Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 469: Dấu Chấm Cuối Cùng Của Một Ký Ức
Những tia nắng cuối cùng còn sót lại của một ngày dài đã hoàn toàn khuất dạng, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương se lạnh đầu đông. Con đường ven Hồ Gươm, vừa nãy còn tấp nập tiếng nói cười, giờ đây đã thưa thớt dần, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt soi rọi những bóng cây cổ thụ in hằn trên mặt hồ tĩnh lặng. Hoàng Minh đã rời khỏi đó từ lúc nào, bước chân anh đưa anh đến một nơi quen thuộc hơn cả hơi thở, nơi mà thời gian dường như đã ngừng lại từ rất lâu rồi.
Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" hiện ra trước mắt anh, vẫn mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ, và những ô cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc quen thuộc. Một cây khế cổ thụ đứng sừng sững trước hiên, cành lá sum suê che phủ gần hết lối vào, như một người gác cổng già nua lặng lẽ chứng kiến bao cuộc hội ngộ và chia ly. Anh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ thoảng hương hoa nhài từ ban công, và chút đất ẩm sau cơn mưa chiều, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng, êm dịu, như một lời chào đón thầm lặng. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương vọng ra, tựa như lời thì thầm của một ký ức xa xăm, mời gọi anh bước vào.
Hoàng Minh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, tiếng chuông gió phía trên khe khẽ rung lên, thanh âm trong trẻo như chạm vào một góc sâu trong tâm hồn. Anh bước vào, không khí bên trong ấm áp hơn hẳn cái se lạnh bên ngoài, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây khiến không gian trở nên huyền ảo, ấm cúng lạ thường. Anh chọn một chiếc bàn ở góc khuất, nơi mà trước đây anh và Lâm An thường ngồi, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ và một phần đường phố tấp nập. Chiếc bàn gỗ sờn màu, in hằn dấu vết thời gian, mang theo bao câu chuyện không lời. Anh ngồi xuống, cảm nhận sự quen thuộc đến rùng mình. Không gian quán tựa như một bức tranh cổ, với những bức tranh cũ kỹ treo tường mang phong cách Đông Dương, và tiếng lật trang sách khe khẽ từ một vị khách nào đó càng làm tăng thêm vẻ yên bình, hoài niệm, nhưng cũng ẩn chứa một chút u hoài.
Bác Ba, với mái tóc bạc trắng và nụ cười hiền hậu, đeo chiếc tạp dề quen thuộc, tiến đến. Ánh mắt tinh anh của bác lướt qua Hoàng Minh, như một người đã nhìn thấu mọi tâm tư. "Vẫn như mọi khi hả cậu Minh?" Bác Ba hỏi, giọng nói trầm ấm. Hoàng Minh gật đầu nhẹ, không cần phải nói nhiều. Một ly cà phê đen đá được đặt xuống bàn, sóng sánh màu hổ phách, bốc lên mùi thơm lôi cuốn. Anh nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, rồi dịu lại bằng hậu vị ngọt ngào, như chính những gì anh đang trải qua.
Anh đặt ly cà phê xuống, rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, mở "Album ảnh điện tử" đã lâu không chạm tới. Những hình ảnh cũ hiện lên, những khoảnh khắc mà anh và Lâm An đã từng có bên nhau. Một nụ cười rạng rỡ của Lâm An dưới nắng chiều, một buổi hẹn hò lãng mạn ở công viên, một lần anh đưa cô về dưới cơn mưa bất chợt. Từng bức ảnh, từng khung hình, giờ đây không còn là nỗi đau nhức nhối hay sự tiếc nuối đến xé lòng. Thay vào đó, chúng hiện lên như những minh chứng sống động cho một câu chuyện, một phiên bản ký ức của riêng anh.
Hoàng Minh nhớ những lúc anh đã từng nghĩ rằng mọi thứ thật êm đẹp, rằng tình yêu của họ là một dòng sông phẳng lặng, chẳng mấy khi có sóng gió. Anh nhớ những lúc Lâm An ở đó, bên cạnh anh, chia sẻ những khoảnh khắc tĩnh lặng. Anh đã từng cho rằng sự yên ổn đó chính là hạnh phúc. Nhưng giờ đây, sau tất cả những cuộc đối thoại, những lần xé toạc lớp vỏ bọc của ký ức, anh mới hiểu ra rằng, anh nhớ những lúc cô ấy ở đó, nhưng đã quên mất những lúc cô ấy chờ. Anh đã quên mất những tin nhắn không hồi đáp, những buổi hẹn hò bị trì hoãn, những lời hứa vu vơ trôi vào hư không. Anh đã quá tập trung vào phiên bản ký ức của riêng mình, nơi mọi thứ đều được tô hồng bằng sự vô tâm.
Một cảm giác nặng lòng vẫn còn vương vấn trong lồng ngực, không phải là nỗi đau, mà là một sự tiếc nuối sâu sắc. Tiếc nuối cho một tình yêu đã từng rất đẹp, tiếc nuối cho những cơ hội đã bỏ lỡ, tiếc nuối cho một người con gái đã từng yêu anh bằng cả trái tim, nhưng anh lại không đủ tinh tế để nhận ra những vết thương mà chính anh đã vô tình gây ra. Anh tự hỏi, nếu ngày đó, anh chịu lắng nghe nhiều hơn, chịu quan tâm nhiều hơn, liệu mọi chuyện có khác? Nhưng câu hỏi đó giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng trong hư không.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của hoa giấy từ chậu cây nhỏ trên bàn, làm dịu đi những suy tư đang cuộn xoáy trong lòng. Anh đã trưởng thành hơn rất nhiều, đã học được cách đối diện với sự vô tâm của chính mình, chấp nhận rằng đó là một phần không thể chối bỏ của quá khứ. Nhưng điều quan trọng hơn, anh đã học được cách trân trọng những gì đã qua, không oán trách, không hối hận. Những ký ức đó, dù khác biệt, vẫn là một phần của anh, định hình nên con người anh ngày hôm nay. Anh biết, cuộc gặp gỡ cuối cùng này không phải là để níu kéo, mà là để đặt một dấu chấm trọn vẹn, một sự khép lại bình yên. Anh đã sẵn sàng cho lời nói cuối cùng, lời nói của sự chấp nhận và buông bỏ. Hoàng Minh đưa mắt nhìn ra cửa, một thoáng bồn chồn len lỏi, nhưng rồi nhanh chóng được thay thế bằng sự bình thản. Anh biết cô sẽ đến.
***
Tiếng chuông gió lại khe khẽ rung lên một lần nữa, thanh âm trong trẻo như báo hiệu một sự kiện quan trọng. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt của Lâm An ngay khoảnh khắc cô bước qua ngưỡng cửa. Không còn sự ngượng nghịu hay bối rối như những lần gặp trước, chỉ còn lại một sự bình thản lạ lùng, như thể cả hai đã vượt qua một chặng đường dài của cảm xúc để đến được khoảnh khắc này.
Lâm An vẫn vậy, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài buông xõa mềm mại, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ nhạy cảm nhưng giờ đây đã thêm một nét kiên cường, tự tại. Cô mặc một chiếc váy pastel nhẹ nhàng, màu xanh ngọc dịu mát, càng làm tôn lên vẻ đẹp thanh thoát của cô. Hoàng Minh đứng dậy, kéo ghế mời cô ngồi đối diện. Một cử chỉ lịch thiệp, không vướng bận chút tình cảm riêng tư nào, nhưng vẫn chứa đựng sự tôn trọng sâu sắc. Lâm An mỉm cười nhẹ, nụ cười không còn mang theo chút u buồn hay day dứt nào, chỉ là sự thanh thản và một chút ưu tư thoáng qua.
"Chào anh, Minh." Lâm An cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng không còn chút rụt rè.
"Chào em, An." Hoàng Minh đáp lại, giọng trầm ấm, chân thành.
Bác Ba mang thêm một ly trà hoa nhài cho Lâm An, khẽ gật đầu chào cô, rồi lặng lẽ quay đi, để lại không gian riêng tư cho hai người. Tiếng nhạc Jazz/Blue vẫn du dương, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ xa, tất cả tạo nên một phông nền êm đềm cho cuộc đối thoại cuối cùng này.
Hoàng Minh nhìn thẳng vào mắt Lâm An, ánh mắt anh giờ đây không còn sự phòng thủ hay cố chấp, chỉ là sự thấu hiểu và một chút nặng lòng. "Anh đã hiểu nhiều hơn sau những gì chúng ta đã nói, An. Anh xin lỗi vì sự vô tâm của anh ngày đó." Anh nói, giọng khẽ, chân thành, từng lời nói như chạm vào không khí se lạnh.
Lâm An nhấp một ngụm trà, hương hoa nhài thơm dịu lan tỏa. Cô đặt tách trà xuống, nhìn Hoàng Minh, đôi mắt trong veo không chớp. "Em cũng đã hiểu ra rằng anh cũng có những ký ức đẹp của riêng anh, Minh. Và em đã quá tập trung vào nỗi đau của mình." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sức nặng của sự thấu hiểu. "Em đã nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng, theo cách của riêng anh." Cô đưa tay khẽ chạm vào cổ tay mình, nơi chiếc đồng hồ khắc tên mà anh tặng ngày xưa đã không còn ở đó, nhưng ký ức về nó vẫn hiện hữu. Đó là một kỷ vật mà cả hai đã từng nhìn nhận theo hai cách hoàn toàn khác biệt, một biểu tượng cho tình yêu và sự hiểu lầm của họ.
Không gian trầm lắng bao trùm. Họ không tranh cãi, không đổ lỗi, chỉ đơn thuần là chia sẻ, mỗi người kể lại phiên bản ký ức của mình, không còn với ý định chứng minh ai đúng ai sai, mà là để hiểu rõ hơn về nhau, về những gì đã từng tồn tại giữa họ. Hoàng Minh hồi tưởng lại một buổi chiều mưa, anh đã từng cho rằng việc anh vội vàng chạy đến đưa áo mưa cho cô là một hành động lãng mạn. Nhưng Lâm An lại nhớ về cảm giác cô đơn khi đợi chờ quá lâu dưới hiên nhà, và khi anh đến, cô đã khóc không phải vì cảm động mà vì tủi thân. Những chi tiết nhỏ nhặt như vậy, từng chút một, đã được họ kể lại, không phải để khơi gợi vết thương, mà để vá lại những mảnh ghép ký ức còn thiếu sót trong mỗi người.
Hoàng Minh thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, nhưng cũng ẩn chứa sự tiếc nuối không thể gọi tên. "Anh tiếc nuối nếu anh biết được ký ức của em sớm hơn, An." Anh nói, ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, một sự chân thành hiếm thấy.
Lâm An mỉm cười, một nụ cười thanh thản, không còn chút bi lụy. Cô đưa tay lên khẽ vuốt mái tóc dài, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ. "Thì đã không còn là ký ức nữa." Cô đáp, giọng nói nhẹ như làn khói.
Câu nói ấy, tưởng chừng đơn giản, lại gói gọn tất cả những gì họ đã trải qua và thấu hiểu. Hoàng Minh gật đầu chậm rãi, đôi mắt anh ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Anh hiểu. Nếu ký ức của cô được anh biết đến sớm hơn, được anh thấu hiểu và thay đổi, thì nó đã không còn là phiên bản "ký ức" mà cô đã trải qua, không còn là những vết sẹo đã định hình nên con người cô ngày hôm nay. Và cũng không còn là bài học đắt giá đã giúp anh trưởng thành.
"Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản." Hoàng Minh lặp lại câu nói anh đã từng nghe, nhưng giờ đây anh mới thực sự cảm nhận được chiều sâu của nó. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Anh nói, không phải như một lời kết luận, mà như một sự chấp nhận.
Lâm An gật đầu đồng tình. "Em đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là sự hòa hợp hoàn toàn. Nhưng giờ em hiểu, tình yêu có thể là hai con đường song song, miễn là cả hai đều bước đi với sự tôn trọng và thấu hiểu." Cô nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn lại ánh đèn đường lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. "Chúng ta đã tìm thấy sự bình yên, dù là trên hai con đường khác nhau."
Hoàng Minh cảm nhận được hơi lạnh từ tiết trời đầu đông len lỏi qua ô cửa, nhưng lòng anh lại ấm áp một cách lạ thường. Anh đã đến đây với một chút nặng lòng, nhưng giờ đây, sự chấp nhận đã mang lại cho anh một cảm giác giải thoát. Cuộc chia tay này, dù buồn, nhưng thực sự là một khởi đầu mới đầy hứa hẹn cho cả hai. Những bài học sâu sắc về ký ức, sự thấu hiểu và chấp nhận sẽ là kim chỉ nam định hình cách họ yêu và sống trong tương lai. Họ đã không quay lại với nhau, không phải vì hết yêu, mà vì nhận ra sự khác biệt không thể dung hòa trong ký ức của họ. Đó là một sự chấp nhận trưởng thành, không bi lụy.
Bác Ba lướt qua, ánh mắt tinh anh của ông dừng lại ở họ một lát, rồi khẽ mỉm cười. Ông đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện ở quán cà phê này, và ông biết, đây là một trong những câu chuyện kết thúc đẹp nhất, dù không có một cái kết đoàn viên như nhiều người mong đợi. Nó là một cái kết của sự thấu hiểu và tự do.
***
Hoàng Minh và Lâm An cùng đứng dậy. Anh thanh toán tiền, Bác Ba nhìn theo với ánh mắt thấu hiểu, không nói một lời nào. Họ bước ra khỏi quán, hơi lạnh của màn đêm ùa đến, khiến cả hai khẽ rùng mình. Con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" hiện ra trước mắt, một con hẻm nhỏ hẹp, lát gạch cổ kính, với ánh sáng vàng vọt từ những ngọn đèn đường. Những bức tường cũ kỹ hai bên in hằn bóng cây cổ thụ xao xác trong gió. Mùi đất ẩm và hương hoa nhài từ quán cà phê vẫn còn vương vấn trong không khí.
Họ bước đi sóng đôi một đoạn ngắn trong con hẻm, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vọng trên nền gạch cũ. Không có lời hứa hẹn, không có sự níu kéo, chỉ là một sự im lặng thấu hiểu. Đến một ngã rẽ nhỏ, nơi con hẻm chia làm hai hướng, họ dừng lại.
Hoàng Minh quay sang Lâm An, ánh mắt anh chứa đựng một sự dịu dàng sâu sắc. "Chúc em hạnh phúc, An." Anh nói, giọng khẽ, như sợ làm tan biến khoảnh khắc mong manh này.
Lâm An nhìn vào sâu thẳm đôi mắt anh, nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi. Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật vẻ thanh thoát và kiên cường. "Anh cũng vậy, Minh." Cô đáp, giọng nói nhẹ như làn gió thoảng qua.
Một ánh mắt cuối cùng, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng đầy ưu tư. Đó là lời chia tay không cần nói, là sự chấp nhận không cần một cái ôm. Họ biết rằng đây là lúc để mỗi người đi trên con đường riêng của mình, không còn ràng buộc bởi những ký ức khác biệt, mà được dẫn lối bởi sự thấu hiểu và trưởng thành.
Hoàng Minh quay lưng, bước đi về phía bên phải, bóng anh khuất dần trong màn đêm lạnh lẽo của con hẻm. Những bước chân vững vàng, nhẹ nhàng, không còn mang theo gánh nặng của quá khứ.
Lâm An đứng lại một lát, nhìn theo bóng anh cho đến khi anh hoàn toàn biến mất. Rồi cô cũng quay lưng, bước đi về phía bên trái, những bước chân của cô cũng vững vàng không kém, mang theo một cảm giác tự do mới mẻ. Cảm giác giải thoát xen lẫn chút bâng khuâng vẫn còn vương vấn trong lòng, nhưng không còn là nỗi buồn đau, mà là sự thanh thản. Cô đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình, và ánh sáng ấy sẽ dẫn cô đi qua mọi nẻo đường của cuộc đời, với niềm tin và hy vọng.
Con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có, chỉ còn tiếng gió xào xạc lá cây, tiếng xe cộ xa xăm. Hoàng Minh và Lâm An, hai con người từng yêu nhau sâu đậm, giờ đây đã ở hai con đường riêng, nhưng đều tìm thấy sự bình yên nội tại khi nhìn về tương lai. Họ đã chấp nhận rằng việc không thể hòa nhập ký ức không phải là thất bại, mà là một phần tất yếu của hành trình yêu và trưởng thành, mở ra cánh cửa cho sự tự do trong tâm hồn mỗi người. Cuộc chia tay này không phải là kết thúc mà là khởi đầu cho một hành trình mới đầy hứa hẹn, nơi mỗi người sẽ viết nên những chương tiếp theo của cuộc đời mình, mạnh mẽ hơn, thấu hiểu hơn, và hạnh phúc hơn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.