Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 458: Giữa Những Đêm Trắng Và Ký Ức Không Ngủ
Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh đặc trưng của thành phố, nhưng Hoàng Minh đã không còn đứng trên ban công căn hộ của mình. Anh lùi vào trong, để lại khoảng không mịt mờ phía sau lưng. Căn phòng của anh, thường ngày vẫn sáng đèn cho đến tận khuya, đêm nay lại chìm trong một thứ ánh sáng khác lạ, mờ ảo và không định hình – thứ ánh sáng đến từ những ý nghĩ miên man, không thể nào dứt được. Anh đã đi thẳng vào phòng làm việc, không bật đèn, và ngồi xuống chiếc ghế da quen thuộc, trước màn hình máy tính đã tắt đen kịt. Chiếc ghế xoay nhẹ một vòng, phát ra âm thanh khẽ khàng, như một tiếng thở dài thầm kín trong không gian tĩnh mịch.
Những lời nói của Lâm An, đặc biệt là câu "Thì đã không còn là ký ức nữa," cứ vang vọng trong đầu anh, không ngừng nghỉ, không một phút giây nào buông tha. Chúng không phải là những lời trách móc hay giận hờn, mà là một sự thật trần trụi, một lời khẳng định đầy chua xót về bản chất không thể thay đổi của thời gian và ký ức. Anh đã từng nghĩ rằng mình có thể sửa chữa, có thể hàn gắn, nhưng câu nói ấy đã đóng sập cánh cửa cuối cùng, để lại anh đứng một mình giữa một hành lang dài của những điều đã qua.
Anh đưa tay day thái dương, cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi đang vần vũ trong đầu. Không phải là mệt mỏi thể chất sau một ngày làm việc, mà là sự kiệt quệ của tinh thần, khi mọi lớp phòng vệ, mọi bức tường lý trí anh xây dựng bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ. Anh luôn tự hào về khả năng phân tích, về sự logic trong mọi vấn đề, từ công việc cho đến các mối quan hệ. Anh tin rằng mọi thứ đều có thể được sắp xếp, được hiểu rõ nếu ta dành đủ thời gian và sự tập trung. Nhưng giờ đây, anh nhận ra một sự thật đau lòng: ký ức và cảm xúc, đặc biệt là trong tình yêu, lại tuân theo những quy luật riêng, phức tạp và đầy nghịch lý, nằm ngoài mọi công thức hay định nghĩa khô khan. Chúng là những mảnh ghép của tâm hồn, của trải nghiệm, được tô vẽ bằng những gam màu khác nhau trong tâm trí mỗi người.
"Anh đã vô tâm đến thế sao? Anh đã nghĩ mọi chuyện đều ổn." Tiếng tự vấn vang lên trong đầu Hoàng Minh, không thành tiếng, nhưng lại vang dội hơn bất cứ lời buộc tội nào. Anh nhìn lại từng hành động, từng quyết định của mình trong quá khứ. Anh nhớ những lần cô gọi điện mà anh bận họp, chỉ nhắn lại một tin "Anh đang bận, lát gọi lại" rồi quên bẵng đi cho đến sáng hôm sau. Anh nhớ những lần cô đề nghị đi chơi mà anh lại viện cớ công việc, viện cớ mệt mỏi để rồi lại vùi đầu vào những con số, những dự án. Trong ký ức của anh, đó chỉ là những sự bận rộn rất đỗi bình thường của một người đàn ông đang gây dựng sự nghiệp. Anh tin rằng cô hiểu, rằng cô thông cảm. Anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Anh đã không nhìn thấy những giọt nước mắt lặng lẽ của cô, không nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt khi cô cúp máy, không cảm nhận được nỗi cô đơn mà cô đã phải gánh chịu một mình trong căn hộ nhỏ.
Sự vô tâm ấy, không phải là cố ý, mà là vô thức. Nó giống như một căn bệnh tiềm ẩn, âm ỉ bào mòn mối quan hệ của họ từ bên trong, trong khi anh vẫn tin rằng mọi thứ vẫn đang vận hành một cách êm đẹp. Anh đã xây dựng một phiên bản tình yêu hoàn hảo trong tâm trí mình, nơi anh là người đàn ông bận rộn, chăm chỉ, và cô là người phụ nữ thấu hiểu, kiên nhẫn. Nhưng phiên bản ấy, hóa ra, chỉ là một ảo ảnh, một tấm màn che đậy cho những thiếu sót và những nỗi đau mà anh đã không bao giờ muốn đối mặt.
Căn hộ của anh, vốn được thiết kế theo phong cách tối giản với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, cùng với nhiều kính và kim loại, giờ đây càng toát lên một vẻ tĩnh lặng đến lạnh lẽo. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng tuyệt đối, nhưng nó lại càng làm nổi bật sự cô độc của anh trong không gian rộng lớn này. Mùi gỗ mới từ những món đồ nội thất và mùi sách cũ từ kệ sách vẫn thoang thoảng, hòa lẫn với chút hương nước hoa nam tính cao cấp còn vương lại trên chiếc áo sơ mi anh vừa cởi ra. Tất cả đều rất quen thuộc, rất "Hoàng Minh," nhưng đêm nay, chúng lại mang một ý nghĩa khác, như những chứng nhân câm lặng cho sự thay đổi đang diễn ra bên trong anh.
Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ kính lớn nhìn ra thành phố. Từ trên cao, những ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, trải dài vô tận. Tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa hú lên từng hồi trong đêm khuya, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc của một thành phố không bao giờ ngủ. Anh đã từng rất yêu cảnh tượng này, nó tượng trưng cho sự năng động, cho nhịp sống hối hả mà anh luôn theo đuổi. Nhưng giờ đây, anh chỉ thấy một sự xa cách lạ lùng. Anh là một phần của thành phố này, nhưng anh cũng đang đứng ngoài lề, quan sát nó với một đôi mắt mới, một trái tim đang học cách cảm nhận sâu sắc hơn.
"Lời nói của An đúng, nếu biết sớm hơn, thì đã không còn là ký ức nữa." Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn của anh hòa lẫn vào tiếng gió đêm khẽ khàng lướt qua khung cửa sổ. Anh nhận ra rằng, sự tiếc nuối của anh là vô nghĩa. Không thể quay ngược thời gian để thay đổi những gì đã xảy ra. Không thể "biết sớm hơn" vì cái "sớm hơn" đó đã là quá khứ, đã là một phần của ký ức. Và ký ức, một khi đã hình thành, dù khác biệt đến mấy, cũng không thể bị xóa bỏ hay chỉnh sửa. Nó là một bản thể độc lập, tồn tại song song trong tâm trí mỗi người.
Hoàng Minh cảm thấy một nỗi buồn nặng trĩu, nhưng nó không còn là sự tức giận hay bối rối như những lần cãi vã trước đây. Thay vào đó, đó là một nỗi buồn của sự chấp nhận, một sự thật không thể thay đổi. Anh đã trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc: từ sự ngạc nhiên ban đầu khi nghe Lâm An kể lại những ký ức của cô, đến sự phủ nhận, rồi hoài nghi, và cuối cùng là sự thấu hiểu sâu sắc. Giờ đây, anh chỉ còn lại sự tiếc nuối và một chút hối hận. Tiếc nuối vì đã không thể hiểu cô sớm hơn, hối hận vì đã vô tình gây ra nỗi đau cho người mà anh đã từng yêu rất nhiều. Nhưng anh cũng hiểu rằng, đó là một phần của hành trình trưởng thành. Mỗi vết sẹo, mỗi nỗi đau đều là một bài học, một dấu ấn không thể phai mờ.
Anh nhắm mắt lại. Hình ảnh Lâm An mỉm cười nhẹ nhàng khi nói "Thì đã không còn là ký ức nữa" lại hiện về. Nụ cười ấy không còn là nụ cười bi thương hay trách móc, mà là nụ cười của sự chấp nhận, của sự giải thoát. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi nghĩ về điều đó. Nếu cô đã tìm thấy sự bình yên, thì anh cũng có thể. Mối tình này, dù kết thúc trong sự khác biệt về ký ức, đã dạy anh rất nhiều. Nó là một bài học đắt giá, nhưng cũng là một món quà. Nó đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn anh, buộc anh phải đối diện với chính mình, với những góc khuất mà anh đã cố tình bỏ qua.
"Đã đến lúc buông bỏ, cho cả hai." Anh tự nhủ, giọng nói chỉ đủ nghe thấy trong tâm trí mình. Buông bỏ không phải là quên lãng, mà là chấp nhận. Chấp nhận rằng họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Chấp nhận rằng ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và chấp nhận rằng, nếu họ không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại. Sự chấp nhận này, dù đau đớn, nhưng lại mang đến một cảm giác thanh thản lạ lùng, như một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ.
Hoàng Minh tiếp tục đứng bên cửa sổ, dõi mắt nhìn về phía chân trời, nơi những vệt sáng đầu tiên của bình minh đang dần hé lộ, nhuộm hồng cả một góc trời. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm len lỏi qua ô cửa kính, xua tan đi một phần bóng tối trong căn phòng và trong tâm hồn anh. Anh tắt đèn, để ánh sáng tự nhiên tràn vào, chiếu rọi lên những món đồ nội thất tối giản, khiến chúng trở nên sống động hơn. Anh biết, cuộc chia tay này không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai. Anh sẽ không còn là Hoàng Minh của trước đây, người đàn ông lý trí đến khô khan, người đàn ông luôn bỏ lỡ những cảm xúc tinh tế của người khác. Anh sẽ học cách lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả trái tim. Anh sẽ học cách thấu hiểu không chỉ bằng logic, mà bằng cả sự đồng cảm. Sự thấu hiểu và chấp nhận này báo hiệu một sự thay đổi sâu sắc trong cách anh nhìn nhận các mối quan hệ và cảm xúc của bản thân, mở ra một tương lai nơi anh có thể yêu thương và trân trọng một cách trọn vẹn hơn. Anh sẽ bắt đầu một hành trình khám phá bản thân, tìm kiếm những giá trị mới mà trước đây anh đã bỏ qua. Anh sẽ tìm thấy hạnh phúc theo cách của riêng mình, với một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn đã được trưởng thành. Anh biết, đó là con đường duy nhất để tiến về phía trước, để thực sự sống trọn vẹn với hiện tại và xây dựng một tương lai khác.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong một căn hộ có kiến trúc pha trộn giữa hiện đại và vintage, với tông màu ấm áp của be, xanh lá cây và nâu đất, Lâm An cũng đang trải qua một đêm trắng. Căn phòng của cô, vốn dĩ luôn tràn ngập sức sống với những chậu cây cảnh xanh mướt, những món đồ gốm thủ công tinh xảo, và những bức tranh vẽ nhỏ treo trên tường, đêm nay lại mang một vẻ trầm mặc lạ thường. Ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ đặt trên tủ đầu giường chỉ đủ để xua đi bóng tối, nhưng không thể xua tan đi những suy nghĩ miên man đang vần vũ trong tâm trí cô.
Lâm An trở mình liên tục trên chiếc giường êm ái. Từng câu chữ, từng ánh mắt của Hoàng Minh trong cuộc đối thoại cuối cùng cứ tua đi tua lại trong tâm trí cô, rõ ràng như một thước phim không ngừng chiếu. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau của sự uất ức hay không được thấu hiểu như trước kia. Thay vào đó, nó là nỗi buồn của một kết thúc không thể tránh khỏi, một sự thật đã được phơi bày và chấp nhận. Cô đã khóc rất nhiều trong quá khứ, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong đêm tối khi Hoàng Minh không biết, khi anh vẫn đang chìm đắm trong công việc hay giấc ngủ. Những giọt nước mắt ấy đã tích tụ thành một dòng sông của nỗi đau, bào mòn trái tim cô từng chút một.
Nhưng đêm nay, nước mắt đã khô cạn. Chỉ còn lại một sự trống rỗng, nhưng không phải là sự trống rỗng tiêu cực. Đó là một khoảng không cần thiết để những cảm xúc mới có thể nảy mầm, để cô có thể sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn. Cô đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều khi Hoàng Minh cuối cùng cũng đã thấu hiểu. Dù là muộn màng, nhưng sự thừa nhận từ anh, dù chỉ là sự thấu hiểu về sự khác biệt trong ký ức, cũng đã mang lại cho cô một sự giải thoát mà cô không hề nghĩ mình sẽ nhận được.
"Cuối cùng thì anh cũng hiểu... nhưng đã quá muộn. Ký ức của chúng ta không thể hòa làm một." Lâm An tự thoại nội tâm, giọng nói thì thầm trong màn đêm tĩnh lặng. Cô nhớ lại ánh mắt đầy hối tiếc của Hoàng Minh khi anh nghe cô kể về những lần cô chờ đợi tin nhắn của anh, những lần cô tự mình đi đến những quán cà phê quen thuộc mà không có anh, những lần cô một mình đối mặt với nỗi cô đơn. Cô đã từng ước ao anh có thể nhìn thấy những điều đó, có thể cảm nhận được nỗi đau của cô. Giờ đây, anh đã thấy, đã cảm nhận được một phần. Nhưng cái "đã thấy" ấy lại chỉ càng khẳng định một sự thật nghiệt ngã: cái hố sâu của sự khác biệt trong ký ức đã quá lớn, không thể nào lấp đầy được nữa.
Cô ngồi dậy, bước ra khỏi giường. Chiếc giường vốn dĩ ấm áp giờ đây trở nên lạnh lẽo dưới lớp chăn mỏng. Cô khẽ rùng mình trước hơi lạnh của đêm khuya. Tiếng gió luồn qua khung cửa sổ ban công, mang theo một làn hương đất ẩm từ những chậu cây cảnh và mùi tinh dầu sả/chanh thoang thoảng mà cô thường đốt để thư giãn. Không gian căn hộ của cô luôn tràn ngập những mùi hương dễ chịu như vậy, cùng với tiếng chim hót líu lo từ những cây cảnh vào mỗi sáng sớm, và tiếng nhạc nhẹ nhàng của dòng nhạc acoustic/indie mà cô thường nghe. Bầu không khí ấm áp, nghệ thuật và tràn đầy sức sống này đã từng là nơi trú ẩn của cô, nơi cô tìm thấy sự bình yên giữa những giông bão của cảm xúc.
Lâm An đi vào bếp, pha một tách trà nóng. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, mang đến một chút an ủi. Cô cầm tách trà, bước ra ban công. Khí trời se lạnh phả vào mặt cô, khiến cô tỉnh táo hơn. Từ ban công của Thanh Mai, cô có thể nhìn thấy một phần thành phố chìm trong tĩnh lặng, những ánh đèn vẫn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ trong bóng đêm. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của hoa tươi từ những giàn cây leo trên ban công.
"Không phải là hết yêu, mà là không thể sống cùng một hiện tại." Cô lặp lại lời nói của mình, lần này với một sự bình thản đến lạ. Cô đã từng rất yêu Hoàng Minh, một tình yêu sâu đậm, chân thành. Nhưng tình yêu ấy đã được xây dựng trên hai nền tảng ký ức hoàn toàn khác biệt. Anh nhớ một phiên bản tình yêu êm đềm, không sóng gió. Cô nhớ một phiên bản tình yêu đầy những chờ đợi, những hy vọng rồi lại thất vọng. Cô đã "nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Cô đã từng nhìn thấy sự cố gắng của anh, nhưng những cố gắng ấy lại không chạm đến được những gì cô thực sự cần, không thể lấp đầy được khoảng trống trong trái tim cô.
Sự chấp nhận này, dù vẫn mang theo một nỗi buồn man mác, nhưng lại là một sự giải thoát. Cô không còn cảm thấy bị mắc kẹt trong những câu hỏi không lời đáp, không còn bị giày vò bởi những ký ức đối lập. Cô đã buông bỏ. Buông bỏ sự kỳ vọng rằng anh sẽ hiểu cô hoàn toàn. Buông bỏ mong muốn rằng họ có thể hòa hợp những ký ức của mình. Buông bỏ nỗi đau của quá khứ để đón nhận một tương lai mới.
Cảm giác mệt mỏi vẫn còn, nhưng đó là sự mệt mỏi của một hành trình dài, của một cuộc chiến nội tâm đã đến hồi kết. Cô cảm thấy một sự thanh thản khi đã được thấu hiểu, dù chỉ là một phần, dù là muộn màng. Nụ cười nhẹ nhàng của cô khi nói "Thì đã không còn là ký ức nữa" không phải là nụ cười của sự bi lụy, mà là nụ cười của sự kiên định, của một người phụ nữ đã tìm thấy con đường cho riêng mình. Cô đã hoàn thành quá trình buông bỏ, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ.
Lâm An đứng đó, ngắm nhìn thành phố dần bừng sáng dưới ánh bình minh. Những tia nắng đầu tiên len lỏi qua những đám mây, nhuộm vàng cả bầu trời. Cô cảm thấy một tia hy vọng len lỏi vào trái tim mình. Nỗi đau và sự thấu hiểu từ cuộc chia ly này sẽ trở thành nền tảng cho sự trưởng thành vượt bậc của cô, giúp cô trở nên mạnh mẽ và kiên cường hơn. Cô biết, sau khi hoàn toàn buông bỏ, cô sẽ có thể toàn tâm toàn ý theo đuổi những giá trị và ước mơ của riêng mình, tìm thấy hạnh phúc ở một nơi không còn bị ám ảnh bởi quá khứ.
Sự chấp nhận và bình yên mà cô dần tìm thấy báo hiệu một khởi đầu mới. Cô sẽ viết nên câu chuyện của riêng mình, với những ký ức trọn vẹn và chân thật nhất. Cô sẽ tìm thấy hạnh phúc theo cách của riêng mình, với một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn đã được trưởng thành. Cô biết, đó là con đường duy nhất để tiến về phía trước, để thực sự sống trọn vẹn với hiện tại và xây dựng một tương lai khác. Gió vẫn thổi, nhưng giờ đây nó mang theo một làn hương tươi mới, báo hiệu một ngày mới đang đến. Lâm An khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, sẵn sàng đón nhận những điều sắp đến. Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một Lâm An mới, mạnh mẽ hơn, bình yên hơn.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.