Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 430: Khoảng Lặng Đầu Tiên Của Ký Ức
Hoàng Minh khẽ hắng giọng, tiếng động nhỏ xíu ấy như một viên đá rơi vào mặt hồ phẳng lặng, phá vỡ bức tường im lặng nặng nề vừa được dựng lên giữa họ. Anh nhìn Lâm An, một cái nhìn thăm dò, pha lẫn sự hối tiếc chưa nguôi ngoai và một chút gì đó của sự mong cầu, dù bản thân anh cũng không rõ mình đang mong cầu điều gì. Ánh mắt sâu thẳm của anh cố định trên gương mặt cô, cố gắng đọc vị những cảm xúc ẩn giấu sau vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng.
“Chào em.” Giọng anh trầm khẽ, có chút gượng gạo, như một lời chào xã giao được thốt ra sau một khoảng thời gian quá dài, mất đi sự tự nhiên vốn có. Nó không còn là ba từ giản đơn chứa đựng sự chờ đợi và nhẹ nhõm như khoảnh khắc đầu tiên cô bước vào, mà giờ đây, nó mang một lớp vỏ khác, mỏng manh hơn, cố gắng che đậy những điều chưa thể nói.
Lâm An khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô chỉ chạm nhẹ vào ánh mắt anh rồi lướt đi, không dừng lại quá lâu, như thể sợ hãi bất cứ sự kết nối nào dù là nhỏ nhất. Cái chạm mắt thoáng qua ấy đủ để Hoàng Minh nhận ra sự kiên định đã tôi luyện trong cô, một bức tường vô hình nhưng vững chãi mà cô đã xây dựng quanh mình. Anh thấy sự bình yên mà cô đã tìm được, một sự bình yên không dễ dàng bị lung lay bởi bất kỳ cơn gió nào từ quá khứ. Cảm giác hụt hẫng thoáng qua trong lòng anh, một sự hụt hẫng khi nhận ra rằng, cô đã thực sự vượt qua, đã thực sự rời xa anh, xa đến mức anh không thể chạm tới được nữa. Dù anh muốn hay không, dù anh hối tiếc đến mấy, thì cô vẫn ở đó, ngay trước mắt anh, nhưng lại xa vời như một giấc mơ.
“Chào anh.” Lâm An đáp lại, giọng cô nhẹ nhàng, trong trẻo, không một chút gợn sóng, nhưng lại như một làn sương mỏng, khiến người nghe khó lòng nắm bắt được cảm xúc thật sự. Nụ cười nhẹ vẫn nở trên môi cô, một nụ cười gần như không chạm đến đôi mắt, chỉ là một cử chỉ xã giao, một nghi thức cần phải có để bắt đầu một cuộc gặp gỡ mà cả hai đều biết sẽ không hề dễ dàng. Mùi nước hoa thoang thoảng từ người cô, một mùi hương tinh tế, không quá nồng nàn, nhưng đủ để gợi lên trong tâm trí Hoàng Minh những ký ức mơ hồ về một Lâm An của ngày xưa, một Lâm An vẫn còn nằm trong vòng tay anh. Nhưng giờ đây, mùi hương ấy lại mang theo một sự xa cách, một sự độc lập mà anh chưa từng cảm nhận được trước đây.
Hoàng Minh nuốt khan. Anh biết, cuộc gặp gỡ này sẽ không phải là một buổi ôn lại kỷ niệm đơn thuần. Nó sẽ là một cuộc đối đầu với những ký ức, với những phiên bản sự thật mà mỗi người đã mang theo suốt ba năm qua. Anh cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, như có một tảng đá vô hình đè nén. Anh muốn nói rất nhiều, muốn giải thích, muốn xin lỗi, muốn kể về những đêm anh đã mất ngủ vì những câu hỏi không lời giải đáp, về những gì anh đã nhận ra. Nhưng tất cả những lời ấy, vào lúc này, đều bị mắc kẹt lại nơi cổ họng, hóa thành một khối nghẹn đắng.
Anh khẽ đẩy chiếc menu được ép cẩn thận trong tấm bìa da cũ về phía Lâm An. Động tác ấy có phần cứng nhắc, gượng gạo, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm một điểm tựa, một hành động quen thuộc để che giấu đi sự bối rối và căng thẳng đang xâm chiếm mình. Chiếc menu trượt nhẹ trên mặt bàn gỗ sờn màu, phát ra một âm thanh nhỏ, lọt thỏm vào tiếng nhạc Jazz du dương đang khuếch tán trong không gian quán.
Lâm An nhận lấy chiếc menu, những ngón tay thon dài của cô khẽ lướt trên bề mặt bìa da. Nhưng ánh mắt cô không tập trung vào những dòng chữ được in trên đó, không tìm kiếm một món đồ uống nào. Thay vào đó, đôi mắt cô lướt qua những góc quán quen thuộc, những bức tranh cũ kỹ treo tường mang phong cách Đông Dương, những chiếc đèn lồng giấy màu vàng cam đang tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Cô nhìn cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên qua khung cửa sổ lá sách gỗ, nơi những chiếc lá xanh thẫm khẽ đung đưa trong làn gió chiều. Mỗi vật thể, mỗi chi tiết nhỏ trong quán cà phê này đều là một mảnh ghép của ký ức, một điểm đánh dấu cho một thời đã qua. Và cô, đang dùng chúng để tạo ra một khoảng cách an toàn, một bức tường vô hình ngăn cách cô khỏi ánh mắt thăm dò của Hoàng Minh, khỏi những cảm xúc mà cô đã cố gắng chôn vùi.
Hoàng Minh quan sát Lâm An. Anh thấy cô vẫn đẹp, một vẻ đẹp trưởng thành hơn, sâu sắc hơn, nhưng cũng khó nắm bắt hơn. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô vẫn vậy, nhưng khí chất xung quanh cô đã thay đổi. Nó không còn là sự mong manh, dễ vỡ mà anh từng cảm nhận, mà là một sự kiên cường, một vẻ độc lập đã được tôi luyện qua thời gian. Anh tự hỏi, trong ba năm qua, cô đã sống như thế nào? Cô đã phải trải qua những gì để có được sự điềm tĩnh này? Và liệu, sự điềm tĩnh ấy có phải là một lớp vỏ bọc, hay nó đã thực sự trở thành một phần của con người cô?
Sự im lặng kéo dài, nặng nề, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách họ, dù họ chỉ cách nhau một chiếc bàn nhỏ. Ánh đèn vàng dịu của quán đổ bóng lên gương mặt cả hai, làm nổi bật vẻ căng thẳng và những suy tư ẩn giấu. Hoàng Minh cảm nhận trái tim mình đập mạnh trong lồng ngực, một nhịp đập nhanh hơn bình thường. Anh nhìn vào đôi mắt Lâm An, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một cảm xúc nào đó, dù chỉ là một thoáng dao động nhỏ. Nhưng cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh ấy, chỉ có đôi mắt cô ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn đã trở thành một phần của cô, không thể nào che giấu. Nỗi buồn ấy không phải là sự yếu đuối, mà là một vết sẹo, một minh chứng cho những gì cô đã trải qua, đã chịu đựng. Nó khiến anh cảm thấy day dứt, một sự day dứt đến tận xương tủy, vì anh biết, anh là một phần nguyên nhân của nỗi buồn đó.
Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ thoảng qua, mang theo một chút hương hoa nhài tinh tế từ ban công, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, ấm cúng nhưng lại bao trùm bởi sự ngột ngạt khó tả. Tiếng nhạc Jazz du dương vẫn tiếp tục chảy, những nốt trầm bổng như đang kể một câu chuyện buồn, một câu chuyện về những mối tình đã qua, những ký ức đã phai nhạt, và những nỗi đau đã trở thành một phần của tâm hồn. Hoàng Minh khẽ siết chặt tay dưới gầm bàn, những ngón tay anh bấu vào lòng bàn tay, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng. Anh biết, anh phải bắt đầu, phải phá vỡ sự im lặng này. Nhưng anh không biết phải bắt đầu từ đâu, phải nói điều gì để có thể chạm đến cô, để có thể khiến cô mở lòng, dù chỉ là một chút. Anh sợ, sợ rằng bất cứ lời nào anh nói ra cũng sẽ trở thành vô nghĩa, sẽ bị chìm nghỉm trong cái hố sâu của những ký ức khác biệt mà họ đã tạo ra. Anh sợ rằng, cô đã thực sự buông bỏ tất cả, và anh, chỉ là một bóng ma của quá khứ, một người đến quá muộn để có thể thay đổi bất cứ điều gì.
***
Đúng lúc Hoàng Minh đang loay hoay tìm kiếm những lời lẽ thích hợp để phá vỡ bầu không khí đặc quánh, một giọng nói thân thiện, quen thuộc vang lên, như một phao cứu sinh nhỏ được ném vào giữa biển khơi cảm xúc đang dậy sóng.
“Chào anh Minh, cô Lâm An. Hai anh chị vẫn dùng như cũ chứ ạ?” Chị Mai, barista quen thuộc của quán, tiến đến bàn với nụ cười rạng rỡ thường trực trên gương mặt bầu bĩnh, mái tóc tết gọn gàng. Sự xuất hiện của cô như một luồng gió mát lành, xua đi phần nào sự ngột ngạt đang bao trùm lấy hai người. Ánh đèn vàng của quán phản chiếu trên nụ cười của chị, tạo nên một vầng sáng nhỏ, lạc quan giữa không gian trầm lắng.
Hoàng Minh cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Anh nắm lấy cơ hội này để che giấu đi sự bối rối và căng thẳng của mình. Anh hắng giọng nhẹ, cố gắng để giọng nói mình trở nên bình thường nhất có thể. “À… Vâng, anh vẫn như cũ.” Anh nhìn chị Mai, rồi khẽ liếc sang Lâm An, như muốn truyền một tín hiệu nào đó, một lời nhắc nhở về những thói quen cũ, về những gì họ đã từng chia sẻ. Ly cà phê đen nóng, không đường, không sữa – thức uống cố định của anh mỗi khi đến quán này, và cũng là thức uống cố định mỗi khi anh chờ đợi cô.
Lâm An, người vẫn đang lướt mắt qua khung cửa sổ như đang tìm kiếm một sự bình yên, khẽ quay đầu lại. Nụ cười nhẹ vẫn nở trên môi cô khi cô đối diện với chị Mai, nhưng ánh mắt cô vẫn lướt qua Hoàng Minh một cách nhanh chóng, như thể sợ hãi bất cứ sự kết nối nào dù là nhỏ nhất. “Em… em gọi một ly trà hoa nhài nóng.” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự kiên quyết, một sự lựa chọn khác biệt hoàn toàn so với những gì Hoàng Minh mong đợi.
Hoàng Minh khẽ nhíu mày. Ly trà hoa nhài nóng. Không phải cà phê sữa đá. Thức uống quen thuộc của cô mỗi khi họ cùng đến quán này, thứ mà anh đã chuẩn bị sẵn trong tâm trí sẽ gọi cho cô, thứ mà anh đã gắn liền với hình ảnh của cô. Sự thay đổi này, dù nhỏ bé, lại như một nhát dao khẽ cứa vào tâm trí anh. Nó không gây đau đớn dữ dội, nhưng lại tạo ra một vết rách mỏng manh, một sự nhận thức về khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần giữa họ. Cô ấy đã thay đổi, anh nhận ra. Cô ấy đã buông bỏ những thói quen cũ, những thói quen gắn liền với anh, với những ký ức của họ. Hay chỉ đơn giản là cô ấy không còn muốn chia sẻ chúng với anh nữa? Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu Hoàng Minh, mang theo một nỗi chua xót, một sự hối tiếc muộn màng.
Chị Mai mỉm cười ghi lại order. “Dạ vâng, hai anh chị đợi em một lát nhé.” Cô quay lưng rời đi, mang theo tiếng bước chân nhẹ nhàng và nụ cười thân thiện, để lại Hoàng Minh và Lâm An một lần nữa chìm vào sự im lặng. Nhưng lần này, sự im lặng còn nặng nề hơn, chất chứa nhiều suy tư và bối rối hơn.
Hoàng Minh nhìn Lâm An, ánh mắt anh đầy câu hỏi về sự lựa chọn đồ uống của cô, nhưng không nói ra. Anh muốn hỏi, muốn biết lý do, muốn hiểu liệu đây có phải là một tuyên bố ngầm, một sự khẳng định về sự thay đổi của cô. Nhưng anh biết, hỏi điều đó vào lúc này sẽ chỉ làm tăng thêm sự gượng gạo, sẽ đẩy họ vào một cuộc đối thoại mà anh chưa sẵn sàng để đối mặt, một cuộc đối thoại mà anh sợ sẽ làm tổn thương cô thêm một lần nữa.
Lâm An né tránh ánh mắt anh. Cô khẽ chạm vào chiếc cốc rỗng trên bàn, những ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ trên vành sứ lạnh lẽo. Hành động vô thức ấy của cô lại nói lên rất nhiều điều. Nó là một sự phòng vệ, một cách để cô tạo ra một rào cản vô hình, không cho phép Hoàng Minh xâm nhập vào thế giới nội tâm của cô. Cô không muốn ánh mắt anh đọc vị được những suy nghĩ của cô, những cảm xúc mà cô đã cố g���ng kiểm soát một cách cẩn trọng.
Trong thâm tâm Lâm An, cô biết Hoàng Minh đang bối rối vì lựa chọn của cô. Cà phê sữa đá đã từng là thức uống yêu thích của cô, thức uống gắn liền với những buổi hẹn hò của họ tại quán cà phê này. Nhưng đó là Lâm An của ngày xưa, của ba năm về trước. Lâm An của hiện tại đã khác. Cô đã học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, học cách tìm kiếm sự bình yên từ những điều giản dị nhất, từ một ly trà hoa nhài nóng hổi, thanh khiết. Đó không phải là một sự trả đũa hay một lời tuyên bố, mà chỉ đơn giản là sự thay đổi tự nhiên của một người đã trải qua nhiều điều, đã học cách tự chữa lành vết thương lòng. Cô không còn cần đến sự ngọt ngào của cà phê sữa đá để xoa dịu tâm hồn nữa, cô đã tìm thấy sự ngọt ngào từ chính cuộc sống độc lập của mình.
Hoàng Minh vẫn không rời mắt khỏi Lâm An. Anh thấy cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng có một chút gì đó mong manh ẩn giấu phía sau ánh mắt. Anh nhận ra, sự điềm tĩnh này không phải là sự vô cảm, mà là sự kiểm soát cảm xúc đến mức tối đa, một khả năng mà cô đã phải rèn luyện rất nhiều để có được. Và anh, chính là người đã gián tiếp đẩy cô vào con đường đó. Ly trà hoa nhài kia, đối với anh, không chỉ là một thức uống, mà nó còn là một biểu tượng, một minh chứng cho sự trưởng thành của Lâm An, và cũng là một lời nhắc nhở đau đớn về những gì anh đã bỏ lỡ, về những gì anh đã không thể nhìn thấy trong quá khứ. Anh biết, đây sẽ không phải là một cuộc hội ngộ vui vẻ, mà là một cuộc đối mặt chân thật với những tàn dư của ký ức.
***
Sự im lặng lại trở về, lần này còn nặng nề hơn cả trước. Tiếng nhạc Jazz du dương vẫn chảy đều, nhưng dường như nó cũng trở nên xa xăm và u hoài hơn. Không gian quán cà phê “Ký Ức Đọng” bao trùm lấy hai người, ánh đèn vàng dịu hắt lên những góc bàn sờn cũ, lên những bức tranh phong cảnh đã phai màu, tạo nên một bức tranh trầm mặc, chất chứa bao điều chưa nói. Mùi cà phê rang xay vẫn nồng nàn, quyện với mùi gỗ cũ, và giờ đây, thoảng thêm mùi hoa nhài thanh khiết từ ly trà của Lâm An sắp được mang ra. Tất cả những chi tiết cảm giác ấy hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của ký ức và hiện tại, của những điều đã qua và những điều đang diễn ra.
Hoàng Minh và Lâm An đều chìm vào dòng suy nghĩ riêng, quan sát đối phương một cách kín đáo qua từng cử chỉ nhỏ, từng biểu cảm thoáng qua trên gương mặt. Mỗi người đang tự đối diện với phiên bản ký ức và cảm xúc của mình về cuộc gặp gỡ này, về mối tình đã qua, về những gì đã mất đi.
Trong nội tâm Hoàng Minh, sự hối tiếc cuộn trào như một cơn sóng ngầm, không ngừng vỗ vào bờ cát tâm trí anh. ‘Cô ấy đã thay đổi… hay mình chưa bao giờ thực sự nhìn thấy cô ấy?’ Câu hỏi ấy xoáy sâu vào anh, mang theo một nỗi đau nhói. Anh đã từng nghĩ mình hiểu Lâm An, hiểu những thói quen, những sở thích nhỏ nhặt của cô. Nhưng giờ đây, trước mắt anh là một Lâm An khác, một Lâm An đã không còn gọi cà phê sữa đá nữa, đã không còn để lộ sự mong manh, dễ vỡ. Ly trà hoa nhài ấy, không chỉ là một thức uống, mà nó còn là một lời khẳng định về sự độc lập, về một cuộc sống mà cô đã tự xây dựng cho mình, không có anh. ‘Ly trà hoa nhài… không phải cà phê sữa đá. Cô ấy đã buông bỏ những thói quen cũ, hay chỉ đơn giản là không còn muốn chia sẻ chúng với mình nữa?’ Anh tự hỏi, và mỗi câu hỏi không lời đáp lại càng khiến trái tim anh thắt lại. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi len lỏi, sợ rằng anh đã bỏ lỡ quá nhiều, sợ rằng những gì anh đang thấy chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm, một thế giới nội tâm của Lâm An mà anh chưa bao giờ thực sự khám phá.
Anh nhớ lại những lần họ cùng ngồi ở đây, cùng chia sẻ những ly cà phê sữa đá, cùng kể cho nhau nghe về một ngày đã qua. Anh nhớ nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Nhưng rồi, anh lại tự hỏi, liệu những lúc ấy, cô có thực sự vui không? Hay đó cũng chỉ là một phiên bản ký ức mà anh đã tự vẽ ra cho mình, tô hồng nó để che lấp đi những khoảng trống, những lần anh vô tâm bỏ quên cô? Nỗi hối tiếc của anh không chỉ dừng lại ở việc anh đã không nhận ra những nỗi đau của cô, mà còn ở việc anh đã không thực sự *thấy* cô, không thực sự *hiểu* cô. Anh đã yêu cô, nhưng có lẽ, anh đã yêu một phiên bản Lâm An mà anh tự tạo ra trong tâm trí mình, chứ không phải là Lâm An chân thật với tất cả những cảm xúc, những mong muốn, những vết thương lòng.
Hoàng Minh khẽ mân mê cạnh bàn gỗ, những ngón tay anh lướt nhẹ trên những vết sờn cũ, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật liệu. Ánh mắt anh lướt qua Lâm An, cố gắng đọc vị cảm xúc của cô. Anh thấy sự điềm tĩnh trên gương mặt cô, sự thanh thản trong ánh mắt, nhưng sâu thẳm bên trong, anh vẫn cảm nhận được một nỗi buồn, một nỗi day dứt nhẹ nhàng. Nó không còn là nỗi đau dữ dội, mà là một sự chấp nhận, một vết sẹo đã lành nhưng vẫn còn hằn sâu. Anh tự hỏi, liệu có cách nào để anh có thể bù đắp, để anh có thể làm dịu đi nỗi buồn ấy không? Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại len lỏi, một suy nghĩ lạnh lẽo hơn: liệu có phải đã quá muộn rồi không? Liệu cô có còn cần sự bù đắp từ anh nữa không? Anh nhận ra rằng, sự im lặng ban đầu, dù gượng gạo, lại chất chứa quá nhiều điều chưa nói, báo hiệu một cuộc đối thoại sắp tới sẽ rất sâu sắc và đầy cảm xúc, không chỉ là những lời kể chuyện đơn thuần. Anh biết, anh sẽ là người phải đối mặt với những cảm xúc khó khăn nhất, và có thể sẽ phải là người mở lời phá vỡ sự im lặng này để bắt đầu cuộc đối chiếu ký ức, để phơi bày tất cả những gì đã chôn giấu.
Còn Lâm An, cô khẽ vuốt mái tóc dài mềm mại của mình, đôi mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, tạo nên những vệt sáng lung linh trên nền trời chạng vạng. Trong nội tâm cô, một cuộc đấu tranh âm thầm đang diễn ra. ‘Anh ấy vẫn vậy, vẫn nét mặt ấy… nhưng ánh mắt đã khác.’ Cô nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt Hoàng Minh, sự hối tiếc, sự lo lắng, và một chút gì đó của sự bất an. ‘Nỗi hối tiếc đó có phải là thật không? Hay chỉ là một phiên bản ký ức khác anh ấy tự vẽ ra cho mình?’ Cô tự hỏi, không phải với sự nghi ngờ hay oán trách, mà với một sự tò mò bình lặng. Cô đã từng trải qua quá nhiều đau khổ vì những kỳ vọng, những hy vọng hão huyền. Giờ đây, cô không còn muốn bản thân mình bị cuốn vào những cảm xúc phức tạp ấy nữa.
Cô nhớ lại những đêm cô đã khóc một mình, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Cô nhớ những lần cô đã cố gắng một mình, đã níu giữ một mối tình mà chỉ có cô là người nỗ lực. Những ký ức ấy giờ đây không còn gây đau đớn dữ dội nữa, chúng đã trở thành một phần của quá khứ, một bài học quý giá mà cô đã phải trả giá rất nhiều để có được. Cô đã bình yên, đã tìm thấy sự cân bằng trong cuộc sống của mình. Và cô không muốn bất cứ điều gì, bất cứ ai, làm xáo trộn sự bình yên ấy. Cô phải giữ vững quyết tâm buông bỏ, không để những cảm xúc cũ kéo mình trở lại, không để nỗi hoài niệm lấn át đi sự lý trí mà cô đã phải khó khăn lắm mới xây dựng được.
Việc Lâm An chọn trà hoa nhài thay vì cà phê sữa đá, thức uống quen thuộc của cô ngày trước, không chỉ là một sự lựa chọn ngẫu nhiên. Đó là một tuyên ngôn thầm lặng, một sự khẳng định rằng cô đã thay đổi, đã buông bỏ những thói quen, những kỷ niệm gắn liền với Hoàng Minh. Nó là một dấu hiệu cho thấy cô đã bước tiếp, đã tìm thấy một con đường riêng cho mình, và rằng cô sẽ không dễ dàng quay lại. Cô biết, Hoàng Minh đang quan sát cô, đang cố gắng đọc vị cô. Nhưng cô sẽ không cho phép anh làm điều đó. Cô sẽ giữ vững sự điềm tĩnh của mình, sẽ đối mặt với anh bằng một trái tim đã được chữa lành, một tâm hồn đã tìm thấy sự tự do.
Đôi mắt Lâm An vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, như đang tìm kiếm một sự bình yên. Cô cảm nhận được sự se lạnh của không khí cuối chiều len lỏi qua khung cửa, mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công, và tiếng nhạc Jazz du dương đang ru vỗ tâm hồn. Cô hít một hơi thật sâu, để lấp đầy phổi bằng mùi hương của hiện tại, của sự yên bình mà cô đã tự mình tạo ra. Cô biết, cuộc gặp gỡ này sẽ là một cột mốc quan trọng, một bước cuối cùng để cô có thể thực sự buông bỏ, để cô có thể thực sự kết thúc câu chuyện của họ, không phải bằng sự đau khổ, mà bằng sự chấp nhận và thấu hiểu. Cuộc chia tay không phải là kết thúc mà là một khởi đầu mới cho cả hai, và cô đã sẵn sàng để đối mặt với khởi đầu đó.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.