Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 441: Lời Giải Thích Vô Vọng: Giữa Hai Thế Giới Ký Ức

Hoàng Minh vẫn gục đầu trên hai bàn tay, bờ vai run lên khe khẽ. Anh không khóc thành tiếng, nhưng sự sụp đổ nội tâm của anh là rõ ràng, tựa như một bức tường thành kiên cố vừa bị những trận lũ ký ức dữ dội xé toạc, để lộ ra những mảng đổ nát, hoang tàn. Quán cà phê "Ký Ức Đọng" vẫn chìm trong ánh đèn vàng dịu, tiếng nhạc Jazz/Blue êm ái vẫn len lỏi qua không gian, nhưng tất cả giờ đây chỉ như một bản nhạc nền u buồn cho bi kịch nội tâm của anh. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài từ ban công, và cả mùi đất ẩm sau cơn mưa phùn vẫn vấn vít đâu đây, nhưng Hoàng Minh chẳng còn cảm nhận được gì ngoài vị chát của sự hối hận đang tràn ngập khoang miệng. Anh thấy Lâm An ngồi một mình trong rạp chiếu phim, vai cô rũ xuống, một hình ảnh cô đơn đến nao lòng. Anh thấy cô ngồi bên cạnh anh trên ghế sofa, cố gắng bắt chuyện nhưng ánh mắt anh lại dán vào màn hình điện thoại, thế giới của anh thu nhỏ lại bằng những con số, những dự án. Anh thấy cô cúi gằm mặt, tỉ mẩn dán từng mảnh vỡ của chiếc cốc sứ, với một nỗi cô đơn quấn lấy, một hình ảnh mà giờ đây anh biết rằng nó còn ám ảnh hơn bất kỳ vết nứt nào trên chiếc cốc kia. Mỗi hình ảnh, mỗi lời nói của cô đều là một nhát dao, không chỉ cứa vào ký ức, mà còn vào chính con người anh, vào cái vỏ bọc của một người yêu chu đáo, một người đàn ông lý trí mà anh đã tự xây dựng cho mình.

Lâm An lặng lẽ nhìn anh, không có sự giận dữ, không có sự trách móc, chỉ có sự bình thản đau đáu của người đã trải qua và chấp nhận nỗi đau. Cô đã nói ra tất cả, không phải để buộc tội anh, mà để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của những ký ức chôn giấu, để anh tự nhìn thấy những gì cô đã thấy. Cô biết, và Hoàng Minh giờ đây cũng đang dần nhận ra, rằng bức tường vô hình ấy không phải chỉ mới xuất hiện, mà nó đã tồn tại giữa họ từ rất lâu, được xây nên từ những sự "không sao" của cô và những sự "không biết" của anh. Một bức tường được xây từ những khoảng trống trong ký ức, từ những phiên bản tình yêu không hề tương đồng. Tiếng mưa bên ngoài vẫn đều đều, như đang gột rửa đi những ảo ảnh về một tình yêu "êm đẹp" mà Hoàng Minh đã từng bám víu. Trong không gian quán cà phê ấm cúng ấy, một sự thật trần trụi và lạnh lẽo đang dần hiện hữu: họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một câu chuyện, và những vết nứt trong ký ức của họ giờ đây đã trở thành những vực thẳm không thể nào lấp đầy.

Anh hít một hơi thật sâu, tiếng thở nghe nặng nề và đứt quãng, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt sâu của Hoàng Minh giờ đây không còn sự điềm tĩnh thường thấy mà chất chứa một nỗi tuyệt vọng, một sự cầu xin đến đáng thương. Gương mặt góc cạnh của anh hằn lên vẻ mệt mỏi, như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt trong chính tâm trí mình. Anh đưa tay lên vuốt mặt, những ngón tay run rẩy chạm vào làn da lạnh giá. Anh nhìn thẳng vào Lâm An, ánh mắt đầy sự bối rối và một nỗi sợ hãi vô hình, sợ hãi chính những gì anh vừa khám phá về bản thân mình.

"Anh... anh không cố ý," giọng Hoàng Minh khàn đặc, yếu ớt, như một lời thì thầm lạc lõng giữa không gian quán. Anh muốn nói rất nhiều, muốn giải thích, muốn biện minh, muốn xoa dịu cái vết thương mà anh vô tình tạo ra, nhưng tất cả những gì hiện lên trong tâm trí anh chỉ là một mớ hỗn độn của những mảnh ký ức méo mó. "Anh thật sự nghĩ... em hiểu. Anh nghĩ em ổn với những gì chúng ta có." Anh bám víu vào những suy nghĩ đó, những lý lẽ mà anh đã tự xây dựng để bảo vệ bản thân, để tin rằng mối tình của họ là một dòng chảy êm đềm, không sóng gió. Anh đã luôn tin rằng sự im lặng của cô là sự chấp thuận, rằng sự chịu đựng của cô là sự thấu hiểu. Lý trí của anh, vốn là điểm tựa vững chắc nhất, giờ đây lại trở thành một cái lồng giam, nhốt anh trong những phiên bản sự thật mà chỉ mình anh tin tưởng. Anh đã không ngừng cố gắng, theo cách của anh, để xây dựng một tương lai vững chắc, một cuộc sống đủ đầy, và anh đã nghĩ rằng đó là điều cô mong muốn. Anh đã quên mất, có những điều không thể đong đếm bằng vật chất hay sự ổn định, mà bằng cảm xúc, bằng sự hiện diện.

Lâm An lắng nghe, đôi mắt to tròn, long lanh của cô không hề chớp. Cô nhìn Hoàng Minh, nhìn vào sự tan vỡ trong đôi mắt anh, và một thoáng xót xa len lỏi qua trái tim cô, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự kiên định đã được tôi luyện qua bao năm tháng. Cô không còn giận, không còn trách cứ. Cô chỉ đơn giản là đang khẳng định sự thật của riêng mình, một sự thật đã từng rất đau đớn, nhưng giờ đây đã trở thành một phần không thể tách rời của cô. Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, không một chút lên bổng xuống trầm, nhưng mỗi từ ngữ lại mang một sức nặng của sự thật không thể phủ nhận. "Em hiểu anh bận, Hoàng Minh. Em luôn hiểu." Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, đầy suy tư, như đang xác nhận lại một chân lý đã quá rõ ràng. "Em hiểu anh có những áp lực công việc, những mục tiêu phải theo đuổi. Em đã chấp nhận điều đó, đã cố gắng tự mình thích nghi với nhịp sống của anh."

Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua ly cà phê đã nguội lạnh của Hoàng Minh, rồi lại quay về nhìn thẳng vào anh. Tiếng nhạc Jazz êm đềm bỗng trở nên du dương đến lạ, như một lời an ủi xa xôi cho những tâm hồn đang lạc lối. Tiếng mưa phùn tí tách ngoài hiên vẫn tiếp tục rơi, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của thiên nhiên. "Nhưng sự hiểu đó không làm vơi đi cảm giác cô đơn khi em một mình đối mặt với mọi thứ." Lời nói của Lâm An như một dòng nước mát lạnh nhưng sắc bén, cứa vào cái vỏ bọc lý trí của Hoàng Minh, phơi bày ra nỗi đau trần trụi bên trong. "Em có thể hiểu lý do anh vắng mặt, nhưng em không thể không cảm thấy trống rỗng khi căn phòng chỉ có mình em. Em có thể hiểu anh đang cố gắng vì tương lai của chúng ta, nhưng em không thể không tổn thương khi những lời hứa hẹn cứ mãi bị trì hoãn, bị lãng quên." Cô không nói bằng sự oán trách, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau của chính mình, một nỗi đau mà cô đã học cách ôm ấp và chấp nhận. Ánh sáng vàng dịu của quán cà phê chiếu lên khuôn mặt thanh thoát của Lâm An, làm nổi bật lên vẻ bình thản nhưng cũng đầy u buồn của cô. Cô không còn mong đợi sự thấu hiểu từ Hoàng Minh nữa, mà chỉ là sự nhìn nhận, sự chấp nhận về hai phiên bản ký ức khác biệt không thể nào dung hòa. Cô đã tự mình chữa lành những vết thương đó, đã tự mình tìm thấy con đường đi qua những nỗi đau, và giờ đây, cô chỉ đang kể lại một câu chuyện.

Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt anh mở to, cố gắng nắm bắt từng lời cô nói, từng sắc thái cảm xúc lướt qua khuôn mặt cô. Anh cảm thấy một sự bất lực cùng cực đang dâng lên trong lòng. Anh đã luôn nghĩ rằng tình yêu là sự thấu hiểu, là sự hy sinh, là việc cùng nhau xây đắp một tương lai. Nhưng giờ đây, anh nhận ra mình đã xây đắp trên một nền móng lung lay, một nền móng được tạo nên từ những khoảng trống trong ký ức của anh và những vết nứt trong tâm hồn của cô. Anh đã nghĩ anh đã làm tất cả những điều đúng đắn, đã chăm sóc cô theo cách tốt nhất mà anh biết. Nhưng cách của anh lại chính là nguồn cơn của nỗi đau cho cô. Anh cố gắng tìm kiếm một lời giải thích khác, một lý do khác để bấu víu, để chứng minh rằng anh không phải là một người vô tâm như cô đang vô tình vẽ nên trong tâm trí anh. Anh muốn chứng minh rằng anh đã cố gắng, đã nỗ lực, rằng anh cũng có những nỗi lo, những trăn trở của riêng mình.

Anh không muốn tin rằng mình đã vô tâm đến thế. Anh đã lên kế hoạch cho rất nhiều điều. Anh đã nghĩ về những chuyến đi xa, những buổi tối lãng mạn, những món quà bất ngờ. Nhưng cuộc sống, công việc, trách nhiệm cứ cuốn anh đi. Anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu. Cô luôn là người thông minh, nhạy cảm, người luôn thấu hiểu cho sự nghiệp và những hoài bão của anh. Anh tin rằng cô sẽ nhìn thấy những nỗ lực của anh, những giờ làm việc không ngừng nghỉ, những áp lực mà anh phải gánh vác, tất cả đều vì một tương lai chung. Anh đã giải thích, anh đã cam đoan. Và cô đã gật đầu. Điều đó khiến anh tin rằng mọi thứ vẫn ổn, rằng cô vẫn ở đó, vẫn vững vàng bên anh, chấp nhận và ủng hộ anh trên con đường anh đi. Nhưng giờ đây, từng lời của cô lại như những mũi kim châm thẳng vào nhận thức ấy, khiến nó tan biến thành hư vô.

Hoàng Minh bắt đầu giải thích, giọng anh nghe gấp gáp và có phần lúng túng, như một người đang cố vớt vát những mảnh vỡ cuối cùng của một bức tranh đã tan nát. "Anh... anh đã lên kế hoạch cho chuyến đi đó, Lâm An. Anh nhớ rất rõ. Chúng ta đã nói về việc đến Đà Lạt vào mùa hoa dã quỳ. Anh đã đặt vé, thậm chí đã tìm hiểu những quán cà phê nhỏ xinh mà em thích." Anh dừng lại, đưa ánh mắt cầu khẩn về phía cô, như muốn tìm kiếm một sự xác nhận, một tia sáng của ký ức chung. "Nhưng rồi dự án đột xuất ập đến. Anh đã phải hủy mọi thứ. Anh đã giải thích rõ ràng cho em mà, phải không? Anh nghĩ em sẽ không buồn, anh nghĩ em hiểu rằng công việc là quan trọng, là tương lai của chúng ta." Anh nhớ mình đã thấy cô hơi thất vọng, nhưng rồi cô mỉm cười, nói "Không sao đâu anh, mình đi lúc khác cũng được." Anh đã tin cô. Anh đã tin nụ cười ấy.

Lâm An khẽ gật đầu, đôi mắt cô vẫn giữ một sự kiên định, không lay chuyển. Cô không ngắt lời anh, chỉ lặng lẽ để anh nói ra hết những lời biện minh, những lý lẽ mà anh đã từng dùng để trấn an chính mình. Cô nhớ chuyến đi Đà Lạt đó. Cô nhớ vẻ rạng rỡ của mình khi anh đề cập đến, nhớ những giấc mơ về những con đường hoa dã quỳ, về những buổi tối se lạnh bên anh. Và cô cũng nhớ sự hụt hẫng đến tê dại khi anh báo hủy. "Anh đã giải thích, và em đã gật đầu," Lâm An nói, giọng cô vẫn nhẹ nhàng nhưng mỗi từ như mang một sức nặng không thể chối cãi. Cô không hề trách móc, nhưng sự thật trong lời nói của cô lại sắc bén hơn bất kỳ lời trách cứ nào. "Em đã gật đầu, Hoàng Minh. Em đã cố gắng hiểu, cố gắng chấp nhận. Em đã nói 'không sao' vì em không muốn anh cảm thấy áp lực hơn nữa, không muốn anh nghĩ em là gánh nặng. Nhưng anh đã không thấy nước mắt em rơi khi em quay lưng đi, khi em về nhà một mình và lặng lẽ xếp lại chiếc vali đã chuẩn bị sẵn."

Cô khẽ đưa tay lên, chạm nhẹ vào cổ tay mình, nơi chiếc đồng hồ khắc tên mà anh đã tặng cô vào dịp kỷ niệm hai năm yêu nhau vẫn lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Chiếc đồng hồ, vật kỷ niệm của tình yêu, giờ đây lại như một chứng nhân câm lặng cho những ký ức đối lập. "Anh đã không thấy em ngồi một mình hàng giờ, cố gắng tin vào những lời hứa hẹn sẽ được bù đắp, những lời hứa hẹn cứ mãi lùi xa như đường chân trời." Lâm An nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô không còn sự mong đợi, không còn sự hy vọng, chỉ còn sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của mọi chuyện. "Ký ức của anh là lời giải thích, là những kế hoạch chưa thành. Ký ức của em là giọt nước mắt, là những lần chờ đợi vô vọng, là cảm giác cô đơn giữa những lời cam đoan của anh."

Hoàng Minh đưa tay ra, như muốn nắm lấy bàn tay cô, muốn tìm kiếm một sự an ủi, một sự kết nối vật lý để xoa dịu nỗi đau đang cồn cào trong lòng. Nhưng Lâm An khẽ rút tay về một cách tự nhiên, không nhanh, không thô bạo, nhưng đủ dứt khoát để anh hiểu rằng khoảng cách giữa họ không thể nào được lấp đầy bằng một cái chạm tay đơn thuần. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc cánh tay mình, lạnh hơn cả không khí se lạnh của quán cà phê. Hoàng Minh rụt tay lại, rồi anh ta dùng tay gõ nhẹ lên mặt bàn, từng nhịp gõ khô khan, thể hiện sự bất lực và nỗi thất vọng đang dâng trào. Anh không thể hiểu nổi. Anh đã làm gì sai? Anh đã yêu cô, đã cố gắng vì cô, đã muốn mang lại cho cô những điều tốt đẹp nhất. Nhưng mọi thứ anh làm, trong ký ức của cô, lại trở thành những vết thương.

Anh cảm thấy bức tường vô hình mà Lâm An đã nhắc đến trong chương trước giờ đây không chỉ hiện hữu mà còn trở nên rắn chắc và cao vút hơn bao giờ hết, chắn ngang giữa hai người. Anh có thể nhìn thấy cô, có thể nghe cô nói, nhưng anh không thể chạm tới được thế giới cảm xúc và ký ức của cô. Những hạt mưa vẫn tí tách rơi ngoài hiên, như đang gột rửa đi lớp bụi của những ảo ảnh mà anh đã từng bám víu. Tiếng chuông gió khẽ rung rinh khi một khách hàng ra vào, tạo nên một âm thanh trong trẻo nhưng lạc lõng trong không gian căng thẳng giữa hai người. Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm sự ngột ngạt trong lồng ngực Hoàng Minh. Anh ước mình có thể trở về quá khứ, ước mình có thể nhìn thấy những giọt nước mắt của cô, ước mình có thể ôm cô vào lòng mỗi khi cô cảm thấy cô đơn. Nhưng tất cả chỉ là những ước muốn vô vọng.

Hoàng Minh gục đầu xuống bàn một lần nữa, nhưng lần này không phải vì hối hận hay đau đớn đơn thuần, mà là vì một sự bất lực khủng khiếp, một cảm giác bị nhấn chìm hoàn toàn. Anh không còn lời nào để nói, không còn lý lẽ nào để biện minh. Mỗi lời anh vừa thốt ra đều trở thành bằng chứng chống lại chính anh, không phải vì anh nói dối, mà vì sự thật trong ký ức của anh hoàn toàn khác với sự thật trong trải nghiệm của Lâm An. Anh nhìn Lâm An, nhìn vào đôi mắt cô, và nhận ra một bức tường vô hình, không phải là sự giận dữ hay oán trách, mà là sự khác biệt căn cốt không thể vượt qua. Anh cảm thấy như đang cố gắng giải thích màu sắc cho một người mù bẩm sinh, mọi nỗ lực đều vô vọng, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa.

Không khí trong quán cà phê dường như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng nhạc Jazz vẫn đều đều và tiếng mưa rơi tí tách. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt anh giờ đây đỏ hoe, nhưng không có nước mắt. Đó là sự tuyệt vọng khô khốc, sự sụp đổ của toàn bộ niềm tin vào những gì anh từng cho là đúng đắn. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt anh chứa đựng một nỗi cầu xin cuối cùng, một sự van vỉ đến từ tận cùng trái tim đã tan nát. Giọng anh gần như thì thầm, lạc đi trong không gian, yếu ớt và đầy bất lực.

"Anh... anh không biết phải nói gì nữa." Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, từng thớ thịt trên khuôn mặt anh căng lên vì đau đớn. "Anh không thể... làm em hiểu được sao? Rằng anh thật sự đã cố gắng, rằng anh không hề muốn em đau lòng?" Lời nói của anh, từng câu chữ đều nhuốm màu tuyệt vọng, như một con thuyền đã mất phương hướng giữa biển khơi ký ức. Anh muốn cô hiểu, muốn cô thấy được trái tim anh, thấy được sự chân thành mà anh đã đặt vào mối quan hệ này. Nhưng làm sao cô có thể hiểu được khi những gì cô nhớ lại chỉ toàn là nỗi đau, là sự cô đơn?

Lâm An khẽ lắc đầu. Một nụ cười buồn, thoáng qua trên môi cô, một nụ cười chấp nhận và thấu hiểu. Cô đã nhìn thấy sự tuyệt vọng của anh, đã cảm nhận được nỗi đau của anh. Trong một khoảnh khắc, một thoáng xót xa lướt qua ánh mắt cô, nhưng nó nhanh chóng trở lại vẻ bình thản, chấp nhận. Cô không còn muốn níu kéo, không còn muốn giải thích thêm. Cô đã nói tất cả những gì cần nói, và giờ đây, cô chỉ đơn thuần là chấp nhận sự thật.

"Không phải anh không thể làm em hiểu, Hoàng Minh," Lâm An nói, giọng cô vẫn dịu dàng nhưng vang vọng một sự kiên định sắt đá. "Mà là chúng ta đã không yêu nhau trong cùng một câu chuyện."

Câu nói đó như một nhát sét đánh thẳng vào Hoàng Minh, khiến anh cứng đờ người. Anh nhìn chằm chằm vào cô, cố gắng hiểu hết ý nghĩa của từng từ. *Không yêu nhau trong cùng một câu chuyện.* Đúng vậy. Ký ức của anh là một câu chuyện tình yêu bình yên, ổn định, với những nỗ lực thầm lặng và những dự định tương lai. Ký ức của cô là một câu chuyện của sự chờ đợi, của những vết nứt, của nỗi cô đơn và những giọt nước mắt rơi trong im lặng. Hai câu chuyện, hai thế giới hoàn toàn khác biệt, đã song song tồn tại trong suốt thời gian họ ở bên nhau, mà không ai hay biết về sự tồn tại của câu chuyện kia.

Hoàng Minh gục mặt vào hai bàn tay, bờ vai anh run lên bần bật. Anh không khóc thành tiếng, nhưng sự sụp đổ nội tâm của anh là rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó không còn là sự hối hận hay tự trách nữa, mà là một sự nhận thức đau đớn về việc không thể nào hàn gắn được khoảng cách ký ức giữa hai người. Anh đã tiếc nuối, anh đã tự hỏi, *nếu anh biết được ký ức của em sớm hơn, thì mọi chuyện có khác không?* Nhưng câu trả lời của Lâm An đã chặn đứng mọi khả năng.

Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng không hề bi lụy. Cô đã vượt qua giai đoạn bi lụy từ lâu rồi. Giờ đây, cô chỉ còn sự chấp nhận. Chấp nhận rằng họ đã từng yêu nhau, nhưng mỗi người lại yêu một phiên bản khác của mối tình đó. Chấp nhận rằng những vết nứt trong ký ức của họ giờ đây đã trở thành những vực thẳm không thể nào lấp đầy. Tiếng mưa vẫn đều đều, gột rửa đi những ảo ảnh cuối cùng của một tình yêu "êm đẹp" mà Hoàng Minh đã từng bám víu. Trong không gian quán cà phê ấm cúng ấy, một sự thật trần trụi và lạnh lẽo đang dần hiện hữu: họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một câu chuyện, và những vết nứt trong ký ức của họ giờ đây đã trở thành những vực thẳm không thể nào lấp đầy, không thể nào hàn gắn. Sự im lặng bao trùm cả hai, một sự im lặng nặng nề, chứa đựng tất cả những lời chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, và một sự thật không thể chối cãi.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free