Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 446: Vết Nứt Vô Hình: Khi Ký Ức Không Tìm Thấy Nhau

Lời nói của Lâm An vang vọng trong không gian quán Ký Ức Đọng, không phải như một lời buộc tội, mà như một sự xác tín đến từ một thực tại mà Hoàng Minh vừa mới chạm vào. Đó là một sự thật nghiệt ngã, không thể chối cãi, nặng nề hơn bất kỳ lời oán trách nào. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, vai hơi chùng xuống, tấm lưng rộng lớn của anh dường như đang gánh chịu một sức nặng vô hình. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao trong quán đã không còn vẻ ấm cúng như lúc ban đầu, giờ đây nó như một vầng hào quang mong manh, cố gắng xua đi bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn anh.

Anh cúi đầu, miết nhẹ ngón tay trỏ lên vành cốc cà phê đã nguội ngắt. Lòng bàn tay anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của gốm sứ, một cảm giác đối lập hoàn toàn với ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lồng ngực. Đó là ngọn lửa của sự tiếc nuối, của hối hận, và một nỗi đau thấu tận xương tủy mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt. Từng mảnh ký ức vụn vỡ lướt qua tâm trí Hoàng Minh, nhanh như những thước phim quay chậm. Anh nhớ về buổi hẹn hò đầu tiên, Lâm An e ấp trong chiếc váy trắng, nụ cười rạng rỡ như nắng mai. Anh nhớ những buổi tối cùng nhau đi dạo trên con đường quen thuộc, những lần anh nắm tay cô thật chặt, nghĩ rằng mình đang che chở cho cả thế giới của cô. Anh nhớ cả những lần Lâm An dựa vào vai anh, những lời thì thầm ngọt ngào mà anh cho là hạnh phúc vĩnh cửu.

Nhưng giờ đây, mỗi hình ảnh ấy lại mang một màu sắc khác. Nụ cười của Lâm An trong ký ức anh, giờ anh tự hỏi, liệu có phải là nụ cười gượng gạo che giấu một nỗi buồn nào đó không? Con đường quen thuộc, liệu có phải cô đã từng bước đi trong cô đơn, dù tay anh vẫn nắm? Những lời thì thầm ngọt ngào, có lẽ chỉ là sự cố gắng níu giữ một điều gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay? Hoàng Minh cảm thấy như mình đang xem lại một bộ phim cũ, nhưng với một lời bình luận hoàn toàn mới, phơi bày những chi tiết mà anh đã hoàn toàn bỏ qua. Anh đã yêu một Lâm An bình yên, hạnh phúc, một Lâm An chỉ tồn tại trong phiên bản ký ức của riêng anh. Phiên bản đó đã từng là niềm an ủi, là lẽ sống, là sự tự hào của anh. Giờ đây, nó sụp đổ, tan tành như những hạt cát giữa lòng bàn tay.

Tiếng nhạc Jazz vẫn đều đều vang lên, từng nốt trầm bổng như những giọt nước mắt rơi chậm rãi. Anh ngửi thấy mùi cà phê rang xay quen thuộc, trộn lẫn với mùi gỗ cũ của quán và thoang thoảng hương hoa nhài từ ban công gần đó, tạo nên một bản giao hưởng của ký ức và hiện tại. Tất cả những mùi hương ấy từng là một phần của "chúng ta" trong tâm trí anh, nhưng giờ đây, chúng lại trở thành những nhân chứng câm lặng cho sự chia cắt. Anh cảm nhận được cái se lạnh của tiết trời Hà Nội luồn qua khung cửa sổ lá sách, luồn vào tận sâu trong lồng ngực, nơi trái tim anh đang thắt lại. Một nỗi dằn vặt cuối cùng trỗi dậy: Liệu có một lối thoát nào không? Một cách nào đó để hàn gắn lại những mảnh vỡ, để hai dòng ký ức có thể hòa làm một?

Hoàng Minh ngước nhìn Lâm An, ánh mắt anh ẩn chứa một vẻ bất lực tột cùng. Đôi mắt sâu của anh, vốn ít khi biểu lộ cảm xúc, giờ đây lại giống như hai hố đen thăm thẳm, nuốt chửng mọi hy vọng. Anh nhìn quanh quán Ký Ức Đọng, nơi từng là biểu tượng cho những kỷ niệm chung của họ. Góc bàn này, nơi họ đã từng ngồi hàng giờ nói chuyện. Chiếc ghế kia, nơi anh đã từng chứng kiến cô say sưa đọc sách. Mỗi một chi tiết nhỏ bé, quen thuộc đến tận cùng, giờ đây lại như một vết nứt, chia đôi câu chuyện của họ thành hai nửa không thể nào nối liền.

Lâm An ngồi đối diện anh, bình yên một cách lạ lùng. Cô không nói, chỉ lặng lẽ nhìn anh. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô đong đầy một nỗi buồn dịu dàng, không có chút phán xét hay oán trách nào, chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc. Cô nhìn thấy nỗi đau đang giằng xé Hoàng Minh, nhìn thấy bức tường kiên cố của anh đang sụp đổ. Cô biết, đây là một khoảnh khắc đau đớn, nhưng cũng là một khoảnh khắc cần thiết để anh có thể nhìn thấy sự thật. Cô đã trải qua nỗi đau này từ rất lâu rồi, đã tự mình đối diện và chấp nhận nó. Giờ đây, cô chỉ đơn thuần là một người đồng hành trong cơn bão nội tâm của anh. Cô vẫn giữ dáng vẻ nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại buông xõa trên vai, tạo nên một vẻ đẹp đầy u hoài giữa ánh đèn vàng. Cô không còn là Lâm An yếu đuối, chờ đợi, mà là một người phụ nữ đã tự mình đứng vững, đã tìm thấy sự bình yên trong chấp nhận.

Một tiếng thở dài rất khẽ thoát ra từ lồng ngực Hoàng Minh, gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo tất cả những gì anh đang cố gắng nuốt xuống. Đó là tiếng thở dài của sự đầu hàng, của sự buông bỏ một gánh nặng đã đeo đẳng anh quá lâu, dù anh không hề hay biết sự tồn tại của nó. Anh nhìn Lâm An, nhìn vào đôi mắt cô, và lần đầu tiên, anh thực sự nhìn thấy cô, không phải qua lăng kính ký ức của mình, mà là con người thật của cô, với tất cả những tổn thương và sự kiên cường. Anh nhận ra, sự thật mà Lâm An đã nói – rằng mỗi người họ đã sống trong câu chuyện của riêng mình – là điều không thể thay đổi. Anh đã tìm kiếm một điểm chung, nhưng điểm chung ấy chưa bao giờ tồn tại. Tất cả chỉ là ảo ảnh của một tình yêu được xây dựng trên hai nền tảng ký ức hoàn toàn khác biệt.

Hoàng hôn đã dần tắt hẳn, màn đêm mờ mịt bắt đầu buông xuống trên những mái nhà cổ kính của Hà Nội. Ánh đèn trong quán Ký Ức Đọng giờ đây sáng rõ hơn, những vệt sáng ấm áp đổ xuống mặt bàn gỗ bóng loáng, phản chiếu hình ảnh hai con người ngồi đối diện nhau, giữa họ là một khoảng lặng sâu thẳm. Khoảng lặng ấy không còn là sự chờ đợi một lời giải thích, hay một cuộc tranh cãi. Nó đã được lấp đầy bởi một sự thấu hiểu đồng điệu, một sự chấp nhận đau đớn về sự không thể.

Hoàng Minh khẽ lắc đầu, một cử chỉ chậm rãi, gần như vô thức, nhưng lại chứa đựng sức nặng của một sự đầu hàng hoàn toàn trước thực tại. Anh cảm thấy một sự nặng trĩu bao trùm lấy tâm hồn mình, nhưng lạ thay, trong cái nặng trĩu ấy lại có một chút gì đó của sự giải thoát. Như thể anh vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình đã đè nén anh suốt bao năm, một gánh nặng của những ảo tưởng, của những ký ức sai lệch mà anh đã tự vẽ nên. Nỗi đau vẫn còn đó, sự hối tiếc vẫn còn đó, nhưng không còn sự giằng xé nội tâm, không còn sự vô vọng trong việc tìm kiếm một điều không tồn tại.

Lâm An nhìn anh, đôi môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười buồn, một nụ cười chấp nhận. Nụ cười ấy không có chút chua chát hay hả hê nào, chỉ là một sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau mà anh đang trải qua. Cô đã từng ở vị trí đó, đã từng vật lộn với sự thật nghiệt ngã này. Cô hiểu rõ cảm giác khi toàn bộ thế giới quan về một mối tình sụp đổ.

"Chúng ta đã cố gắng rồi, Minh," Lâm An khẽ nói, giọng cô nhẹ như một làn gió thoảng, như thì thầm vào không gian yên tĩnh. Lời nói ấy không phải là một lời trách móc, mà là một sự xác nhận, một sự công nhận cho tất cả những nỗ lực mà cả hai đã bỏ ra, dù những nỗ lực ấy đã đi theo hai hướng hoàn toàn khác biệt. Nó là một sự thật hiển nhiên, một lời khẳng định cho một kết thúc không thể tránh khỏi.

Hoàng Minh không đáp lời. Anh chỉ nhìn cô, đôi mắt anh vẫn đong đầy nỗi buồn, nhưng giờ đây nó đã có thêm một chút bình thản. Anh thấy Lâm An khẽ đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mặt bàn gỗ. Bàn tay cô đặt đó, giữa họ, không phải để nắm lấy tay anh, mà như một ranh giới vô hình, một lời nhắc nhở về khoảng cách không thể xóa nhòa. Khoảng cách ấy không phải là sự xa cách về thể chất, mà là khoảng cách của hai tâm hồn đã sống trong hai câu chuyện khác nhau, đã yêu nhau nhưng không phải trong cùng một ký ức.

Anh từ từ chuyển ánh mắt từ Lâm An sang nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên con đường ướt át sau cơn mưa. Một vài chiếc xe máy lướt qua, tiếng động cơ lẩn khuất trong tiếng nhạc Jazz. Cảnh tượng bên ngoài vừa xa lạ vừa thân quen, giống như mối quan hệ của họ: tưởng chừng rất gần, nhưng lại hóa ra xa vời vợi.

Cả hai cùng thở dài một hơi thật sâu, gần như cùng một lúc, như thể đang trút bỏ đi gánh nặng của một mối tình không thể hàn gắn, của một quá khứ không thể thay đổi. Đó là một tiếng thở dài của sự chấp nhận, của sự buông bỏ. Khoảnh khắc tĩnh lặng này, giữa ánh đèn vàng dịu của quán cà phê và tiếng nhạc Jazz du dương, không còn là sự giằng xé, mà là sự đồng điệu trong nỗi buồn, sự thấu hiểu rằng dù đã cố gắng đến mấy, hai dòng ký ức của họ vẫn không thể hòa làm một. Và chính sự thấu hiểu đau lòng này đã dẫn họ đến một quyết định không thể tránh khỏi, một sự kết thúc cho một chương, để mở ra một khởi đầu mới, dù đầy nuối tiếc.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free