Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 448: Nỗi Đau Trong Im Lặng: Khi Tình Yêu Vẫn Còn, Nhưng Ký Ức Ngăn Lối

Cái se lạnh của tiết trời Hà Nội cuối thu dường như càng thấm sâu hơn, nhưng không khí trong quán lại trở nên ấm áp một cách kỳ lạ, một sự ấm áp của sự thấu hiểu và chấp nhận. Hoàng Minh nhìn sâu vào đôi mắt Lâm An, và trong khoảnh khắc đó, anh thấy được toàn bộ quãng đường mà cô đã đi qua, từ những lần chờ đợi vô vọng đến sự thanh thản hiện tại. Anh hiểu rằng cô đã đi trước anh một bước rất xa trên con đường chấp nhận sự thật này.

Lâm An khẽ hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô phập phồng nhẹ nhàng dưới lớp áo blouse màu pastel. Giọng cô nhẹ như một làn gió thoảng qua, nhưng lại mang một sức nặng của hàng ngàn kỷ niệm, của hàng ngàn cảm xúc đã được chắt lọc qua thời gian. Cô không nhìn đi đâu khác, đôi mắt cô vẫn dán chặt vào Hoàng Minh, như muốn truyền tải trọn vẹn sự thật mà cô đã mang trong mình bấy lâu.

"Hoàng Minh," cô khẽ gọi tên anh, âm điệu trầm buồn nhưng không hề yếu đuối. "Anh biết không..."

Hoàng Minh không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô tiếp tục. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, chờ đợi điều mà anh biết sắp sửa được nói ra, điều mà anh đã tự mình cảm nhận được trong sâu thẳm tâm hồn.

Lâm An nhìn thẳng vào mắt anh, từng lời nói thoát ra khỏi môi cô một cách chậm rãi, rõ ràng, như những viên ngọc trai rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa khắp không gian:

"Chúng ta không yêu cùng một ký ức..."

Giọng cô dừng lại, để lại một khoảng lặng ngắn ngủi, nhưng khoảng lặng ấy lại chứa đựng cả một vũ trụ cảm xúc. Hoàng Minh cảm thấy như thời gian ngừng lại, như cả thế giới bên ngoài đã biến mất, chỉ còn lại anh và cô, và những lời nói đang lơ lửng trong không trung. Anh nhìn cô, ánh mắt anh đong đầy nỗi đau, nhưng cũng là sự thấu hiểu. Anh gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng trĩu.

Và rồi, Lâm An tiếp lời, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại mang sức mạnh của một lời tuyên án định mệnh, một sự thật không thể chối cãi:

"...thì cũng không thể sống cùng một hiện tại."

Lời nói đó như một tiếng chuông ngân vang trong tâm trí Hoàng Minh, phá tan mọi ảo ảnh, mọi sự chối bỏ còn sót lại. Anh không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên khóe mi, thấm vào thái dương. Đó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự chấp nhận hoàn toàn, của sự giải thoát sau một cuộc vật lộn nội tâm kéo dài. Anh đã tìm thấy câu trả lời, một câu trả lời đau đớn nhưng lại mang đến sự rõ ràng. Anh đã hiểu.

Khi Hoàng Minh mở mắt ra, anh thấy một giọt nước mắt khác đang lăn dài trên má Lâm An. Giọt nước mắt của cô không còn là sự đau khổ hay oán giận, mà là của sự thanh lọc, của sự bình yên khi cuối cùng sự thật đã được phơi bày một cách trọn vẹn, và được cả hai cùng chấp nhận. Cô mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng thanh thản, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ khỏi đôi vai cô.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, một cái gật đầu đồng thuận, không lời. Trong khoảnh khắc đó, cả hai cảm thấy một gánh nặng được trút bỏ, dù trái tim vẫn quặn thắt vì những gì đã mất. Không còn sự tranh cãi, không còn sự giằng xé, chỉ còn lại sự thấu hiểu đồng điệu trong nỗi buồn. Họ đã cùng nhau đi đến một kết luận không thể tránh khỏi, một kết thúc cho một chương, không phải bằng sự oán trách hay hối tiếc tột cùng, mà bằng sự chấp nhận và buông bỏ.

Ngoài cửa sổ, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Những ánh đèn đường lung linh như những vì sao trên mặt đất, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên con đường ướt át sau cơn mưa. Tiếng nhạc Jazz trong quán dường như cũng trầm lắng hơn, như một bản nhạc nền cho khoảnh khắc chia ly đầy triết lý này. Hoàng Minh và Lâm An vẫn ngồi đối diện nhau, giữa họ là khoảng lặng sâu thẳm của sự thấu hiểu. Khoảng cách ấy không còn là sự xa cách của hai người yêu nhau không cùng một ký ức, mà là ranh giới của hai tâm hồn đã chấp nhận sự thật, và sẵn sàng bước tiếp trên con đường riêng của mình. Cuộc chia tay không phải là kết thúc mà là một khởi đầu mới cho cả hai, dù đầy nuối tiếc.

***

Quán cà phê "Ký Ức Đọng" lúc này chìm sâu vào một khoảng lặng đặc quánh, nặng trĩu hơn cả màn đêm đang bao phủ bên ngoài. Lời tuyên bố của Lâm An vẫn còn vang vọng đâu đó trong không khí, như một tiếng chuông báo hiệu cho một sự thật không thể chối bỏ. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, dáng người cao ráo, điềm đạm thường ngày giờ đây lại toát lên một vẻ mệt mỏi cùng cực. Đôi mắt sâu của anh, vốn ít khi biểu lộ cảm xúc rõ ràng, giờ đây ẩn chứa một sự bàng hoàng, một nỗi đau âm ỉ đang giằng xé bên trong. Anh nhìn Lâm An, nhìn vào đôi mắt to tròn, long lanh của cô, nơi mà anh vừa chứng kiến một giọt nước mắt lăn dài – giọt nước mắt của sự thanh lọc, của sự bình yên.

Khoảng cách giữa hai chiếc bàn cà phê, vốn dĩ không quá xa, giờ đây dường như lại rộng lớn hơn bao giờ hết, tựa như một vực thẳm ngăn cách hai thế giới, hai phiên bản ký ức. Hoàng Minh đưa bàn tay phải xuống dưới gầm bàn, siết chặt lấy bàn tay trái, những ngón tay anh đan vào nhau đến trắng bệch. Cảm giác lạnh lẽo của không khí cuối thu dường như thấm sâu vào da thịt, làm tăng thêm sự tê tái trong lòng. Tiếng nhạc Jazz du dương, vốn là một phần quen thuộc của quán, giờ đây lại trở thành một bản nhạc buồn, từng nốt nhạc như gõ vào trái tim anh, nhắc nhở anh về những gì đã mất đi, về những gì không thể nào tìm lại được. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng cùng hương hoa nhài từ chậu cây nhỏ góc quán, những mùi hương quen thuộc ấy, từng gợi lên bao kỷ niệm ấm áp, giờ đây chỉ còn là dấu vết của một quá khứ xa vời, một quá khứ mà mỗi người lại lưu giữ theo một cách hoàn toàn khác biệt.

Lâm An khẽ nhắm mắt lại, một cử chỉ rất nhẹ, gần như vô thức. Khi cô mở mắt ra, ánh nhìn của cô đã bình thản hơn, dường như đã tìm thấy một sự an yên nào đó sau cơn bão cảm xúc. Cô không còn nhìn Hoàng Minh bằng ánh mắt chất chứa nỗi đau, hay sự mong cầu như trước. Thay vào đó, đó là một ánh nhìn của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận một cách chín chắn. Hoàng Minh nhìn thấy sự thay đổi đó trong ánh mắt cô, và điều đó càng khiến anh cảm thấy trống rỗng. Anh đã quá quen với việc cô luôn chờ đợi, luôn mong ngóng, luôn đau khổ vì những điều anh vô tình bỏ qua. Nhưng giờ đây, khi cô đã tìm thấy sự bình yên, anh lại cảm thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết.

Trong tâm trí Hoàng Minh, những lời nói của Lâm An vẫn vang vọng. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói ấy không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một phán quyết. Anh hiểu rằng, cái gọi là tình yêu, nếu không được nuôi dưỡng trên cùng một nền tảng ký ức, thì sớm muộn cũng sẽ trở thành một gánh nặng, một gông cùm. Anh nhớ lại những lần mình đã gạt đi những lời phàn nàn nhỏ nhặt của cô, những lần cô muốn anh lắng nghe về những nỗi buồn không tên. Anh đã nghĩ rằng cô quá nhạy cảm, quá đa sầu đa cảm. Anh đã nghĩ rằng những điều đó không đáng để bận tâm. Nhưng giờ đây, anh biết, mỗi lời phàn nàn, mỗi giọt nước mắt thầm lặng của cô, đều là những mảnh vỡ của ký ức, những mảnh vỡ mà anh, với bản tính lý trí và ít nói của mình, đã không thể nhìn thấy, không thể hàn gắn.

Một tiếng chuông gió khẽ rung lên ở cửa ra vào khi một luồng gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ. Âm thanh ấy, thường ngày chỉ là một điểm xuyết cho không gian quán, giờ đây lại như một lời nhắc nhở về sự vô thường của mọi thứ. Hoàng Minh cố gắng tìm kiếm trong ký ức của mình những khoảnh khắc mà anh và Lâm An từng thực sự "đồng điệu," nhưng càng cố gắng, anh càng nhận ra sự thật đau lòng: ngay cả những khoảnh khắc hạnh phúc nhất, những kỷ niệm chung mà anh trân trọng, cũng đều được cô nhìn nhận dưới một lăng kính hoàn toàn khác. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, ở bên anh, cười nói vui vẻ. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô im lặng gặm nhấm nỗi buồn. Anh đã quên mất những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa vu vơ mà anh không bao giờ thực hiện. Tất cả những điều đó, trong ký ức của anh, chỉ là những hạt bụi nhỏ nhoi, không đáng kể. Nhưng trong ký ức của cô, chúng lại là những vết sẹo sâu hoắm, những minh chứng cho sự cô đơn, cho những lần bị bỏ quên.

Hoàng Minh đưa tay lên xoa thái dương, một biểu hiện của sự mệt mỏi và đau đớn nội tâm. Anh cảm thấy một sự tiếc nuối khôn nguôi dâng trào trong lòng, không phải tiếc nuối vì mất đi cô, mà là tiếc nuối vì đã không thể "yêu cùng một ký ức" với cô. Anh đã yêu cô, đúng vậy. Tình yêu của anh là chân thật, không hề giả dối. Anh đã yêu một Lâm An của riêng anh, một cô gái dịu dàng, kiên nhẫn, luôn ở bên anh. Nhưng anh đã yêu một câu chuyện của riêng anh, một câu chuyện mà trong đó, mọi thứ đều êm đẹp, mọi sự xa cách đều là do "hết hợp," không có nước mắt, không có nỗi đau. Và điều đó, anh nhận ra, thật tàn nhẫn biết bao.

"Anh đã yêu em, đúng. Nhưng anh đã yêu một Lâm An của riêng anh, một câu chuyện của riêng anh, và điều đó thật tàn nhẫn." Lời độc thoại nội tâm ấy như một tiếng gầm gừ đau đớn trong lồng ngực Hoàng Minh. Anh nhìn Lâm An, như muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng anh nghẹn lại. Tất cả những lời biện minh, những lời xin lỗi, những lời hứa hẹn, đều trở nên vô nghĩa trước sự thật nghiệt ngã này. Anh biết, dù bây giờ anh có nói gì đi chăng nữa, thì những ký ức của cô đã được định hình, đã trở thành một phần không thể tách rời trong tâm hồn cô. Anh không thể thay đổi quá khứ, không thể xóa nhòa những nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra. Anh chỉ có thể ngồi đây, đối diện với sự thật, và chấp nhận. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trong quán đổ bóng dài trên tường, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa cô tịch, như chính tâm trạng của Hoàng Minh lúc này. Anh cảm thấy như mình đang chìm trong một đại dương của sự hối tiếc, và không có cách nào để bơi lên.

***

Lâm An vẫn giữ ánh mắt bình thản nhìn Hoàng Minh. Cô cảm nhận được sự giằng xé trong anh, sự đau đớn khi anh phải đối mặt với một sự thật mà bấy lâu nay anh vẫn vô thức phủ nhận. Vóc dáng nhỏ nhắn của cô tựa như một cây liễu mảnh mai trước gió, nhưng bên trong lại ẩn chứa một sức mạnh kiên cường, một sự bình yên đã được tôi luyện qua bao giông bão cảm xúc. Mái tóc dài mềm mại của cô, thường ngày vẫn tạo vẻ dịu dàng, giờ đây lại như một tấm màn che chắn cho những suy nghĩ sâu kín trong cô. Cô không còn cảm thấy tức giận hay oán trách Hoàng Minh nữa. Những cảm xúc đó, sau bao năm tháng, đã dần được gột rửa, thay vào đó là sự đồng cảm sâu sắc. Cô hiểu rằng Hoàng Minh cũng đang đau, và việc nhận ra sự thật này là một gánh nặng lớn đối với anh, một sự thức tỉnh muộn màng nhưng không kém phần tàn khốc.

Quán cà phê đã gần đến giờ đóng cửa. Tiếng ly tách xa xăm từ quầy bar, tiếng chân người phục vụ đi lại nhẹ nhàng, tất cả đều hòa vào không khí tĩnh lặng, tạo nên một bức tranh buồn nhưng chân thực về khoảnh khắc chia ly. Lâm An nhớ lại những đêm cô đã khóc một mình, những lần cô cảm thấy cô đơn tột cùng dù đang ở trong một mối quan hệ. Những ký ức ấy, giờ đây không còn khiến cô quặn thắt. Chúng đã trở thành một phần của quá khứ, một phần của con người cô hiện tại. Cô đã phải tự mình vượt qua những nỗi đau ấy, tự mình tìm cách hàn gắn những vết thương. Và chính quá trình ấy đã giúp cô trưởng thành, giúp cô tìm thấy sự bình yên nội tại.

Cô nhìn Hoàng Minh, trong ánh mắt cô không còn sự mong cầu, không còn những ước vọng hão huyền về một mối quan hệ có thể được hàn gắn. Chỉ có sự bình thản của một người đã chấp nhận số phận, chấp nhận sự thật nghiệt ngã rằng tình yêu của họ, dù chân thật đến mấy, cũng không thể vượt qua bức tường của những ký ức khác biệt. Cô hiểu, buông bỏ không phải là hết yêu, mà là một hành động của tình yêu, của sự giải thoát cho cả hai khỏi một gánh nặng không thể vác nổi.

"Không phải là hết yêu, mà là yêu sai cách, hoặc yêu trong hai thế giới khác nhau. Và giờ, khi đã thấu hiểu, chúng ta phải buông tay để tự do." Lời độc thoại nội tâm ấy vang lên trong tâm trí Lâm An, như một lời khẳng định cho quyết định mà cô đã đưa ra từ lâu, một quyết định mà Hoàng Minh giờ đây mới thực sự thấu hiểu. Cô đã sống với sự thật này trong suốt ba năm qua, và giờ đây, khi nó được cả hai cùng chấp nhận, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng, một sự nhẹ nhõm đau đớn.

Lâm An khẽ gật đầu một cách vô thức, như tự xác nhận lại quyết định của mình một lần nữa. Một cơn gió lạnh thổi qua khung cửa sổ đang hé mở, mang theo mùi ẩm của đêm và hương đất sau cơn mưa, khiến cô rùng mình nhẹ. Cô đưa tay ra, không phải để nắm lấy bàn tay đang siết chặt dưới gầm bàn của Hoàng Minh, mà chỉ để đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, nơi từng chứng kiến biết bao câu chuyện, biết bao kỷ niệm của họ. Cử chỉ nhỏ ấy không hề có bất kỳ sự níu kéo nào, không một chút oán trách. Đó là một cử chỉ của sự thấu hiểu và chia sẻ nỗi buồn, một lời từ biệt không lời, một sự chấp nhận rằng con đường của họ, từ nay, sẽ rẽ sang hai hướng khác biệt.

Trong ánh mắt cô, Hoàng Minh thấy được sự bình yên, thấy được sự thanh thản. Anh nhận ra rằng, cô đã tha thứ cho anh, không phải bằng lời nói, mà bằng sự chấp nhận này. Sự chấp nhận ấy không hề dễ dàng, nó là kết quả của một hành trình dài đầy nước mắt và cô đơn. Và giờ đây, khi anh cuối cùng cũng có thể nhìn thấy sự thật, anh cảm thấy một sự hối tiếc sâu sắc dâng trào. Anh ước, giá như anh đã biết được ký ức của cô sớm hơn, giá như anh đã hiểu được những nỗi đau mà cô đã trải qua. Nhưng tất cả đã quá muộn.

Khoảng lặng giữa họ lại kéo dài, nhưng giờ đây nó không còn là khoảng lặng của sự bàng hoàng hay đau đớn tột cùng. Đó là một khoảng lặng của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận. Cả hai cùng cảm thấy một gánh nặng được trút bỏ, dù trái tim vẫn quặn thắt vì những gì đã mất. Không còn sự tranh cãi, không còn sự giằng xé. Chỉ còn lại sự đồng điệu trong nỗi buồn, trong sự tiếc nuối cho một tình yêu đã từng rất thật, nhưng lại không thể tồn tại trên hai phiên bản ký ức khác biệt. Cuộc chia tay không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai, một khởi đầu trên con đường riêng của mỗi người, dù vẫn còn vương vấn nỗi buồn và sự tiếc nuối khôn nguôi. Ánh mắt Lâm An hướng về phía cửa, nơi ánh đèn đường mờ ảo hắt vào, gợi lên một sự bình yên sắp đến, một sự tự do mà cả hai đều xứng đáng có được.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free