Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 445: Khoảng Trống Ký Ức, Lằn Ranh Chia Cắt
“Anh cho rằng tình yêu là một sự tĩnh lặng, là sự không có mâu thuẫn. Anh cho rằng sự im lặng là dấu hiệu của sự hài lòng. Anh cho rằng việc em không nói ra là em không có gì để nói.”
Những lời của Lâm An vẫn còn văng vẳng trong tâm trí Hoàng Minh, từng câu chữ đục khoét vào lớp vỏ bọc bình yên mà anh đã cẩn thận xây đắp cho quá khứ của mình. Anh cúi gằm mặt, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào những đường vân trên mặt bàn gỗ sờn màu, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một sự kết nối nào đó giữa những mảnh vỡ ký ức đang nhảy múa hỗn loạn trong đầu. Mùi cà phê nồng nàn dường như đặc quánh lại, bao trùm lấy anh, như một tấm màn che đi những cảm xúc hỗn độn đang trào dâng. Tiếng nhạc Jazz du dương từ chiếc máy hát cũ kỹ trong góc quán bỗng trở nên lạc điệu, mỗi nốt nhạc như một nhát dao cứa vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ của anh.
Anh đã từng nghĩ về tình yêu của họ như một dòng sông êm đềm, lặng lẽ chảy. Không sóng gió, không bão táp. Anh đã nhầm lẫn sự vắng mặt của tranh cãi với sự đồng điệu, sự im lặng với sự mãn nguyện. Anh đã đắm chìm trong phiên bản ký ức của riêng mình, một phiên bản được cắt gọt cẩn thận, loại bỏ đi những góc khuất, những vết xước, để lại một bức tranh hoàn hảo đến mức giả tạo. Anh, một người đàn ông lý trí, luôn tin vào những gì được bày tỏ rõ ràng, tin vào những giải pháp logic. Anh đã không nhận ra rằng, có những cảm xúc không cần lời nói, những nỗi đau không thể diễn tả thành câu, và sự im lặng đôi khi lại là tiếng gào thét lớn nhất. Anh đã lướt qua cuộc đời cô, lướt qua tình yêu của họ, như một người lướt qua một cuốn sách mà không đọc từng trang, chỉ nhìn lướt qua bìa và kết luận về nội dung. Và giờ đây, những lời nói của Lâm An chính là những trang sách bị anh bỏ quên, bất ngờ lật mở, phơi bày một câu chuyện hoàn toàn khác.
“Hai thực tại ấy,” giọng Lâm An dứt khoát vang lên, “đã định hình chúng ta thành hai con người khác nhau, không thể dung hòa.”
Giọt nước mắt vô thức lại lăn xuống khóe mắt anh, lần này nặng hơn, và mang theo một sự chua xót không thể tả. Giọt nước mắt ấy không chỉ là của sự hối tiếc, mà còn là của sự bất lực. Bất lực trước sự thật rằng anh không thể thay đổi quá khứ, không thể xóa đi những gì đã xảy ra, không thể hàn gắn những vết thương mà anh đã vô tình gây ra. Bất lực trước sự thật rằng, dù giờ đây anh đã hiểu, nhưng sự hiểu biết này không phải là chìa khóa để quay lại, mà là lời xác nhận cho một sự chia ly vĩnh viễn. Anh đã yêu một Lâm An của riêng anh, một Lâm An bình yên, không đòi hỏi, không giận hờn. Nhưng Lâm An ngồi trước mặt anh lại là một con người khác, một con người đã trải qua những nỗi đau mà anh không hề hay biết, một con người đã trưởng thành từ những vết sẹo mà anh vô tình tạo nên. Và hai con người ấy, hai thực tại ấy, thật sự không thể dung hòa.
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài mà Hoàng Minh cảm nhận được bằng cả trái tim mình. Cô biết, lời cô nói đã chạm đến nơi sâu nhất trong anh. Cô không muốn anh đau khổ, nhưng cô biết, đây là nỗi đau cần thiết, nỗi đau để anh thức tỉnh, để anh nhận ra những gì đã bỏ lỡ, để anh có thể thực sự buông bỏ. Cô nhìn Hoàng Minh, đôi mắt cô vẫn long lanh, nhưng giờ đây có thêm một chút xót xa. Vẻ ngoài thanh thoát, nữ tính của cô vẫn toát lên sự dịu dàng, nhưng ẩn sâu bên trong là một sức mạnh tinh thần đã được tôi luyện qua những năm tháng cô đơn và thấu hiểu.
Ánh sáng vàng dịu của quán cà phê chiếu rọi lên gương mặt cô, làm nổi bật những đường nét thanh tú. Cô đã buông bỏ quá khứ, buông bỏ những oán trách, nhưng không có nghĩa là cô đã quên đi. Cô nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Cô hiểu rằng Hoàng Minh không cố ý, anh đã yêu theo cách của anh. Nhưng cách yêu ấy, đã tạo ra hai thực tại không thể hòa làm một. Và đó là sự thật mà cả hai phải đối mặt. Mùi đất ẩm sau cơn mưa thoảng bay vào từ bên ngoài, mang theo cái se lạnh của cuối thu. Trong không gian hoài niệm của "Ký Ức Đọng", một chương mới đã khép lại, và một sự thật nghiệt ngã đã được phơi bày, chờ đợi sự chấp nhận hoàn toàn từ Hoàng Minh.
Hoàng Minh khẽ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và cảm xúc đang chen chúc trong đầu. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và mùi đất ẩm từ cơn mưa se lạnh bên ngoài. Khi anh mở mắt, ánh nhìn của anh vẫn đầy trăn trở, lạc vào khoảng không vô định. Anh đưa tay lên day day thái dương, một thói quen mỗi khi anh phải đối mặt với một vấn đề phức tạp mà lý trí không thể giải quyết ngay lập tức. Cả căn phòng dường như đang xoay chuyển quanh anh, mặc dù thực tế chỉ có những mảnh ký ức đang vỡ vụn trong tâm trí anh. Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vừa được 'lật ngược' bởi Lâm An, tìm kiếm một sợi dây liên kết, một điểm chung, một tia hy vọng mong manh rằng tất cả chỉ là một sự hiểu lầm.
Trong đầu anh, những đoạn phim quay chậm về quá khứ cứ nối tiếp nhau. Anh nhớ những buổi hẹn hò, những lần anh đưa cô về nhà, những tin nhắn chúc ngủ ngon. Trong ký ức của anh, chúng là những khoảnh khắc bình yên, ngọt ngào. Cô cười, anh cười. Cô dựa vào vai anh, anh ôm cô. Tất cả đều hoàn hảo, một tình yêu không tì vết. Nhưng giờ đây, bên cạnh mỗi khung hình ấy, một bóng ma của thực tại khác đang hiện lên. Nụ cười của cô có thực sự hạnh phúc? Hay đó là một nụ cười gượng gạo che giấu sự mệt mỏi, nỗi chờ đợi? Sự dựa dẫm ấy có phải là sự bình yên, hay là một sự tìm kiếm vô vọng chút hơi ấm từ một người đang dần xa cách? Anh đã bỏ sót điều gì? Hay là có một cách nhìn khác, một góc khuất mà anh chưa từng thấy?
Anh nhìn Lâm An, cô vẫn ngồi đó, điềm tĩnh lạ lùng, như một bức tượng được tạc từ sự thấu hiểu và chấp nhận. Đôi mắt cô không trách móc, chỉ có sự xót xa và một nỗi buồn sâu thẳm. Chính sự điềm tĩnh ấy của cô lại càng khiến anh thêm hoảng loạn. Anh ước gì cô đã trách móc, đã giận hờn, đã cho anh một cơ hội để bào chữa, để giải thích, để sửa chữa. Nhưng cô không làm vậy. Cô chỉ đơn thuần kể lại câu chuyện của cô, câu chuyện mà anh chưa từng biết đến, và đó là điều đáng sợ nhất. Nó không phải là một cuộc cãi vã, mà là một sự phơi bày trần trụi về một thực tại song song mà anh đã vô thức tạo ra. Sự vô tâm của anh, giờ đây, không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một nỗi đau thực thể, đang siết chặt lấy trái tim anh. Anh cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, như có một tảng đá đè lên, khiến mỗi nhịp thở trở nên khó khăn. Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa kính như hòa cùng nhịp đập nặng trĩu trong lồng ngực anh, mỗi giọt mưa như một giọt nước mắt vô hình đang rơi xuống trong tâm hồn anh. Không khí se lạnh từ bên ngoài tràn vào quán, len lỏi qua từng kẽ hở, ôm lấy anh bằng một cảm giác cô đơn đến tê tái. Anh nhìn đôi bàn tay mình, chúng vẫn còn nắm chặt dưới gầm bàn, những khớp xương trắng bệch, tựa như đang cố gắng giữ lại một điều gì đó đã vĩnh viễn tuột khỏi tầm với.
Anh không muốn tin. Anh muốn tìm ra một điểm giao thoa, một khoảnh khắc chung mà cả hai đều nhớ về cùng một cách, cùng một cảm xúc. Một sợi chỉ mảnh mai thôi, để chứng minh rằng tình yêu của họ, ít nhất trong một khoảnh khắc nào đó, đã thực sự là của *hai người*. Anh nhớ lại những món quà anh từng tặng cô, những lời anh từng nói, những cử chỉ anh từng làm. Anh đã từng nghĩ mình chu đáo, tận tâm. Nhưng liệu cô có nghĩ như vậy không? Câu hỏi đó, như một mũi kim sắc nhọn, đâm xuyên qua từng lớp ký ức được bảo vệ cẩn thận của anh.
Anh hít một hơi run rẩy, rồi cất tiếng, giọng anh trầm khẽ, mang theo chút hy vọng mong manh, một chút tuyệt vọng muốn bám víu vào một điều gì đó cụ thể.
“Anh nhớ có lần, anh đã mua chiếc đồng hồ đó cho em vào sinh nhật, anh đã nghĩ rằng em rất thích,” Hoàng Minh nói, cố gắng giữ giọng mình không run rẩy. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt đầy thăm dò, tìm kiếm một dấu hiệu của sự đồng điệu. Đó là một chiếc đồng hồ đeo tay nhỏ nhắn, mặt số màu bạc, dây da màu nâu sẫm, anh đã tốn không ít công sức để tìm kiếm nó, nghĩ rằng nó sẽ hợp với cổ tay mảnh mai của cô. Anh đã nghĩ đó là một món quà ý nghĩa, thể hiện sự quan tâm của anh. "Anh đã... cố gắng chọn nó rất kỹ lưỡng."
Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn, ánh mắt cô vẫn điềm tĩnh nhìn anh, nhưng dường như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc mà anh đang cố gắng duy trì. Cô không giận dữ, không trách móc, chỉ có sự thấu hiểu đến đau lòng.
“Em nhớ chứ,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua, nhưng lại mang một sức nặng không tưởng. “Đó là sau một tuần anh không trả lời tin nhắn của em, em đã nghĩ anh quên mất sinh nhật rồi.”
Lời nói của Lâm An như một dòng điện chạy dọc sống lưng Hoàng Minh. Anh cứng người lại. Một tuần không trả lời tin nhắn? Anh đã quên mất chi tiết đó. Trong ký ức của anh, anh chỉ nhớ mình đã bận rộn với công việc, rồi đột nhiên nhớ ra sinh nhật cô, và vội vàng đi tìm quà. Anh đã bỏ qua cái khoảng trống một tuần ấy, xem nó như một sự cố nhỏ, không đáng kể. Nhưng với cô, đó là cả một tuần của sự lo lắng, của cảm giác bị bỏ rơi, của nỗi sợ hãi bị lãng quên.
“Khi anh đưa nó, em đã rất vui,” Lâm An tiếp tục, ánh mắt cô nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng lại khoảnh khắc ấy, nhưng không phải bằng sự ngọt ngào. “Nhưng niềm vui đó lẫn với một chút... cảm giác được bù đắp. Em đã tự mình mang nó đi khắc tên, vì anh nói anh bận quá.”
Hoàng Minh như bị đánh một đòn chí mạng. Cảm giác được bù đắp. Tự mình mang đi khắc tên. Anh đã nhớ rằng cô rất vui khi nhận quà, anh đã nghĩ cô trân trọng nó. Anh đã nghĩ mình đã hoàn thành trách nhiệm của một người bạn trai. Nhưng anh lại quên mất rằng, cô đã phải tự mình hoàn thiện cái ý nghĩa mà lẽ ra anh phải làm. Anh đã quên mất rằng, niềm vui của cô không phải là niềm vui trọn vẹn, mà là sự trộn lẫn giữa hạnh phúc và nỗi cô đơn, giữa tình yêu và sự tổn thương. Cái đồng hồ ấy, trong ký ức của anh, là biểu tượng của sự quan tâm. Trong ký ức của cô, nó là minh chứng cho sự thiếu vắng của anh, và sự tự lập đau đớn của cô.
Anh cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt dưới gầm bàn, đến mức những khớp xương trắng bệch. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn cháy bỏng lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã từng nghĩ mình đã làm đủ, đã cố gắng. Nhưng những gì anh cho là cố gắng, trong mắt cô, lại là những khoảng trống, những vết rách. Ngay cả một kỷ vật cụ thể, một món quà mà anh đã tốn công sức chọn lựa, cũng mang hai ý nghĩa hoàn toàn khác biệt, phản ánh hai thực tại cảm xúc đối lập. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Anh nhớ những gì anh đã *làm*, nhưng quên mất những gì cô đã *cảm nhận* về những hành động ấy.
Lâm An nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà đã nguội, cái lạnh buốt của nước trà như thấm vào đầu ngón tay cô. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, trộn lẫn với mùi cà phê, tạo nên một không gian vừa hoài niệm vừa u hoài. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn tí tách rơi, tạo thành những gợn sóng nhỏ trên vũng nước đọng. Ánh mắt cô không còn sự xót xa như lúc nãy, mà là một sự bình thản đến lạ. Cô đã chấp nhận sự thật này từ lâu rồi. Cô biết Hoàng Minh không cố ý gây tổn thương, nhưng sự vô tâm của anh, sự khác biệt trong cách anh cảm nhận và ghi nhớ, đã định hình nên một mối tình mà chỉ một mình cô chiến đấu. Cô nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Cô hiểu rằng anh đã cố gắng theo cách của anh, nhưng đó không phải là cách mà cô cần, và càng không phải là cách mà cô đã ghi nhớ.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh không còn sự bối rối hay hy vọng, mà thay vào đó là một sự chấp nhận đau đớn, một nỗi buồn sâu thẳm. Anh đã cố gắng tìm kiếm, đã lật tung từng ngóc ngách ký ức của mình, đã bám víu vào từng sợi tơ mong manh của sự đồng điệu. Nhưng mỗi lần anh đưa ra một "bằng chứng" về tình yêu của mình, Lâm An lại nhẹ nhàng, nhưng kiên quyết, phơi bày một khía cạnh khác, một cảm xúc khác, một thực tại khác của cùng một sự kiện. Giống như hai người đang nhìn vào cùng một bức tranh, nhưng mỗi người lại thấy một màu sắc, một chi tiết, một ý nghĩa hoàn toàn đối lập. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một bức tường vô hình, cao ngất, ngăn cách anh với cô, với phiên bản ký ức của cô. Bức tường ấy không được xây bằng gạch đá, mà bằng những cảm xúc bị bỏ quên, những lời hứa không thành hiện thực, những giọt nước mắt vô vọng.
Hoàng Minh muốn nói thêm điều gì đó, muốn tìm thêm một ví dụ, một kỷ niệm khác, nhưng cổ họng anh nghẹn ứ. Anh nhận ra sự vô vọng trong cuộc tìm kiếm của mình. Mỗi câu chuyện của anh, dù xuất phát từ ý định tốt, dù anh đã từng nghĩ nó thật ý nghĩa, đều mang một ý nghĩa hoàn toàn khác trong ký ức của Lâm An. Anh thấy rõ khoảng cách không thể lấp đầy giữa hai tâm hồn, hai thực tại đã tồn tại song song, không hề chạm nhau theo cách anh từng nghĩ. Anh đã yêu một Lâm An bình yên, hạnh phúc, nhưng Lâm An ấy chỉ tồn tại trong ký ức của anh. Lâm An ngồi trước mặt anh, là một người phụ nữ mạnh mẽ, đã trải qua những nỗi đau, đã tự mình đứng vững, và đã chấp nhận sự thật rằng tình yêu của họ là hai câu chuyện khác biệt.
Ánh sáng vàng dịu trong quán cà phê dần chuyển sang màu hoàng hôn, nhuộm một màu cam đỏ lên những khung cửa sổ lá sách gỗ. Mưa đã ngớt, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và se lạnh. Tiếng nhạc Jazz vẫn đều đều vang lên, nhưng giờ đây nó không còn lạc điệu nữa, mà như một bản nhạc nền buồn bã cho sự thật nghiệt ngã đang phơi bày.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, giọng anh khản đặc, như thể vừa trải qua một trận ốm nặng. Anh nhìn thẳng vào mắt Lâm An, không còn tìm kiếm sự đồng điệu, mà là sự chấp nhận.
“Anh... anh không thể tìm thấy nó, An à. Cái... cái điểm chung mà anh từng nghĩ là có.”
Lâm An nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định, như một người đã nhìn thấy tất cả và chấp nhận tất cả. Cô khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sức nặng của cả một quãng đường dài.
“Vì nó chưa từng tồn tại, Minh à. Mỗi người chúng ta đã sống trong câu chuyện của riêng mình.”
Lời nói của Lâm An như một tiếng chuông báo hiệu cho sự kết thúc. Hoàng Minh cảm thấy một cái gì đó trong lồng ngực mình sụp đổ, tan vỡ. Anh đã cố gắng bám víu vào những mảnh vỡ của quá khứ, cố gắng hàn gắn một bức tranh đã vỡ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, không có gì để hàn gắn. Đó là hai bức tranh khác nhau, được vẽ bởi hai người khác nhau, với hai gam màu cảm xúc hoàn toàn đối lập.
Anh gật đầu chậm rãi, một cái gật đầu nặng nề, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng vô hình nhưng cũng vừa mất đi một phần quan trọng của chính mình. Sự chấp nhận ấy không hề dễ dàng, nó đi kèm với nỗi đau tột cùng của sự hối tiếc, của sự bất lực. Anh đã yêu cô, anh đã nghĩ rằng mình đã yêu cô trọn vẹn, nhưng giờ đây anh nhận ra, anh chỉ yêu một phiên bản của cô, một phiên bản được tạo ra từ ký ức của riêng anh. Và Lâm An, cô cũng đã yêu anh, nhưng theo cách của cô, với những nỗi đau và hy vọng mà anh chưa từng biết đến. Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau.
Nỗi buồn sâu thẳm hằn rõ trong ánh mắt Hoàng Minh. Anh biết, sự thật này sẽ ám ảnh anh suốt phần đời còn lại. Một sự tiếc nuối không thể gọi thành tên, một sự hối hận không thể bù đắp. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã vô tình gây ra quá nhiều tổn thương. Giờ đây, khi anh đã hiểu, mọi thứ đã quá muộn.
Lâm An khẽ thở dài, nhưng lần này là một tiếng thở dài của sự nhẹ nhõm, của sự bình yên sau cơn bão. Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này, khoảnh khắc Hoàng Minh thực sự đối diện và chấp nhận sự thật. Cô biết rằng, đây là bước đầu tiên để cả hai có thể thực sự buông bỏ. Cô nhìn anh, đôi mắt cô vẫn đong đầy nỗi buồn, nhưng không còn sự nặng nề của quá khứ. Cô đã sẵn sàng.
Trong không gian quán "Ký Ức Đọng" tĩnh lặng, dưới ánh đèn vàng dịu của buổi hoàng hôn, hai con người ngồi đối diện nhau, giữa họ là một khoảng trống vô hình, được lấp đầy bởi những ký ức đối lập. Khoảng trống ấy, chính là lằn ranh chia cắt hai thực tại, hai câu chuyện tình yêu mà họ đã sống. Hoàng Minh đã tìm kiếm một điểm giao thoa, nhưng cuối cùng, anh chỉ tìm thấy sự thật nghiệt ngã rằng hai dòng sông ký ức của họ, dù từng chảy song song, nhưng chưa bao giờ thực sự hòa làm một. Và đây, chính là lúc anh phải học cách chấp nhận sự thật đó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.