Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 459: Bình Minh Sau Đêm Dài, Ký Ức Không Cùng
Gió vẫn thổi, nhưng giờ đây nó mang theo một làn hương tươi mới, báo hiệu một ngày mới đang đến. Lâm An khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, sẵn sàng đón nhận những điều sắp đến. Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một Lâm An mới, mạnh mẽ hơn, bình yên hơn.
***
Sáng sớm, ánh bình minh len lỏi qua ô cửa sổ lớn trong căn hộ của Lâm An, rọi thẳng vào gương mặt thanh thoát của cô. Thành phố bên ngoài đang dần tỉnh giấc, những con phố quen thuộc bắt đầu vang lên tiếng còi xe lướt nhẹ, tiếng bước chân vội vã của người đi làm, nhưng trong lòng cô, sự tĩnh lặng của đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, như một mặt hồ phẳng lặng sau cơn mưa đêm. Cô vẫn đứng đó, bên ban công, tách trà nóng đã nguội lạnh trong tay, hơi ấm chỉ còn là một ký ức mờ nhạt trên lòng bàn tay. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo những tia nắng đầu tiên đang xua tan màn sương mỏng, nhuộm vàng cả bầu trời và những mái nhà cao tầng.
"Một ngày mới đã bắt đầu," cô thì thầm, giọng nói nhẹ bẫng như một làn khói sớm. "Nhưng liệu mình có thể bắt đầu lại không?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí cô, không còn là sự nghi ngờ hay sợ hãi, mà là một sự tự vấn trầm lắng, một cánh cửa hé mở dẫn lối đến một con đường mới. Cô đưa tay chạm nhẹ vào cửa kính lạnh buốt, cảm nhận sự đối lập giữa cái lạnh giá của vật chất và hơi ấm mơ hồ trong lồng ngực. Ánh mắt cô xa xăm, lướt qua những chậu cây cảnh đang cựa mình đón nắng, những giàn hoa giấy rủ mềm mại trên ban công, vẫn còn vương những hạt sương đêm lấp lánh như ngàn vạn viên pha lê nhỏ.
Căn hộ của Lâm An, nơi trú ẩn bình yên của cô, giờ đây dường như cũng đang thở cùng nhịp với cô. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng từ lọ khuếch tán vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với hương đất ẩm từ những chậu cây và một chút mùi giấy cũ từ kệ sách. Âm thanh của tiếng chim hót líu lo từ những tán cây gần đó, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng không lời cô quên tắt từ đêm qua, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh và hương vị vừa quen thuộc vừa mang một sắc thái mới mẻ, như thể chính không gian này cũng đang thấu hiểu sự chuyển mình trong tâm hồn cô.
Cô nhắm mắt lại, một nỗ lực vô vọng để xua đi những suy nghĩ đang cuộn trào, nhưng chúng cứ ùa về, như những con sóng nhỏ vỗ vào bờ cát. Hình ảnh Hoàng Minh, giọng nói trầm ấm của anh, và cuộc đối thoại cuối cùng giữa họ lại hiện lên rõ nét. "Nếu anh biết sớm hơn..." Lời nói ấy của anh, một lời hối tiếc muộn màng, cứ xoáy sâu vào tâm trí Lâm An. Cô tự hỏi, "Nó có ý nghĩa gì chứ?" Nếu anh biết sớm hơn, liệu mọi chuyện có khác đi không? Liệu những giọt nước mắt cô đã âm thầm nuốt vào có biến mất không? Liệu những lần chờ đợi vô vọng có được lấp đầy bằng sự thấu hiểu? Hay chỉ đơn giản là anh sẽ có một phiên bản ký ức khác, bớt đi sự vô tâm trong mắt anh, nhưng có lẽ, vẫn không chạm đến được tận cùng nỗi đau của cô?
Trong những khoảnh khắc ấy, Lâm An nhận ra, lời nói của Hoàng Minh không phải là lời trách móc, mà là sự nhận thức. Nhưng sự nhận thức ấy, dù chân thành, cũng không thể thay đổi những gì đã qua. Ký ức, một khi đã được hình thành, sẽ mãi là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Anh có thể tiếc nuối vì không biết, nhưng cô đã sống trọn vẹn trong cái "không biết" ấy của anh. Cái "không biết" ấy đã định hình nên những nỗi đau của cô, những lần cô cảm thấy bị bỏ quên, bị lãng quên trong chính mối quan hệ mà cô đặt trọn trái tim mình vào.
Lâm An khẽ thở dài, mở mắt. Một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má, mang theo vị mặn chát của những nỗi buồn cũ kỹ. Cô đưa tay lau nhẹ, cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi giọt nước mắt ấy không còn là giọt nước mắt của sự đau khổ hay trách móc, mà là giọt nước mắt của sự thấu hiểu và chấp nhận. Cô hiểu rằng, "nếu biết sớm hơn" chỉ là một giả định, một ước muốn không thể thành hiện thực. Bởi vì, nếu anh đã "biết sớm hơn", thì những ký ức đau đáu của cô, những bài học cô đã học được, đã không còn là chính nó nữa. "Thì đã không còn là ký ức nữa." Lời nói ấy, giờ đây, không chỉ là một đáp án cho Hoàng Minh, mà còn là một chân lý cô tự răn mình.
***
Trong làn nắng sớm, tâm trí Lâm An trôi về một buổi chiều xanh biếc, khi những ký ức về Hoàng Minh còn vẹn nguyên, chưa bị những vết rạn nứt của thời gian và sự khác biệt khắc sâu. Cô nhớ về Công Viên Hồ Gươm, nơi mỗi ngọn cây, mỗi ghế đá, mỗi con đường uốn lượn đều như thấm đẫm hơi thở của những kỷ niệm. Đó là một ngày nắng nhẹ, gió mát, những tán cây cổ thụ rì rào như hát khúc ca thanh bình. Hoàng Minh và cô, tay trong tay, tản bộ trên con đường lát đá quen thuộc, ánh nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất.
Lúc ấy, cô cảm thấy mình như đang đi trên một con đường trải đầy hoa hồng, mỗi bước chân đều nhẹ bẫng và tràn đầy niềm tin. Anh đã nắm tay cô thật chặt, hơi ấm từ bàn tay anh lan tỏa, khiến cô tin rằng đó là vòng tay của sự chở che, của một tình yêu vĩnh cửu. Cả hai trò chuyện không ngớt về những dự định tương lai, những ngôi nhà nhỏ với ban công đầy hoa, những chuyến du lịch xa xăm, những ước mơ về một cuộc sống bình dị nhưng trọn vẹn bên nhau. Hoàng Minh quay sang cười với cô, ánh mắt anh lấp lánh sự yêu thương, sự dịu dàng mà cô đã từng nghĩ là dành trọn cho riêng mình. Lúc đó, trong khoảnh khắc ấy, cô đã tin rằng mọi thứ thật hoàn hảo, một tình yêu không tì vết, một tương lai rực rỡ đang chờ đợi. Tiếng chuông chùa từ phía xa vẳng lại, tiếng cười của những đôi tình nhân khác, tiếng lá xào xạc dưới chân, tất cả hòa quyện tạo nên một bản hòa tấu của hạnh phúc. Mùi hương của hoa sữa đầu mùa, dù chưa đến độ nồng nàn, cũng đã kịp phảng phất trong gió, như một lời hứa hẹn ngọt ngào.
Nhưng rồi, như một vết nứt nhỏ trên bức tranh thủy tinh tuyệt đẹp, ký ức bị gián đoạn. Cô nhớ lại một chi tiết nhỏ, một khoảnh khắc tưởng chừng vô hại, nhưng lại là điểm khởi đầu cho những vết rạn sâu hơn. Khi cô, với tất cả sự nhiệt thành và đam mê của tuổi trẻ, chia sẻ về một ước mơ nghệ thuật của mình, về mong muốn được viết, được vẽ, được tạo ra những điều đẹp đẽ. Hoàng Minh đã lắng nghe, gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại mơ hồ, như thể tâm trí anh đang trôi dạt ở một nơi nào đó xa xôi. Sau vài câu xã giao, anh đã nhanh chóng chuyển chủ đề, hỏi về công việc của anh, về những áp lực anh đang đối mặt.
Lâm An vẫn còn nhớ rõ cảm giác trống rỗng khi ấy, một khoảng lặng vô hình len lỏi vào giữa những lời nói tưởng chừng như quan tâm. Cô đã cố gắng cười, nụ cười gượng gạo đến mức chính cô cũng cảm thấy đau. Cô đã cố gắng giả vờ vui vẻ, để anh không phải bận tâm, để không làm anh cảm thấy phiền lòng với những "ước mơ trẻ con" của cô. Cô sợ rằng nếu cô bộc lộ sự thất vọng, anh sẽ cảm thấy áp lực, và tình yêu của họ sẽ không còn êm đềm như anh mong muốn. Lúc đó, cô đã "nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Cô đã thấy anh cố gắng lắng nghe, cố gắng an ủi, nhưng những cố gắng ấy lại không chạm đến được cái phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô, cái phần khao khát được thấu hiểu, được chia sẻ những đam mê.
Cảm giác đó, cái cảm giác bị bỏ lại một mình giữa một cuộc trò chuyện, cái cảm giác những ước mơ của mình bị coi nhẹ, dù chỉ là vô tình, đã gieo mầm cho nỗi buồn âm ỉ trong lòng Lâm An. Nó không phải là một cơn bão tố, mà là một làn mưa phùn dai dẳng, thấm dần, thấm dần vào tâm hồn cô. Cô đã từng tự hỏi, liệu anh có thực sự nhìn thấy cô không, hay chỉ là một hình ảnh phản chiếu của chính anh, một người bạn đồng hành yên ổn, không đòi hỏi quá nhiều? Giọt nước mắt đã khô trên má cô, nhưng vị mặn của nó vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về những sự thật ẩn giấu đằng sau những khoảnh khắc tưởng chừng như hạnh phúc viên mãn.
Lâm An mở mắt, một tiếng thở dài thoát ra, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng vô hình đã đè nén cô suốt bao năm tháng. Cô lắc đầu nhẹ, một nụ cười cay đắng hiện lên trên môi. Hình ảnh hạnh phúc tan biến, nhường chỗ cho sự thật trần trụi. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của cô, dù có những khoảnh khắc rực rỡ, vẫn luôn mang theo một nỗi niềm không thể nói thành lời.
***
Tâm trí Lâm An lại trôi dạt, lần này là về Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", nơi mỗi góc bàn, mỗi ánh đèn vàng dịu đều cất giữ một mảnh ký ức. Đó là một buổi tối mưa phùn lất phất, không khí se lạnh nhưng ấm áp lạ thường bởi hơi cà phê và tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương. Hoàng Minh đã mở danh sách nhạc "Đêm mưa Hà Nội", những giai điệu trầm bổng, lãng mạn như xoa dịu tâm hồn. Cô nhớ anh đã ngồi đối diện, tay cầm cuốn sách, ánh mắt thỉnh thoảng ngước lên nhìn cô, rồi lại chìm vào những dòng chữ. Cô thì ngồi ngắm mưa qua khung cửa sổ lớn, những giọt mưa tí tách trên mái hiên, trên những tán lá cây xanh mướt.
Không khí lãng mạn bao trùm, và rồi, anh đã nói "Anh yêu em." Lời nói ấy, như một tiếng sét đánh ngang tai, làm rung động cả thế giới của cô. Lúc đó, cô đã hạnh phúc đến mức nào, cảm thấy như mình đang tan chảy trong thứ tình yêu ngọt ngào, lãng mạn ấy. Cô đã tin rằng đó là khoảnh khắc của sự kết nối sâu sắc, của một tình yêu mãnh liệt không cần đến lời nói hoa mỹ. Tiếng ly tách va chạm khẽ, mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương đất ẩm từ mưa, tất cả dệt nên một bức tranh hoàn hảo.
Nhưng rồi, ký ức lại hiện về với một chi tiết nhỏ, một sự thật đau lòng mà bấy lâu nay cô vẫn cố tình lãng quên. Anh đã nói lời "Anh yêu em" đó sau một khoảng thời gian dài im lặng đến nao lòng. Anh vẫn đọc sách, cô vẫn ngắm mưa, hai người ở hai thế giới song song, dù chỉ cách nhau một chiếc bàn nhỏ. Cô đã khao khát một sự kết nối sâu sắc hơn, một cuộc trò chuyện, một ánh mắt chia sẻ, chứ không phải một lời nói "anh yêu em" như một thói quen, một câu cửa miệng giữa những khoảng lặng kéo dài. Lúc đó, cô đã tự hỏi, liệu anh có thực sự cảm nhận được tình yêu ấy trong khoảnh khắc đó không, hay chỉ là anh cảm thấy cần phải nói điều gì đó để phá vỡ sự im lặng?
Và rồi, ký ức về "Chiếc đồng hồ khắc tên" cũng hiện về, một món quà đẹp đẽ, tinh xảo, với dòng chữ tên hai người được khắc cẩn thận. Món quà đó, cô đã từng trân trọng biết bao, như một minh chứng cho tình yêu của anh. Nhưng giờ đây, cô lại nhớ lại, chiếc đồng hồ ấy được anh tặng sau một chuỗi ngày cô cảm thấy b��� lãng quên, bị bỏ mặc. Những tin nhắn không hồi đáp, những cuộc hẹn bị hủy bỏ vào phút chót, những lần cô chờ đợi anh trong vô vọng. Món quà ấy, lúc đó, như một lời xin lỗi không thành tiếng, một sự bù đắp cho những tổn thương mà anh đã vô tình gây ra. Nó là một hành động của sự cố gắng, nhưng không phải là sự thấu hiểu. Nó không xuất phát từ việc anh nhận ra cô đang đau, mà là từ việc anh nhận ra mình cần phải làm gì đó để xoa dịu cô, để giữ gìn sự "êm đềm" trong mối quan hệ của họ.
Lâm An thở hắt ra, một cảm giác mệt mỏi nhưng cũng đầy giải thoát. Cô nhắm mắt, hình dung lại khuôn mặt Hoàng Minh, ánh mắt anh khi nói lời yêu, khi trao món quà. Cô biết, anh đã cố gắng theo cách của anh. Nhưng những cố gắng ấy, những lời nói ấy, những món quà ấy, lại không thể lấp đầy cái hố sâu của sự khác biệt trong ký ức, trong cách họ cảm nhận và trải nghiệm tình yêu. Cô lắc đầu nhẹ, mỉm cười cay đắng. Nụ cười ấy không còn là sự tủi thân, mà là sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã: họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Mọi nỗ lực để hòa nhập hai thế giới ký ức ấy, đều là vô vọng.
***
Ánh nắng đã lên rực rỡ, chiếu sáng khắp căn hộ của Lâm An, xua tan hoàn toàn những mảng tối còn sót lại của đêm và của những ký ức u hoài. Cô đi vào bếp, pha cho mình một tách cà phê. Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm, mùi cà phê rang xay nồng nàn lan tỏa khắp không gian, đánh thức mọi giác quan. Cô chậm rãi khuấy đều ly cà phê, nhìn những hạt đường tan chảy, những giọt sữa hòa quyện vào màu nâu sóng sánh. Hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa vào lòng bàn tay cô, mang theo một sự an ủi quen thuộc.
Cô không còn cảm thấy đau đớn dữ dội hay day dứt khôn nguôi như những đêm trước. Thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ, một cảm giác thanh thản như mặt hồ đã lắng trong. Cô nhìn ly cà phê bốc khói, hiểu rằng những khoảnh khắc hạnh phúc đó – buổi chiều ở Hồ Gươm, buổi tối ở Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" – là có thật. Cô đã thực sự hạnh phúc trong những giây phút ấy. Nhưng phiên bản của cô và Hoàng Minh về những khoảnh khắc đó đã luôn khác nhau, như hai dòng sông chảy song song, không bao giờ hòa vào làm một.
"Không phải mình không yêu những khoảnh khắc đó," cô thì thầm, giọng nói giờ đây đã vững vàng hơn. "Chỉ là mình đã yêu chúng theo một cách khác, với một nỗi đau khác, một nỗi niềm khác." Cô đã yêu những nụ cười, những cái nắm tay, những lời nói ngọt ngào, nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được sự trống rỗng ẩn sâu bên dưới, sự thiếu vắng của một kết nối thực sự, của sự thấu hiểu trọn vẹn. Việc cố gắng làm cho những ký ức ấy "hòa làm một" là không thể, và chính sự nhận ra này đã mang lại cho cô một sự giải thoát.
"Buông bỏ việc cố gắng thay đổi ký ức của anh ấy, cũng là buông bỏ gánh nặng của chính mình." Câu nói này vang vọng trong tâm trí Lâm An, như một lời khẳng định, một tuyên ngôn cho sự tự do của chính cô. Cô không còn bị trói buộc bởi nỗi ám ảnh phải làm cho Hoàng Minh hiểu, phải làm cho anh nhìn thấy phiên bản ký ức của cô. Bởi vì, như cô đã nói với anh, "Thì đã không còn là ký ức nữa." Ký ức đã là quá khứ, là những gì đã xảy ra, và sự thay đổi nhận thức của một người không thể làm thay đổi trải nghiệm của người kia.
Sự chấp nhận này, dù vẫn mang theo một nỗi buồn man mác, nhưng lại là con đường duy nhất để Lâm An có thể chữa lành và bước tiếp. Cô nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ và ấm nóng lan tỏa trong vòm miệng, như một lời nhắc nhở về những hương vị chân thật của cuộc sống. Cô bước ra ban công, hít thở sâu không khí trong lành của buổi sáng, cảm nhận làn gió mát mẻ phả vào mặt. Những tia nắng chói chang nhuộm vàng cả bầu trời, báo hiệu một ngày mới tràn đầy sức sống.
Ánh mắt Lâm An kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi. Cô biết, nỗi đau và sự thấu hiểu từ cuộc chia ly này sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho sự trưởng thành vượt bậc của cô. Cô sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và thấu hiểu bản thân mình hơn. Sự bình yên và chấp nhận mà cô dần tìm thấy báo hiệu một khởi đầu mới cho cuộc sống cá nhân của cô, nơi cô có thể tập trung vào sự nghiệp, vào những đam mê nghệ thuật đã từng bị bỏ quên, vào việc xây dựng những mối quan hệ mới dựa trên sự chân thật và thấu hiểu lẫn nhau.
Việc cô buông bỏ gánh nặng quá khứ sẽ cho phép cô yêu thương và được yêu theo một cách trọn vẹn hơn trong tương lai, không còn bị ám ảnh bởi những kỳ vọng không được đáp ứng. Cô sẽ viết nên câu chuyện của riêng mình, với những ký ức trọn vẹn và chân thật nhất, không cần phải hòa hợp với bất kỳ phiên bản nào khác. Lâm An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, đầy sự kiên định. Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho một Lâm An mới, mạnh mẽ hơn, bình yên hơn, và tràn đầy hy vọng vào một tương lai không còn bị ràng buộc bởi những ký ức không cùng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.