống trong một phiên bản ký ức quá đỗi bằng phẳng, quá đỗi yên ổn, mà không hề hay biết về những cơn sóng ngầm đang cuộn trào trong lòng người con gái anh yêu.

Hoàng Minh khẽ nhắm mắt lại, một hình ảnh lướt qua tâm trí anh. Đó là hình ảnh Lâm An, với đôi mắt to tròn, long lanh, đôi khi ẩn chứa một nỗi buồn mà anh đã không tài nào đọc được. Anh từng nghĩ mình đã hiểu cô, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào. Những chi tiết nhỏ nhặt, những cử chỉ vô thức, những lời nói ẩn ý mà cô từng trao gửi, tất cả đều bị anh bỏ qua, bị anh lọc bỏ khỏi "phiên bản ký ức" của mình. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhớ những nụ cười, nhưng quên mất những giọt nước mắt cô đã âm thầm nuốt vào. Anh đã tự hỏi, liệu có phải chính sự lý trí, ít nói của anh đã tạo nên bức tường vô hình ngăn cách họ? Liệu có phải anh đã quá mải mê với những dự định, những mục tiêu của riêng mình mà quên đi việc lắng nghe, thấu hiểu những tâm tư sâu kín của cô? Anh đã hối tiếc. Nỗi hối tiếc ấy giờ đây không còn là một cảm giác mơ hồ, mà là một nhát dao cứa sâu vào trái tim anh, khiến anh đau đớn tột cùng. Anh mong chờ cuộc gặp này, nhưng cũng sợ hãi nó. Sợ hãi phải đối mặt với sự thật trần trụi, sợ hãi phải nhìn thấy ánh mắt trách móc, hoặc tệ hơn, ánh mắt thờ ơ của cô. Anh chỉ mong được nghe cô kể, được hiểu thêm về "phiên bản ký ức" của cô, để anh có thể chấp nhận, và để quá khứ được khép lại một cách trọn vẹn nhất.

Tiếng nhạc Jazz du dương vẫn nhẹ nhàng vang lên, như một khúc ca buồn cho một tình yêu đã không còn chung nhịp. Hoàng Minh đưa tay khẽ chạm vào thành ly cà phê đã nguội bớt, cảm nhận sự lạnh giá truyền vào đầu ngón tay. Anh biết, cuộc gặp mặt này sẽ không phải là một sự tái hợp. Nó là một sự đối mặt, một sự giải thoát, một dấu chấm hết cho một chương truyện đã quá dài. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào hiện tại. Anh đã sẵn sàng.

Đúng lúc đó, tiếng chuông gió treo trên cánh cửa gỗ khẽ ngân lên, lanh canh trong không gian tĩnh lặng của quán. Âm thanh ấy cắt ngang tiếng nhạc Jazz đang réo rắt, thu hút sự chú ý của Hoàng Minh. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt tự nhiên hướng về phía cửa. Cánh cửa gỗ chậm rãi mở ra, mang theo chút gió lạnh mơn man từ bên ngoài và một luồng không khí mới tràn vào quán.

Và rồi, cô xuất hiện.

Lâm An bước vào, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài, mềm mại buông xõa ngang vai, ôm lấy gương mặt trái xoan. Cô mặc một chiếc váy màu pastel nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, tôn lên vẻ dịu dàng, nữ tính. Ánh mắt cô vẫn to tròn, long lanh như ngày nào, nhưng giờ đây, chúng không còn sự mong chờ hay nỗi buồn dễ nhận thấy. Thay vào đó là một sự bình thản đến lạ, một vẻ kiên định, như thể cô đã trải qua bao sóng gió và tìm thấy bến đỗ bình yên cho riêng mình. Hương nước hoa thoang thoảng của cô lướt qua, một mùi hương nhẹ nhàng, quen thuộc, đánh thức những tầng ký ức sâu kín nhất trong Hoàng Minh.

Cô dừng lại ở ngưỡng cửa, ánh mắt lướt qua những chiếc bàn, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Quán không quá đông, nhưng cũng không hoàn toàn trống trải. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng làm gương mặt cô thêm phần huyền ảo. Hoàng Minh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô vẫn đẹp, vẫn cuốn hút, nhưng có gì đó đã thay đổi, một sự thay đổi sâu sắc từ bên trong mà anh chỉ có thể cảm nhận được qua ánh mắt cô. Anh nhìn thấy sự trưởng thành, sự mạnh mẽ, và một chút gì đó xa cách, khiến anh cảm thấy mình như một người lạ đứng trước một người quen.

Ánh mắt Lâm An dừng lại ở góc bàn nơi Hoàng Minh đang ngồi. Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng lại. Tiếng nhạc Jazz vẫn vang lên, tiếng ly tách vẫn va chạm khẽ khàng ở những bàn khác, nhưng tất cả đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại sự im lặng choáng ngợp giữa hai con người từng yêu nhau sâu đậm. Ánh mắt họ chạm nhau. Một cái nhìn kéo dài chỉ trong vài giây, nhưng nó chứa đựng cả một thiên niên kỷ của cảm xúc, của những kỷ niệm đan xen, của những hiểu lầm chất chồng.

Trong mắt Hoàng Minh, anh nhìn thấy sự bình yên mà Lâm An đã tìm thấy. Anh nhìn thấy nỗi đau cũ đã được hóa giải thành sự chấp nhận. Anh nhìn thấy một ngọn lửa kiên định không thể dập tắt, một sự tự do mà cô đã giành lấy cho chính mình. Và anh cũng nhận ra, khoảng cách giữa họ đã trở nên xa vời đến mức nào, không thể nào rút ngắn được nữa. Anh biết, dù anh có nói gì, dù anh có cố gắng làm gì đi chăng nữa, thì cô cũng sẽ không dễ dàng bị lay chuyển. Nỗi hối tiếc của anh dâng trào, nhưng anh biết, sự hối tiếc đó, dù chân thành đến mấy, cũng không thể thay đổi được quá khứ.

Còn Lâm An, cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Hoàng Minh, thấy rõ sự hối tiếc, sự lo lắng và một chút bất an. Cô thấy được sự giằng xé trong nội tâm anh, và cô hiểu rằng anh cũng đang đối mặt với những ký ức của riêng mình. Nhưng cô không cảm thấy đau đớn nữa. Thay vào đó là một sự thấu hiểu bình lặng. Cô biết, anh đã từng cố gắng, theo cách của anh. Anh đã từng yêu cô, theo cách của anh. Nhưng những ký ức của họ, những trải nghiệm của họ, lại là hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Cô không trách anh nữa. Bởi vì cô đã hiểu rằng, đôi khi, sự vô tâm không phải là sự cố ý, mà chỉ là sự thiếu nhận thức, sự khác biệt trong cách mỗi người cảm nhận và ghi nhớ thế giới. Cái nhìn của cô không còn sự oán trách, mà là sự chấp nhận. Chấp nhận một sự thật nghiệt ngã, rằng họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau.

Sự im lặng bao trùm lấy khoảnh khắc ấy, nặng trĩu hơn bất kỳ lời nói nào. Hoàng Minh là người phá vỡ nó, không phải bằng âm thanh, mà bằng hành động. Anh chậm rãi đứng dậy, động tác có phần gượng gạo, nhưng chân thành. Anh kéo chiếc ghế đối diện ra, mời Lâm An ngồi. Cử chỉ ấy, dù nhỏ bé, lại chứa đ��ng sự tôn trọng và một chút gì đó của sự mong muốn bù đắp, dù anh biết, có lẽ đã quá muộn.

Lâm An khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nhưng nụ cười ấy không chạm tới đôi mắt cô. Cô chậm rãi bước đến, mùi nước hoa của cô thoang thoảng, làm không khí càng thêm đặc quánh. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, đặt chiếc túi xách nhỏ gọn lên bàn. Tiếng da ghế kêu kẽo kẹt nhẹ nhàng, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng giữa họ.

Cả hai ngồi đó, đối diện nhau, giữa ánh sáng vàng dịu của quán cà phê và tiếng nhạc Jazz du dương. Khoảng lặng kéo dài, nặng nề, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách họ, dù họ chỉ cách nhau một chiếc bàn nhỏ. Hoàng Minh cảm nhận trái tim mình đập mạnh trong lồng ngực, một nhịp đập nhanh hơn bình thường. Anh nhìn vào đôi mắt Lâm An, tìm kiếm một dấu hiệu, một cảm xúc nào đó. Nhưng cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ có đôi mắt cô ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn đã trở thành một phần của cô, không thể nào che giấu.

Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm khẽ vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch.

“Em đến rồi.”

Chỉ ba từ đơn giản, nhưng chứa đựng cả một sự chờ đợi, một sự hối tiếc và một sự nhẹ nhõm khi cô thực sự xuất hiện.

Lâm An khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô giao với ánh mắt anh. Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi cô.

“Anh đợi lâu chưa?”

Câu hỏi của cô nhẹ nhàng, nhưng lại như một mũi kim châm vào tâm trí Hoàng Minh. Anh biết, cô không chỉ hỏi về thời gian anh đợi ở quán cà phê, mà còn là thời gian anh đợi để đối mặt với sự thật, để nhận ra những gì anh đã bỏ lỡ. Cô đã bình tĩnh, đã tìm thấy sự bình yên, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt cô, Hoàng Minh vẫn nhìn thấy bóng dáng của nỗi đau cũ, của những lần chờ đợi vô vọng mà anh đã vô tình gây ra. Anh biết, cuộc gặp mặt này sẽ không phải là một cuộc tái hợp, mà là một cuộc đối thoại chân thành, một lời giải đáp cho những câu hỏi đã ám ảnh họ quá lâu. Và anh, đã sẵn sàng để lắng nghe, dù sự thật có nghiệt ngã đến đâu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free