Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 451: Hai Phiên Bản Của Một Tình Yêu
Lâm An vẫn ngồi đó, bóng Hoàng Minh đã tan vào màn đêm, chỉ còn lại khoảng trống lạnh lẽo bên cạnh và tiếng chuông gió khẽ ngân vọng đâu đó. Hương cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ và hơi ẩm của sương khuya quện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng trầm mặc, ướm màu hoài niệm. Cô đưa tay chạm vào ly cà phê đã nguội lạnh, cảm nhận sự tê tái lan tỏa từ thành ly, nhưng trong lòng cô, dường như có một lớp băng giá vừa tan chảy, để lộ ra dòng nước ấm áp của sự bình yên. Mọi gánh nặng, mọi giằng xé đã vơi đi nhiều.
Ánh mắt cô lướt qua những bức tranh cũ kỹ treo tường mang phong cách Đông Dương, những chiếc bàn gỗ sờn màu, và cả những ô cửa sổ lá sách đã bạc phếch theo thời gian. Mỗi góc nhỏ của quán cà phê "Ký Ức Đọng" này đều như một cuốn sách mở, lật lại từng trang kỷ niệm. Rồi một hình ảnh hiện lên rõ nét trong tâm trí cô, như một thước phim quay chậm. Đó là một buổi chiều mưa bất chợt của mấy năm về trước. Con đường phố cổ bỗng chốc trở nên ướt át và lấp lánh dưới ánh đèn vàng hắt ra từ các cửa hàng. Họ đang đi dạo thì cơn mưa đổ xuống như trút nước, khiến cả hai phải vội vã chạy vào trú mưa dưới mái hiên của chính quán cà phê này.
Hoàng Minh, với mái tóc ướt sũng và vài giọt nước còn đọng trên lông mi, đã nở một nụ cười mà cô từng thấy rất ấm áp. Anh đã kể một câu chuyện cười về một lần anh bị nhốt ngoài cửa khi còn nhỏ, một câu chuyện dí dỏm, đầy hài hước. Anh kể một cách say sưa, đôi mắt lấp lánh niềm vui khi nhìn thấy cô bật cười khúc khích. Nụ cười của cô ngày ấy rạng rỡ, trong trẻo, không một chút gợn ưu tư. Trong ký ức của Hoàng Minh, đó chắc chắn là một khoảnh khắc đẹp đẽ, một kỷ niệm lãng mạn của hai người đang yêu nhau, trú mưa và chia sẻ niềm vui. Anh đã thấy cô cười, và có lẽ, anh đã nghĩ rằng mình đã thành công mang lại hạnh phúc cho cô.
Nhưng giờ đây, ngồi lại trong chính không gian ấy, Lâm An nhận ra một điều khác. Nụ cười ấy, rạng rỡ thật, nhưng nó cũng là một tấm màn che giấu sự cô đơn và nỗi mong chờ. Ngày ấy, cô đã đứng dưới mưa, chờ đợi anh đến đón, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi. Cô đã mong ngóng anh đến mức nào, cô đã lo lắng anh có bị ướt, có bị cảm không, rồi lại tự trách mình sao không chuẩn bị ô dù kỹ càng hơn. Khi anh đến, cô đã vui sướng đến quên hết mệt mỏi, quên hết cả cơn mưa lạnh giá đang táp vào mặt. Rồi anh kể câu chuyện cười đó, và cô cười. Cô cười không chỉ vì câu chuyện hài hước, mà còn vì sự nhẹ nhõm khi anh ở bên, vì sự ấm áp khi nhìn thấy anh vui vẻ. Nhưng ẩn sâu trong nụ cười ấy, là một nỗi hụt hẫng không tên. Anh kể chuyện, anh vui, anh hạnh phúc trong câu chuyện của mình, trong việc khiến cô cười. Nhưng anh có biết, cô đã thèm khát được anh hỏi han, được anh ôm vào lòng, được anh lau đi những giọt nước mưa còn đọng trên tóc không? Cô đã mong chờ một lời nói, một cử chỉ đơn giản hơn là một câu chuyện cười.
"Ngày ấy, anh kể chuyện vui đến nỗi em quên mất mình đã chờ đợi anh bao lâu dưới mưa... Anh thấy em cười, nhưng anh có biết nụ cười ấy che giấu bao nhiêu mong chờ và hụt hẫng không?" Lâm An thầm thì trong tâm trí, tựa như đang đối thoại với bóng hình đã khuất của Hoàng Minh. Cô khẽ thở dài, một hơi thở dài mang theo tất cả những u uất đã được chôn giấu bao lâu nay. Ngón tay cô vuốt ve thành ly cà phê, cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo thấm vào đầu ngón tay. Âm nhạc jazz vẫn du dương, dìu dặt, như ru ngủ những nỗi niềm chưa tan. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây bao trùm lấy cô, tạo nên một vầng hào quang cô độc. Kỷ niệm đẹp ấy, giờ đây, dưới lăng kính của sự thấu hiểu muộn màng, bỗng trở thành một bằng chứng rõ ràng cho sự khác biệt trong cách họ cảm nhận và ghi nhớ tình yêu. Cô đã ở đó, nhưng anh đã quên mất cô đã chờ. Cô đã cười, nhưng anh đã quên mất nỗi buồn đằng sau nụ cười ấy.
***
Cùng lúc đó, tại căn hộ của Hoàng Minh, không khí hoàn toàn trái ngược với sự hoài niệm cũ kỹ của quán cà phê. Căn hộ của anh là một không gian hiện đại, tối giản với tông màu xám, trắng, đen làm chủ đạo. Ánh đèn LED dịu nhẹ hắt lên những bức tường phẳng lì, tạo cảm giác thanh lịch nhưng cũng có chút lạnh lẽo. Hoàng Minh đứng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Hàng vạn ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một bức tranh lung linh nhưng xa cách. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng, cùng với tiếng còi xe xa xăm vọng lên từ dưới phố, nhắc nhở anh về sự tồn tại của thế giới bên ngoài.
Trong tay anh là Chiếc đồng hồ khắc tên, một kỷ vật mà anh đã tặng cho Lâm An vào chính buổi chiều mưa năm nào. Chiếc đồng hồ với mặt kính sapphire sáng bóng, những đường nét tinh xảo, và đặc biệt là dòng chữ nhỏ xíu được khắc laser ở mặt sau, chỉ hai người biết. Anh vuốt nhẹ lên mặt đồng hồ, cảm nhận sự trơn nhẵn và lạnh lẽo của kim loại. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thường ngày ẩn chứa suy tư, giờ đây lại càng thêm trầm mặc. Anh nhớ về buổi chiều mưa đó, khi anh vội vã đưa chiếc đồng hồ này đến cho Lâm An. Cô đã đứng dưới mái hiên, mái tóc ướt sũng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh. Anh đã chìa chiếc hộp nhỏ ra, và cô đã mở nó ra với một nụ cười rạng rỡ. Cô đã vui sướng đến mức ôm chầm lấy anh, và thốt lên những lời cảm ơn đầy xúc động.
Trong ký ức của Hoàng Minh, đó là một buổi chiều hoàn hảo. Anh đã chuẩn bị món quà một cách tỉ mỉ, đã chạy vội đến để kịp tặng cô trước khi trời tối. Anh đã thấy nụ cười của cô, sự hạnh phúc của cô. Anh đã nghĩ rằng mình đã làm đúng, đã thể hiện tình yêu của mình một cách chu đáo và lãng mạn. Anh đã tin rằng khoảnh khắc ấy là một minh chứng cho tình yêu của họ, một khoảnh khắc đẹp đẽ mà cả hai sẽ cùng nhau ghi nhớ. Đối với anh, niềm vui của cô là niềm vui của anh, và nụ cười của cô là thước đo cho sự thành công của anh trong việc làm cho cô hạnh phúc. Anh đã cố gắng, anh đã hành động, và anh đã nhận được phản hồi tích cực từ cô.
Nhưng giờ đây, sau tất cả những gì đã phơi bày giữa họ, Hoàng Minh nhìn lại khoảnh khắc ấy bằng một đôi mắt khác. Một đôi mắt đã được mở ra bởi những lời nói chân thành và đầy day dứt của Lâm An. Cô đã nói về những lần cô chờ đợi, về những tin nhắn không hồi đáp, về những lời hứa không thành hiện thực. Anh siết nhẹ chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay, cảm nhận sức nặng của nó, và cũng là sức nặng của sự hối tiếc. "Anh đã nghĩ, đó là một buổi chiều hoàn hảo. Em đã cười. Anh đã làm đúng. Nhưng có lẽ, điều anh 'làm đúng' trong mắt anh lại là điều em mong chờ nhưng không bao giờ trọn vẹn." Anh tự vấn, giọng nói nội tâm trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Nụ cười rạng rỡ của cô ngày ấy, anh từng nghĩ là biểu hiện thuần túy của niềm hạnh phúc, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó có thể là nụ cười che giấu sự mệt mỏi vì đã chờ đợi, sự cảm kích vì cuối cùng anh cũng đã đến, hay thậm chí là một nụ cười chấp nhận số phận, chấp nhận sự khác biệt trong cách họ yêu và thể hiện tình yêu.
Anh nhìn ra xa xăm, khung cảnh thành phố về đêm bỗng trở nên mờ ảo, nhòe đi trong đôi mắt anh. Anh nhớ lại lời Lâm An đã nói: "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Có lẽ, nụ cười ngày ấy cũng là một giọt nước mắt khô, một tiếng khóc không thành lời mà anh đã quá vô tâm để nhận ra. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, những lúc cô cười, những lúc cô hạnh phúc. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô đau, những lúc cô đã cố gắng một mình. Sự hiểu lầm này, không phải là cố ý, mà là bản chất của sự khác biệt trong ký ức của họ, sự khác biệt đã đẩy họ xa nhau. Anh đã không ngừng cố gắng, theo cách của mình, nhưng cách của anh lại không chạm đến được sâu thẳm tâm hồn cô. Và có lẽ, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
***
Quay trở lại quán cà phê "Ký Ức Đọng", Lâm An vẫn ngồi đó, mặc cho thời gian cứ trôi đi chậm rãi. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ tiếp tục dìu dặt, như một lời ru êm ái cho những tâm hồn đang kiếm tìm sự bình yên. Cô nhắm mắt lại, một ký ức khác lại ùa về, rõ nét như thể vừa mới xảy ra. Đó là những buổi tối se lạnh của Hà Nội, khi Hoàng Minh thường mở Danh sách nhạc "Đêm mưa Hà Nội" mà cô đã dày công biên soạn. Những giai điệu lãng mạn, du dương của saxophone, của piano, của những giọng ca trầm ấm hòa quyện với tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ.
Trong ký ức của Hoàng Minh, những buổi tối ấy chắc hẳn là những khoảnh khắc yên bình, lãng mạn. Anh ngồi đó, bên cạnh cô, nghe nhạc, đọc sách hoặc làm việc trên laptop. Anh tìm thấy sự tĩnh lặng, sự dễ chịu khi có cô ở bên, không cần nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện. Anh nghĩ rằng cô cũng cảm nhận được sự bình yên ấy, sự hòa hợp trong im lặng. Anh đã thấy cô ngồi cạnh anh, đôi khi tựa đầu vào vai anh, đôi khi chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, và anh đã nghĩ rằng cô đang tận hưởng khoảnh khắc ấy, cùng anh. Đó là những lúc mà anh cảm thấy mối quan hệ của họ thật êm đềm, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc, chỉ đơn thuần là "xa dần" vì "hết hợp" như cách anh đã từng nghĩ.
Nhưng trong ký ức của Lâm An, những buổi tối ấy lại mang một màu sắc hoàn toàn khác. Cô nhớ những giai điệu buồn bã của saxophone, những nốt piano réo rắt như tiếng lòng cô đơn. Cô ngồi đó, kề bên anh, nhưng cảm thấy một khoảng cách vô hình, một bức tường vô hình ngăn cách hai người. Anh bận rộn với công việc, với những suy tư không tên, đôi khi chỉ là chìm đắm trong thế giới của riêng anh. Cô đã khao khát một lời hỏi han, một cái nắm tay, một ánh mắt giao thoa. Cô đã mong anh sẽ tắt máy tính, sẽ đặt cuốn sách xuống, và quay sang nói với cô điều gì đó. Dù chỉ là một câu "Em có lạnh không?" hay "Em có muốn nghe bài này không?". Nhưng anh không làm.
Cô nhớ đã bao nhiêu lần cô khẽ thở dài, đã bao nhiêu lần cô lén nhìn anh, chỉ để thấy anh vẫn chăm chú vào màn hình laptop, vào những con số, vào những dòng chữ. Cô đã cô đơn biết bao nhiêu trong chính sự hiện diện của anh. Cô đã nghe thấy giai điệu, nhưng cô lại nghe thấy nỗi cô đơn và những câu hỏi không lời đáp vang vọng trong tâm trí mình. "Anh nghe thấy giai điệu, anh thấy sự bình yên, còn em nghe thấy nỗi cô đơn và những câu hỏi không lời đáp. Chúng ta đã ở bên nhau, nhưng chưa bao giờ thực sự 'có nhau' trong từng khoảnh khắc ấy." Cô thầm nhủ, giọng nói nội tâm run rẩy.
Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng giọt nước mắt đó không còn mang theo sự bi lụy hay oán trách. Nó là giọt nước mắt của sự giải thoát, của sự chấp nhận. Cô chấp nhận rằng họ đã yêu nhau, đã có những khoảnh khắc đẹp đẽ, nhưng mỗi người lại trải nghiệm và ghi nhớ những khoảnh khắc ấy theo một cách hoàn toàn khác biệt. Anh đã cố gắng, theo cách anh hiểu, nhưng cách cố gắng ấy lại vô tình tạo ra những vết thương sâu sắc trong lòng cô. Cô đã đau, đã cố gắng một mình quá lâu, nhưng lại không thể truyền tải được nỗi đau ấy cho anh. Ký ức, đúng là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và những phiên bản ấy, không thể hòa làm một. Sự thật này, dù đau lòng, nhưng lại mang đến cho cô một sự bình yên kỳ lạ.
***
Lâm An mở mắt, nhìn quanh quán cà phê lần cuối. Cô chậm rãi đứng dậy, cảm nhận sự tê dại nơi đầu gối sau một thời gian dài ngồi bất động. Cô đi đến quầy tính tiền, trả khoản tiền nhỏ cho ly cà phê đã nguội lạnh. Cô khẽ gật đầu chào người phục vụ trẻ, rồi bước ra khỏi quán. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ rung lên leng keng, như một lời chào tạm biệt cuối cùng.
Con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" hiện ra trước mắt cô, vẫn yên bình và tĩnh lặng như thường lệ. Những ngôi nhà cũ hai bên hẻm với kiến trúc pha trộn Á-Âu, cửa gỗ cũ sơn màu trầm, ban công sắt rèn, tất cả đều gợi lên một vẻ đẹp hoài cổ, một sự bình yên dường như không bị ảnh hưởng bởi dòng chảy của thời gian. Dây điện chằng chịt trên cao, tạo nên một nét đặc trưng của phố cổ, như những sợi tơ vương vấn của quá khứ. Lối đi lát gạch đã mòn vẹt dưới những bước chân của biết bao thế hệ, giờ đây đón lấy những bước chân nhẹ nhàng của cô. Mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi hoa giấy thoang thoảng từ một ban công nào đó, và cả mùi hương trầm dịu nhẹ từ một ngôi miếu nhỏ ở cuối hẻm, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không gian đầy cảm xúc.
Mỗi bước chân cô đi, là một bước chân tách rời khỏi quá khứ chung nhưng không thực sự chung. Cô bước đi chậm rãi, không ngoảnh lại, dáng người cô thanh thoát trong bóng đêm. Cô không cần quay đầu để biết rằng Hoàng Minh đã rời đi, và cô cũng sẽ không tìm kiếm bóng hình anh nữa. Dù Hoàng Minh đã hiểu, dù anh đã bày tỏ sự tiếc nuối, nhưng những ký ức ấy vẫn là hai phiên bản độc lập, không thể dung hòa. Và cô, giờ đây, đã hoàn toàn chấp nhận điều đó. Sự chấp nhận này không phải là sự từ bỏ, mà là sự giải thoát.
"Mỗi kỷ niệm đẹp đẽ ấy, giờ đây đều là bằng chứng cho việc chúng ta đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Và có lẽ, đó là lý do vì sao chúng ta không thể viết tiếp cùng một cuốn sách." Lâm An thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ nở trên khóe môi. Đó là một nụ cười đầy sự chấp nhận và đồng thời là sự giải thoát. Cô hướng về phía ánh đèn đường mờ ảo cuối hẻm, nơi ánh sáng yếu ớt của một khởi đầu mới đang chờ đợi. Ánh sáng ấy không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để soi rọi con đường phía trước, một con đường mà cô sẽ bước đi một mình, mang theo những ký ức của riêng mình. Cuộc chia tay này, không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cô. Một khởi đầu để cô viết nên câu chuyện của riêng mình, câu chuyện mà cô là người duy nhất kể, mà không cần phải đối chiếu hay dung hòa với bất kỳ ai khác. Lâm An bước đi, nhẹ nhõm và thanh thản, bóng cô dần khuất vào màn đêm, mang theo một nỗi buồn man mác nhưng cũng đầy hy vọng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.