Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 455: Lối Riêng Về: Khoảng Trống Bắt Đầu

Lâm An mở mắt ra, nhìn vào màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Những ngôi sao lấp lánh như những hy vọng nhỏ bé, thắp sáng con đường phía trước. Cô mỉm cười, một nụ cười thanh thản và đầy niềm tin. Cô tin rằng, cuộc chia tay này không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Một khởi đầu mà cô sẽ sống trọn vẹn hơn, yêu thương bản thân nhiều hơn, và tìm thấy hạnh phúc theo cách của riêng mình, không còn bị ràng buộc bởi những bóng hình quá khứ hay những ký ức khác biệt. Cô đã buông bỏ hoàn toàn, không còn chút vương vấn, chỉ còn lại sự bình yên và một trái tim đã sẵn sàng cho hành trình mới.

***

Làn gió đêm mang theo hơi lạnh se sắt của cuối thu Hà Nội khẽ lướt qua, mơn man trên làn da, len lỏi qua từng kẽ tóc, gợi lên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa day dứt. Hoàng Minh và Lâm An cùng bước ra khỏi cánh cửa gỗ sẫm màu của Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nơi mà chỉ cách đây ít giờ, những mảnh ký ức vụn vỡ đã được nối lại, dù chẳng thể nào hòa làm một. Ánh đèn vàng hắt ra từ quán, chiếu rọi một vệt sáng yếu ớt xuống con hẻm nhỏ mang tên 'Thời Gian Ngừng Lại', nơi mà từng bước chân, từng khoảnh khắc giữa họ đã từng in dấu. Không gian xung quanh dường như ngưng đọng, chỉ còn tiếng lá khô xào xạc dưới chân và tiếng chuông gió khẽ khàng ngân nga từ một hiên nhà gần đó, như một khúc biệt ly không lời.

Họ đứng lặng một khoảnh khắc, vai kề vai nhưng tâm hồn đã rẽ sang hai lối. Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, vững chãi, vẫn giữ vẻ điềm đạm thường thấy. Đôi mắt sâu của anh, vốn ít khi biểu lộ cảm xúc rõ ràng, giờ đây lại ánh lên một tia phức tạp: có sự thấu hiểu, có nỗi tiếc nuối, và cả một sự chấp nhận khắc khoải. Lâm An, nhỏ nhắn hơn, thanh thoát hơn, mái tóc dài mềm mại khẽ bay trong gió. Cô không còn những giọt nước mắt lăn dài như những lần trước, chỉ còn lại một nụ cười mong manh, pha chút u buồn nhưng cũng đầy kiên định. Đôi mắt to tròn của cô, giờ không còn long lanh vì lệ, mà ánh lên sự thanh thản đến lạ thường, như thể một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ.

Không một lời nói thêm, không một cử chỉ níu kéo. Mọi điều cần nói, cần hiểu, đã được trao đổi trong quán cà phê ấm cúng ấy. Mọi nỗi đau, mọi sự hối tiếc, mọi lời giải đáp, đều đã được phơi bày dưới ánh đèn vàng dịu. Giờ đây, chỉ còn lại khoảnh khắc của sự chia ly vật lý, một khoảnh khắc tưởng chừng đơn giản nhưng lại nặng trĩu biết bao ý nghĩa.

Ánh mắt của họ giao nhau. Trong khoảnh khắc ấy, không còn là những ký ức khác biệt, không còn là những phiên bản tình yêu đối lập. Chỉ còn là sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng cảm lặng lẽ giữa hai người từng yêu nhau, từng là tất cả của nhau, nhưng giờ đây phải chấp nhận rằng họ không thể đi chung một con đường nữa. Hoàng Minh nhìn thấy trong mắt Lâm An sự bình yên mà cô đã tìm thấy, và cả nỗi buồn man mác của một tình yêu đã qua. Lâm An nhìn thấy trong mắt Hoàng Minh sự trưởng thành, nỗi hối tiếc chân thành, và cả gánh nặng của một người đàn ông vừa nhận ra sự vô tâm vô tình của mình.

Hoàng Minh là người rẽ lối trước. Anh khẽ gật đầu, một cử chỉ ngắn gọn nhưng chứa đựng tất cả sự tôn trọng và lời tạm biệt không lời. Bóng anh in dài trên nền con hẻm, rồi dần khuất vào màn đêm hun hút. Tiếng bước chân anh nhẹ nhàng, nhưng lại vọng lại trong không gian như một điệu nhạc buồn. Lâm An đứng đó, nhìn theo bóng hình quen thuộc ấy, cho đến khi nó hoàn toàn tan biến vào bóng tối. Cô không quay đầu lại. Cô biết, nếu quay đầu, sẽ là một sự yếu lòng, một sự níu kéo vô ích. Đây là khoảnh khắc của sự dứt khoát, của việc chấp nhận rằng mỗi người phải đi một con đường riêng.

Con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại' vẫn giữ nguyên vẻ cũ kỹ, những bức tường rêu phong, những chậu hoa giấy nở đỏ rực trong đêm, và cả mùi đất ẩm đặc trưng. Nhưng giờ đây, đối với Lâm An, nó không còn là nơi lưu giữ những ký ức ngọt ngào xen lẫn đau thương của họ. Nó đã trở thành một lối rẽ, một dấu mốc quan trọng đánh dấu sự kết thúc của một chương và khởi đầu của một hành trình mới. Cô khẽ thở dài, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành, rồi cũng quay lưng, bước đi theo hướng ngược lại, bóng hình cô cũng dần chìm vào bóng đêm tĩnh mịch, để lại con hẻm một lần nữa chìm trong sự im lặng của thời gian. Khoảnh khắc chia ly diễn ra trong tĩnh lặng, nhưng lại đầy sức nặng của sự dứt khoát, như một lời thì thầm cuối cùng của màn đêm.

***

Hoàng Minh bước vào căn hộ của mình, không bật đèn lớn. Chỉ có ánh sáng mờ ảo từ thành phố hắt qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ tối màu. Căn hộ của anh luôn giữ vẻ tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, và những đường nét kiến trúc hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà. Nó phản ánh con người anh: lý trí, gọn gàng, nhưng đôi khi cũng có chút lạnh lẽo và cô đơn. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa, như một bản giao hưởng buồn của đêm khuya thành phố.

Anh cởi chiếc áo khoác len màu xám đậm, đặt nhẹ nhàng lên lưng chiếc ghế bành da cạnh cửa sổ. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi sách, và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của anh vẫn vương vấn trong không khí, tạo nên một không gian riêng tư, quen thuộc đến mức đôi khi anh cảm thấy ngột ngạt. Anh tiến đến cửa sổ, đứng lặng lẽ, hai tay đút túi quần, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra xa. Phía dưới, dòng xe cộ vẫn hối hả trôi đi, những ánh đèn đủ màu sắc tạo thành những vệt sáng dài trên con đường nhựa ẩm ướt. Anh đưa tay chạm vào mặt kính lạnh lẽo, cảm nhận sự cô độc đang bao trùm.

"Thì ra, hóa ra anh đã sống trong một phiên bản tình yêu khác." Lời nói của Lâm An vang vọng trong tâm trí anh, không ngừng xoáy sâu vào từng ngóc ngách của ký ức. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của họ êm đềm, không sóng gió. Anh nhớ những buổi hẹn hò cuối tuần, những bữa tối giản dị, những lần cô ngồi cạnh anh đọc sách khi anh làm việc. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười, bình yên. Nhưng anh lại quên mất những lúc cô chờ, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Anh đã quên mất những lần cô khóc một mình, những nỗi đau mà cô âm thầm gặm nhấm.

Nỗi tiếc nuối cồn cào dâng lên trong lòng anh, một nỗi tiếc nuối không thể gọi tên rõ ràng, chỉ biết rằng nó nặng trĩu. Anh tiếc nuối vì đã không nhìn thấy, không thấu hiểu kịp thời. Anh tiếc nuối vì đã để tình yêu của họ trôi qua trong sự vô tâm vô tình của chính mình. Sự vô tâm của một người đàn ông lý trí, luôn cho rằng mọi thứ đều phải có logic, đều phải rõ ràng, mà quên mất rằng trái tim phụ nữ lại tinh tế và phức tạp hơn rất nhiều.

Gánh nặng của sự vô tâm vô tình đè nặng lên vai anh. Anh tự hỏi, liệu có bao nhiêu lần Lâm An đã cố gắng một mình, đã chiến đấu với sự cô đơn và những kỳ vọng không được đáp lại? Liệu có bao nhiêu lần cô đã nhìn anh với đôi mắt chất chứa điều gì đó, mà anh lại chỉ thấy sự bình yên, sự chấp nhận? Anh đã đánh đồng sự im lặng của cô với sự đồng tình, sự chịu đựng của cô với sự hài lòng.

Nhưng cùng với nỗi tiếc nuối ấy, là một sự nhẹ nhõm đến lạ. Anh đã đối diện. Anh đã lắng nghe. Anh đã hiểu. Và anh đã chấp nhận. Chấp nhận rằng họ không thể quay lại, không phải vì hết yêu, mà vì họ không thể sống cùng một ký ức, không thể hòa làm một. Sự chấp nhận này, dù đau đớn, nhưng cũng mang lại một cảm giác giải thoát. Nó giống như việc cuối cùng cũng tháo được một nút thắt đã đeo đẳng anh bấy lâu nay, dù nút thắt ấy đã trở thành một phần của anh.

Một khoảng trống lớn mở ra trong lòng Hoàng Minh. Một khoảng trống mà trước đây anh không hề hay biết sự tồn tại của nó, vì nó đã bị lấp đầy bởi hình bóng của Lâm An trong phiên bản ký ức của anh. Giờ đây, khi bức màn về ký ức của cô được vén lên, khoảng trống ấy hiện rõ, mênh mông và lạnh lẽo. Anh biết, mình phải học cách lấp đầy nó, không phải bằng một hình bóng khác, mà bằng một phiên bản trưởng thành hơn của chính mình.

"Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói của Lâm An, tuy đơn giản, nhưng lại mang tính triết lý sâu sắc, đã trở thành kim chỉ nam cho quyết định của họ. Anh nhìn ra khung cảnh thành phố vẫn đang chuyển động không ngừng, và tự nhủ, đã đến lúc anh cũng phải chuyển động. Anh không thể mãi đứng yên trong phiên bản ký ức của riêng mình. Anh phải học cách nhìn nhận mọi thứ một cách đa chiều hơn, tinh tế hơn, và quan trọng nhất, phải học cách yêu thương một cách trọn vẹn hơn. Khoảng trống này, dù buồn, nhưng lại là cơ hội để anh tái định hình bản thân, để anh trở thành một người đàn ông khác, một người đàn ông biết trân trọng những gì mình có, và không bao giờ để sự vô tâm vô tình lặp lại. Anh đứng đó, trong bóng tối của căn hộ, lắng nghe tiếng lòng mình, tiếng của một khởi đầu mới, dù chưa biết sẽ đi về đâu.

***

Lâm An trở về căn hộ của mình, nơi những bức tranh nhỏ của Thanh Mai vẽ những phong cảnh bình dị, những cây cảnh xanh tươi đặt ở mọi góc phòng, và những chồng sách đủ thể loại chất gọn gàng, tất cả vẫn ở đó, yên bình như cô đã rời đi. Cô không bật đèn lớn, chỉ với tay bật chiếc đèn lồng giấy treo ở góc phòng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu, ấm cúng và riêng tư. Tiếng chim hót líu lo, dù là ban đêm, vẫn vọng lại từ chiếc lồng chim nhỏ treo ở ban công, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa cổ điển, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho sự thanh thản đang ngập tràn trong cô.

Cởi chiếc áo khoác len màu be, cô đặt nhẹ nhàng lên lưng chiếc ghế bành bọc vải nhung. Mùi đất ẩm từ cây cối, mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng, đôi khi xen lẫn chút hương hoa tươi từ bó hoa nhỏ trên bàn, tất cả bao bọc cô trong một không gian quen thuộc, an toàn. Cô không còn cảm giác nặng nề như những lần trở về nhà sau những cuộc gặp gỡ trước đây với Hoàng Minh. Thay vào đó, là một sự thanh thản đến lạ, như thể một chương sách đã khép lại một cách trọn vẹn, không còn dang dở, không còn câu hỏi nào chưa được giải đáp.

Cô bước vào bếp nhỏ, đun nước pha một tách trà thảo mộc. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, mang theo một cảm giác an ủi, vỗ về. Cô không còn cảm thấy cô đơn. Cô đã từng cô đơn trong chính mối quan hệ ấy, cô đơn khi cố gắng một mình, cô đơn khi chờ đợi những tin nhắn không hồi đáp. Nhưng giờ đây, sự cô đơn đã lùi xa, nhường chỗ cho một cảm giác trọn vẹn, đủ đầy. Cô biết đây là khởi đầu cho một con đường mới, nơi cô có thể sống thật với cảm xúc của mình, không còn phải cố gắng níu giữ những điều không thuộc về mình, không còn phải đấu tranh để ký ức của mình được nhìn nhận.

Nước mắt không rơi, chỉ còn một nụ cười nhẹ nhàng trên môi. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ hân hoan, mà là sự chấp nhận bình yên, sự giải thoát sau một hành trình dài tìm kiếm sự thật và sự thấu hiểu. "Cuối cùng thì cũng đã xong. Đã đến lúc phải sống cho chính mình." Cô thì thầm, giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng chất chứa một sức mạnh nội tâm không ngờ. Cô đã từng nghĩ, tình yêu là phải hy sinh, là phải cố gắng đến cùng. Nhưng giờ cô hiểu, tình yêu còn là sự thấu hiểu, sự chấp nhận những giới hạn, và đôi khi, là sự buông bỏ để cả hai được tự do.

Cô ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, ôm chiếc gối nhỏ vào lòng, nhìn ra ban công nơi giàn cây leo xanh mướt đang vươn mình trong đêm. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa, mùi trà thảo mộc dịu nhẹ xộc vào khứu giác, giúp cô thư thái hơn. Cô nhắm mắt lại một lúc, lắng nghe tiếng gió đêm khẽ luồn qua khe cửa sổ, tiếng chim hót vẫn đều đều, và tiếng nhạc acoustic vẫn êm đềm. Trong bóng tối của nội tâm, cô nhìn thấy rõ ràng hơn bao giờ hết con đường mình đã đi, những vết sẹo đã lành, và một tương lai đang rộng mở.

Mối tình với Hoàng Minh đã dạy cô rất nhiều. Nó dạy cô về sự kiên nhẫn, về sự hy vọng, về việc phải lắng nghe tiếng nói của trái tim mình, và quan trọng hơn cả, về việc không ngừng yêu thương bản thân. Cô đã từng đau đớn vì những ký ức không lời của mình, những nỗi buồn không được ai thấu hiểu. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy không còn là gánh nặng. Chúng đã trở thành một phần của câu chuyện, một phần của quá khứ đã định hình nên con người cô. Cô không còn muốn thay đổi chúng, không còn muốn Hoàng Minh "biết sớm hơn" để chúng trở nên khác đi. Bởi vì, như cô đã nói, "Thì đã không còn là ký ức nữa."

Một khoảng trống thì có, nhưng nó không đáng sợ. Nó giống như một khoảng lặng cần thiết giữa hai chương của một cuốn sách, một khoảng không gian để hít thở, để chuẩn bị cho những điều mới mẻ. Khoảng trống ấy không phải là sự mất mát, mà là không gian cho những hạt mầm mới nảy nở, cho những câu chuyện mới được viết nên. Cô đã buông bỏ hoàn toàn, không còn chút vương vấn nào của sự oán trách hay hối tiếc. Chỉ còn lại sự bình yên, sự thanh thản, và một trái tim đã sẵn sàng cho hành trình mới, một cuộc đời mà cô sẽ là nhân vật chính, viết nên câu chuyện của riêng mình, với những ký ức trọn vẹn và chân thật nhất. Lâm An mở mắt ra, nhìn vào màn đêm, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, đầy niềm tin vào một khởi đầu mới, nơi cô sẽ tìm thấy hạnh phúc theo cách của riêng mình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free