Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 443: Ký Ức Vẹn Nguyên, Không Thể Nào Hòa Làm Một

Lời nói của Lâm An như một cái chốt cuối cùng, đóng sập cánh cửa hy vọng mong manh trong lòng Hoàng Minh. Anh không còn cảm thấy sự tuyệt vọng khô khốc như lúc đầu, mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc, một sự trầm tư nặng nề. Anh nhìn cô, đôi mắt anh đã không còn mờ mịt, mà ánh lên sự chấp nhận đau đớn. Anh đã hiểu. Anh đã hiểu rằng, những gì cô nói là sự thật, một sự thật không thể chối cãi. Hai dòng sông đã chảy song song, đã rất gần, nhưng chưa bao giờ thực sự nhập làm một. Và giờ đây, chúng đã đến một ngã rẽ, nơi mỗi dòng phải tự tìm cho mình một hướng đi riêng. Đó là một sự chấp nhận không hề dễ dàng, nhưng nó lại mang theo một sự giải thoát kỳ lạ, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của những ảo ảnh và những điều chưa được thấu hiểu.

Hoàng Minh vẫn ngồi đối diện Lâm An, nhưng dường như khoảng cách giữa họ đã không còn được đo bằng chiếc bàn gỗ sờn màu hay những chiếc ly cà phê nguội lạnh. Khoảng cách đó giờ đây là cả một vũ trụ của những ký ức, những cảm nhận, những trải nghiệm riêng biệt mà không một sợi dây nào có thể nối liền. Ánh sáng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc của Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", vẽ thành những vệt vàng cam lờ mờ trên nền gạch men cũ kỹ, nơi từng chứa đựng vô vàn câu chuyện của những người khách vãng lai. Những vệt sáng ấy, dù chỉ là ánh tà dương sắp tắt, nhưng vẫn đủ để soi rõ vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt góc cạnh của Hoàng Minh, và cả nỗi buồn dịu dàng, thăm thẳm trong đôi mắt to tròn của Lâm An. Tiếng nhạc Jazz/Blue vẫn nhẹ nhàng du dương từ góc quán, như một lời tự sự không lời về những điều đã qua, những điều không thể thay đổi. Tiếng gió se lạnh khe khẽ lùa qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa và thoảng hương hoa nhài từ ban công, hòa quyện với mùi cà phê rang xay nồng nàn, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, ấm cúng nhưng cũng đầy u hoài.

Ly cà phê của Hoàng Minh đã nguội lạnh từ lâu, một lớp váng mỏng đọng trên bề mặt, như tấm gương phản chiếu sự đình trệ, sự ngừng lại của thời gian trong khoảnh khắc này. Anh không còn cảm thấy vị đắng hay mùi thơm của nó nữa, chỉ còn cái cảm giác tê buốt nơi đầu lưỡi khi vô tình chạm vào vành cốc. Hoàng Minh cúi đầu, ánh mắt anh dán chặt vào những vân gỗ trên mặt bàn, nơi thời gian đã in hằn dấu vết qua những vết xước, những mảng màu phai nhạt. Anh đang đấu tranh với chính mình, với những gì anh vừa được nghe, được nhìn thấy, được cảm nhận qua lời của Lâm An. Trái tim anh thắt lại, không phải vì tiếc nuối một tình yêu có thể quay lại, mà là sự tiếc nuối cho một sự thật mà anh đã bỏ lỡ, một phiên bản của chính mình mà anh chưa từng biết đến. Anh đã sống trong một câu chuyện mà anh tin là duy nhất, là trọn vẹn, nhưng giờ đây, câu chuyện ấy đã vỡ vụn thành trăm mảnh, để lộ ra những mảng tối, những khoảng trống mà anh chưa từng lấp đầy.

Lâm An nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô chất chứa sự thấu hiểu, không có lấy một chút oán trách hay hả hê. Cô biết anh đang trải qua những gì, bởi cô đã từng trải qua nó, nhưng theo một cách khác, một cách đau đớn hơn rất nhiều khi phải sống trong chính cái khoảng trống mà Hoàng Minh đã vô tình tạo ra. Cô khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc dài, mềm mại của mình, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi cô đang suy tư hay cần sắp xếp lại cảm xúc. Cô đã dành ba năm để chữa lành những vết thương, để chấp nhận và để hiểu. Giờ đây, cô không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết chờ đợi và khóc thầm nữa. Cô đã trở thành một Lâm An điềm tĩnh hơn, kiên quyết hơn, người đã tìm thấy sự bình yên trong chính sự chấp nhận những điều không thể thay đổi.

"Anh Minh, anh thấy không?" Lâm An phá vỡ sự im lặng, giọng cô nhẹ nhàng nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi, như tiếng chuông gió rung rinh khe khẽ khi một cơn gió vô hình chạm vào. Cô không nhìn vào Hoàng Minh nữa, mà hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn còn đọng trên tán lá xanh của cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ. "Dù giờ đây chúng ta có thể hiểu được lý do vì sao dòng sông của anh chảy như thế, và dòng sông của em lại khác biệt, thì chúng vẫn là hai dòng sông riêng biệt. Chúng không thể nhập vào làm một chỉ vì chúng ta đã hiểu nhau hơn."

Hoàng Minh vẫn không nói gì. Anh chỉ khẽ ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt sâu thẳm của anh đã không còn sự bối rối đến tuyệt vọng như lúc trước, mà thay vào đó là một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Anh nuốt khan, cổ họng anh khô rát. Mỗi lời Lâm An nói ra đều như một nhát dao sắc lẹm, không cứa vào da thịt mà cứa thẳng vào những ảo ảnh mà anh đã từng xây dựng. Anh cố gắng tìm kiếm một lời phản biện, một cách để hàn gắn, để thay đổi, nhưng mọi từ ngữ đều tan biến trong không khí se lạnh của quán cà phê. Anh nhận ra sự thật cay đắng: hiểu không có nghĩa là có thể sửa chữa, thấu tỏ không có nghĩa là có thể quay lại như xưa. Ký ức, như những con sông, một khi đã khắc sâu dòng chảy của mình, thì rất khó để thay đổi hướng đi.

Lâm An cảm nhận được sự giằng xé trong Hoàng Minh. Cô không thúc ép anh, chỉ kiên nhẫn chờ đợi, bởi cô biết rằng đây là một quá trình mà mỗi người phải tự mình trải qua. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn, như thể đang nhìn thấy chính bản thân mình của ba năm về trước. "Những ký ức ấy, những trải nghiệm ấy, đã định hình em thành người em của ngày hôm nay." Cô nói tiếp, giọng cô trầm hơn, sâu lắng hơn, như thể đang kể một câu chuyện cổ tích buồn. "Và chúng cũng định hình anh thành người anh của ngày hôm nay. Chúng ta đã trở thành hai con người khác nhau, được xây dựng từ hai câu chuyện khác nhau."

Hoàng Minh ngước hẳn mặt lên, ánh mắt anh khóa chặt vào Lâm An. Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, giờ đây không còn là sự bất lực đơn thuần, mà là một nỗi đau đớn sâu sắc, pha lẫn với một tia chấp nhận mong manh đang dần hé mở. Anh cố gắng thốt ra lời, giọng anh khẽ run, như thể anh đang sợ hãi phải nghe câu trả lời. "Vậy... vậy có nghĩa là... không có cách nào sao?" Câu hỏi của anh không phải là một lời van nài, mà là một sự tìm kiếm tuyệt vọng, một lời cầu xin cuối cùng cho một lối thoát mà anh biết rằng có lẽ không tồn tại. Anh đã từng là một người đàn ông lý trí, ít nói, luôn tin vào logic và những giải pháp rõ ràng. Nhưng giờ đây, trước bức tường ký ức sừng sững, mọi lý trí của anh đều trở nên vô nghĩa.

Bầu không khí trong quán cà phê trở nên tĩnh lặng đến lạ, chỉ còn tiếng nhạc jazz như một điệu nhạc buồn không lời, và tiếng gió khe khẽ luồn qua những tán lá của cây khế bên ngoài. Ánh sáng chiều tà đã nhường chỗ cho màn đêm đang dần buông xuống, những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây trong quán đã được bật lên, tỏa ra ánh sáng vàng dịu, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy cô đơn. Lâm An khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế, ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm cả thành phố quen thuộc, nơi những con đường quen thuộc giờ đây được thắp sáng bởi những ánh đèn vàng hiu hắt. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi nhẹ nhàng, như thể vừa trải qua một cuộc hành trình dài. Nhưng cùng với sự mệt mỏi đó, là một sự bình yên đã tìm thấy.

Cô quay lại nhìn Hoàng Minh, đôi mắt cô long lanh, như thể những vì sao xa xôi đang phản chiếu trong đó. "Không phải là không có cách, anh Minh." Giọng cô nhẹ bẫng, như một làn gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự kiên quyết không lay chuyển. "Mà là không cần thiết." Cô dừng lại một chút, như để Hoàng Minh có thời gian thấm thía từng lời cô nói. "Ký ức là thứ đã qua, là nền móng. Chúng ta không thể thay đổi nền móng của mình, cũng như không thể ép hai tòa nhà được xây trên hai nền móng khác nhau phải trở thành một." Lâm An dùng phép ẩn dụ một cách tự nhiên, những từ ngữ giàu hình ảnh như thói quen của cô, để diễn tả một triết lý sâu sắc mà cô đã phải mất rất nhiều để tự mình chiêm nghiệm. Ký ức, đúng vậy, là nền móng. Nó đã xây nên con người họ, từng viên gạch cảm xúc, từng mảng tường trải nghiệm, tạo nên hai con người khác biệt không thể dung hòa.

Hoàng Minh nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi, nặng trĩu, lăn dài trên má anh, xé toạc lớp vỏ bọc điềm đạm, lý trí mà anh đã cố gắng duy trì suốt bấy lâu. Giọt nước mắt ấy không phải của sự yếu đuối, mà là của sự thấu hiểu tột cùng, của sự chấp nhận một sự thật đau lòng đến tận cùng. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ. Anh đã ghi nhớ những khoảnh khắc hạnh phúc của riêng anh, nhưng lại bỏ qua những khoảnh khắc cô độc của cô ngay trong chính những khoảnh khắc đó. Anh đã cố gắng, nhưng cách cố gắng của anh lại vô tình tạo ra những vết thương lòng cho cô. Anh đã yêu theo cách của anh, và cô đã yêu theo cách của cô. Hai cách yêu, hai cách ghi nhớ, và cuối cùng, tạo ra hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

"Sự thấu hiểu này không phải để hàn gắn, mà là để chấp nhận." Lâm An nói tiếp, giọng cô giờ đây mang một sự trầm tư sâu sắc, như một nhà hiền triết đang giảng giải về bản chất của cuộc đời. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào ly cà phê nguội lạnh của mình, cảm nhận cái lạnh buốt từ thành ly truyền vào đầu ngón tay. Cái lạnh ấy, cũng giống như cái lạnh trong tâm hồn Hoàng Minh, không phải là cái lạnh của sự ghét bỏ, mà là cái lạnh của một sự thật không thể lay chuyển. "Để chúng ta biết rằng, chúng ta đã yêu nhau, nhưng chúng ta đã yêu trong hai câu chuyện khác nhau."

Hoàng Minh khẽ mở mắt, nhìn Lâm An qua làn nước mắt nhòe mờ. Anh lặp lại, như tự nói với chính mình, như một người đang cố gắng ghi nhớ một chân lý mới được hé lộ. "Hai câu chuyện khác nhau..." Giọng anh khẽ khàng, chứa đựng sự đau đớn, nhưng cũng mang một sự thanh thản lạ lùng. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là một câu chuyện chung, được viết nên bởi hai người. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, ngay cả khi hai người cùng nhau cầm bút, thì mỗi người lại viết ra một phiên bản riêng, với những nét chữ, những cảm xúc, những khoảng lặng hoàn toàn khác biệt. Và khi hai câu chuyện ấy không thể hòa làm một, thì dù có cố gắng đến mấy, cũng không thể nào ép buộc họ phải tiếp tục trên cùng một trang giấy được nữa. Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn bên ngoài khung cửa sổ, mang theo cái se lạnh của cuối thu, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một khoảng trống mênh mông vừa được lấp đầy bằng một sự chấp nhận đau đớn, nhưng cần thiết.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free