Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 461: Lời Tạm Biệt Tại Ký Ức Đọng
Bình minh đã ló dạng hoàn toàn. Những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua cửa sổ, chiếu thẳng vào màn hình laptop đang phát ra ánh sáng xanh mờ ảo. Hoàng Minh gục đầu xuống bàn, những hình ảnh, tin nhắn, và lời nói của Lâm An trộn lẫn vào nhau, tạo thành một nỗi day dứt khôn nguôi. Cảm giác đau đớn, nghẹn ngào lan tỏa khắp lồng ngực anh, nặng trĩu như một tảng đá. Anh không khóc, bởi nước mắt chưa bao giờ là cách anh biểu lộ cảm xúc. Nhưng sự trống rỗng, sự hối hận đang gặm nhấm anh từ bên trong, khiến anh cảm thấy mệt mỏi hơn bất cứ đêm thức trắng nào vì công việc.
Anh nhận ra mình không phải là người xấu, không cố ý làm tổn thương Lâm An. Anh chưa bao giờ có ý định đó. Trong mọi hành động, anh đều tin rằng mình đang làm điều tốt nhất, hoặc ít nhất là điều hợp lý nhất. Nhưng chính sự lý trí đến khô khan, sự thiếu tinh tế và khả năng thấu cảm đã khiến anh trở thành một người vô tâm trong mắt Lâm An. Anh đã yêu cô theo cách của anh, một tình yêu an toàn, ổn định, không ồn ào. Nhưng anh lại không yêu được "ký ức" của cô, không yêu được những cảm xúc nhạy cảm, những nỗi niềm sâu thẳm mà cô đã phải trải qua. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên anh, nhưng anh lại quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô đau khổ trong thầm lặng.
Giờ đây, khi đã thấu hiểu, anh chỉ thấy một sự hối tiếc vô hạn, một sự tiếc nuối không thể nào bù đắp được. Quá khứ đã đóng lại, và anh không thể quay ngược thời gian để thay đổi bất cứ điều gì. Những khoảng trống trong ký ức của anh đã được lấp đầy bằng những mảnh vỡ từ ký ức của Lâm An, nhưng điều đó chỉ khiến vết thương trong lòng anh thêm sâu sắc.
"Nếu anh biết được ký ức của em sớm hơn... liệu mọi thứ có khác không?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, một lời ước ao muộn màng. Nếu anh tinh tế hơn, nếu anh chịu khó lắng nghe hơn, nếu anh đặt cảm xúc của cô lên trên những ưu tiên lý trí của mình, liệu kết cục có thay đổi? Nhưng rồi, một giọng nói khác, giọng nói của Lâm An trong cuộc đối thoại cuối cùng, lại vọng lại: "Thì đã không còn là ký ức nữa."
Đúng vậy. Ký ức là một câu chuyện đã được kể lại, mỗi người một phiên bản. Sự thật đã diễn ra theo cách của nó. Dù anh có hiểu ra bao nhiêu đi chăng nữa, thì những gì cô đã trải qua, những cảm xúc cô đã mang, vẫn là một phần không thể xóa nhòa trong lịch sử của cô. Sự nhận thức muộn màng của anh không thể thay đổi quá khứ, không thể biến những giọt nước mắt cô đã khóc thành nụ cười. Đó là một vòng luẩn quẩn của sự tiếc nuối và chấp nhận, một sự thật nghiệt ngã mà anh buộc phải đối mặt.
Anh thở dài thườn thượt, một tiếng thở ra như trút bỏ một phần gánh nặng vô hình. Anh gập chiếc laptop lại, màn hình tối đen, phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi và đôi mắt sâu thẳm đầy suy tư của anh. Ánh sáng ban mai giờ đây đã mạnh mẽ hơn, chiếu rọi khắp căn phòng, xua đi những bóng tối của đêm và của những suy tư nặng nề. Hoàng Minh biết, đây là một phần của sự trưởng thành, một bài học đau đớn nhưng cần thiết. Nỗi đau và sự thấu hiểu từ cuộc chia ly này sẽ trở thành động lực để anh thay đổi cách anh tương tác trong các mối quan hệ tương lai, trở nên tinh tế và thấu cảm hơn.
Việc anh đối mặt với những thiếu sót của bản thân là bước cuối cùng để anh thực sự buông bỏ quá khứ, không phải với sự hờ hững hay quên lãng, mà với sự trưởng thành và chấp nhận. Nỗi đau từ sự hối tiếc sẽ là nền tảng cho sự phát triển cá nhân của Hoàng Minh, mở ra một chương mới trong cuộc đời anh, nơi anh có thể tìm kiếm một tình yêu dựa trên sự thấu hiểu và đồng điệu về cảm xúc. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát mẻ từ ban công thổi vào, mang theo mùi hương của buổi sáng. Mọi thứ đã kết thúc, nhưng một điều gì đó mới mẻ, dù chưa định hình rõ ràng, đang bắt đầu.
***
Lâm An bước chậm rãi vào con hẻm nhỏ, một con hẻm mang tên "Thời Gian Ngừng Lại" trong ký ức của cô, dù trên tấm biển cũ kỹ đã mờ nhạt đến khó đọc. Chiều muộn, ánh nắng đã dịu hẳn, hắt xiên qua những mái nhà cổ kính hai bên, tạo thành những vệt sáng vàng cam trên nền gạch lát đường đã mòn vẹt. Từng viên gạch, từng vết rêu phong trên tường nhà, từng sợi dây điện chằng chịt trên cao, tất cả đều quen thuộc đến lạ lùng. Kiến trúc pha trộn Á-Âu hiện rõ qua những cánh cửa gỗ cũ sơn màu trầm, những ban công sắt rèn uốn lượn như nét vẽ của thời gian.
Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi đất ẩm đặc trưng sau một ngày nắng, mùi hoa giấy thoang thoảng từ giàn hoa rủ xuống những bức tường cũ, xen lẫn mùi thức ăn từ các căn nhà trong hẻm – có lẽ là phở, bún đậu, hay một món canh thơm lừng nào đó vừa được dọn lên. Đâu đó, tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ một khoảng sân chung, tiếng mèo kêu nhỏ nhẹ như một lời chào hỏi, và xa hơn một chút là tiếng xe máy lướt qua trên con đường lớn, vọng vào như một âm thanh từ thế giới khác. Không khí ở đây luôn mát mẻ hơn bên ngoài, một sự dễ chịu như được ôm ấp bởi một vòng tay vô hình của quá khứ.
Hôm nay, cô đến đây không còn với cảm giác nặng nề hay day dứt như những lần trước. Không còn là nỗi buồn thăm thẳm của một người bị bỏ quên, cũng không phải sự gồng mình chịu đựng nỗi đau đơn phương. Thay vào đó, là một sự bình thản, một cảm giác thanh thoát lạ kỳ. Cô nhận ra mình đang thực hiện một nghi lễ quan trọng cho chính mình, một lời tạm biệt cuối cùng với một phần của bản thân đã từng mắc kẹt trong mớ bòng bong của ký ức.
"Con hẻm này, bao nhiêu lần mình đã bước qua với những cảm xúc khác nhau," Lâm An tự nhủ, bước chân chậm rãi và nhẹ nhàng như sợ làm xáo động bầu không khí tĩnh lặng. "Có những lần mình hân hoan, tràn đầy hy vọng. Có những lần mình nặng trĩu, với những câu hỏi không lời đáp. Và có những lần, mình chỉ đơn giản là đi qua, như một cái bóng, không muốn ai nhận ra những giọt nước mắt chực trào."
Cô ngước nhìn lên, một giàn hoa giấy rêu phong đang nở rộ, những cánh hoa trắng hồng rung rinh trong làn gió nhẹ. Giàn hoa này, cô nhớ, đã từng chứng kiến biết bao câu chuyện của cô và Hoàng Minh. Những lần họ nắm tay đi qua, những lần anh im lặng lắng nghe cô kể chuyện, hay những lần cô đã cố gắng che giấu nỗi thất vọng khi anh bỗng dưng lơ đãng. "Anh nhớ những lúc em ở đó," cô chợt nhớ đến lời Hoàng Minh đã nói, "nhưng quên mất những lúc em chờ." Và cô cũng đã từng "nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng."
Giờ đây, những câu nói ấy không còn là mũi kim đâm vào trái tim cô, mà là những mảnh ghép hoàn chỉnh cho bức tranh ký ức của cả hai. Nó giúp cô hiểu rằng, cả hai đã yêu nhau, nhưng lại yêu trong hai phiên bản ký ức hoàn toàn khác biệt. Và chính sự khác biệt đó, đã tạo nên một khoảng cách không thể nào lấp đầy.
Lâm An mỉm cười nhẹ, một nụ cười không còn chút bi lụy nào. Cô cảm nhận được một sự bình yên mong manh len lỏi trong tâm hồn, đánh dấu bước đầu của quá trình chữa lành và nhìn về một tương lai không còn bị ám ảnh bởi ký ức chung. Cô biết rằng, sự bình yên này là kết quả của việc chấp nhận, không phải là sự quên lãng. Chấp nhận rằng mọi chuyện đã xảy ra như thế, chấp nhận rằng cả hai đã mắc sai lầm, và chấp nhận rằng đôi khi, tình yêu không đủ để xóa nhòa những khác biệt sâu sắc trong cách cảm nhận và ghi nhớ.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc lá khô rơi trên thành tường, cảm nhận sự thô ráp của nó. Mùi hương trầm thoảng qua từ một ngôi miếu nhỏ khuất trong hẻm, mang theo chút gì đó linh thiêng, như một lời chúc phúc cho sự buông bỏ. Con hẻm này, nó đã chứng kiến sự trưởng thành của cô, từ một cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương, thành một người phụ nữ nội tại mạnh mẽ, biết cách tự chữa lành vết thương lòng. Từng bước chân cô đi qua như đang gieo xuống một hạt mầm mới, không phải của sự nuối tiếc, mà của sự hy vọng. Cô đã sẵn sàng để đón nhận những điều mới mẻ, những trải nghiệm mới, với một trái tim đã được gột rửa và một tâm hồn đã được giải thoát.
***
Tiếng chuông gió quen thuộc, làm bằng những mảnh vỏ ốc biển nhỏ, vang lên leng keng khi Lâm An mở cánh cửa gỗ cũ bước vào Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng". Âm thanh trong trẻo ấy như một lời chào đón, đồng thời cũng như một tiếng vọng từ quá khứ. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ, và những khung cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc vẫn y nguyên như ngày nào. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, hòa quyện với mùi gỗ cũ sờn và thoang thoảng hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy hoài niệm.
Chị Mai, với gương mặt bầu bĩnh và mái tóc tết gọn gàng, ngẩng đầu lên từ quầy pha chế. Nụ cười thân thiện quen thuộc nở rộ trên môi chị. "Lâu lắm rồi mới thấy em, Lâm An," chị Mai cất giọng, sự nhiệt tình như xua tan đi phần nào cái lạnh se nhẹ của buổi chiều muộn. "Vẫn ly cũ chứ?"
Lâm An mỉm cười đáp lại, một nụ cười nhẹ nhàng và thanh thản. "Vâng, chị Mai. Vẫn như cũ. Cảm ơn chị." Cô đưa mắt nhìn quanh. Bác Ba, với dáng người gầy gò và mái tóc bạc trắng, vẫn ngồi ở góc quen thuộc của mình, đôi mắt tinh anh dán chặt vào tờ báo cũ sờn, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà nóng. Ông như một bức tượng sống, một phần không thể thiếu của quán cà phê này, một người quan sát thầm lặng của biết bao câu chuyện.
Cô chọn một bàn gần cửa sổ, nơi ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây hắt vào, làm ấm không gian. Đây chính là chiếc bàn mà cô và Hoàng Minh đã có biết bao nhiêu buổi hẹn hò. Từng đường vân trên mặt bàn gỗ sờn, từng vết xước nhỏ trên thành ghế, đều cất giấu một mảnh ký ức. Cô ngồi xuống, khẽ thở ra một hơi dài, cảm nhận sự tĩnh lặng và bình yên bao trùm. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, như một bản nhạc nền cho những dòng suy tư đang chảy trong tâm trí cô. Thỉnh thoảng, tiếng lật trang sách lách tách từ một vị khách nào đó, hay tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy pha chế, điểm xuyết vào không gian, không làm phá vỡ sự yên ắng mà chỉ làm nó thêm phần sống động.
Chị Mai đặt xuống trước mặt cô một ly cà phê nóng hổi, hơi ấm bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm quyến rũ. "Của em đây, Lâm An."
"Cảm ơn chị Mai," Lâm An khẽ nói, ánh mắt dõi theo làn khói mỏng manh đang bay lên từ ly cà phê. Cô không vội uống. Cô ngắm nhìn hơi ấm ấy, như nhìn vào một dòng chảy thời gian. Nó gợi nhắc về những lần cô ngồi đây chờ đợi Hoàng Minh, chờ đợi một tin nhắn, chờ đợi một lời giải thích, hay chỉ đơn giản là chờ đợi một ánh mắt quan tâm. Những lần cô đã cố gắng giấu đi sự sốt ruột, sự hụt hẫng, chỉ để giữ vẻ bình thản bên ngoài khi anh đến muộn, hoặc khi anh bỗng dưng trở nên lạnh nhạt.
"Nơi này vẫn vậy, nhưng cảm xúc trong mình đã khác," cô tự nhủ. "Không còn là sự chờ đợi, mà là sự chấp nhận." Giờ đây, cô nhìn lại những hình ảnh đó, những buổi tối hẹn hò, những cuộc trò chuyện, những khoảng lặng. Cô nhìn thấy Hoàng Minh trong ký ức của mình, không còn với sự oán giận hay trách móc. Thay vào đó, là một sự thấu hiểu sâu sắc về hai phiên bản ký ức khác nhau.
Cô nhớ về những lần cô đã khóc một mình sau khi anh rời đi, nhớ về những lời hứa không thành hiện thực, những tin nhắn không hồi đáp. Và cô cũng nhớ về những lần anh đã cố gắng, theo cách của anh, để thể hiện tình yêu của mình. Có thể đó là những lần anh lặng lẽ đưa cô về nhà khi trời đã khuya, hay những lần anh chuẩn bị cho cô một bữa ăn đơn giản nhưng ấm áp. Những ký ức đó, từng bị che lấp bởi nỗi đau và sự thất vọng của cô, giờ đây hiện lên rõ ràng hơn, không còn bị bóp méo bởi cảm xúc tiêu cực.
Một cơn gió nhẹ từ bên ngoài thổi vào, làm chiếc chuông gió khẽ rung lên. Một giọt mưa tí tách rơi trên cửa sổ, rồi thêm một giọt nữa, báo hiệu một cơn mưa chiều sắp đến. Mùi đất ẩm từ con hẻm càng thêm nồng nàn. Lâm An nhắm mắt lại, cảm nhận tất cả những điều đó. Cô đã từng nghĩ rằng quán cà phê này là nơi chôn giấu những nỗi buồn của cô, là biểu tượng cho sự chờ đợi vô vọng. Nhưng giờ đây, nó chỉ đơn giản là một nơi, một bối cảnh cho một câu chuyện đã qua. Một câu chuyện mà cô đã đọc lại, đã thấu hiểu, và giờ là lúc để gấp lại trang sách.
Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên, những chùm quả xanh non lấp ló giữa tán lá. Nó đã ở đó, chứng kiến tất cả. Giống như Bác Ba, giống như Chị Mai, những người đã quen thuộc với sự hiện diện của cô, với những thay đổi tinh tế trong ánh mắt và nụ cười của cô qua từng giai đoạn. Hôm nay, ánh mắt cô trong trẻo hơn, nụ cười cô bình yên hơn. Cô đã sẵn sàng để buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì đã hiểu rằng "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Sự thật ấy, dù day dứt, nhưng lại là chìa khóa để cô tìm thấy sự bình yên cho chính mình.
***
Lâm An đưa tay cầm ly cà phê lên, ngón tay khẽ chạm vào thành ly vẫn còn ấm nóng. Vị đắng đặc trưng của cà phê lan tỏa nơi đầu lưỡi khi cô nhấp một ngụm nhỏ, nhưng ngay sau đó là một dư vị ngọt ngào lạ thường, không phải từ đường hay sữa, mà từ chính cảm giác chấp nhận và giải thoát đang dâng trào trong lòng cô. Cô nhắm mắt lại, để hương vị và cảm xúc thấm sâu. Đây không chỉ là cà phê, mà là hương vị của sự thấu hiểu, của một quá khứ đã được hóa giải.
Cô nghĩ về câu nói của Hoàng Minh, cái câu hỏi đầy tiếc nuối mà anh đã thốt ra trong cuộc đối thoại cuối cùng của họ: "Nếu anh biết được ký ức của em sớm hơn... liệu mọi thứ có khác không?" Và rồi, câu trả lời của cô, một câu trả lời mà giờ đây cô không chỉ nói bằng lời mà còn cảm nhận sâu sắc bằng cả trái tim: "Thì đã không còn là ký ức nữa." Ký ức, một khi đã được thay đổi bằng sự hiểu biết từ hiện tại, sẽ không còn là phiên bản chân thực của những gì đã diễn ra trong quá khứ. Nó sẽ mất đi giá trị nguyên bản, mất đi sức mạnh để dẫn lối cho sự trưởng thành và thấu hiểu. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và chính những phiên bản khác biệt đó mới tạo nên sự đa chiều, sự phức tạp của tình yêu và cuộc sống.
Giờ đây, cô không còn cần phải níu giữ hay cố gắng thay đổi những gì đã qua. Nỗi đau và sự oán trách đã tan biến, nhường chỗ cho một sự giải thoát thực sự. Cô nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Nhưng chính sự nhận ra đó lại là khởi nguồn của sự bình yên. Đó là sự bình yên đến từ việc chấp nhận sự không hoàn hảo, chấp nhận rằng con người có những góc khuất, những cách cảm nhận riêng mà người khác không thể nào chạm tới nếu không thật sự cố gắng thấu hiểu.
Lâm An mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã không còn vương vấn nỗi buồn. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những giọt mưa đã bắt đầu rơi lất phất, tạo nên những đường vân mềm mại trên kính. Mùi đất ẩm và mùi hoa nhài càng thêm nồng nàn. Cô đã đến đây không phải để tìm kiếm một điều gì đã mất, không phải để tái hiện lại những kỷ niệm hạnh phúc hay đau khổ, mà để nói lời tạm biệt. Tạm biệt một phần quá khứ đã được thấu hiểu, để cô có thể bước tiếp.
Cô đặt ly cà phê xuống bàn, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Đó là một nụ cười của sự chấp nhận, của sự tha thứ – tha thứ cho Hoàng Minh, và quan trọng hơn, tha thứ cho chính bản thân mình. Tha thứ cho những kỳ vọng không được đáp ứng, cho những nỗi đau mà cô đã tự ôm lấy một mình, cho những lúc cô đã cố gắng một mình quá lâu. Cô cảm thấy nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình đã đè nén cô suốt bao năm tháng.
Cuộc chia tay này, nó không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai. Đối với Hoàng Minh, đó là khởi đầu của sự thấu cảm, của khả năng nhìn nhận thế giới qua lăng kính cảm xúc của người khác. Còn đối với Lâm An, đó là khởi đầu của một hành trình mới, nơi cô có thể tập trung vào sự nghiệp, vào những đam mê nghệ thuật của mình, vào việc chữa lành và phát triển bản thân. Cô biết rằng, việc cô buông bỏ gánh nặng quá khứ sẽ cho phép cô yêu thương và được yêu theo một cách trọn vẹn hơn trong tương lai, không còn bị ám ảnh bởi những kỳ vọng không được đáp ứng hay những nỗi sợ hãi về sự cô đơn.
Lâm An đứng dậy, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô quay lại, mỉm cười chào Chị Mai, người đang bận rộn lau quầy. Chị Mai cũng mỉm cười đáp lại, nụ cười rạng rỡ như thường lệ. Bác Ba vẫn ngồi đó, mắt vẫn dán vào tờ báo, nhưng cô cảm thấy như ông đã nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của cô.
Bước chân cô nhẹ nhàng hơn khi cô rời khỏi quán, tiếng chuông gió lại một lần nữa vang lên, như một lời chào tạm biệt, hay một lời chúc phúc. Con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" giờ đây đã trở thành một lối đi thông thoáng, dẫn cô đến một tương lai tươi sáng hơn, nơi cô không còn bị trói buộc bởi những ký ức không đồng điệu. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời mình, một chương tràn đầy sự bình yên, sự thấu hiểu và những khởi đầu mới mẻ.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.