Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 450: Lời Từ Biệt Không Thành Lời: Khung Cảnh Cuối Cùng
Mọi điều cần nói đã được nói ra, mọi điều cần chấp nhận đã được chấp nhận. Trong ánh mắt Hoàng Minh, sự hối tiếc vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một sự hiểu biết sâu sắc hơn, một sự chấp nhận rằng anh không thể thay đổi quá khứ, và điều duy nhất anh có thể làm là chấp nhận nó, và chấp nhận con người cô, con người anh, trong phiên bản ký ức mà mỗi người đang mang.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề nhưng cũng kèm theo một chút nhẹ nhõm. Gánh nặng của sự cố gắng hàn gắn những điều không thể đã được trút bỏ. Anh nhận ra rằng, việc cố gắng ép buộc hai ký ức hòa làm một chỉ càng tạo ra thêm sự đau đớn. Đôi mắt anh vẫn còn vương vấn nỗi buồn, nhưng đã không còn vẻ bàng hoàng, chất vấn như lúc trước. Đó là ánh mắt của một người đàn ông đã chấp nhận sự thật nghiệt ngã, chấp nhận lỗi lầm của mình, và chấp nhận rằng tình yêu của họ đã đi đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì không thể cùng tồn tại trên cùng một nền tảng ký ức.
"Anh hiểu rồi," Hoàng Minh nói, giọng anh vẫn trầm, nhưng lần này lại có chút yếu ớt, như thể anh vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt. Anh không còn siết chặt tay nữa, mà chậm rãi buông lỏng, đặt cả hai bàn tay lên mặt bàn. Anh nhìn Lâm An, như muốn khắc ghi hình ảnh cô, hình ảnh của sự bình yên thanh thản này vào tâm trí. Anh hiểu rằng, đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy cô với tư cách là một người anh từng yêu, một người mà anh đã bỏ lỡ quá nhiều điều.
Lâm An, đôi mắt cô vẫn long lanh, nhưng không phải vì đau khổ, mà là một giọt nước mắt nhỏ lăn nhẹ trên má, như một giọt sương mai đọng lại trên cánh hoa. Đó là giọt nước mắt của sự giải thoát, của sự thanh lọc, một dấu hiệu cho thấy những nỗi đau cũ đã được rửa trôi, những vết thương đã lành sẹo, để lại một tâm hồn bình yên và mạnh mẽ hơn. Cô không hề đưa tay lên lau vội, để giọt nước mắt ấy tự do chảy, như một lời tạm biệt cuối cùng với quá khứ.
"Em cũng vậy," Lâm An đáp, giọng cô khẽ hơn, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. Cô cũng đã hiểu, hiểu rằng việc buông bỏ không phải là từ bỏ tình yêu, mà là tôn trọng sự thật, tôn trọng ký ức của cả hai. Cô không còn cảm thấy cần phải giải thích, không còn cần phải chứng minh. Sự thấu hiểu mà Hoàng Minh vừa đạt được đã đủ.
Hoàng Minh chậm rãi đứng dậy, động tác của anh mang theo một sự nặng nề, như thể anh đang gồng mình chống lại một dòng chảy vô hình. Anh nhìn Lâm An một lần cuối, ánh mắt anh chứa đựng vô vàn điều muốn nói, nhưng lại không thể thốt ra thành lời. Anh biết, mọi lời nói lúc này đều trở nên thừa thãi. Anh khẽ gật đầu chào, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự tôn trọng, sự hối tiếc và cả sự chấp nhận.
Lâm An cũng đứng lên, đôi mắt cô lướt qua một lượt quanh quán cà phê. Nơi này đã chứng kiến quá nhiều kỷ niệm của họ, từ những buổi hẹn hò đầu tiên, những buổi tối trò chuyện không ngừng, đến giờ phút cuối cùng này. Cô muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tâm trí, không phải để đau khổ, mà để nhớ về một chương quan trọng trong cuộc đời mình, một chương đã giúp cô trưởng thành. Cô đáp lại Hoàng Minh bằng một nụ cười cuối cùng, một nụ cười thanh thản, pha chút tiếc nuối nhưng đầy triết lý, như đóa hoa đã mãn khai, chấp nhận vòng tuần hoàn của sự sống và cái chết.
Họ không chạm vào nhau, không một cái nắm tay, không một cái ôm. Khoảng cách vật lý giữa họ vẫn vậy, nhưng khoảng cách trong tâm hồn đã được xóa nhòa bởi sự thấu hiểu. Họ đã cùng nhau đối mặt với sự thật, cùng nhau chấp nhận định mệnh. Hoàng Minh quay lưng bước đi, bóng anh đổ dài trên sàn gỗ dưới ánh đèn vàng. Lâm An nhìn theo bóng lưng anh, cho đến khi anh khuất dạng sau cánh cửa. Một cơn gió lạnh lùa vào quán, mang theo hương đêm và một chút hơi sương, khiến cô rùng mình nhẹ. Cô biết, đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai, một khởi đầu trên con đường riêng của mỗi người, dù vẫn còn vương vấn nỗi buồn và sự tiếc nuối khôn nguôi. Ánh mắt cô hướng về phía cửa, nơi ánh đèn đường mờ ảo hắt vào, gợi lên một sự bình yên sắp đến, một sự tự do mà cả hai đều xứng đáng có được.
***
Sau câu nói mang tính biểu tượng của Lâm An, “Thì đã không còn là ký ức nữa,” không gian quán cà phê “Ký Ức Đọng” chìm vào một sự im lặng nặng trĩu. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ góc phòng dường như cũng trở nên xa xăm, chỉ còn đủ để lấp đầy những khoảng trống vô hình giữa hai người. Hoàng Minh và Lâm An vẫn ngồi bất động, như hai bức tượng được tạc từ nỗi buồn và sự chấp nhận. Ánh mắt họ không còn đối diện nhau, không còn dò xét hay tìm kiếm câu trả lời, mà cùng hướng ra ngoài cửa sổ lớn, nơi ánh đèn đường mờ ảo hắt xuống những vệt sáng vàng cam trên vỉa hè ướt đẫm hơi sương. Bên ngoài, bóng đêm đã buông xuống hoàn toàn, nuốt chửng những hình ảnh quen thuộc của thành phố, chỉ để lại những đường nét lờ mờ và những ánh sáng lập lòe.
Ly cà phê của cả hai đã nguội lạnh từ lâu, như chính mối tình đã qua của họ, một dư vị đắng chát còn đọng lại trên đầu lưỡi, nhưng không còn sức nóng để sưởi ấm tâm hồn. Hoàng Minh khẽ siết chặt bàn tay trên đùi, những ngón tay dài, gân guốc hằn lên từng đường vân của chiếc quần vải. Ánh mắt anh sâu thẳm, lạc vào khoảng không vô định ngoài khung cửa kính, nơi những giọt mưa đêm tí tách đọng lại trên mặt kính, phản chiếu những ánh đèn mờ ảo thành những vệt sáng lung linh. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng, như thể đang cố gắng giữ lại chút không khí cuối cùng của một kỷ nguyên đã qua. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự đau đớn đến nghẹn thở, một nỗi tiếc nuối cồn cào lan tỏa khắp cơ thể. Anh nhớ lại lời Lâm An, "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Câu hỏi đó như một mũi dao xuyên thẳng vào trái tim anh, phơi bày sự vô tâm, sự thiếu thấu hiểu mà anh đã mang theo suốt quãng thời gian họ yêu nhau. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, những nụ cười, những ánh mắt, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những giọt nước mắt thầm lặng, những nỗi đau mà cô đã chịu đựng một mình.
Mùi cà phê rang xay nồng nàn, hòa quyện với mùi gỗ cũ và thoảng hương hoa nhài từ ban công, đột nhiên trở nên thật xa lạ, không còn mang ý nghĩa của sự ấm áp và bình yên như trước. Nó chỉ còn là mùi của một buổi tối kết thúc, của một sự chia ly không thể tránh khỏi. Hoàng Minh nhắm mắt lại, một hình ảnh lướt qua tâm trí anh: Lâm An trong chiếc váy pastel quen thuộc, đứng dưới tán cây khế cổ thụ trước hiên quán, mái tóc dài mềm mại bay trong gió, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao. Giờ đây, hình ảnh đó trở nên thật mờ nhạt, như một bức ảnh cũ đã phai màu theo thời gian. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của họ là một câu chuyện đẹp, một chuỗi ngày êm đềm không sóng gió. Nhưng giờ đây, anh mới nhận ra, đó chỉ là phiên bản ký ức của riêng anh, một phiên bản đã bỏ qua quá nhiều trang đau khổ trong cuốn sách cuộc đời của cô. Anh đã sai, anh đã quá lý trí, quá tập trung vào những điều anh nhìn thấy mà quên đi những điều cô cảm nhận. Cái "xa dần" mà anh từng cho là "hết hợp" hóa ra lại là một chuỗi những lần cô bị bỏ quên, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn cháy bỏng, một gánh nặng đè nén lên lồng ngực. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và anh đã kể câu chuyện của mình một cách quá hời hợt, quá ích kỷ. Anh hối tiếc, tiếc nuối sâu sắc nếu anh biết được ký ức của cô sớm hơn, biết được những vết thương âm ỉ mà anh vô tình gây ra.
Lâm An dựa lưng vào ghế, đôi mắt to tròn lấp lánh phản chiếu ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trên trần. Khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười buồn, một nụ cười của sự chấp nhận và giải thoát. Cô cũng hít thở sâu, cảm nhận hơi gió se lạnh lùa qua khung cửa sổ, mơn man trên làn da. Ly cà phê nguội lạnh trong tay cô như một lời nhắc nhở về những gì đã qua, những gì không thể vãn hồi. Trong lòng cô, không còn sự oán trách hay giằng xé như trước. Thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ, một sự thanh thản đến từ việc đối diện với sự thật, với ký ức của cả hai. Cô đã nhớ những lúc mình đau, những lần nước mắt lăn dài trên gối, những đêm dài chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi không bao giờ đến. Cô nhớ cảm giác cô độc giữa mối quan hệ, cảm giác mình đã cố gắng một mình quá lâu. Nhưng giờ đây, cô cũng hiểu ra rằng, Hoàng Minh cũng đã từng cố gắng, theo cách của anh. Anh đã cố gắng giữ cho mối quan hệ yên ổn theo định nghĩa của anh, đã cố gắng yêu cô theo cách anh hiểu về tình yêu. Sự khác biệt chỉ là, định nghĩa và cách hiểu ấy không bao giờ gặp nhau.
Lâm An nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng nhạc jazz du dương, từng nốt nhạc chậm rãi trôi vào không gian, mang theo một nỗi buồn man mác nhưng không hề bi lụy. Đó là nỗi buồn của một cuộc tình đã kết thúc, nhưng cũng là niềm vui của một tâm hồn đã được chữa lành. Giọt nước mắt còn vương trên má cô giờ đây đã khô đi, chỉ còn lại một vệt ẩm nhẹ. Cô đã từng khao khát anh thấu hiểu, khao khát anh nhìn thấy những gì cô đã trải qua. Giờ đây, anh đã nhìn thấy, đã hiểu. Và điều đó là đủ. Cô không cần anh phải thay đổi quá khứ, không cần anh phải quay lại để "sửa chữa". Bởi vì, như cô đã nói, "Thì đã không còn là ký ức nữa." Ký ức là bất biến, nó đã định hình nên con người cô hôm nay, con người mạnh mẽ và chấp nhận này. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười không còn giằng xé mà là sự thanh thản. Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và có lẽ, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Khoảnh khắc này, ngồi cạnh anh, cùng nhìn ra khung cửa sổ quen thuộc, là lời từ biệt không nói thành lời cho những gì đã từng, cho một chương đã khép lại.
Hoàng Minh chậm rãi, rất chậm rãi, đứng dậy. Động tác của anh mang theo một sự nặng nề, như thể anh đang gồng mình chống lại một dòng chảy vô hình của thời gian và ký ức. Dáng người cao ráo, vững chãi của anh giờ đây lại có vẻ gì đó cô độc, lạc lõng trong ánh đèn vàng dịu của quán. Anh hít một hơi cuối cùng, cảm nhận mùi cà phê và gỗ cũ vương vấn trong không khí, như một lời tạm biệt với không gian này, nơi đã chứng kiến quá nhiều sự thật được phơi bày. Anh đ���t tay lên thành ghế, khẽ gõ nhẹ ba tiếng, một thói quen vô thức khi anh đang suy tư sâu sắc. Ánh mắt anh vẫn giữ vẻ điềm đạm, nhưng sâu thẳm bên trong là một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Sự hối tiếc, sự chấp nhận, nỗi đau, và cả một chút bình yên cay đắng. Anh hiểu rằng, đây là khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc anh phải buông tay, không chỉ buông tay Lâm An, mà còn buông tay khỏi phiên bản ký ức đẹp đẽ nhưng sai lệch của chính mình.
Lâm An ngước nhìn anh, đôi mắt to tròn, long lanh của cô phản chiếu hình ảnh anh, một hình ảnh đã in sâu vào tâm trí cô từ rất lâu. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt cả hai giao nhau, chứa đựng tất cả những điều không thể nói thành lời. Trong ánh mắt Hoàng Minh, Lâm An thấy sự hối lỗi chân thành, sự thấu hiểu muộn màng, và cả một nỗi buồn sâu thẳm. Nhưng cô cũng thấy sự chấp nhận, sự kiên định của một người đàn ông đã sẵn sàng đối mặt với sự thật. Trong ánh mắt cô, Hoàng Minh tìm thấy sự thanh thản, sự mạnh mẽ đã được tôi luyện qua những nỗi đau, và một nụ cười triết lý, không còn oán trách. Đó không phải là ánh mắt của tình yêu nồng cháy, mà là ánh mắt của sự đồng cảm, của hai tâm hồn đã hiểu nhau ở một tầng sâu sắc hơn, dù cái giá phải trả là sự chia ly.
Hoàng Minh khẽ gật đầu, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự tôn trọng, sự hối tiếc, và một lời chúc phúc thầm lặng. Đó là một lời chào cuối cùng, một lời xin lỗi không thành lời, và một sự chấp nhận rằng con đường của họ từ đây sẽ rẽ đôi. Anh không nói thêm một lời nào. Mọi lời nói lúc này đều trở nên thừa thãi, đều sẽ phá vỡ cái khoảnh khắc thiêng liêng của sự thấu hiểu và buông bỏ này. Anh quay lưng lại, bước đi. Bóng anh đổ dài trên sàn gỗ dưới ánh đèn vàng, rồi in rõ nét trên con hẻm “Thời Gian Ngừng Lại” mờ ảo bên ngoài. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ rung lên leng keng khi anh mở cửa, âm thanh trong trẻo, mong manh như một lời thì thầm của định mệnh. Mùi cà phê và gỗ cũ thoảng theo làn gió đêm, xen lẫn với hơi ẩm của sương khuya. Anh không ngoảnh lại. Bước chân anh đều đều, dứt khoát, mang theo tất cả những gánh nặng của quá khứ và cả hy vọng mong manh về một tương lai mới. Bóng anh dần khuất dạng sau cánh cửa, tan vào màn đêm, chỉ để lại một khoảng trống lạnh lẽo trong quán cà phê ấm cúng.
Lâm An dõi theo bóng lưng anh, cho đến khi anh khuất hẳn. Giờ đây, cô không còn cảm thấy trái tim mình thắt lại hay nhói đau. Thay vào đó là một tiếng thở dài nhẹ nhõm, pha lẫn nỗi buồn man mác. Cô biết, khoảnh khắc này là một sự kết thúc, một kết thúc thực sự và không thể đảo ngược. Nhưng nó cũng là một sự giải thoát, một khởi đầu mới. Cô vẫn đứng đó, đôi mắt lướt qua một lượt quanh quán cà phê. Nơi này đã chứng kiến quá nhiều kỷ niệm của họ, từ những buổi hẹn hò đầu tiên, những buổi tối trò chuyện không ngừng, đến giờ phút cuối cùng này. Cô muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tâm trí, không phải để đau khổ, mà để nhớ về một chương quan trọng trong cuộc đời mình, một chương đã giúp cô trưởng thành.
Cô ngồi lại xuống ghế, cảm nhận sự trống trải bên cạnh. Đưa tay chạm vào ly cà phê đã nguội lạnh, cô cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa từ thành ly. Nhưng trong lòng cô, không còn sự giằng xé hay oán trách. Thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã kết thúc, và đó là điều tốt nhất cho cả hai. Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng khóe môi cô vẫn nở một nụ cười nhẹ. Đó là giọt nước mắt của sự thanh lọc, của sự chấp nhận, không phải của sự yếu đuối. Cô mở mắt, nhìn quanh quán, nơi những bức tranh cũ kỹ treo tường mang phong cách Đông Dương vẫn giữ nguyên vẻ hoài niệm, nơi tiếng nhạc jazz vẫn du dương như không hề có bất cứ sự đổi thay nào. Cô nhìn những chiếc bàn gỗ sờn màu, những chiếc ghế đã cũ, như thể đang nói lời từ biệt với một phần của chính mình, một phần của quá khứ đã gắn bó với Hoàng Minh. Cô biết, từ giờ trở đi, cô sẽ không còn tìm kiếm câu trả lời ở Hoàng Minh nữa, không còn cố gắng hòa nhập ký ức của mình vào ký ức của anh. Cô sẽ bước đi trên con đường của riêng mình, mang theo những ký ức của riêng mình, chấp nhận chúng như một phần không thể tách rời của bản thân. Ánh đèn đường mờ ảo hắt vào từ khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ, gợi lên một sự bình yên sắp đến, một sự tự do mà cả hai đều xứng đáng có được, dù là trên những con đường riêng. Cô biết, một chương đã khép lại, và một chương mới đang chờ đợi để được viết.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.