Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 457: Con Đường Cũ, Ký Ức Mới

Không khí buổi sớm tinh khôi, trong lành đã xua đi những mùi hương cũ kỹ trong căn hộ của Lâm An, nhường chỗ cho sự thanh thoát, bình yên. Nhưng ở một nơi khác, vào một thời điểm khác, một không khí hoàn toàn đối lập đang bao trùm lấy Hoàng Minh, nặng nề và ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Hoàng Minh bước ra từ Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' khi chiều đã ngả bóng. Ánh sáng vàng cam cuối ngày cố gắng xuyên qua những tán cây già cỗi trên vỉa hè, vẽ lên nền đất những vệt nắng xiên xẹo, yếu ớt. Con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại' đón anh bằng một làn gió se lạnh, mang theo mùi ẩm của đất và mùi hương thoang thoảng của hoa giấy. Mỗi bước chân của Hoàng Minh nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì gánh nặng của những ký ức vừa được phơi bày, những lời nói của Lâm An vẫn còn văng vẳng bên tai, đục khoét sâu vào tâm trí anh.

Anh đi chậm rãi, đôi mắt sâu hoắm lướt qua những bức tường rêu phong, những ô cửa sổ đã cũ kỹ, những giàn hoa giấy tím biếc rủ xuống như những tấm màn nhung buồn bã. Từng chi tiết nhỏ bé ấy, trước đây, anh chỉ xem là phông nền tĩnh lặng cho những buổi hẹn hò, những câu chuyện vu vơ của hai người. Giờ đây, chúng không còn là vô tri nữa, mà như những nhân chứng câm lặng, nhìn thấu sự thật mà anh đã cố tình hoặc vô thức che giấu bấy lâu. Anh nhớ những lần Lâm An chỉ vào một bông hoa giấy đặc biệt, kể rằng cô thích màu tím ấy, nó gợi cô nhớ về một điều gì đó dịu dàng, xa xăm. Anh khi ấy chỉ gật đầu, có lẽ là để đáp lại, hoặc chỉ đơn giản là để cô biết anh đang lắng nghe, mà chẳng hề đào sâu vào ý nghĩa thật sự đằng sau nụ cười hay ánh mắt ấy. Một sự vô tâm đến đáng sợ, anh tự thú nhận.

"Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Câu hỏi đó của Lâm An, một câu hỏi tưởng chừng đơn giản, lại đánh thẳng vào trung tâm của sự tự phụ và thiếu thấu hiểu của anh. Anh đã trả lời "không", một câu trả lời dứt khoát, tự tin, bởi trong ký ức của anh, cô luôn rạng rỡ, mạnh mẽ, ít khi yếu lòng trước mặt anh. Nhưng giờ đây, từng chi tiết nhỏ bé anh đã bỏ qua, từng cái cau mày thoáng qua, từng tiếng thở dài khẽ khàng của cô, tất cả đều hiện về, được soi chiếu dưới một ánh sáng mới. Anh bắt đầu thấy những giọt nước mắt vô hình mà anh đã không bao giờ nhìn thấy, những nỗi buồn mà anh đã vô tình lướt qua.

Anh đưa tay chạm nhẹ vào một bức tường cũ kỹ, lớp vôi vữa bong tróc, lộ ra những viên gạch đỏ đã nhuốm màu thời gian. Lạnh buốt. Lòng anh cũng lạnh buốt, một cảm giác trống rỗng nhưng cũng đầy ắp sự hối tiếc. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Lời Lâm An nói như một nhát dao khứa vào trái tim anh. Anh luôn nghĩ rằng mình đã dành đủ thời gian cho cô, những buổi tối hẹn hò, những chuyến đi chơi cuối tuần. Nhưng anh đã quên mất những khoảng lặng, những đêm cô thao thức chờ tin nhắn, những lần cô tự mình đối mặt với nỗi cô đơn trong khi anh đang bận rộn với công việc, với những mối quan hệ xã giao, với những "điều quan trọng" mà anh tự cho là cần thiết hơn tình cảm của cô.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, hòa vào không khí se lạnh của buổi chiều tàn. Chim chóc bắt đầu ríu rít tìm về tổ, tiếng xe cộ từ xa vọng lại nghe có vẻ xa lạ, không còn là âm thanh quen thuộc của một thành phố mà anh đã gắn bó cả đời. Con hẻm này, từng là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm ngọt ngào, giờ đây lại trở thành hành lang của sự day dứt. Anh bước chậm đến mức gần như dừng lại, cố gắng hồi tưởng lại từng khoảnh khắc, từng chi tiết mà Lâm An đã kể. Những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực, những lần cô "cố gắng một mình quá lâu". Anh đã luôn nghĩ rằng mọi thứ đều ổn, rằng cô hiểu cho công việc của anh, rằng cô mạnh mẽ và độc lập. Nhưng có lẽ, sự mạnh mẽ ấy chỉ là một lớp vỏ bọc, một cách để cô tự bảo vệ bản thân khỏi sự vô tâm của anh.

"Anh tiếc nuối nếu anh biết được ký ức của em sớm hơn." Anh đã nói với cô như vậy. Và câu trả lời của cô, nhẹ nhàng nhưng sắc bén, "Thì đã không còn là ký ức nữa." Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một bản nhạc buồn không lời, không thể nào dứt. Nó không chỉ là một lời đáp, mà là một triết lý, một sự thật nghiệt ngã mà anh buộc phải chấp nhận. Nếu anh biết, nếu anh thấu hiểu ngay từ đầu, thì cái "phiên bản ký ức" của cô, đầy đau khổ và chờ đợi, đã không tồn tại. Nhưng cũng chính vì nó đã tồn tại, đã khắc sâu vào tâm hồn cô, nên nó mới tạo nên con người Lâm An của ngày hôm nay, một người phụ nữ đã học được cách buông bỏ, cách chấp nhận, và tìm thấy sự bình yên cho riêng mình. Anh cảm thấy một sự mất mát không thể gọi tên, không phải là mất mát một người yêu, mà là mất mát một cơ hội để yêu thương đúng cách, để thấu hiểu một tâm hồn mà anh đã từng nghĩ là mình đã nắm giữ.

Càng đi, con hẻm càng trở nên vắng vẻ. Những ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu bật sáng, hắt lên những bóng cây đổ dài, méo mó. Hoàng Minh cảm thấy mình như đang đi lạc trong một mê cung của ký ức, nơi những con đường quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, nơi những gương mặt thân quen bỗng mang một vẻ đau đáu mà anh chưa từng nhận ra. Anh nhớ đến chiếc đồng hồ khắc tên mà anh đã tặng cô vào một dịp kỷ niệm. Anh đã dành rất nhiều tâm huyết để chọn nó, với ý nghĩa rằng thời gian của anh là dành cho cô. Nhưng giờ đây, anh tự hỏi, cô đã đeo nó bao nhiêu lần? Và trong những lần ấy, liệu có phải là cô đang đếm từng phút giây chờ đợi anh, hay đang cố gắng lấp đầy khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra? Anh chưa bao giờ hỏi. Và giờ đây, anh cũng sẽ không bao giờ có cơ hội để hỏi nữa.

Anh dừng lại ở cuối con hẻm, nơi nó đổ ra một con đường lớn hơn, ồn ào và tấp nập hơn. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện, tất cả đều như một bức tường âm thanh, ngăn cách anh với sự tĩnh lặng của những suy tư vừa rồi. Anh không muốn về nhà ngay. Căn hộ trống trải của anh, với sự yên tĩnh quen thuộc, giờ đây có lẽ sẽ trở thành một không gian ngột ngạt, đầy ắp những câu hỏi mà anh không muốn đối mặt. Anh cần thêm thời gian để sắp xếp lại những mảng cảm xúc hỗn độn này. Bước chân anh lại rẽ, không phải về hướng nhà, mà về phía công viên, nơi có mặt hồ tĩnh lặng, nơi anh tin rằng mình có thể tìm thấy một chút bình yên tạm thời, hoặc ít ra, một không gian để đối diện với chính mình.

***

Đêm đã về khuya, không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo chút se lạnh đặc trưng của Hà Nội vào cuối thu. Hoàng Minh lang thang trong Công Viên 'Hồ Gươm', ánh đèn đường hắt xuống mặt hồ gợn sóng lấp lánh như dát bạc. Tiếng gió đêm xào xạc qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi hoa sữa nồng nàn từ đâu đó vọng lại, xen lẫn mùi bùn đất thoang thoảng từ lòng hồ. Mọi thứ dường như vẫn vậy, không thay đổi theo thời gian, nhưng nội tâm anh lại đang trải qua một cơn bão lớn.

Anh ngồi xuống một chiếc ghế đá quen thuộc bên bờ hồ, nơi anh và Lâm An đã từng ngồi hàng giờ liền, kể cho nhau nghe những câu chuyện vu vơ, những ước mơ chưa thành. Anh nhớ có lần, cô đã tựa đầu vào vai anh, chỉ vào những ánh đèn lung linh phản chiếu dưới mặt hồ và nói: "Em ước gì thời gian có thể ngừng lại ngay lúc này." Anh đã mỉm cười, vỗ nhẹ lên tóc cô, nhưng trong lòng anh khi đó, anh chỉ nghĩ về những công việc còn dang dở, những kế hoạch cho ngày mai. Anh đã không dừng lại để cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc ấy, không đào sâu vào ý nghĩa thật sự đằng sau mong ước của cô. Giờ đây, ngồi một mình trên chiếc ghế đá lạnh lẽo, anh mới thấu hiểu được sự khao khát mãnh liệt của cô về một khoảnh khắc được trọn vẹn, được yêu thương mà không bị xao nhãng.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ những hình ảnh rực rỡ, tươi vui mà ký ức anh đã vẽ nên về Lâm An. Thay vào đó, anh ép mình phải nhìn thấy cô dưới lăng kính của chính cô, lăng kính của nỗi đau và sự chờ đợi. Từng mảnh ký ức ùa về, nhưng giờ đây, chúng được lọc qua một bộ lọc mới – bộ lọc của sự thấu hiểu muộn màng. Anh thấy lại những nụ cười, những cái nắm tay, những buổi chiều hoàng hôn lãng mạn, nhưng đi kèm với chúng là những hình ảnh mới mà trước đây anh đã vô tình bỏ qua: ánh mắt thoáng buồn khi anh lỡ hẹn, bờ vai run rẩy khi cô cố gắng kìm nén cảm xúc, những lần cô nhìn anh với vẻ chờ đợi, hy vọng, và rồi thất vọng.

Anh bắt đầu hình dung ra những nỗi buồn mà anh đã bỏ lỡ, những giọt nước mắt mà cô đã giấu. Anh thấy cô một mình trong căn phòng trống, ánh đèn ngủ mờ ảo, nhìn chằm chằm vào điện thoại chờ đợi một tin nhắn mà anh đã quên gửi. Anh thấy cô tự mình giải quyết những khó khăn, những áp lực mà cô đã không muốn chia sẻ với anh, sợ rằng sẽ làm anh phiền lòng, sợ rằng anh sẽ lại bận rộn. Anh thấy cô ngồi ở quán cà phê quen thuộc, uống ly Americano đá mà anh đã từng gọi cho cô, nhưng lần này không có anh bên cạnh, chỉ có sự cô đơn và nỗi nhớ. Tất cả những hình ảnh ấy, như những thước phim quay chậm, cứ thế hiện lên trong tâm trí anh, sắc nét đến tàn nhẫn.

"Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Lời nói ấy, một lần nữa, vang vọng trong đầu anh. Nó là một sự thật đau lòng, một sự thật mà anh không thể chối bỏ. Anh đã luôn hiện diện trong cuộc đời cô, nhưng anh lại không hiện diện trong những khoảnh khắc cô cần anh nhất, trong những nỗi buồn cô muốn chia sẻ, trong những chờ đợi âm thầm của cô. Anh đã nghĩ rằng tình yêu là sự hiện diện vật lý, là những buổi hẹn hò, là những món quà. Nhưng anh đã quên mất rằng tình yêu, sâu sắc hơn, còn là sự thấu hiểu, là sự chia sẻ, là sự đồng hành trong cả những góc khuất tâm hồn.

Gió đêm thổi qua, mang theo hơi nước mát lạnh từ hồ, thấm sâu vào da thịt anh. Anh mở mắt ra, nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn, phản chiếu những vì sao lấp lánh và ánh đèn thành phố xa xăm. Cảnh vật yên bình đến nao lòng, nhưng lòng anh lại dậy sóng. Anh rút điện thoại ra, không bật sáng màn hình, chỉ lướt qua danh sách nhạc. Anh dừng lại ở một playlist mang tên "Đêm mưa Hà Nội". Đó là playlist mà Lâm An đã từng chia sẻ với anh, nói rằng nó giúp cô tìm thấy sự bình yên trong những đêm mưa. Anh đã nghe nó vài lần, nhưng chưa bao giờ thực sự cảm nhận được chiều sâu của nó, chưa bao giờ liên hệ nó với những đêm mưa mà cô đã một mình đối mặt.

"Anh tiếc nuối nếu anh biết được ký ức của em sớm hơn." Anh lại tự nhắc lại câu nói của mình, và rồi lại nghe thấy lời đáp của cô: "Thì đã không còn là ký ức nữa." Có lẽ, chính cái việc anh không biết, không thấu hiểu, đã tạo nên một phần quan trọng trong ký ức của cô, một phần khiến cô trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Anh biết, anh không thể thay đổi quá khứ. Anh không thể quay ngược thời gian để sửa chữa những lỗi lầm, để thấu hiểu những nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra. Đó là một sự thật nghiệt ngã, nhưng cũng là một sự giải thoát. Anh không còn phải cố gắng níu kéo một điều gì đó đã vỡ vụn, không còn phải cố gắng hòa nhập hai phiên bản ký ức không thể hòa làm một.

Anh chợt nhớ đến chiếc đồng hồ khắc tên. Nó không phải là một vật phẩm, mà là một biểu tượng cho sự quan tâm nhưng thiếu thấu hiểu của anh. Anh đã tặng nó với tất cả thành ý, nhưng lại không thể nhìn thấy những khoảnh khắc cô độc mà cô đã trải qua, những khoảng thời gian mà chiếc đồng hồ ấy dường như chạy chậm hơn, kéo dài hơn trong sự chờ đợi. Anh đã từng nghĩ mình là một người đàn ông lý trí, thực tế, luôn rõ ràng trong mọi việc. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, trong tình yêu và các mối quan hệ, sự lý trí đôi khi lại là một bức tường vô hình, ngăn cách anh với thế giới cảm xúc phức tạp của người mình yêu.

Hoàng Minh ngồi đó thêm một lúc lâu, cho đến khi những cơn gió đêm trở nên lạnh buốt hơn, thấm sâu vào từng thớ thịt. Anh không còn cảm thấy buồn một cách bi lụy, mà là một nỗi day dứt sâu sắc, một sự tiếc nuối âm ỉ về những gì đã không thể là. Nhưng xen lẫn trong đó, anh cũng cảm nhận được một tia sáng, một sự khởi đầu. Sự thấu hiểu này, dù đến muộn màng, nhưng lại là một bài học vô giá. Anh biết mình sẽ không bao giờ lặp lại những sai lầm tương tự. Anh biết mình cần phải thay đổi, phải học cách lắng nghe, cách thấu hiểu, cách yêu thương một cách trọn vẹn hơn, sâu sắc hơn. Anh đứng dậy, bước chậm rãi về phía căn hộ của mình, mang theo một tâm hồn nặng trĩu nhưng cũng đã bắt đầu tìm thấy hướng đi cho riêng mình.

***

Trở về căn hộ của mình vào lúc khuya khoắt, Hoàng Minh không bật đèn chính mà chỉ để đèn bàn mờ ảo, hắt một vầng sáng dịu nhẹ xuống góc phòng khách. Ánh sáng vàng cam yếu ớt bao trùm lên không gian thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo xám, trắng, đen, cùng những đường nét hiện đại của nội thất. Căn phòng, thường ngày toát lên vẻ thanh lịch và chuyên nghiệp, giờ đây lại mang một vẻ cô đơn đến lạ. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất trong căn phòng, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng còi xe từ xa vọng lại, hoặc tiếng còi tàu hỏa hú lên từng hồi dài, báo hiệu một chuyến đi xa.

Anh rót một ly nước lọc, vị đắng của nước nguội trong miệng anh dường như phản chiếu vị đắng trong lòng. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc, nơi anh thường ngồi làm việc, đọc sách, hoặc đơn giản là nhìn ra khung cảnh thành phố từ ban công rộng. Sự yên tĩnh của căn phòng, vốn là điều anh luôn tìm kiếm để tập trung, giờ đây lại trở thành một không gian ngột ngạt, làm nổi bật lên những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu anh.

Anh nhìn vào khoảng không, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép ký ức, những cảm xúc mà anh vừa khám phá. Nỗi đau của Lâm An, sự vô tâm vô thức của anh, và sự thật rằng họ không thể quay lại không phải vì hết yêu, mà vì không thể hòa làm một hai phiên bản ký ức. Từng câu nói, từng ánh mắt của cô trong buổi gặp cuối cùng cứ tua đi tua lại trong tâm trí anh. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói ấy, đơn giản nhưng sâu sắc, đã đập tan mọi ảo tưởng cuối cùng của anh về một sự hàn gắn.

Anh đưa tay xoa trán, cảm thấy mệt mỏi tinh thần. Anh luôn tự hào về khả năng phân tích, về sự lý trí của mình. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng có những điều không thể phân tích bằng logic, không thể giải quyết bằng lý trí. Ký ức, cảm xúc, tình yêu – tất cả đều phức tạp hơn nhiều so với những gì anh đã từng nghĩ. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã không nhìn thấy quá nhiều điều hiển nhiên chỉ vì anh quá tập trung vào "phiên bản" của riêng mình.

"Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản." Anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc trong không gian tĩnh lặng. Anh từng cho rằng ký ức là một sự thật khách quan, một chuỗi sự kiện được ghi lại một cách chính xác. Nhưng Lâm An đã chứng minh điều ngược lại. Ký ức của cô không chỉ là những sự kiện, mà là những cảm xúc gắn liền với những sự kiện ấy, những nỗi đau mà anh đã không bao giờ nhận ra.

Hoàng Minh thở dài, một tiếng thở dài sâu hơn, như muốn trút bỏ tất cả những gánh nặng đang đè nén trong lòng. Anh không còn cảm thấy oán trách Lâm An, hay oán trách số phận. Anh chỉ còn lại sự tiếc nuối và một chút hối hận. Tiếc nuối vì đã không thể hiểu cô sớm hơn, hối hận vì đã vô tình gây ra nỗi đau cho người mà anh đã từng yêu rất nhiều. Nhưng anh cũng hiểu rằng, đó là một phần của hành trình trưởng thành. Mỗi vết sẹo, mỗi nỗi đau đều là một bài học.

Sự thấu hiểu này, dù đến muộn màng, nhưng lại là một sự khởi đầu mới cho anh. Anh sẽ không còn là Hoàng Minh của trước đây, người đàn ông lý trí đến khô khan, người đàn ông luôn bỏ lỡ những cảm xúc tinh tế của người khác. Anh sẽ học cách lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả trái tim. Anh sẽ học cách thấu hiểu không chỉ bằng logic, mà bằng cả sự đồng cảm. Đây là một sự thay đổi sâu sắc trong cách anh nhìn nhận các mối quan hệ và cảm xúc của bản thân, mở ra một tương lai nơi anh có thể yêu thương và trân trọng một cách trọn vẹn hơn.

Anh nhắm mắt lại. Hình ảnh Lâm An mỉm cười nhẹ nhàng khi nói "Thì đã không còn là ký ức nữa" lại hiện về. Nụ cười ấy không còn là nụ cười bi thương, mà là nụ cười của sự chấp nhận, của sự giải thoát. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi nghĩ về điều đó. Nếu cô đã tìm thấy sự bình yên, thì anh cũng có thể. Mối tình này, dù kết thúc trong sự khác biệt về ký ức, đã dạy anh rất nhiều. Nó là một bài học đắt giá, nhưng cũng là một món quà.

Sự tiếc nuối về "ký ức không thể hòa làm một" sẽ không biến mất ngay lập tức, nhưng nó sẽ thúc đẩy Hoàng Minh tìm kiếm ý nghĩa mới cho cuộc sống cá nhân. Có thể thông qua công việc, anh sẽ tìm thấy những cách thức mới để kết nối với mọi người một cách sâu sắc hơn. Có thể thông qua những mối quan hệ mới, anh sẽ trở thành một người bạn, một người yêu chu đáo và tinh tế hơn. Hoặc có thể, anh sẽ bắt đầu một hành trình khám phá bản thân, tìm kiếm những giá trị mới mà trước đây anh đã bỏ qua.

Anh biết, cuộc chia tay này không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai. Lâm An đã sẵn sàng viết nên câu chuyện của riêng cô, với những ký ức trọn vẹn và chân thật nhất. Còn anh, anh cũng sẽ làm điều tương tự. Anh sẽ không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ kỹ về tình yêu và ký ức. Anh sẽ tìm thấy hạnh phúc theo cách của riêng mình, với một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn đã được trưởng thành.

Hoàng Minh đứng dậy, đi ra ban công. Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh đặc trưng của thành phố. Anh nhìn xuống những ánh đèn lấp lánh trải dài vô tận dưới chân mình. Dù vẫn còn đó nỗi day dứt, nhưng trong anh đã không còn sự bối rối hay nỗi oán trách. Chỉ còn lại sự chấp nhận và một lời hứa thầm lặng với chính mình: "Mình sẽ thay đổi." Anh biết, đó là con đường duy nhất để tiến về phía trước, để thực sự sống trọn vẹn với hiện tại và xây dựng một tương lai khác.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free