Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 447: Sự Thật Không Thể Sống Cùng: Ký Ức Đôi Đường
Khoảnh khắc tĩnh lặng đó không phải là sự kết thúc, mà là một cánh cửa mở ra một sự thật còn trần trụi hơn. Hoàng Minh nhìn Lâm An, nhìn sâu vào đôi mắt đã từng chứa đựng cả thế giới của anh, và giờ đây, anh chỉ thấy một sự thanh thản đến lạ lùng, một nỗi buồn đã được gột rửa bằng thời gian và sự chấp nhận. Ánh mắt cô không còn sự oán trách, không còn sự chờ đợi, chỉ còn lại sự thấu hiểu cho một trái tim đang vật lộn. Tách cà phê trên bàn đã nguội lạnh từ lâu, như chính mối tình của họ, từng nồng ấm mà nay chỉ còn lại dư vị đắng chát của kỷ niệm. Không gian quán Ký Ức Đọng, với những bức tường vàng bong tróc nhẹ, những khung cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc, và tiếng nhạc Jazz/Blue du dương, giờ đây không còn là nơi che chở cho những hồi ức, mà trở thành một sàn diễn khốc liệt cho sự phơi bày của chúng.
Hoàng Minh cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, như có hàng ngàn tảng đá đè nén. Anh siết chặt bàn tay đặt dưới gầm bàn, những khớp ngón tay trắng bệch. Dưới lớp vỏ bọc điềm tĩnh thường ngày, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào dữ dội. Anh đã cố gắng, thật sự cố gắng tìm kiếm, đào bới trong từng ngóc ngách của ký ức mình, tìm một sợi dây, một điểm giao thoa có thể bắc cầu giữa hai phiên bản câu chuyện. Anh đã lật lại từng kỷ niệm, từng buổi hẹn hò, từng lời nói, từng cử chỉ, cố gắng đặt mình vào vị trí của Lâm An, để cảm nhận nỗi đau mà cô đã trải qua. Nhưng càng tìm, anh càng nhận ra một sự thật nghiệt ngã: những gì anh nhớ là bình yên, là những ngày tháng êm đềm trôi, thì trong ký ức của cô lại là sự cô đơn, là những lần chờ đợi vô vọng. Những gì anh coi là nhỏ nhặt, không đáng để tâm, thì lại là những vết cứa sâu sắc trong tâm hồn cô.
Mùi cà phê rang xay nồng nàn trong quán, mùi gỗ cũ mốc thếch, thoảng hương hoa nhài từ ban công, và cả mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoài niệm. Nhưng bản giao hưởng ấy giờ đây lại trở thành một điệu buồn, một lời ru cho những ký ức đã chết. Hoàng Minh nhớ những lúc anh mải mê với công việc, với những deadline, với những cuộc họp kéo dài đến khuya. Anh nhớ anh đã nghĩ rằng cô hiểu, rằng cô độc lập, rằng cô không cần anh phải luôn kề bên. Anh đã nghĩ sự im lặng của cô là sự đồng thuận, là sự thấu hiểu. Nhưng giờ đây, những lời Lâm An nói – về những tin nhắn không hồi đáp, về những lần chờ đợi dưới mưa, về những lời hứa không thành hiện thực – cứ như những mũi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào cái vỏ bọc “lý trí” mà anh đã tự xây dựng cho mình.
Anh nhắm mắt lại trong một tích tắc, cố gắng xua đi những hình ảnh đó. Khi mở ra, ánh mắt anh vẫn hướng về Lâm An, nhưng giờ đây là một cái nhìn đầy sự tự vấn và hối hận. Cô ấy đã ở đó, ngay trước mặt anh, thanh thoát và nhỏ nhắn như ngày nào, nhưng lại mang trong mình một sức nặng của những trải nghiệm mà anh chưa bao giờ hay biết. Anh thấy Lâm An khẽ thở dài, một cái thở dài rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc. Đó là tiếng thở dài của sự chấp nhận, của sự buông bỏ một gánh nặng đã đeo đẳng cô quá lâu, dù cô không hề hay biết sự tồn tại của nó trong anh.
Hoàng Minh tự hỏi, liệu có bao giờ anh thực sự nhìn thấy cô chưa? Hay anh chỉ luôn nhìn thấy một phiên bản của cô, được tạo ra từ những định kiến và mong muốn của riêng anh? Anh đã yêu một hình bóng, một ý niệm về tình yêu, chứ không phải một con người bằng xương bằng thịt, với những cảm xúc và ký ức riêng biệt. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên cạnh anh, nhưng lại quên mất những lúc cô chờ đợi, cô rơi nước mắt một mình. Sự thật này quá tàn nhẫn, quá khắc nghiệt. Nó không chỉ xé toạc bức màn lãng mạn về mối tình của họ mà còn nghiền nát cả sự tự tin của anh vào khả năng yêu thương và thấu hiểu người khác.
Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trong quán bắt đầu lung linh hơn, như những đốm lửa nhỏ nhảy múa trong bóng tối đang dần bao trùm. Cái se lạnh của tiết trời Hà Nội cuối thu như len lỏi qua từng khe cửa, chạm vào da thịt, khiến Hoàng Minh rùng mình. Anh cảm thấy một sự cô độc đến tột cùng, không phải vì không có ai bên cạnh, mà vì nhận ra mình đã luôn cô độc trong chính ký ức của mình. Anh đã sống một cuộc đời, yêu một tình yêu, mà không hề biết rằng người phụ nữ anh yêu đang sống một cuộc đời khác, yêu một tình yêu khác, hoàn toàn song song và không giao cắt.
Lâm An khẽ nâng tách trà đã nguội lên, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt cô vẫn dán vào anh. Cô không nói gì, nhưng sự hiện diện của cô, sự điềm tĩnh của cô, đã là một lời an ủi, cũng là một lời khẳng định. Cô hiểu anh đang trải qua điều gì. Cô đã từng ở đó, ở cái hố sâu của sự nhận thức và hối tiếc đó. Cô đã từng vật lộn với những câu hỏi “Tại sao?” và “Giá như…” không lời giải đáp. Nhưng cô đã vượt qua. Và giờ đây, cô ngồi đó, như một minh chứng sống cho thấy có một con đường để bước tiếp, dù con đường ấy đầy rẫy những mảnh vỡ của quá khứ.
Hoàng Minh cúi đầu, mái tóc cắt gọn gàng che đi một phần khuôn mặt góc cạnh của anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê, mùi gỗ cũ, và cả mùi của sự nuối tiếc đang quẩn quanh trong không khí. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt một lần nữa chạm vào Lâm An. Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, giờ đây không còn sự bối rối hay giằng xé, mà là một sự rõ ràng đến đau đớn. Anh đã tìm thấy điều anh cần tìm: một sự thật không thể chối cãi. Anh đã chấp nhận rằng hai câu chuyện của họ là hoàn toàn riêng biệt, không thể nào hòa làm một. Và chính sự chấp nhận đó, dù đầy nỗi đau, lại mang đến một cảm giác giải thoát kỳ lạ.
Lâm An, với đôi mắt to tròn, long lanh, đón lấy ánh nhìn của anh. Cô thấy rõ sự chuyển biến trong anh, thấy sự đầu hàng của lý trí trước sự thật phũ phàng. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn, một nụ cười thấu hiểu. Nó không phải là nụ cười của sự chiến thắng, mà là của sự đồng cảm. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, như một lời đáp không lời cho những suy nghĩ trong lòng Hoàng Minh, một lời xác nhận cho tất cả những gì anh đang cảm nhận. Bàn tay cô vẫn đặt trên mặt bàn gỗ, không phải để nắm lấy tay anh, mà như một ranh giới vô hình, một lời nhắc nhở về khoảng cách không thể xóa nhòa giữa hai dòng ký ức.
Ánh mắt Hoàng Minh và Lâm An giao nhau trong một khoảnh khắc kéo dài như vô tận. Không gian xung quanh dường như ngưng đọng lại, tiếng nhạc Jazz nhỏ dần, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng cũng biến mất. Trong ánh mắt nhau, họ không còn thấy sự tranh cãi hay hiểu lầm, mà là một sự phản chiếu chân thực của hai câu chuyện, hai cuộc đời, hai ký ức không thể nào hòa làm một. Một sự rõ ràng đau đớn ập đến, không thể chối cãi, không thể trốn tránh, nhưng đồng thời lại mang đến một sự bình yên kỳ lạ.
Cái se lạnh của tiết trời Hà Nội cuối thu dường như càng thấm sâu hơn, nhưng không khí trong quán lại trở nên ấm áp một cách kỳ lạ, một sự ấm áp của sự thấu hiểu và chấp nhận. Hoàng Minh nhìn sâu vào đôi mắt Lâm An, và trong khoảnh khắc đó, anh thấy được toàn bộ quãng đường mà cô đã đi qua, từ những lần chờ đợi vô vọng đến sự thanh thản hiện tại. Anh hiểu rằng cô đã đi trước anh một bước rất xa trên con đường chấp nhận sự thật này.
Lâm An khẽ hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô phập phồng nhẹ nhàng dưới lớp áo blouse màu pastel. Giọng cô nhẹ như một làn gió thoảng qua, nhưng lại mang một sức nặng của hàng ngàn kỷ niệm, của hàng ngàn cảm xúc đã được chắt lọc qua thời gian. Cô không nhìn đi đâu khác, đôi mắt cô vẫn dán chặt vào Hoàng Minh, như muốn truyền tải trọn vẹn sự thật mà cô đã mang trong mình bấy lâu.
"Hoàng Minh," cô khẽ gọi tên anh, âm điệu trầm buồn nhưng không hề yếu đuối. "Anh biết không..."
Hoàng Minh không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô tiếp tục. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, chờ đợi điều mà anh biết sắp sửa được nói ra, điều mà anh đã tự mình cảm nhận được trong sâu thẳm tâm hồn.
Lâm An nhìn thẳng vào mắt anh, từng lời nói thoát ra khỏi môi cô một cách chậm rãi, rõ ràng, như những viên ngọc trai rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa khắp không gian:
"Chúng ta không yêu cùng một ký ức..."
Giọng cô dừng lại, để lại một khoảng lặng ngắn ngủi, nhưng khoảng lặng ấy lại chứa đựng cả một vũ trụ cảm xúc. Hoàng Minh cảm thấy như thời gian ngừng lại, như cả thế giới bên ngoài đã biến mất, chỉ còn lại anh và cô, và những lời nói đang lơ lửng trong không trung. Anh nhìn cô, ánh mắt anh đong đầy nỗi đau, nhưng cũng là sự thấu hiểu. Anh gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng trĩu.
Và rồi, Lâm An tiếp lời, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại mang sức mạnh của một lời tuyên án định mệnh, một sự thật không thể chối cãi:
"...thì cũng không thể sống cùng một hiện tại."
Lời nói đó như một tiếng chuông ngân vang trong tâm trí Hoàng Minh, phá tan mọi ảo ảnh, mọi sự chối bỏ còn sót lại. Anh không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên khóe mi, thấm vào thái dương. Đó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự chấp nhận hoàn toàn, của sự giải thoát sau một cuộc vật lộn nội tâm kéo dài. Anh đã tìm thấy câu trả lời, một câu trả lời đau đớn nhưng lại mang đến sự rõ ràng. Anh đã hiểu.
Khi Hoàng Minh mở mắt ra, anh thấy một giọt nước mắt khác đang lăn dài trên má Lâm An. Giọt nước mắt của cô không còn là sự đau khổ hay oán giận, mà là của sự thanh lọc, của sự bình yên khi cuối cùng sự thật đã được phơi bày một cách trọn vẹn, và được cả hai cùng chấp nhận. Cô mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng thanh thản, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ khỏi đôi vai cô.
Hoàng Minh khẽ gật đầu, một cái gật đầu đồng thuận, không lời. Trong khoảnh khắc đó, cả hai cảm thấy một gánh nặng được trút bỏ, dù trái tim vẫn quặn thắt vì những gì đã mất. Không còn sự tranh cãi, không còn sự giằng xé, chỉ còn lại sự thấu hiểu đồng điệu trong nỗi buồn. Họ đã cùng nhau đi đến một kết luận không thể tránh khỏi, một kết thúc cho một chương, không phải bằng sự oán trách hay hối tiếc tột cùng, mà bằng sự chấp nhận và buông bỏ.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Những ánh đèn đường lung linh như những vì sao trên mặt đất, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên con đường ướt át sau cơn mưa. Tiếng nhạc Jazz trong quán dường như cũng trầm lắng hơn, như một bản nhạc nền cho khoảnh khắc chia ly đầy tri���t lý này. Hoàng Minh và Lâm An vẫn ngồi đối diện nhau, giữa họ là khoảng lặng sâu thẳm của sự thấu hiểu. Khoảng cách ấy không còn là sự xa cách của hai người yêu nhau không cùng một ký ức, mà là ranh giới của hai tâm hồn đã chấp nhận sự thật, và sẵn sàng bước tiếp trên con đường riêng của mình. Cuộc chia tay không phải là kết thúc mà là một khởi đầu mới cho cả hai, dù đầy nuối tiếc.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.