Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 431: Bức Tường Vô Hình Của Những Điều Chưa Nói
Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây đã bao phủ khắp không gian quán cà phê "Ký Ức Đọng", nhuộm một sắc màu hoài niệm lên từng góc bàn, từng bức tranh cũ kỹ mang phong cách Đông Dương. Mái ngói rêu phong bên ngoài cửa sổ dường như cũng được phủ một lớp bụi thời gian lấp lánh dưới ánh đèn, trong khi những bức tường vàng bong tróc nhẹ vẫn đứng đó như một chứng nhân thầm lặng. Từ ban công, mùi hoa nhài thoang thoảng bay vào, hòa lẫn với hương cà phê rang xay nồng nàn và mùi gỗ cũ mộc mạc, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương lướt qua không gian, như một dòng sông chảy chậm, cuốn trôi những ồn ào bên ngoài và chỉ để lại sự tĩnh lặng của những ký ức.
Hoàng Minh và Lâm An ngồi đối diện nhau, giữa họ là chiếc bàn gỗ sờn màu với những vết xước nhỏ, mỗi vết xước dường như đều cất giữ một câu chuyện riêng. Ly cà phê đen nóng hổi của anh và tách trà hoa nhài thanh thoát của cô đã được đặt xuống, hơi ấm từ chúng tỏa ra, làm dịu đi chút se lạnh của buổi chiều cuối thu. Ánh sáng dịu dàng hắt lên khuôn mặt Hoàng Minh, làm nổi bật đường nét góc cạnh và đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi đang ẩn chứa một sự căng thẳng và dò xét khó che giấu. Anh cảm nhận rõ áp lực đang đè nặng lên vai mình, cảm giác rằng anh phải là người phá vỡ bức tường im lặng này, phải tìm ra một lối thoát từ mê cung của những điều chưa nói.
Anh siết nhẹ ly cà phê trong tay, cảm nhận hơi ấm thấm vào lòng bàn tay, cố gắng trấn an bản thân. Ánh mắt anh lướt qua Lâm An, cố gắng đọc vị những cảm xúc ẩn giấu sau vẻ ngoài điềm tĩnh ấy. Cô vẫn vậy, vẫn nét thanh thoát, nhẹ nhàng, mái tóc dài mềm mại buông xõa qua vai, và đôi mắt to tròn ngày nào giờ đây mang một vẻ bình lặng đến lạ. Anh nhớ như in cái cách cô từng cười rạng rỡ, từng giận dỗi đáng yêu, từng ánh mắt long lanh ngấn lệ. Giờ đây, tất cả dường như đã được gói gọn lại trong một sự thanh thản đến khó hiểu. Anh tự hỏi, bao nhiêu năm qua, cô đã trải qua những gì để có thể đạt được sự điềm tĩnh này? Liệu cô có còn nhớ đến những đêm dài cô đã khóc một mình, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực mà anh đã vô tình lãng quên?
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực Hoàng Minh, anh biết mình không thể cứ để sự im lặng này kéo dài. Nó quá nặng nề, quá chất chứa. Anh nhìn vào đôi mắt Lâm An, cố gắng tìm một tia hy vọng, một dấu hiệu của sự kết nối, nhưng chỉ thấy một sự xa cách đầy lịch sự. Anh hắng giọng, cố gắng để giọng mình không quá khô khan, không quá lộ liễu sự lo lắng.
“Dạo này em vẫn khỏe chứ?” anh hỏi, giọng hơi trầm và có chút gượng gạo. “Công việc thế nào rồi?”
Câu hỏi ấy, vốn dĩ là một lời thăm hỏi xã giao, lại vang lên trong không gian yên tĩnh của quán cà phê như một âm thanh lạc lõng, mang theo quá nhiều sự dè dặt và những điều chưa nói. Hoàng Minh nhận ra ngay sự vô vị của nó, nhưng anh không thể tìm ra một câu mở đầu nào tốt hơn để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa đóng kín, mà chìa khóa thì đã mất từ lâu.
Lâm An khẽ nhấp một ngụm trà hoa nhài, hương thơm nhẹ nhàng của cánh trà lan tỏa trong khoang miệng, mang theo một vị chát dịu và ngọt hậu. Đôi mắt cô khẽ lướt qua anh, chỉ trong tích tắc, đủ để Hoàng Minh cảm nhận được một sự lướt qua đầy thận trọng, như thể cô đang cân nhắc từng ánh nhìn, từng cử chỉ. Cô nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, tạo ra một âm thanh trong trẻo, nhỏ bé nhưng lại vang vọng trong tai anh.
“Em vẫn ổn,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm, không quá cao cũng không quá thấp, vừa đủ để anh nghe thấy nhưng lại không mang theo bất kỳ cảm xúc mãnh liệt nào. “Công việc cũng bình thường thôi, không có gì đặc biệt.”
Câu trả lời của cô như một bức tường vô hình, vừa đủ để giữ khoảng cách, vừa đủ để không mời gọi anh đi sâu hơn. Hoàng Minh cảm thấy một sự thất vọng nho nhỏ len lỏi qua trái tim. Anh đã hy vọng cô sẽ chia sẻ nhiều hơn một chút, một chi tiết nhỏ về cuộc sống của cô, để anh có thể tìm thấy một điểm tựa, một sợi dây kết nối. Nhưng không, Lâm An đã khéo léo đóng lại mọi cánh cửa. Anh nhận ra rằng, cô không còn là cô gái của ngày xưa, người sẽ dễ dàng bộc lộ mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ của mình. Cô đã học cách tự bảo vệ, và bức tường này, anh biết, là do chính anh đã từng góp phần xây dựng nên.
Anh cố gắng tìm một chủ đề khác, một điều gì đó ít mang tính cá nhân hơn, ít có khả năng gợi lại những ký ức đau buồn hơn. Anh nhớ mang máng Lâm An từng rất đam mê nghệ thuật, đặc biệt là nghệ thuật sắp đặt. Anh đã từng thấy cô say sưa kể về những ý tưởng của mình, về cách cô muốn biến những vật thể vô tri thành những câu chuyện có hồn.
“Anh nghe nói em có dự án mới về… nghệ thuật sắp đặt phải không?” anh hỏi, cố gắng để giọng mình nghe tự nhiên nhất có thể. Anh cảm thấy như mình đang dò dẫm từng bước trên một con đường đầy đá sỏi, không biết lúc nào sẽ vấp ngã. Sự dè dặt của cô, sự thận trọng trong ánh mắt của cô, khiến anh càng thêm bối rối. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn giải thích, muốn xin lỗi, nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu, và liệu cô có còn muốn nghe hay không.
Lâm An khẽ gật đầu, đôi mắt cô vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng Hoàng Minh cảm thấy có một chút gì đó lướt qua trong ánh nhìn của cô, một tia sáng nhỏ xíu mà anh không thể gọi tên. Nó không phải là sự vui vẻ, cũng không phải là sự tự hào, mà giống như một sự chấp nhận, một sự thừa nhận rằng cô đã đi qua một chặng đường dài để đến được nơi này.
“Ừm,” cô nhẹ nhàng đáp. “Một dự án nhỏ thôi, cho một gallery mới mở. Em chỉ phụ trách phần ý tưởng và giám sát thôi.”
Cô không đi sâu vào chi tiết, không hào hứng kể lể như cô của ngày xưa. Hoàng Minh lại cảm thấy một khoảng trống lớn trong lòng. Anh muốn hỏi thêm, muốn biết cô đã làm gì, đã sáng tạo ra những gì, nhưng anh biết, nếu anh hỏi, cô cũng sẽ chỉ trả lời một cách qua loa, không chạm đến những cảm xúc sâu sắc bên trong. Anh nhận ra rằng, dù cô vẫn ngồi đó, ngay trước mắt anh, nhưng giữa họ đã tồn tại một khoảng cách vô hình, một bức tường không thể chạm tới. Khoảng cách ấy không được tạo nên bởi không gian vật lý, mà bởi những lớp ký ức khác biệt, những vết thương đã lành nhưng vẫn còn hằn sâu trong tâm hồn mỗi người. Anh đã từng nghĩ, ba năm đủ để thời gian chữa lành mọi thứ, đủ để họ có thể ngồi lại và trò chuyện một cách bình thường. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, thời gian chỉ làm cho những vết sẹo trở nên chai sạn hơn, và những câu chuyện trở nên phức tạp hơn.
Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, như một bản nhạc nền cho sự gượng gạo và dè dặt của cuộc gặp gỡ. Mùi hoa nhài vẫn thoang thoảng, nhưng Hoàng Minh cảm thấy nó không còn quyến rũ như trước, mà chỉ như một lời nhắc nhở về sự xa cách. Anh mân mê ly cà phê, cảm nhận sự lạnh dần của nó, giống như cảm xúc của anh lúc này. Anh đã đến đây với một hy vọng mơ hồ, một khao khát được thấu hiểu, được kết nối lại, dù chỉ là trong một khoảnh khắc. Nhưng Lâm An, cô gái ngồi đối diện anh, dường như đã xây dựng một pháo đài vững chắc quanh trái tim mình, và anh không biết làm cách nào để vượt qua.
Trong nội tâm Lâm An, cô lặng lẽ quan sát Hoàng Minh. Anh vẫn nét mặt ấy, vẫn đôi mắt ấy, nhưng ánh mắt đã khác. Cô nhận ra sự hối tiếc, sự lo lắng, và một chút bất an len lỏi trong từng cử chỉ của anh. ‘Nỗi hối tiếc đó có phải là thật không? Hay chỉ là một phiên bản ký ức khác anh ấy tự vẽ ra cho mình?’ Cô tự hỏi, không phải với sự nghi ngờ hay oán trách, mà với một sự tò mò bình lặng. Cô đã từng trải qua quá nhiều đau khổ vì những kỳ vọng, những hy vọng hão huyền. Giờ đây, cô không còn muốn bản thân mình bị cuốn vào những cảm xúc phức tạp ấy nữa. Cô đã bình yên, đã tìm thấy sự cân bằng trong cuộc sống của mình. Và cô không muốn bất cứ điều gì, bất cứ ai, làm xáo trộn sự bình yên ấy.
Cô nhớ lại những đêm cô đã khóc một mình, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Những ký ức ấy giờ đây không còn gây đau đớn dữ dội nữa, chúng đã trở thành một phần của quá khứ, một bài học quý giá mà cô đã phải trả giá rất nhiều để có được. Cô phải giữ vững quyết tâm buông bỏ, không để những cảm xúc cũ kéo mình trở lại, không để nỗi hoài niệm lấn át đi sự lý trí mà cô đã phải khó khăn lắm mới xây dựng được. Việc cô chọn trà hoa nhài thay vì cà phê sữa đá không chỉ là một sự lựa chọn ngẫu nhiên. Đó là một tuyên ngôn thầm lặng, một sự khẳng định rằng cô đã thay đổi, đã buông bỏ những thói quen, những kỷ niệm gắn liền với Hoàng Minh. Đó là một dấu hiệu cho thấy cô đã bước tiếp, đã tìm thấy một con đường riêng cho mình, và rằng cô sẽ không dễ dàng quay lại. Cô biết, Hoàng Minh đang quan sát cô, đang cố gắng đọc vị cô. Nhưng cô sẽ không cho phép anh làm điều đó. Cô sẽ giữ vững sự điềm tĩnh của mình, sẽ đối mặt với anh bằng một trái tim đã được chữa lành, một tâm hồn đã tìm thấy sự tự do.
Cuộc trò chuyện giữa Hoàng Minh và Lâm An tiếp tục xoay quanh những chủ đề chung chung, nhưng mỗi câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không ai muốn vượt qua ranh giới an toàn. Hoàng Minh cảm nhận rõ sự xa cách, còn Lâm An thì dường như đã quen với việc giữ kín cảm xúc. Mùi cà phê rang xay nồng nàn vẫn quẩn quanh, nhưng không đủ để lấp đầy khoảng trống giữa hai người. Âm thanh lật trang sách từ một góc quán, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, và cả tiếng chuông gió rung rinh khi cửa mở, tất cả đều trở thành những nốt nhạc buồn trong bản giao hưởng của sự gượng gạo. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng dường như cũng không thể xua đi cái bóng của những điều chưa nói đang bao trùm.
Hoàng Minh cố gắng duy trì ánh mắt, nhưng Lâm An thường xuyên tránh né hoặc nhìn vào một điểm vô định, đôi khi là ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã bao trùm dần, chỉ còn những ánh đèn đường thắp sáng lấp lánh như những vì sao xa xôi. Anh cảm thấy như mình đang nói chuyện với một người lạ, một người mà anh từng biết rõ đến từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim, nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ đến mức không thể chạm tới.
‘Anh ấy vẫn vậy, luôn bắt đầu bằng công việc, bằng những điều lý trí. Không một câu hỏi nào về cảm xúc.’ Lâm An thầm nghĩ, một nụ cười mỉm nhẹ nhàng lướt qua khóe môi cô, nhưng ánh mắt cô vẫn không chạm vào anh. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi anh vẫn giữ nguyên phong cách ấy. Điều đó giúp cô dễ dàng giữ vững ranh giới, không bị cuốn vào những cảm xúc cũ. Cô đã từng khao khát anh thấu hiểu cảm xúc của mình, khao khát anh hỏi cô có đau không, có buồn không. Nhưng giờ đây, cô không còn khao khát nữa. Cô chỉ muốn sự bình yên.
‘Cô ấy vẫn giữ vẻ điềm tĩnh ấy, nhưng sao anh lại cảm thấy như có một bức tường vô hình giữa hai ta?’ Hoàng Minh tự hỏi, cảm thấy một sự bất lực dâng lên. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối thoại khó khăn, nhưng anh không ngờ nó lại khó khăn đến mức này, khi ngay cả những câu chuyện chung chung cũng trở nên khó khăn. Anh nhớ lại lời nói của Lâm An trong quá khứ, rằng anh chỉ nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ đợi. Giờ đây, anh cảm thấy mình đang đứng trước chính cái sự chờ đợi ấy, sự chờ đợi của một người phụ nữ đã tự mình chữa lành vết thương, và không còn cần anh nữa.
“Hà Nội dạo này vẫn vậy, có vẻ không thay đổi nhiều nhỉ?” Hoàng Minh nói, cố gắng tìm một chủ đề thật an toàn, một điều gì đó mà cả hai có thể đồng ý mà không cần phải chạm vào những góc khuất của ký ức. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con đường quen thuộc vẫn tấp nập, những hàng cây vẫn đứng đó, chứng kiến bao nhiêu cuộc đời đi qua.
Lâm An khẽ cười nhẹ, một nụ cười chỉ thoáng qua trên môi, nhưng ánh mắt cô vẫn không chạm vào anh. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả một góc phố, nơi những cơn gió chiều cuối thu khẽ lay động những tán cây. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của hiện tại, của sự yên bình mà cô đã tự mình tạo ra.
“Nó thay đổi theo cách của nó,” cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại mang một ẩn ý sâu sắc. “Giống như mọi thứ.”
Câu nói của Lâm An như một làn gió nhẹ, nhưng lại đủ sức khẽ lay động tâm hồn Hoàng Minh. Anh hiểu, cô không chỉ nói về Hà Nội. Cô đang nói về cô, về anh, về mối quan hệ của họ, về những ký ức mà mỗi người mang theo. ‘Nó thay đổi theo cách của nó. Giống như mọi thứ.’ Hoàng Minh lặp lại trong đầu, cảm thấy một sự thật trần trụi đang dần hiện ra. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhớ những lúc mọi thứ yên bình, nhưng quên mất những sóng gió đã từng cuốn trôi cô đi.
Có những lúc cả hai đều chìm vào suy nghĩ riêng, để mặc tiếng nhạc Jazz và âm thanh xung quanh lấp đầy khoảng trống. Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào ly cà phê đã nguội, cảm thấy một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Anh đã đến đây với hy vọng sẽ phá vỡ bức tường, nhưng dường như anh chỉ càng làm nó trở nên kiên cố hơn. Sự khó khăn trong việc giao tiếp về những điều chung chung báo hiệu một cuộc đối thoại về ký ức sẽ càng phức tạp và đau đớn hơn.
Lâm An vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, cô đã chuẩn bị cho cuộc gặp này rất kỹ lưỡng. Cô biết Hoàng Minh sẽ cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một sự thấu hiểu. Nhưng cô cũng biết, sự thấu hiểu ấy đến quá muộn. Lời nói ẩn ý của cô về sự thay đổi của Hà Nội không chỉ là một câu nói bâng quơ, mà là một tuyên bố về sự thay đổi sâu sắc trong chính cô và quan điểm của cô về mối quan hệ của họ. Cô đã thay đổi, không còn là cô gái ngây thơ, dễ tổn thương ngày nào. Cô đã mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và quan trọng nhất, cô đã chấp nhận rằng mỗi người có một phiên bản ký ức riêng, và không thể hòa làm một.
Bầu không khí gượng gạo và những khoảng lặng chất chứa cho thấy cả hai đang nỗ lực ‘đạp đổ’ bức tường vô hình, nhưng chưa ai dám đặt viên gạch đầu tiên của sự chân thật. Hoàng Minh cảm thấy nỗi day dứt trong lòng anh càng lớn hơn. Anh biết, cuộc đối chiếu ký ức sắp tới sẽ không dễ dàng. Anh sẽ phải đối mặt với những sự thật mà anh đã từng cố tình lãng quên, với những nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra. Anh nhìn Lâm An, nhìn vào sự bình yên mà cô đã vất vả lắm mới tìm được, và anh nhận ra, điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau.
Lâm An khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu mùi hoa nhài thoang thoảng. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc gặp gỡ này sẽ là một bước cuối cùng để cô có thể thực sự buông bỏ, để cô có thể thực sự kết thúc câu chuyện của họ, không phải bằng sự đau khổ, mà bằng sự chấp nhận và thấu hiểu. Cuộc chia tay không phải là kết thúc mà là một khởi đầu mới cho cả hai, và cô đã sẵn sàng để đối mặt với khởi đầu đó. Cô sẽ không để bất cứ điều gì kéo cô lại quá khứ, không để bất cứ ai làm xáo trộn sự bình yên mà cô đã tìm thấy. Cô đã sẵn sàng cho những gì sẽ đến.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.