Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 444: Hai Thực Tại, Một Giọt Nước Mắt
Hoàng Minh vẫn nhắm nghiền mắt, một giọt nước mắt nóng hổi vừa lăn dài trên má anh, để lại một vệt ẩm ướt trên làn da se lạnh. Anh không còn cảm thấy xấu hổ hay yếu đuối, chỉ còn lại một sự trống rỗng mênh mông, như thể một phần nào đó trong anh vừa sụp đổ, nhường chỗ cho một chân lý đau đớn nhưng không thể chối cãi. Anh đã từng nghĩ rằng mình hiểu Lâm An, hiểu tình yêu của họ. Nhưng hóa ra, anh chỉ hiểu một phiên bản méo mó, được tô vẽ bằng sự vô tâm và lý trí khô khan của chính mình. Những lời của cô, về “hai câu chuyện khác nhau”, cứ vang vọng trong đầu anh, dội lại như tiếng chuông nhà thờ vọng về từ một quá khứ xa xăm, báo hiệu một sự kết thúc không thể tránh khỏi.
Bầu không khí trong quán cà phê "Ký Ức Đọng" vẫn yên bình đến nao lòng, như thể thời gian đã dừng lại để chứng kiến khoảnh khắc khai mở này. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng, du dương, nhưng giờ đây mỗi nốt nhạc như thấm đẫm nỗi buồn, như một lời thì thầm về những gì đã mất. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy pha chế, tiếng gió khe khẽ luồn qua tán lá cây khế cổ thụ trước hiên, tất cả đều trở thành một phần của bản giao hưởng chia ly. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây hắt lên gương mặt Hoàng Minh, phơi bày những đường nét góc cạnh, nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ mệt mỏi và sự day dứt khôn nguôi. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ kỹ của những chiếc bàn ghế sờn màu, thoảng hương hoa nhài từ ban công, tất cả hòa quyện, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa cô đơn đến lạ. Nó giống như một lời chào tạm biệt dịu dàng, một sự chấp nhận không thành tiếng cho một kết cục đã được định sẵn từ rất lâu.
Lâm An, sau khi nói ra những lời cuối cùng ở chương trước, đã tựa lưng vào ghế, ánh mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Vẻ ngoài của cô thanh thoát, nhỏ nhắn, mái tóc dài buông xõa mềm mại, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh của cô lại chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được. Cô không nhìn Hoàng Minh, không phải vì cô không quan tâm, mà vì cô biết, Hoàng Minh cần không gian để tự đối diện với chính mình, với những gì anh vừa khám phá. Cô đã đi qua con đường này rồi, con đường của sự vỡ lẽ và chấp nhận. Nó đau đớn, nhưng cũng là con đường duy nhất dẫn đến sự bình yên. Cái lạnh buốt từ ly cà phê nguội lạnh trong tay cô vẫn còn đó, một lời nhắc nhở về sự thật rằng, có những thứ đã nguội lạnh thì không thể hâm nóng lại được nữa.
Hoàng Minh khẽ mở mắt, nhìn Lâm An. Đôi mắt anh sâu thẳm, giờ đây không còn vẻ lạnh lùng lý trí mà thay vào đó là sự hỗn độn của cảm xúc: bàng hoàng, đau đớn, hối tiếc và cả một chút thanh thản lạ lùng. Anh vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận được sự thật nghiệt ngã này, nhưng anh đã nhìn thấy nó, đã cảm nhận được nó, một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là một bản đồ chung, mà hai người cùng nhau vẽ ra những con đường, những điểm đến. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, mỗi người đã vẽ một bản đồ riêng, với những ký hiệu, những con đường ưu tiên, và cả những vực sâu không được đánh dấu trên bản đồ của người kia.
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng chứa đựng cả một hành trình dài của sự chiêm nghiệm. Cô từ từ quay đầu lại, đôi mắt cô phản chiếu ánh đèn vàng dịu của quán, như những vì sao xa xôi đang tỏa sáng trong đêm. Cô đặt bàn tay thon dài của mình lên mặt bàn gỗ sờn, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng thu hút toàn bộ sự chú ý của Hoàng Minh. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư và day dứt hướng về cô, chờ đợi. Anh biết, cô sẽ nói tiếp, và những gì cô nói sẽ là những mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện bức tranh về sự thật mà anh đã né tránh bấy lâu.
“Anh Minh, anh đã hiểu ‘hai dòng sông’ của em rồi phải không?” Giọng cô nhẹ bẫng, như một làn gió thoảng qua tai anh, nhưng mỗi từ ngữ lại mang một sức nặng không tưởng. Cô không hỏi một câu hỏi, mà là một lời xác nhận, một sự khẳng định về sự thấu hiểu mà anh vừa đạt được. “Nhưng sâu hơn nữa, nó không chỉ là hai dòng sông... mà là hai thực tại tình yêu đã được xây dựng từ những ký ức đó.”
Hoàng Minh nuốt khan. “Hai thực tại tình yêu...” Anh lặp lại, như đang cố gắng nếm trải hương vị của những từ ngữ ấy, để chúng thấm sâu vào từng ngóc ngách trong tâm hồn. Anh đã từng định nghĩa tình yêu bằng những cảm xúc chung, những khoảnh khắc sẻ chia. Nhưng Lâm An lại đang chỉ ra một điều hoàn toàn khác: tình yêu không chỉ là những gì chúng ta cùng trải qua, mà còn là cách mỗi người ghi nhớ, cách mỗi người cảm nhận những trải nghiệm đó, và từ đó, xây dựng nên một “thực tại” riêng biệt. Anh nhớ những lúc cô cười, những lần họ tay trong tay đi dạo dưới hàng cây, những buổi tối yên bình bên nhau. Đó là thực tại của anh, một thực tại của sự yên ổn và bình lặng. Nhưng thực tại của cô thì sao? Giọt nước mắt vừa rồi của anh đã hé lộ một phần, nhưng anh biết, nó mới chỉ là bề mặt của một đại dương cảm xúc.
Lâm An khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào anh, không né tránh, không oán trách, chỉ có một sự điềm tĩnh đến lạ. Cô không còn là cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương của ba năm về trước. Giờ đây, cô đã là một người phụ nữ mạnh mẽ, đã học cách đối diện với những vết sẹo của mình và biến chúng thành những bài học quý giá. Vẻ ngoài nữ tính, dịu dàng của cô vẫn còn đó, nhưng đằng sau nó là một sự kiên cường, một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của con người và ký ức.
“Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.” Lâm An nói, giọng cô trầm hơn một chút, mang theo một chút hoài niệm, một chút tiếc nuối cho cả hai. “Đó là thực tại của anh. Một thực tại nơi mọi thứ đều diễn ra êm đềm, mọi vấn đề đều được giải quyết nhanh chóng, mọi cảm xúc đều được kiềm nén để duy trì sự ‘bình yên’ mà anh đã định nghĩa.” Cô dừng lại, cho Hoàng Minh thời gian để suy ngẫm về những lời cô nói. Anh nhớ lại những lần anh bận rộn với công việc, những tin nhắn của cô bị anh đọc lướt qua, những lời hứa hẹn về một buổi hẹn hò bị trì hoãn. Trong ký ức của anh, đó chỉ là những sự cố nhỏ, những bận rộn thường tình. Nhưng trong ký ức của cô, đó là những lần cô đơn, những lần bị bỏ quên, những lần chờ đợi vô vọng.
“Thực tại của em,” cô tiếp tục, “là những lần anh quên lời hứa, những lần em tự mình vượt qua nỗi buồn, là những đêm em thức trắng chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi không bao giờ đến. Là những lần em nuốt nước mắt vào trong để không làm phiền anh, để anh không cảm thấy nặng nề. Là những lần em cố gắng tự mình hàn gắn những vết rạn nứt mà anh không hề hay biết.” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng từng lời nói như những mũi kim châm vào trái tim Hoàng Minh. Anh cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Anh đã từng nghĩ, cô mạnh mẽ, cô độc lập, cô không cần anh nhiều như những người con gái khác. Nhưng hóa ra, đó chỉ là lớp vỏ bọc mà cô tạo ra, và anh, trong sự vô tâm của mình, đã tin vào nó. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh đã thấy cô bình yên, nhưng quên mất những giông bão mà cô đã một mình vượt qua.
“Thực tại của anh là sự bình yên, là những điều anh cho là hiển nhiên.” Lâm An nói tiếp, lời nói cô giờ đây mang một sự trầm tư sâu sắc, như một nhà hiền triết đang giảng giải về bản chất của cuộc đời. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào ly cà phê nguội lạnh của mình, cảm nhận cái lạnh buốt từ thành ly truyền vào đầu ngón tay. Cái lạnh ấy, cũng giống như cái lạnh trong tâm hồn Hoàng Minh, không phải là cái lạnh của sự ghét bỏ, mà là cái lạnh của một sự thật không thể lay chuyển. “Anh cho rằng tình yêu là một sự tĩnh lặng, là sự không có mâu thuẫn. Anh cho rằng sự im lặng là dấu hiệu của sự hài lòng. Anh cho rằng việc em không nói ra là em không có gì để nói.”
Hoàng Minh rùng mình. Anh đã từng nghĩ như vậy. Anh đã từng nghĩ, nếu cô không nói, nghĩa là cô ổn. Nếu cô không phàn nàn, nghĩa là cô hạnh phúc. Anh, một người đàn ông lý trí, luôn tin vào những gì được bày tỏ rõ ràng, tin vào những giải pháp logic. Anh đã không nhận ra rằng, có những cảm xúc không cần lời nói, những nỗi đau không thể diễn tả thành câu, và sự im lặng đôi khi lại là tiếng gào thét lớn nhất. Anh đã lướt qua cuộc đời cô, lướt qua tình yêu của họ, như một người lướt qua một cuốn sách mà không đọc từng trang, chỉ nhìn lướt qua bìa và kết luận về nội dung.
“Hai thực tại ấy,” Lâm An kết luận, giọng cô giờ đây trở nên dứt khoát hơn, không còn chút mơ hồ nào, “đã định hình chúng ta thành hai con người khác nhau, không thể dung hòa.”
Hoàng Minh im lặng. Anh cúi gằm mặt, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào những đường vân trên mặt bàn gỗ. Mùi cà phê nồng nàn dường như đặc quánh lại, bao trùm lấy anh, như một tấm màn che đi những cảm xúc hỗn độn đang trào dâng. Anh cố gắng kìm nén, cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng. Nhưng lời nói của Lâm An quá sắc bén, quá chân thực, nó xuyên thẳng qua lớp vỏ bọc mà anh đã xây dựng bấy lâu.
Một giọt nước mắt vô thức lại lăn xuống khóe mắt anh, lần này nặng hơn, và mang theo một sự chua xót không thể tả. Giọt nước mắt ấy không chỉ là của sự hối tiếc, mà còn là của sự bất lực. Bất lực trước sự thật rằng anh không thể thay đổi quá khứ, không thể xóa đi những gì đã xảy ra, không thể hàn gắn những vết thương mà anh đã vô tình gây ra. Bất lực trước sự thật rằng, dù giờ đây anh đã hiểu, nhưng sự hiểu biết này không phải là chìa khóa để quay lại, mà là lời xác nhận cho một sự chia ly vĩnh viễn. Anh đã yêu một Lâm An của riêng anh, một Lâm An bình yên, không đòi hỏi, không giận hờn. Nhưng Lâm An ngồi trước mặt anh lại là một con người khác, một con người đã trải qua những nỗi đau mà anh không hề hay biết, một con người đã trưởng thành từ những vết sẹo mà anh vô tình tạo nên. Và hai con người ấy, hai thực tại ấy, thật sự không thể dung hòa.
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài mà Hoàng Minh cảm nhận được bằng cả trái tim mình. Cô biết, lời cô nói đã chạm đến nơi sâu nhất trong anh. Cô không muốn anh đau khổ, nhưng cô biết, đây là nỗi đau cần thiết, nỗi đau để anh thức tỉnh, để anh nhận ra những gì đã bỏ lỡ, để anh có thể thực sự buông bỏ. Cô nhìn Hoàng Minh, đôi mắt cô vẫn long lanh, nhưng giờ đây có thêm một chút xót xa. Vẻ ngoài thanh thoát, nữ tính của cô vẫn toát lên sự dịu dàng, nhưng ẩn sâu bên trong là một sức mạnh tinh thần đã được tôi luyện qua những năm tháng cô đơn và thấu hiểu.
Ánh sáng vàng dịu của quán cà phê chiếu rọi lên gương mặt cô, làm nổi bật những đường nét thanh tú. Cô đã buông bỏ quá khứ, buông bỏ những oán trách, nhưng không có nghĩa là cô đã quên đi. Cô nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Cô hiểu rằng Hoàng Minh không cố ý, anh đã yêu theo cách của anh. Nhưng cách yêu ấy, đã tạo ra hai thực tại không thể hòa làm một. Và đó là sự thật mà cả hai phải đối mặt. Mùi đất ẩm sau cơn mưa thoảng bay vào từ bên ngoài, mang theo cái se lạnh của cuối thu. Trong không gian hoài niệm của "Ký Ức Đọng", một chương mới đã khép lại, và một sự thật nghiệt ngã đã được phơi bày, chờ đợi sự chấp nhận hoàn toàn từ Hoàng Minh. Anh đã đối diện với sự thật, nhưng con đường để thực sự buông bỏ vẫn còn dài, và đầy rẫy những đau đớn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.