Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 468: Bình Yên Trên Hai Con Đường

Gió đêm lướt qua khuôn mặt, như một lời thì thầm của vũ trụ, chúc mừng Lâm An đã tìm thấy sự an nhiên. Những ngôi sao trên cao như đang mỉm cười với cô, dẫn lối cho những bước chân vững vàng sắp tới. Lâm An đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình, và ánh sáng ấy sẽ dẫn cô đi qua mọi nẻo đường của cuộc đời, với niềm tin và hy vọng. Ánh sáng ấy không chói lóa, không rực rỡ đến mức làm người khác phải choáng ngợp, mà là một thứ ánh sáng dịu dàng, bền bỉ, tỏa ra từ sâu thẳm tâm hồn đã được chữa lành và chấp nhận. Nó là ánh sáng của sự hiểu mình, hiểu đời, là minh chứng cho việc buông bỏ không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một hành trình mới đầy hứa hẹn và hạnh phúc.

***

Sáng muộn, thành phố đã hoàn toàn bừng tỉnh, sôi động với nhịp điệu hối hả của một ngày làm việc mới. Bên trong tòa nhà Minh An chọc trời, kiến trúc kính thép hiện đại phản chiếu ánh nắng vàng nhạt của buổi sớm, tạo nên một vẻ đẹp vừa cứng cáp vừa lấp lánh. Không gian mở bên trong văn phòng, tràn ngập ánh sáng tự nhiên và điểm xuyết những chậu cây xanh tươi mát, giúp xoa dịu đi phần nào sự căng thẳng vốn có của một môi trường làm việc chuyên nghiệp. Mùi giấy in mới, thoảng mùi cà phê pha sẵn từ pantry, xen lẫn hương nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc, đặc trưng cho mỗi buổi sáng tại đây. Tiếng gõ bàn phím lách cách liên tục, tiếng điện thoại reo vang từng hồi, tiếng máy in phun ra những trang tài liệu, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự bận rộn.

Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt chăm chú lướt qua những con số và biểu đồ phức tạp. Anh đang hoàn thiện bản báo cáo cuối cùng của một dự án lớn, một cột mốc quan trọng sau nhiều tháng dày công. Khác với vẻ căng thẳng, đăm chiêu thường thấy trước đây, giờ đây trên gương mặt anh chỉ còn sự tập trung cao độ, điềm tĩnh và một chút gì đó của sự thấu suốt. Mỗi cú click chuột, mỗi dòng chữ anh gõ xuống đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không chỉ về mặt logic khô khan của những con số, mà còn cả những tác động tiềm ẩn, những ý nghĩa sâu xa hơn mà trước đây anh có thể đã bỏ qua. Anh cảm thấy một sự rõ ràng đến kinh ngạc trong tư duy, như thể những tầng mây mù đã từng che khuất tâm trí anh đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một bầu trời trong xanh, rộng lớn.

Anh nhớ lại những cuộc đối thoại với Lâm An, nhớ lại cách cô ấy đã từng cảm nhận thế giới, cách cô ấy lắng nghe những điều không nói. Trước đây, anh chỉ nhìn vào kết quả, vào hiệu suất, vào sự hợp lý. Nhưng giờ đây, anh bắt đầu học cách nhìn vào con người, vào những cảm xúc ẩn sâu sau từng quyết định, từng lời nói. Anh nhận ra rằng, sự thấu hiểu cảm xúc không phải là sự yếu mềm hay thiếu chuyên nghiệp, mà ngược lại, nó là một công cụ mạnh mẽ, giúp anh kết nối tốt hơn với đối tác, với đồng nghiệp, và đưa ra những quyết định sáng suốt hơn, toàn diện hơn. Nó đã làm cho công việc của anh không chỉ hiệu quả hơn mà còn ý nghĩa hơn rất nhiều.

"Một dự án không chỉ là một tập hợp các số liệu," anh tự nhủ, giọng nói trầm ấm chỉ đủ để mình nghe thấy. "Mà nó là câu chuyện của những con người, của những nỗ lực, của những kỳ vọng. Nếu mình chỉ nhìn vào bề nổi, mình sẽ bỏ lỡ cả một thế giới." Anh ngừng gõ, dựa lưng vào ghế xoay da, thở phào nhẹ nhõm. Một sự thanh thản lan tỏa trong lồng ngực. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố trải dài dưới tầm nhìn của anh. Những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời, những con đường tấp nập xe cộ, những dòng người nhỏ bé hối hả. Trước đây, mỗi khi nhìn ra đây, anh thường vô thức tìm kiếm một bóng hình quen thuộc, một quán cà phê cũ, một con đường hai người từng đi qua. Nhưng giờ đây, anh không còn thấy hình ảnh Lâm An nữa. Thay vào đó, anh thấy một bức tranh tổng thể về thành phố, về một thế giới rộng lớn đang chờ đợi, về những con đường mới mẻ mà anh sẽ bước đi.

Đôi mắt sâu thẳm của anh lấp lánh một tia sáng khác lạ, không còn là ánh nhìn lý trí lạnh lùng, mà là sự phản chiếu của một tâm hồn đã được gột rửa, đã học được cách cảm nhận. Anh nhận ra rằng, điều quan trọng không phải là cố gắng thay đổi quá khứ hay bám víu vào những gì đã mất, mà là chấp nhận nó như một phần của hành trình, để rồi từ đó rút ra bài học và trưởng thành. Anh đã học được cách lắng nghe, không chỉ những gì người khác nói mà còn cả những gì họ không nói. Sự thấu hiểu cảm xúc, điều mà trước đây anh cho là xa vời và không cần thiết trong công việc, giờ đây lại trở thành một phần không thể thiếu, giúp anh không chỉ thành công hơn trong sự nghiệp mà còn có một cuộc sống ý nghĩa hơn, sâu sắc hơn.

Một nụ cười nhẹ nhõm, gần như vô hình, nở trên môi Hoàng Minh. Đó không phải là nụ cười của sự chiến thắng hay thành công vật chất, mà là nụ cười của sự bình yên nội tại, của một tâm hồn đã tìm thấy sự cân bằng. Anh đã buông bỏ được gánh nặng của sự tiếc nuối và những câu hỏi không lời đáp. "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau," câu nói ấy đã từng ám ảnh anh, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không còn là một lời buộc tội, mà là một lời giải thích, một sự chấp nhận về bản chất đa chiều của ký ức và cảm xúc con người. Anh đã học được rằng, mỗi người là một vũ trụ riêng, mang theo những trải nghiệm và góc nhìn độc đáo. Việc hiểu được điều đó đã giải phóng anh khỏi gánh nặng phải "hiểu" Lâm An theo cách của mình, và cho phép anh chấp nhận cô ấy, cũng như chấp nhận chính mình, với tất cả những khác biệt.

Anh quay lại với công việc, những ngón tay lại thoăn thoắt trên bàn phím. Nhưng lần này, mỗi từ ngữ anh gõ xuống, mỗi con số anh nhập vào, đều mang theo một sự chắc chắn, một sự tĩnh tại. Anh biết rằng, sự bình yên và trưởng thành này sẽ là nền tảng vững chắc cho những thành công mới trong sự nghiệp của anh, không chỉ là những dự án lớn hơn, những vị trí cao hơn, mà còn là khả năng xây dựng những mối quan hệ lành mạnh hơn, dựa trên sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau. Có thể, trong tương lai, một tình yêu mới sẽ đến, một tình yêu không còn bị che mờ bởi những kỳ vọng sai lầm hay những ký ức đối lập, mà sẽ được xây dựng trên nền tảng của sự chân thành và thấu cảm. Anh đã sẵn sàng cho điều đó, không phải với sự sốt sắng hay tìm kiếm, mà với sự điềm tĩnh của một người đã tìm thấy chính mình.

***

Cùng ngày, khi nắng vàng đã nhạt dần và ngả sang sắc cam đỏ của buổi chiều muộn, Lâm An đang đứng trong căn phòng tranh của Thanh Mai. Không gian rộng lớn này ngập tràn ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn và giếng trời, làm bừng sáng những bức tường trắng tinh khôi và sàn gỗ sáng màu. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên tấm toan, hòa cùng tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, tạo nên một bầu không khí yên bình và đầy cảm hứng. Đôi khi, tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài vọng vào, điểm xuyết thêm nét thơ mộng cho không gian nghệ thuật. Mùi sơn dầu đặc trưng, mùi giấy mới, mùi gỗ ấm áp, thoảng hương hoa ly trắng từ chiếc bình đặt trên bàn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm rất riêng, rất "Lâm An".

Cô đứng trước giá vẽ, mái tóc dài buông xõa mềm mại trên vai, đôi tay uyển chuyển đưa cọ, như đang nhảy múa trên tấm toan trắng. Bức tranh mới của cô là một cảnh sắc trừu tượng, với những gam màu ấm áp, rực rỡ như nắng chiều, pha trộn sắc xanh non của hy vọng và sắc vàng óng của sự tái sinh. Đó không còn là những gam màu trầm buồn, những hình ảnh ẩn dụ về sự mất mát hay những nỗi đau giằng xé mà cô từng say mê. Giờ đây, mỗi nét cọ là một lời khẳng định về giá trị của bản thân, về hành trình chữa lành mà cô đã kiên cường vượt qua. Những mảng màu đan xen, hòa quyện, tạo thành một dòng chảy cảm xúc mạnh mẽ, thể hiện sự tự do, sự giải thoát khỏi những ràng buộc vô hình của quá khứ.

Cô cảm thấy nhẹ nhõm và tự do, như thể đã trút bỏ được gánh nặng của hàng ngàn ký ức chồng chéo, những kỳ vọng không thành và những vết thương lòng tưởng chừng không bao giờ lành. Nghệ thuật, với Lâm An, không chỉ là một phương tiện để thể hiện bản thân, mà còn là một liệu pháp chữa lành diệu kỳ. Từng nét vẽ, từng mảng màu cô đặt xuống đều là một lời thì thầm của tâm hồn, một sự giải phóng cảm xúc. "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng," câu nói ấy đã từng là nỗi day dứt, giờ đây đã trở thành một phần của sự thấu hiểu. Cô hiểu rằng mỗi ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và không có phiên bản nào là sai, chỉ là khác biệt.

Cô lùi lại một bước, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ tự hào, không còn là ánh mắt u buồn, ẩn chứa sự tổn thương như trước. "Buông bỏ không phải là quên lãng," cô độc thoại, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. "Mà là tạo không gian cho những điều mới mẻ, tốt đẹp hơn. Giống như việc mình phải gạt bỏ những mảng màu cũ để bức tranh mới có thể tỏa sáng." Cô đã học được cách yêu thương và trân trọng những phiên bản ký ức của chính mình, cả những ký ức đẹp đẽ lẫn những ký ức đau buồn. Bởi lẽ, tất cả chúng đều đã góp phần tạo nên một Lâm An của hiện tại – một Lâm An mạnh mẽ, trưởng thành và đầy bản lĩnh.

Cô đặt cây cọ xuống, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt bức tranh còn ướt màu. Cảm giác mát lạnh từ chất liệu sơn dầu truyền qua đầu ngón tay, mang theo một sự sống động diệu kỳ. Lâm An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của nghệ thuật, của sự sáng tạo, len lỏi vào từng tế bào. Cô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng nhạc dịu êm và tiếng chim hót ríu rít bên ngoài. Một sự bình yên sâu sắc bao trùm lấy cô, một sự bình yên không phụ thuộc vào bất kỳ mối quan hệ hay sự kiện nào bên ngoài, mà đến từ chính nội tại của bản thân.

Sự bình yên và trưởng thành này sẽ là nền tảng vững chắc cho những thành công mới trong sự nghiệp nghệ thuật của cô. Cô biết rằng, nguồn cảm hứng dồi dào và sự giải thoát khỏi gánh nặng quá khứ sẽ dẫn đến những bước tiến đột phá, những tác phẩm mang đậm dấu ấn cá nhân, chạm đến trái tim người xem. Và có thể, trong tương lai, một mối quan hệ mới sẽ đến, một mối quan hệ nơi cô được trân trọng, được thấu hiểu trọn vẹn, nơi cả hai có thể cùng nhau xây dựng những ký ức chung, những câu chuyện mà cả hai đều kể bằng một phiên bản tương đồng. Cô không còn lo sợ hay tìm kiếm, mà chỉ đơn giản là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, để cuộc sống tự nhiên dẫn lối. Cô đã sẵn sàng, với trái tim rộng mở và tâm hồn thanh thản, đón nhận mọi điều mà tương lai mang lại.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn rực rỡ bắt đầu nhuộm đỏ cả bầu trời, Hoàng Minh thong thả bước đi trên con đường ven Hồ Gươm, ánh mắt xa xăm ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Chiều nay, thời tiết thật đẹp, trời trong xanh, gió nhẹ mơn man, mang theo hơi mát lành của mặt nước. Hồ Gươm vào giờ này nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Những cụ già tập dưỡng sinh chậm rãi, uyển chuyển bên gốc cây cổ thụ. Những cặp đôi trẻ nắm tay nhau tản bộ, tiếng cười nói giòn tan hòa vào tiếng gió. Những đứa trẻ nô đùa trên bãi cỏ xanh mướt, tiếng reo hò vang vọng cả một góc hồ. Hoàng Minh không còn cảm thấy bị cô lập trong những suy nghĩ của riêng mình nữa. Anh cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc với cuộc sống xung quanh, với dòng chảy của thời gian và với tất cả những con người đang hiện hữu.

Anh dừng chân bên một hàng cây cổ thụ, tựa lưng vào thân cây sần sùi, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu. Mùi lá cây khô, mùi đất ẩm, mùi hơi nước từ hồ phả lên, tất cả tạo nên một thứ hương thơm dịu mát, quen thuộc. Anh lắng nghe tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng bước chân xao động trên nền đất. Tất cả những âm thanh ấy, trước đây anh có thể đã bỏ qua, giờ đây lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí anh, mang đến một sự tĩnh lặng lạ kỳ. Anh đã đi một chặng đường dài để đến được khoảnh khắc này, khoảnh khắc của sự bình yên trọn vẹn, không vướng bận, không hối tiếc.

Ở một góc khác của công viên, cách Hoàng Minh không xa, Lâm An đang ngồi trên một chiếc ghế đá cũ, yên lặng đọc một cuốn sách. Ánh nắng vàng nhạt cuối chiều hắt lên trang giấy, làm nổi bật những dòng chữ. Cô mặc một chiếc váy pastel nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa theo gió, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát, tự tại. Đôi khi, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo ngắm nhìn bầu trời hoàng hôn đang dần chuyển màu, từ cam rực rỡ sang tím than huyền ảo. Cô không biết rằng, chỉ cách đó vài chục mét, Hoàng Minh cũng đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên tương tự.

Lâm An khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên đùi. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua khuôn mặt, mang theo hương vị của tự do và sự thanh thản. Môi cô khẽ nở một nụ cười mãn nguyện, không còn chút u buồn hay day dứt nào. Cô nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh, cảm thấy một sự bình yên lan tỏa từ sâu thẳm trái tim. Cô đã buông bỏ được những gánh nặng của quá khứ, chấp nhận rằng "Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản." Và giờ đây, cô đã sẵn sàng để viết nên những chương mới của cuộc đời mình, với một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn trưởng thành.

Hoàng Minh mở mắt, nhìn về phía xa, nơi mặt trời đã khuất sau những tòa nhà cao tầng, chỉ còn lại vệt sáng cuối cùng trên nền trời. Anh biết rằng cuộc sống của anh và Lâm An, dù không còn bên nhau, sẽ là minh chứng cho việc buông bỏ không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một hành trình mới đầy hứa hẹn và hạnh phúc. Họ là hai cá thể độc lập, trưởng thành, đã buông bỏ quá khứ nhưng vẫn mang theo những bài học quý giá, sẵn sàng đối mặt với những chương mới của cuộc đời mình. Anh bước tiếp, những bước chân vững vàng, nhẹ nhàng.

Lâm An cũng đứng dậy, đôi mắt vẫn hướng về phía chân trời. Cô không quay đầu lại, không tìm kiếm. Cô biết rằng con đường phía trước còn rất dài, và cô đã sẵn sàng để bước đi, một mình, nhưng không hề cô đơn. Cô đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình, và ánh sáng ấy sẽ dẫn cô đi qua mọi nẻo đường của cuộc đời, với niềm tin và hy vọng. Những ngôi sao trên cao như đang mỉm cười với cô, chúc mừng cô đã tìm thấy sự an nhiên. Cô đã sẵn sàng cho tất cả.

Họ, hai con người từng yêu nhau sâu đậm, giờ đây đã ở hai con đường riêng, nhưng đều tìm thấy sự bình yên nội tại khi nhìn về tương lai. Sự trưởng thành đôi khi đòi hỏi phải buông bỏ những gì từng là tất cả, để rồi từ tro tàn của quá khứ, một phiên bản mạnh mẽ hơn, thấu hiểu hơn của bản thân được tái sinh. Cuộc chia tay không phải là kết thúc mà là một khởi đầu mới cho cả hai.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free