Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 467: Chân Trời Của Sự Buông Bỏ
Lâm An bước những bước nhẹ lên sân thượng của khu chung cư cũ kỹ, nơi cô đã chọn làm nơi ẩn mình khỏi những ồn ào của thế giới bên dưới. Từng bậc thang xi măng sờn cũ, mùi ẩm mốc đặc trưng của những tòa nhà nhuốm màu thời gian, và tiếng gió lùa qua khe cửa sắt mục rỗng dường như không còn khiến cô bận tâm. Giờ đây, mỗi bước chân cô đi lên, không phải là sự chạy trốn, mà là một hành trình tìm về chính mình, tìm về khoảng lặng mà tâm hồn cô đã khao khát bấy lâu.
Sân thượng đón cô bằng một không gian rộng lớn, hoang sơ nhưng đầy quyến rũ. Sàn bê tông trải dài dưới chân, một vài mảng rêu phong đã bám chặt vào những vết nứt, kể lại câu chuyện của những mùa mưa nắng. Tường thấp bao quanh, lốm đốm những mảng sơn bong tróc, có lẽ từng là màu xanh lam, giờ chỉ còn là một màu xám xịt buồn bã. Lan can sắt gỉ sét, uốn lượn theo một đường cong lơ đãng, nơi cô thường vịn tay vào mỗi khi đứng ngắm nhìn thành phố. Ở một góc, vài bồn cây nhựa cũ kỹ vẫn kiên cường giữ lại chút màu xanh của sự sống, những cành hoa giấy nhỏ bé vươn mình đón chút nắng tàn. Mùi bụi xi măng khô khốc quyện lẫn với mùi ẩm của đất trong chậu cây, và thoảng đâu đó là mùi thức ăn quen thuộc từ những căn hộ bên dưới, mùi cá kho, mùi rau luộc, mùi cơm mới, tất cả tạo nên một bức tranh hương vị rất đỗi đời thường.
Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía tây. Ánh sáng vàng cam dịu dàng trải dài trên những mái nhà san sát nhau, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên cửa kính của những tòa cao ốc hiện đại xa xa. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố bắt đầu lên đèn, những chấm nhỏ li ti bừng sáng, như những ngôi sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, trầm mặc. Gió thổi nhẹ, mơn man trên làn da cô, mang theo chút se lạnh của buổi chiều tà và âm thanh rì rầm của một thành phố đang thức giấc sau một ngày dài. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng nhạc xập xình từ một quán bar nào đó ở khu trung tâm, và cả tiếng côn trùng kêu rả rích trong những lùm cây ven đường, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng không lời của cuộc sống đô thị, nhưng không hề phá vỡ sự yên tĩnh trong tâm hồn cô.
Lâm An tiến đến lan can, đôi tay thanh mảnh nhẹ nhàng vịn vào lớp sắt gỉ sét, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo. Cô hít thở một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí trong lành, đôi mắt to tròn, long lanh khẽ nhắm lại. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo toan, mọi phiền muộn dường như tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh tại và một cảm giác bình yên lạ lùng bao trùm lấy cô. Đó không phải là sự bình yên đến từ việc lãng quên, mà là sự bình yên đến từ việc chấp nhận.
Khi cô từ từ mở mắt, ánh nhìn của cô không còn sự ưu tư hay đau đáu như trước. Đôi mắt ấy giờ đây tràn đầy một vẻ tĩnh tại, một sự trưởng thành mà thời gian và những trải nghiệm đã ban tặng. Thành phố dưới chân cô vẫn vậy, vẫn ồn ào, vẫn náo nhiệt, nhưng trong mắt cô, nó đã mang một ý nghĩa khác. Những con đường, những góc phố, những quán cà phê từng là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm với Hoàng Minh, giờ đây không còn khiến trái tim cô se thắt. Chúng vẫn ở đó, vẫn là một phần của ký ức, nhưng không còn là gánh nặng.
“Kỳ lạ thật,” Lâm An thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng hòa vào tiếng gió. “Mình đã từng nghĩ rằng những nơi này sẽ mãi mãi là vết thương không thể lành. Nhưng giờ đây, chúng chỉ là những dấu ấn, những bức tranh cũ kỹ treo trong viện bảo tàng của tâm hồn.” Cô mỉm cười, một nụ cười thật nhẹ, thật khẽ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự thanh thản.
Cô nhớ lại những ngày tháng mà mỗi lần đi qua "Con Hẻm Thời Gian Ngừng Lại" hay "Quán Cà Phê Ký Ức Đọng", một cảm giác u uất, tiếc nuối lại dâng trào. Mỗi viên gạch, mỗi góc bàn, mỗi ánh đèn đều như một mũi kim châm vào trái tim, gợi nhắc về những gì đã mất, những gì đã không thể thành hiện thực. Nhưng hôm nay, khi đứng trên sân thượng này, nhìn xuống toàn cảnh thành phố, cô thấy mọi thứ thật khác. Những kỷ niệm ấy, như những bóng hình mờ nhạt trong sương chiều, không còn đuổi bắt cô, không còn ám ảnh cô. Chúng chỉ lướt qua, nhẹ như một làn gió thoảng, như một nốt nhạc trầm trong bản giao hưởng của cuộc đời cô.
Cô tự hỏi, phải chăng sự bình yên này là cái giá phải trả cho những giông bão đã qua? Phải chăng, chỉ khi đi qua tận cùng của nỗi đau, người ta mới có thể tìm thấy sự giải thoát thực sự? Câu trả lời dường như đã nằm sẵn trong không khí, trong tiếng gió, trong ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn. Nó là sự chấp nhận rằng mọi thứ đều có quy luật của nó, rằng không có gì là vĩnh cửu, và rằng sự thay đổi là một phần tất yếu của cuộc sống.
Lâm An đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài, mềm mại đang bay bay trong gió. Cô không còn cảm thấy cần phải níu giữ bất cứ điều gì. Quá khứ, dù đẹp đẽ hay đau buồn, đều đã là quá khứ. Nó đã định hình cô, đã dạy cô những bài học quý giá, nhưng nó không thể trói buộc cô vào một vòng lặp vô tận của sự tiếc nuối.
“Những ký ức,” cô lại khẽ nói, như đang trò chuyện với chính mình, “chúng giống như những ngôi sao trên bầu trời đêm. Có những ngôi sao sáng rực, có những ngôi sao mờ nhạt, nhưng tất cả đều góp phần tạo nên một dải ngân hà rộng lớn. Chúng không thể chạm tới, nhưng vẫn ở đó, chiếu sáng theo cách riêng của chúng.” Cô cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với vũ trụ bao la, với dòng chảy của thời gian, với sự vô thường của vạn vật.
Cảm giác bình yên này, nó không phải là sự thờ ơ, không phải là sự lạnh nhạt. Nó là sự bao dung, sự thấu hiểu, và trên hết, là sự yêu thương bản thân. Lâm An đã học được cách yêu thương những phần tổn thương nhất của mình, cách chấp nhận những vết sẹo do ký ức để lại, và biến chúng thành những dấu ấn của sự kiên cường.
Cô tựa đầu vào lan can, ánh mắt dõi theo những chiếc máy bay lấp lánh như những đốm lửa nhỏ đang rẽ ngang bầu trời đêm. Mỗi chuyến bay là một hành trình, một điểm đến mới. Và cô, cũng vậy, đang trên hành trình của riêng mình, một hành trình không có Hoàng Minh, nhưng không hề cô độc. Cô có chính mình, có những bài học, và có một trái tim đã được chữa lành, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ.
Khi ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, thành phố dưới chân Lâm An bỗng trở nên lộng lẫy hơn bao giờ hết. Hàng vạn ánh đèn đủ màu sắc bừng sáng, như những viên kim cương lấp lánh trên tấm thảm nhung đen. Tiếng gió thổi mạnh hơn một chút, mang theo hơi lạnh đặc trưng của buổi đầu tối, nhưng không làm cô nao núng. Ngược lại, nó khiến cô cảm thấy tỉnh táo hơn, mọi giác quan như được đánh thức.
Trong không gian yên tĩnh đến lạ lùng của sân thượng, khi chỉ còn tiếng gió và tiếng thành phố xa xăm làm nền, những ký ức về Hoàng Minh bắt đầu quay trở lại. Chúng không ồ ạt, không dữ dội như những cơn sóng dữ dội xô bờ, mà nhẹ nhàng, từ tốn như những thước phim cũ được tua chậm. Cô nhớ về buổi hẹn hò đầu tiên dưới ánh đèn đường lấp lánh, nhớ về những lần anh nắm tay cô đi dạo quanh Hồ Gươm, nhớ về những nụ cười gượng gạo của anh mỗi khi cô cố gắng chia sẻ một điều gì đó sâu sắc mà anh dường như không thể nắm bắt.
Rồi những hình ảnh đau lòng hơn cũng hiện về: những tin nhắn không hồi đáp, những lần chờ đợi vô vọng dưới mưa, những lời hứa không thành hiện thực, và cả những giọt nước mắt thầm lặng của cô khi anh bận rộn với thế giới của riêng mình. Mỗi ký ức là một mảng màu, một nét vẽ trong bức tranh tình yêu mà cô đã từng tin là duy nhất. Nhưng lần này, chúng không còn là những vết cứa đau đớn. Chúng như những thước phim cũ, đã được xử lý lại, màu sắc dịu đi, không còn chói chang hay u ám. Tựa như một bức ảnh cũ đã phai màu, vẫn còn đó hình ảnh, nhưng cảm xúc mãnh liệt đi kèm đã lắng xuống, chỉ còn lại một sự chấp nhận nhẹ nhàng.
Lâm An khẽ chạm tay lên ngực mình, cảm nhận nhịp đập trái tim đều đặn, mạnh mẽ. Nó không còn những cơn nhói đau, không còn sự hụt hẫng hay trống rỗng mà cô từng mang theo. Thay vào đó là một sự đầy đặn, một cảm giác bình an đến lạ. Cô mỉm cười tự giễu khi nhớ lại sự "ngốc nghếch" của mình trước đây, sự cố gắng đến tuyệt vọng để níu giữ một điều mà cô từng nghĩ là tất cả. Cô đã từng là một cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương, luôn tìm kiếm sự công nhận và tình yêu từ người khác để lấp đầy khoảng trống trong chính mình. Nhưng giờ đây, khoảng trống ấy đã được lấp đầy, không phải bởi ai khác, mà bởi chính cô.
Cô đưa mắt nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh, như những hạt bụi kim cương rắc trên tấm màn nhung đen. "Thì đã không còn là ký ức nữa," cô tự nhắc lại câu nói mà mình đã dành cho Hoàng Minh, nhưng giờ đây, ý nghĩa của nó lại sâu sắc hơn bao giờ hết đối với chính cô.
Trước đây, khi nói câu đó, cô muốn truyền tải một thông điệp rằng những ký ức, một khi đã được nói ra, đã được thấu hiểu, sẽ không còn là những gông cùm trói buộc. Chúng sẽ không còn là những vết thương âm ỉ, mà trở thành một phần của câu chuyện đã qua, một bài học đã được học. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, ý nghĩa của nó còn bao la hơn thế.
"Ký ức không phải là một viên đá quý cần được cất giữ trong hộp kính, mà là một dòng sông chảy qua cuộc đời," cô suy ngẫm. "Dòng sông ấy có thể có những đoạn chảy xiết, những ghềnh đá hiểm trở, nhưng rồi nó sẽ tìm về sự bình yên, sẽ hòa vào biển lớn. Và mình, mình không cần phải đứng mãi bên bờ sông để nhìn ngắm dòng chảy đã qua. Mình có thể bước tiếp, để dòng sông ấy trở thành một phần của cảnh quan, của những gì mình đã trải nghiệm, chứ không phải là nơi mình mắc kẹt."
Cô gật đầu với chính mình, như một lời khẳng định cho sự thấu hiểu mới mẻ này. Ký ức cần được giữ lại, nhưng không phải để dày vò, mà là để nhắc nhở về một phần đã qua, một bài học đã được học. Chúng là những ngọn hải đăng, chỉ đường cho cô trong tương lai, giúp cô tránh những bãi đá ngầm, nhưng không phải là những sợi dây thừng kéo cô lùi lại.
Lâm An nhận ra rằng, việc buông bỏ không phải là quên đi. Đó không phải là xóa bỏ hoàn toàn những hình ảnh, những cảm xúc, hay những con người đã từng bước vào cuộc đời mình. Buông bỏ là chấp nhận sự tồn tại của chúng, nhưng không cho phép chúng định nghĩa giá trị của bản thân, không cho phép chúng kiểm soát cảm xúc hiện tại. Buông bỏ là việc giải phóng bản thân khỏi gánh nặng của sự tiếc nuối, của những "giá như" không bao giờ xảy ra, của những "phải chi" đã quá muộn màng.
Cô nhớ lại lời nói của Hoàng Minh về sự tiếc nuối nếu anh biết được ký ức của cô. Nhưng cô đã đáp lại, "Thì đã không còn là ký ức nữa." Và giờ đây, cô hiểu sâu sắc hơn về câu trả lời của mình. Nếu ký ức được chia sẻ, được đồng cảm hoàn toàn, nó sẽ biến đổi. Nó sẽ không còn là phiên bản riêng tư, đôi khi méo mó bởi cảm xúc cá nhân, mà trở thành một câu chuyện chung. Và trong sự biến đổi đó, nó sẽ mất đi cái "chất" riêng biệt, cái "cá tính" riêng mà chỉ người trải nghiệm mới có.
Vậy nên, cô giữ lại ký ức của mình, phiên bản của riêng cô, không phải để đau khổ, mà để trân trọng. Trân trọng những gì đã qua, trân trọng những bài học đã học, và trân trọng cả sự kiên cường của chính mình. Sự đau khổ ngày xưa đã tôi luyện cô, đã giúp cô hiểu rõ hơn về bản thân, về những gì cô thực sự mong muốn và xứng đáng có được.
Một làn gió mạnh bất chợt thổi qua, làm mái tóc cô bay tán loạn. Cô đưa tay giữ lấy, đôi mắt vẫn hướng về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố tiếp tục lung linh. Không còn sự nặng nề, không còn sự oán trách. Chỉ còn lại sự bình yên, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận mọi thứ, kể cả những vết sẹo không thể xóa nhòa, như một phần không thể tách rời của con người cô.
Đêm đã về khuya, và sân thượng giờ đây hoàn toàn chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua những khe hở và tiếng thành phố đã dịu đi rất nhiều, như một bản lullaby ru ngủ những tâm hồn mỏi mệt. Không khí se lạnh hơn, mang theo hơi sương đêm, nhưng Lâm An vẫn đứng đó, không một chút nao núng. Ánh đèn đường từ dưới hắt lên, vẽ nên bóng cô đổ dài trên sàn bê tông, một cái bóng đơn độc nhưng không hề cô đơn.
Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, từ đỉnh đầu đến gót chân. Nó không phải là cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua, mà là một sự giải thoát sâu sắc, lan tỏa trong từng tế bào, trong từng hơi thở. Trái tim cô, sau bao nhiêu năm tưởng chừng như đã chai sạn vì những nỗi đau, giờ đây lại đập những nhịp đập thật bình yên, thật thanh thản. Nó đã được chữa lành, không phải bằng cách lãng quên hay thay thế, mà bằng cách chấp nhận, thấu hiểu và buông bỏ sự ràng buộc của nỗi đau. Ký ức vẫn ở đó, như những vết sẹo mờ trên da thịt, nhắc nhở về những trận chiến đã qua, nhưng không còn gây nhức nhối.
Lâm An đã trưởng thành hơn rất nhiều. Cô không còn là cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương, luôn tìm kiếm sự xác nhận hay tình yêu từ người khác để định nghĩa giá trị của bản thân. Giờ đây, cô tự mình tìm thấy sự bình yên nội tại, một sự bình yên vững chắc, không phụ thuộc vào bất kỳ ai hay bất cứ điều gì bên ngoài. Cô hiểu rằng hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình, và rằng con đường dẫn đến hạnh phúc thực sự bắt đầu từ bên trong chính mình.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí trời đêm trong lành lấp đầy lồng ngực. Mùi bụi và xi măng trên sân thượng, thoảng mùi cây cỏ khô, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ mùi hương rất riêng, rất quen thuộc, mà giờ đây cô thấy thật dễ chịu. Cô vươn vai, duỗi thẳng đôi tay, cảm giác như những gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, nhường chỗ cho một sự tự do, một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng.
"Mình đã từng nghĩ rằng tình yêu là tất cả," cô độc thoại, giọng nói khe khẽ. "Rằng nếu thiếu nó, cuộc sống sẽ vô nghĩa. Nhưng hóa ra, tình yêu chỉ là một phần. Phần quan trọng nhất là yêu chính mình, là chấp nhận những gì đã qua, và là dũng cảm bước tiếp." Cô nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm đen như nhung, cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với vũ trụ bao la, với tất cả những gì tồn tại.
Cô biết rằng mình đã sẵn sàng đối mặt với tương lai, không còn vướng bận bởi cái bóng của quá khứ. Quá khứ đã là một chương sách khép lại, một chương sách đầy những cảm xúc, những bài học, nhưng nó không phải là toàn bộ cuốn sách. Cuộc đời cô còn nhiều chương nữa, và cô sẽ là người viết nên những trang tiếp theo, với một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn trưởng thành.
Sự bình yên và trưởng thành này sẽ là nền tảng vững chắc cho những thành công mới trong sự nghiệp của cô, cho những mối quan hệ xã hội lành mạnh hơn và có thể là một tình yêu mới trong tương lai, một tình yêu dựa trên sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau, không phải là sự phụ thuộc hay kỳ vọng sai lầm. Cô không còn cần một người khác để hoàn thiện mình, mà sẽ tìm kiếm một người có thể cùng cô chia sẻ những hành trình, cùng cô khám phá những điều mới mẻ, và cùng cô trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống.
Lâm An mỉm cười thanh thản, nụ cười ấy không còn vương vấn chút u buồn nào. Đôi mắt cô ánh lên vẻ quyết tâm và hy vọng khi hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những tia sáng đầu tiên của một ngày mới có thể sẽ xuất hiện, báo hiệu một khởi đầu mới cho cô. Đó là một chân trời của sự buông bỏ, của sự chấp nhận, và của những khả năng vô hạn. Cô hiểu rằng việc buông bỏ không phải là quên lãng mà là cho phép bản thân tiến về phía trước với trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn trưởng thành. Cô đã sẵn sàng. Cô đã sẵn sàng cho tất cả. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm lướt qua khuôn mặt, như một lời thì thầm của vũ trụ, chúc mừng cô đã tìm thấy sự an nhiên. Những ngôi sao trên cao như đang mỉm cười với cô, dẫn lối cho những bước chân vững vàng sắp tới. Lâm An đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình, và ánh sáng ấy sẽ dẫn cô đi qua mọi nẻo đường của cuộc đời, với niềm tin và hy vọng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.