Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 442: Dòng Sông Ký Ức Chảy Song Song
Không khí trong quán cà phê dường như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng nhạc Jazz vẫn đều đều và tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên. Hoàng Minh vẫn gục mặt vào hai bàn tay, bờ vai anh run lên bần bật. Đó không còn là những giọt nước mắt nóng hổi của sự hối hận hay tự trách, mà là sự khô khốc của một tâm hồn đang dần nhận ra sự thật phũ phàng, một sự thật mà trước giờ anh chưa từng dám đối diện. Lời nói của Lâm An – “Mà là chúng ta đã không yêu nhau trong cùng một câu chuyện” – vẫn văng vẳng trong đầu anh, như một bản án chung thân dành cho những ký ức anh từng trân trọng. Anh cảm thấy như toàn bộ thế giới quan của mình đang sụp đổ, những mảnh ghép kỷ niệm anh từng tin là chân thật, giờ đây vỡ vụn, để lộ ra những khoảng trống, những vực sâu mà anh chưa từng hay biết.
Tiếng mưa vẫn đều đều, gột rửa đi những ảo ảnh cuối cùng của một tình yêu "êm đẹp" mà Hoàng Minh đã từng bám víu. Trong không gian quán cà phê ấm cúng ấy, một sự thật trần trụi và lạnh lẽo đang dần hiện hữu: họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một câu chuyện, và những vết nứt trong ký ức của họ giờ đây đã trở thành những vực thẳm không thể nào lấp đầy, không thể nào hàn gắn. Sự im lặng bao trùm cả hai, một sự im lặng nặng nề, chứa đựng tất cả những lời chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, và một sự thật không thể chối cãi. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi đất ẩm từ ngoài hiên tràn vào, càng làm tăng thêm cái cảm giác hoài niệm, day dứt. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, tạo ra những vệt sáng và bóng đổ lờ mờ, như muốn che giấu đi sự hỗn loạn trong tâm hồn Hoàng Minh. Vị đắng của ly cà phê đã nguội ngắt trên đầu lưỡi anh, như chính vị của sự thật mà anh đang phải nuốt trôi.
Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng không hề bi lụy. Cô đã vượt qua giai đoạn bi lụy từ lâu rồi. Giờ đây, cô chỉ còn sự chấp nhận. Chấp nhận rằng họ đã từng yêu nhau, nhưng mỗi người lại yêu một phiên bản khác của mối tình đó. Chấp nhận rằng những vết nứt trong ký ức của họ giờ đây đã trở thành những vực thẳm không thể nào lấp đầy. Cô không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn miệt mài rơi, vẽ nên những vệt dài trên tấm kính. Hình ảnh phản chiếu của cô trong kính mờ ảo, như chính ký ức của họ, hiện hữu nhưng không rõ ràng, mơ hồ và đầy biến động. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên một sự thấu hiểu, một sự bình yên đã đạt được sau bao giông bão. Mái tóc dài mềm mại, được buộc gọn gàng, càng làm tôn lên vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng.
Phải mất một lúc lâu, Hoàng Minh mới từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh mờ mịt, nhưng đã có một tia sáng le lói của sự tìm kiếm, của khát khao được hiểu. Anh nhìn Lâm An, nhìn vào gương mặt thanh tú đã từng rất đỗi thân quen, nhưng giờ đây lại mang một vẻ xa cách, một vẻ trưởng thành mà anh chưa từng thấy. Anh không còn nhìn thấy một Lâm An yếu đuối, dễ tổn thương mà anh từng bỏ quên, mà là một Lâm An kiên định, đã tự mình đứng vững sau những đổ vỡ.
“Anh… anh không biết phải nói gì nữa,” Hoàng Minh lặp lại, giọng anh khàn đặc, yếu ớt. “Anh không thể… làm em hiểu được sao? Rằng anh thật sự đã cố gắng, rằng anh không hề muốn em đau lòng?” Những lời này nghe như một sự níu kéo vô vọng, một tiếng vọng từ quá khứ, nhưng trong tâm trí anh, chúng lại là những câu hỏi cuối cùng dành cho bản thân, dành cho cái nhìn của anh về mối tình này.
Lâm An khẽ lắc đầu. Một nụ cười buồn, thoáng qua trên môi cô, một nụ cười chấp nhận và thấu hiểu. Cô đã nhìn thấy sự tuyệt vọng của anh, đã cảm nhận được nỗi đau của anh. Trong một khoảnh khắc, một thoáng xót xa lướt qua ánh mắt cô, nhưng nó nhanh chóng trở lại vẻ bình thản, chấp nhận. Cô không còn muốn níu kéo, không còn muốn giải thích thêm. Cô đã nói tất cả những gì cần nói, và giờ đây, cô chỉ đơn thuần là chấp nhận sự thật.
“Không phải anh không thể làm em hiểu, Hoàng Minh,” Lâm An nói, giọng cô vẫn dịu dàng nhưng vang vọng một sự kiên định sắt đá. “Mà là chúng ta đã không yêu nhau trong cùng một câu chuyện.” Câu nói đó vẫn còn nguyên sức nặng, vẫn còn nguyên sự thật đau đớn, như một lưỡi dao cứa sâu vào tâm hồn Hoàng Minh. Anh nhìn chằm chằm vào cô, cố gắng hiểu hết ý nghĩa của từng từ.
Im lặng lại bao trùm. Tiếng mưa ngoài kia càng lúc càng nặng hạt hơn, như thể thiên nhiên cũng đang khóc than cho một tình yêu đã từng tồn tại, nhưng nay chỉ còn là những mảnh vỡ ký ức. Hoàng Minh vẫn nhìn Lâm An, như đang tìm kiếm một lời giải đáp, một tia hy vọng mong manh nào đó trong đôi mắt cô. Nhưng Lâm An chỉ khẽ thở dài, đưa tay lướt nhẹ trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, nơi những vết xước thời gian đã hằn sâu. Chiếc bàn này, giống như bao vật dụng khác trong quán, đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu, biết bao cuộc gặp gỡ và chia ly.
“Anh Minh,” Lâm An khẽ gọi, giọng cô như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc tâm hồn khô cằn của anh. “Anh có bao giờ nghĩ rằng, ký ức của chúng ta, giống như hai dòng sông không?”
Hoàng Minh giật mình, ngẩng phắt dậy. Hai dòng sông? Ý cô là gì? Trong tâm trí anh, hình ảnh những dòng sông hiền hòa, uốn lượn hiện lên. Anh chớp mắt, cố gắng thoát khỏi sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Anh nhìn Lâm An, đôi mắt đã bớt mờ mịt hơn một chút, nhưng vẫn còn đó sự hoang mang. “Hai dòng sông?” anh lặp lại, giọng nói vẫn còn chút run rẩy. Anh không hiểu. Anh muốn hiểu, khao khát được hiểu, dù cho sự thật có đau đớn đến mấy.
Lâm An quay đầu lại, ánh mắt cô chạm vào anh, bình thản nhưng sâu thẳm, như thể cô đã nhìn thấu mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc đang cuộn trào trong anh. Cô không vội vã, từ tốn như thể đang sắp xếp từng mảnh ghép của một bức tranh trừu tượng, để anh có thể dần dần hình dung ra. Vẻ ngoài thanh thoát của cô cùng với ánh mắt chất chứa triết lý khiến Hoàng Minh cảm thấy như đang đối diện với một người hoàn toàn khác, một người đã vượt qua anh rất xa trong hành trình của sự chấp nhận và thấu hiểu.
“Đúng vậy,” cô khẽ gật đầu, mái tóc dài khẽ lay động theo cử chỉ. “Chúng ta cùng xuất phát từ một nguồn, cùng chảy qua những con suối, những ghềnh đá. Chúng ta đã từng ở bên nhau, đã cùng nhau trải qua biết bao kỷ niệm. Đó chính là nguồn suối chung của chúng ta, nơi mọi thứ bắt đầu.” Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những góc quen thuộc của quán cà phê, nơi từng in dấu chân, từng tiếng cười của họ. Chiếc ghế đối diện anh, nơi cô từng ngồi. Cái góc bàn này, nơi cô từng đặt tay. Tất cả đều là ‘kỷ vật’ thầm lặng, mang trong mình những câu chuyện, những cảm xúc khác nhau.
Hoàng Minh lắng nghe, cố gắng hình dung những gì cô đang nói. Anh nhớ lại những ngày đầu yêu nhau, cái cảm giác tươi mới, đầy hứa hẹn. Anh nhớ những buổi hẹn hò đầu tiên ở chính quán cà phê này, những câu chuyện không hồi kết, những nụ cười giòn tan. Đối với anh, đó là khởi đầu của một dòng sông êm đềm, một chặng đường bình yên.
“Nhưng anh biết không,” Lâm An tiếp tục, giọng cô trầm xuống, mang theo một nỗi u buồn nhẹ nhàng. “Dòng chảy của mỗi người lại mang theo những phù sa, những tảng đá khác nhau. Em, trong dòng chảy của mình, đã mang theo những nỗi lo lắng, những nỗi buồn không tên, những vết xước từ những lần anh vô tình lãng quên, những lần chờ đợi vô vọng. Còn anh, trong dòng chảy của mình, lại mang theo những dự định, những hoài bão, những sự bận rộn mà anh cho là quan trọng, và cả một niềm tin rằng em luôn hiểu, luôn hạnh phúc.”
Hoàng Minh nghe từng lời cô nói, và cảm thấy một sự đau đớn đến tột cùng. Anh đã thực sự nghĩ như vậy. Anh đã nghĩ cô luôn hiểu, luôn hạnh phúc, luôn bình yên. Anh đã nghĩ những phù sa anh mang theo là sự nỗ lực cho tương lai của cả hai, là sự vững chãi mà anh muốn tạo dựng. Nhưng anh lại quên mất rằng, trong dòng chảy của cô, những phù sa ấy có thể đã biến thành những gánh nặng, những tảng đá đè nén tâm hồn cô. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ.
“Và rồi,” Lâm An khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc mai. “Chúng ta chảy song song, rất gần, anh thấy không? Chúng ta vẫn ở bên nhau, vẫn cùng đi trên một con đường, vẫn cùng nhìn về một hướng. Nhưng chúng ta không bao giờ thực sự nhập làm một.”
Hoàng Minh sững sờ. Anh nhìn vào mắt cô, như thể muốn tìm kiếm một lời bác bỏ, một sự an ủi. “Anh… anh không hiểu,” anh nói, giọng anh lạc đi, đầy sự bối rối. Anh vẫn bám víu vào những gì anh cho là sự thật. “Chúng ta đã có những lúc vui vẻ, những kỷ niệm đẹp… rất nhiều kỷ niệm đẹp mà, An? Anh nhớ những chuyến đi, những buổi tối xem phim, những lần cùng nhau nấu ăn…” Những ký ức đó, đối với anh, vẫn còn nguyên vẹn, lung linh và đẹp đẽ. Anh không thể chấp nhận rằng chúng lại chỉ là những dòng chảy song song, không bao giờ hòa vào nhau.
Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm. “Vâng, anh nhớ niềm vui, Hoàng Minh,” cô nói, giọng cô dịu dàng nhưng mạnh mẽ, như đang chạm vào tận cùng tâm hồn anh. “Còn em, em nhớ nỗi cô đơn trong chính niềm vui đó.”
Câu nói ấy như một nhát dao sắc lẹm, xuyên thẳng vào trái tim Hoàng Minh, khiến anh cứng đờ người. Anh nhớ niềm vui. Cô nhớ nỗi cô đơn trong chính niềm vui đó. Nghe thật vô lý, nhưng lại hợp lý đến đau lòng. Anh bắt đầu hình dung lại. Những chuyến đi, anh say mê khám phá, chụp ảnh, lên kế hoạch. Anh nghĩ cô cũng vui vẻ như anh. Nhưng có phải cô đã từng đứng một mình, nhìn anh mải mê với những thứ của riêng anh, mà cảm thấy lạc lõng giữa khung cảnh đẹp đẽ? Những buổi tối xem phim, anh tập trung vào màn hình, bình luận về nội dung. Anh nghĩ cô cũng đang tận hưởng bộ phim. Nhưng có phải cô đã từng quay sang nhìn anh, muốn chia sẻ một cảm xúc nào đó, nhưng rồi lại thấy anh quá tập trung, và tự mình nuốt ngược lời nói vào trong? Những lần cùng nhau nấu ăn, anh hào hứng với món ăn mới, với cách chế biến. Anh nghĩ cô cũng đang vui vẻ phụ giúp anh. Nhưng có phải cô đã từng chờ đợi một lời khen, một ánh mắt nhìn, một sự quan tâm nhỏ bé từ anh, mà rồi chỉ nhận lại sự im lặng và mùi thức ăn đang lan tỏa?
Hoàng Minh cúi gằm mặt xuống, bàn tay nắm chặt, những khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi đau này không còn là sự hối hận hay tự trách nữa, mà là một sự nhận thức tột cùng, một sự vỡ lẽ. Anh nhìn lại những "kỷ niệm đẹp" của mình, và giờ đây, chúng không còn lung linh như trước. Chúng được phủ một lớp màn u tối của sự cô đơn, của những giọt nước mắt vô hình mà anh chưa từng thấy, chưa từng nghe. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ. Anh đã ghi nhớ những khoảnh khắc hạnh phúc của anh, nhưng lại bỏ qua những khoảnh khắc cô độc của cô ngay trong chính những khoảnh khắc đó.
Tiếng mưa vẫn đều đều ngoài cửa, như một lời thì thầm của quá khứ. Mùi cà phê vẫn nồng nàn, nhưng giờ đây nó chỉ gợi lên một cảm giác chua chát. Cái se lạnh của chiều muộn thấm sâu vào da thịt, nhưng không lạnh bằng cái lạnh trong tâm hồn Hoàng Minh. Anh ngước mắt nhìn lên, cố gắng tìm kiếm trong không gian quán cà phê một vật gì đó để bám víu, nhưng tất cả đều mờ ảo, tất cả đều mang hai câu chuyện khác nhau. Ngay cả chiếc cốc cà phê trên bàn, cũng có thể là một kỷ vật của sự ấm áp đối với anh, và là một biểu tượng của sự vỡ vụn, của nỗi đau đối với Lâm An.
“Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng,” Hoàng Minh khẽ thì thầm, như đang nói với chính mình, như đang cố gắng tìm kiếm một sự cân bằng nào đó trong hai dòng ký ức đối lập. Anh nhận ra sự thật này, sự thật mà Lâm An đã từng nói, và giờ đây, anh mới thực sự hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó. Anh đã cố gắng, nhưng cách cố gắng của anh lại vô tình tạo ra những vết thương lòng cho cô. Anh đã yêu theo cách của anh, và cô đã yêu theo cách của cô. Hai cách yêu, hai cách ghi nhớ, và cuối cùng, tạo ra hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
Lâm An nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô chất chứa sự thấu hiểu. Cô biết anh đang vật lộn, đang đau khổ. Cô biết anh đang cố gắng lĩnh hội một triết lý mới về ký ức và tình yêu, một triết lý mà cô đã phải mất rất nhiều thời gian và nước mắt để tự mình khám phá. Cô không còn trách móc, không còn oán giận. Cô chỉ còn sự bình yên của một người đã chấp nhận sự thật, chấp nhận rằng không thể nào thay đổi quá khứ, không thể nào ép buộc hai dòng sông phải nhập làm một.
“Và chính vì thế, Hoàng Minh,” Lâm An nói, giọng cô dứt khoát hơn một chút, nhưng vẫn giữ được vẻ dịu dàng vốn có. “Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và khi hai phiên bản đó khác biệt quá lớn, chúng ta không thể nào cùng nhau bước tiếp trên cùng một con đường, trong cùng một câu chuyện được nữa.”
Lời nói của Lâm An như một cái chốt cuối cùng, đóng sập cánh cửa hy vọng mong manh trong lòng Hoàng Minh. Anh không còn cảm thấy sự tuyệt vọng khô khốc như lúc đầu, mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc, một sự trầm tư nặng nề. Anh nhìn cô, đôi mắt anh đã không còn mờ mịt, mà ánh lên sự chấp nhận đau đớn. Anh đã hiểu. Anh đã hiểu rằng, những gì cô nói là sự thật, một sự thật không thể chối cãi. Hai dòng sông đã chảy song song, đã rất gần, nhưng chưa bao giờ thực sự nhập làm một. Và giờ đây, chúng đã đến một ngã rẽ, nơi mỗi dòng phải tự tìm cho mình một hướng đi riêng. Đó là một sự chấp nhận không hề dễ dàng, nhưng nó lại mang theo một sự giải thoát kỳ lạ, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của những ảo ảnh và những điều chưa được thấu hiểu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.