Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 456: Căn Hộ Trống: Tiếng Vọng Của Hai Ký Ức

Cánh cửa căn hộ của Lâm An khép lại một cách nhẹ nhàng, không một tiếng động quá lớn, nhưng vẫn đủ để tạo ra một khoảng cách dứt khoát giữa cô và thế giới bên ngoài. Màn đêm đã buông xuống rất sâu, nuốt chửng những âm thanh cuối cùng của một thành phố vừa trải qua một ngày dài. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng xiên xiên mờ ảo trên sàn gỗ lát đá hoa cương lạnh lẽo, như những nét vẽ trừu tượng trên một bức tranh buồn. Không gian bao trùm lấy cô là một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió đêm khẽ luồn qua khe cửa ban công, tạo thành những âm thanh vi vút như lời thì thầm của một linh hồn vô hình. Chiếc lồng chim nhỏ treo ở ban công đã lặng im, không còn tiếng hót líu lo như lúc cô trở về ban nãy, và tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cổ điển cũng đã ngừng, trả lại căn phòng sự tĩnh mịch vốn có.

Cô không bật đèn chính, chỉ để ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài làm dịu đi bóng tối, tạo nên một bầu không khí riêng tư và thân mật đến lạ. Sự riêng tư này không còn là bức tường ngăn cách cô với thế giới, mà là một tấm màn che chở, cho phép cô đối diện với chính mình một cách chân thật nhất sau những giờ phút căng thẳng tại quán cà phê. Lâm An khẽ khàng tháo đôi giày cao gót màu kem, đặt chúng gọn gàng vào góc tủ giày, tiếng da giày va vào nhau nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Chiếc túi xách da màu nâu được cô đặt xuống mặt bàn kính cạnh lối vào, cùng với chìa khóa và điện thoại, mọi thứ đều diễn ra trong một sự chậm rãi, có chủ đích, như thể cô đang cố kéo dài từng khoảnh khắc của sự tĩnh lặng này, chuẩn bị cho những gì sắp đến trong tâm hồn.

Cô bước đến chiếc ghế sofa bọc vải màu kem quen thuộc, nơi đã chứng kiến biết bao đêm cô trằn trọc, bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi lặng lẽ, bao nhiêu suy tư về một tình yêu mà cô ngỡ rằng mình đã hiểu rõ. Giờ đây, chiếc sofa vẫn ở đó, êm ái và mềm mại, nhưng cảm giác khi cô thả mình xuống lại hoàn toàn khác. Không còn là sự nặng nề của nỗi thất vọng, không còn là gánh nặng của những câu hỏi không lời đáp mà cô thường mang về từ những lần gặp gỡ Hoàng Minh trước đây. Thay vào đó, là một cảm giác trống rỗng. Một khoảng trống quen thuộc đến đáng sợ, như thể cô đã từng sống với nó bao lâu nay, nhưng lần này, nó mang một sắc thái mới, một chiều sâu phức tạp hơn nhiều so với những lần trước.

Cô co chân lên, ôm lấy tấm thân gầy guộc của mình, đôi vai nhỏ nhắn run lên nhè nhẹ trong làn gió đêm luồn qua khe cửa, như một cái cây non đang cố gắng tự che chở trước cơn gió lạnh của đêm khuya. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng trong không khí, từ chiếc máy khuếch tán đặt trên kệ sách, cùng với mùi đất ẩm từ chậu cây lưỡi hổ đặt ở góc phòng, tạo nên một sự dễ chịu, quen thuộc. Nhưng ngay cả những mùi hương ấy, những thứ đã từng là niềm an ủi của cô, giờ đây cũng mang một chút gì đó của sự hoài niệm, của một quá khứ không thể thay đổi, không thể quay lại.

"Trống rỗng... Lại là cảm giác này sao?" Cô tự nhủ, giọng thì thầm như thể sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh mong manh trong căn phòng. "Nhưng tại sao lần này lại khác?"

Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự se lạnh của đêm len lỏi qua từng thớ vải của bộ đồ ngủ màu pastel, thấm vào làn da. Sự trống rỗng này không còn là sự cô đơn tuyệt vọng mà cô từng trải qua khi Hoàng Minh vô tâm, khi những tin nhắn của cô chìm vào im lặng không hồi đáp, khi cô chờ đợi mòn mỏi trong vô vọng. Nó không phải là nỗi đau của một người bị bỏ rơi hay bị phản bội. Mà là một khoảng không, một khoảng lặng sâu thẳm, được tạo nên bởi sự hiểu biết, sự thấu triệt đến tận cùng. Sự hiểu biết rằng, dù cô đã cố gắng lấp đầy nó bằng tất cả tình yêu và sự kiên nhẫn, thì nó vẫn sẽ mãi mãi ở đó, bởi vì nền tảng của nó đã được xây dựng trên hai ký ức hoàn toàn khác biệt, hai câu chuyện không thể nào hòa làm một.

Cô nhớ lại lời nói của Hoàng Minh, cái cách anh nhìn cô, ánh mắt anh đã ánh lên sự thấu hiểu muộn màng, và cả nỗi tiếc nuối. Anh đã nói, giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng một sự day dứt: "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói ấy, như một nhát dao bén ngót, cắt vào trái tim cô, nhưng lại không gây đau đớn như những vết thương cũ. Nó là một sự xác nhận, một lời giải thích cuối cùng cho tất cả những nỗi đau, những giọt nước mắt cô đã từng trải qua một mình trong im lặng.

Và cô đã đáp lại, bằng một giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa bao nhiêu cảm xúc đã kìm nén suốt bao năm tháng: "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Lời đáp ấy không phải là sự bào chữa cho Hoàng Minh, mà là sự tự vấn của chính cô, sự tự thừa nhận rằng cô cũng đã nhìn mối tình ấy qua một lăng kính riêng, chỉ thấy những gì mình đã mất, những gì mình đã chịu đựng, mà bỏ quên những gì anh đã cho đi, những gì anh đã nỗ lực trong phiên bản ký ức của anh. Hai câu nói, như hai mặt của một đồng xu, đã gói gọn toàn bộ bản chất của mối tình của họ: hai ký ức, hai phiên bản, không thể hòa làm một, không thể cùng tồn tại trong một hiện tại.

Lâm An miết nhẹ tay lên chiếc gối bên cạnh, cảm nhận từng sợi vải mềm mại, mát lạnh. Chiếc gối này, đã cùng cô trải qua biết bao đêm dài, lắng nghe biết bao lời thì thầm, biết bao giọt nước mắt ướt đẫm. Cô đã từng đặt đầu lên chiếc gối này, khi Hoàng Minh bận rộn với công việc mà quên mất lời hẹn, khi tin nhắn "anh về rồi" của cô không nhận được hồi đáp, khi cô chờ đợi một lời hỏi han, một cái nắm tay an ủi mà mãi mãi không đến. Cô đã từng cảm thấy mình như một con chim non bị bỏ rơi giữa một khu vườn rộng lớn, cô đơn và lạc lõng, chìm sâu vào sự tủi thân không thể giãi bày.

Giờ đây, khi nhớ lại những khoảnh khắc ấy, nỗi buồn không còn mang theo vị đắng của sự oán trách hay giận hờn. Nó là một nỗi buồn sâu sắc hơn, phức tạp hơn nhiều lần. Nó là nỗi buồn của sự thấu hiểu đến tận cùng, sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Thấu hiểu rằng anh không cố tình làm cô đau, mà chỉ đơn giản là anh không nhìn thấy, không cảm nhận được những gì cô đã trải qua, bởi vì anh đang sống trong một phiên bản ký ức khác. Thấu hiểu rằng cô không cố tình đặt áp lực lên anh, mà chỉ đơn giản là cô cần nhiều hơn những gì anh có thể cho, trong phiên bản ký ức và cảm nhận của anh.

Nước mắt chực trào nơi khóe mi, nóng hổi, nhưng cô cố kìm nén. Cô không muốn khóc. Không phải vì cô mạnh mẽ hơn, mà vì cô đã khóc quá nhiều rồi. Những giọt nước mắt ấy đã chảy cho một tình yêu không được nhìn nhận, cho một sự cố gắng không được đền đáp. Giờ đây, những giọt nước mắt ấy dường như đã cạn khô, nhường chỗ cho một sự chấp nhận lặng lẽ, một sự cam chịu không hờn trách. Đó là sự chấp nhận của một người đã chiến đấu hết mình, đã hiểu rõ cuộc chiến ấy không thể thắng, và giờ đây sẵn sàng buông vũ khí.

Cô tự hỏi, liệu có bao giờ tồn tại một khoảnh khắc nào đó, một ngã rẽ nào đó, mà nếu họ biết được ký ức của nhau sớm hơn, mọi chuyện sẽ khác đi? Hoàng Minh đã từng nói, giọng anh đầy tiếc nuối: "Anh ước gì anh biết được ký ức của em sớm hơn, anh sẽ làm khác đi." Nhưng cô đã mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa bao nhiêu triết lý của cuộc đời, và đáp lại: "Thì đã không còn là ký ức nữa."

Câu nói ấy, giờ đây, vang vọng trong tâm trí cô, trở thành một lời khẳng định cho sự thật nghiệt ngã. Nếu ký ức bị thay đổi bởi sự hiểu biết của hiện tại, thì nó không còn là ký ức chân thật nữa. Nó sẽ trở thành một phiên bản được chỉnh sửa, một câu chuyện được viết lại theo một kịch bản lý tưởng, và chính điều đó sẽ làm mất đi cái bản chất, cái giá trị của những gì họ đã trải qua, dù là đau khổ hay hạnh phúc. Cái đẹp của ký ức, dù là buồn, cũng nằm ở sự chân thật, ở việc nó đã định hình nên con người hiện tại của họ. Nó giống như một vết sẹo, dù không đẹp đẽ, nhưng là dấu ấn của một trận chiến đã qua, của một cuộc đời đã sống.

Lâm An mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Căn hộ vẫn im lặng, chỉ có tiếng gió đêm rì rào như một bản nhạc nền u tịch, khẽ khàng vỗ về tâm hồn cô. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ, xen lẫn với nỗi buồn không tên. Nỗi buồn ấy không còn là nỗi đau giằng xé, mà là một sự tiếc nuối thanh thoát, như hương khói phảng phất sau một buổi lễ đã tàn. Tiếc nuối cho một tình yêu đã từng rất đẹp, đã từng rất chân thành, nhưng lại không thể tồn tại vì sự khác biệt trong cách mỗi người lưu giữ nó, trong cách mỗi người cảm nhận nó.

Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay nhỏ nhắn của cô chạm vào khung kính mát lạnh. Hơi lạnh từ kính cửa sổ truyền vào lòng bàn tay cô, như một lời nhắc nhở về sự hiện hữu của thế giới bên ngoài. Cô nhìn ra ngoài, nơi thành phố vẫn chìm trong bóng tối dày đặc. Những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời, những ánh đèn xa xa như những ngôi sao nhỏ bé, cô độc. Cô cảm thấy mình cũng nhỏ bé như vậy, giữa một thế giới rộng lớn, nhưng lại không còn cô đơn theo cái cách mà cô từng trải qua. Bởi vì, sự cô đơn mà cô từng cảm thấy giờ đây đã được thay thế bằng sự thấu hiểu, bằng sự chấp nhận.

Cô đã từng nghĩ, tình yêu là phải chiến đấu, phải cố gắng đến cùng, phải vượt qua mọi rào cản. Nhưng giờ cô hiểu, tình yêu còn là sự buông bỏ. Buông bỏ những kỳ vọng không thực tế, buông bỏ những oán trách vô ích, buông bỏ những điều không thể thay đổi. Chỉ khi đó, người ta mới có thể thực sự tìm thấy bình yên, tìm thấy sự tự do cho tâm hồn mình. Và Lâm An, sau một hành trình dài tìm kiếm sự thật trong những ký ức chồng chéo, cuối cùng cũng đã tìm thấy bình yên đó. Dù sự bình yên ấy, đến cùng, vẫn mang theo một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng không còn là nỗi buồn tuyệt vọng. Đó là nỗi buồn của một người đã chấp nhận sự thật, đã hiểu rõ bản chất của mọi chuyện, và sẵn sàng bước tiếp, mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn.

Khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua rèm cửa, nhuộm hồng một góc phòng, Lâm An vẫn còn ngồi bên cửa sổ, nhưng ánh mắt cô đã không còn vẻ đăm chiêu như đêm qua. Sự tĩnh lặng của đêm khuya đã nhường chỗ cho những âm thanh mờ nhạt của một thành phố đang dần thức giấc: tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tiếng chim hót líu lo từ ban công nhà hàng xóm, và đôi khi là tiếng rao hàng của một người bán dạo nào đó.

Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, một khoảng không gian mênh mông trong l��ng, nhưng nó không còn là một vực sâu hun hút nữa. Nó giống như một hồ nước phẳng lặng sau cơn bão, không còn dữ dội, không còn gợn sóng, chỉ còn lại sự tĩnh mịch và trong xanh. Sự trống rỗng đó giờ đây là một khoảng lặng cần thiết, một khoảng không gian cho những hạt mầm mới nảy nở, cho những ý nghĩ mới được hình thành, cho một tương lai chưa được viết nên.

Cô đứng dậy, duỗi người một cách nhẹ nhõm. Cơ thể cô vẫn cảm thấy hơi mệt mỏi sau một đêm dài suy tư, nhưng tinh thần lại thanh thoát đến lạ, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Cô bước vào bếp nhỏ, nơi ánh sáng ban mai đã chiếu rọi qua khung cửa sổ, làm bừng sáng những vật dụng nhỏ xinh. Mùi tinh dầu sả chanh đã phai đi phần nào, nhường chỗ cho mùi hương ấm áp, tinh khiết của buổi sáng sớm.

Lâm An chọn một gói trà hoa cúc từ tủ, cẩn thận đặt vào ấm trà sứ trắng. Cô đun nước, lắng nghe tiếng nước sôi réo rắt, như một bản nhạc nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn. Hơi nước ấm bốc lên, mang theo mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc, lan tỏa khắp căn bếp, đánh thức mọi giác quan. Khi nước đã sôi, cô rót từ từ vào ấm, nhìn những cánh hoa cúc khô từ từ nở ra, sắc vàng lan tỏa trong làn nước trong vắt, tạo nên một hình ảnh bình yên đến lạ.

Trong lúc chờ trà ngấm, cô bước ra ban công. Không khí buổi sớm dịu mát, mang theo chút hơi sương còn vương vấn trên những tán lá. Giàn cây leo xanh mướt mà cô đã tỉ mẩn chăm sóc giờ đây vươn mình mạnh mẽ dưới ánh nắng ban mai, những chiếc lá còn đọng những giọt sương đêm lấp lánh như ngọc. Mùi đất ẩm từ những chậu cây, hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ cây nhài nhỏ cô trồng ở góc ban công, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, đánh thức mọi giác quan của cô và mang lại một cảm giác tươi mới, tràn đầy sức sống.

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn khí trời trong lành, tâm hồn như được gột rửa. "Sự bình yên này... mình đã chờ đợi nó quá lâu rồi." Cô thầm nghĩ, giọng nói nội tâm không còn chút bi lụy nào, chỉ có sự chấp nhận và lòng biết ơn. Nỗi buồn vẫn còn đó, một nỗi buồn sâu lắng, nhưng không còn là bi lụy. Nó giống như vết sẹo cũ trên da, không còn đau nhức, nhưng vẫn là một phần của câu chuyện, một dấu ấn của những gì đã qua, một minh chứng cho sự trưởng thành.

Cô quay vào, rót tách trà hoa cúc nóng hổi ra chiếc cốc sứ yêu thích. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, mang theo một cảm giác an ủi, vỗ về. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh cửa sổ một lần nữa, nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh. Những tòa nhà cao tầng vẫn đứng sừng sững, nhưng giờ đây chúng không còn vẻ u tịch của đêm mà ánh lên sắc vàng rực rỡ của bình minh, hứa hẹn một ngày mới.

"Cuối cùng thì cũng đã xong," cô thì thầm, không còn cảm giác cô đơn như những lần trước. "Đã đến lúc phải sống cho chính mình." Lời nói ấy không còn là một lời tự nhủ yếu ớt, mà là một lời tuyên bố, một sự khẳng định cho một quyết tâm mới, một con đường mới mà cô sẽ kiên định bước đi. Cô đã từng cố gắng níu giữ, đã từng cố gắng thay đổi, nhưng giờ đây cô hiểu rằng có những điều không thể thay đổi, và việc chấp nhận chúng chính là con đường duy nhất dẫn đến sự giải thoát và bình yên cho tâm hồn.

Mối tình với Hoàng Minh, dù đã kết thúc trong hai phiên bản ký ức đối lập, đã dạy cô rất nhiều. Nó dạy cô về sự kiên nhẫn, về sự hy vọng, và quan trọng hơn cả, về việc lắng nghe tiếng nói của trái tim mình, trân trọng cảm xúc của bản thân. Nó dạy cô rằng "ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản," và điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt, không thể nào dung hòa.

Cô mỉm cười nhẹ nhàng. Một nụ cười không còn mang theo chút bi thương nào, chỉ có sự bình yên và một tia hy vọng mới, một sự tự do vừa được tìm thấy. Khoảng trống trong lòng cô vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một lỗ hổng đáng sợ, một vết thương nhức nhối. Nó giống như một trang giấy trắng đang chờ đợi để được viết lên những câu chuyện mới, những trải nghiệm mới, những cuộc gặp gỡ mới. Cô đã buông bỏ hoàn toàn, không còn chút vương vấn nào của sự oán trách hay hối tiếc, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ.

Ánh mắt Lâm An nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đã nhô lên cao, tỏa ra những tia nắng rực rỡ, xua tan đi màn sương đêm cuối cùng, mang theo một làn gió ấm áp. Cô biết, đây là khởi đầu cho một hành trình mới, một cuộc đời mà cô sẽ là nhân vật chính, viết nên câu chuyện của riêng mình, với những ký ức trọn vẹn và chân thật nhất. Cuộc chia tay không phải là kết thúc mà là một khởi đầu mới cho cả hai. Cô sẽ tìm thấy hạnh phúc theo cách của riêng mình, không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ kỹ về tình yêu và ký ức. Cô đã sẵn sàng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free