Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 466: Chấp Nhận Một Tình Yêu Khác

Mặt hồ vẫn lung linh dưới ánh đèn đường vừa bật sáng, và trong không gian ấy, Lâm An cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt đang dâng trào trong lòng. Cô biết rằng, dù cuộc chia tay có đau đớn đến mấy, nó không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai. Cô không biết Hoàng Minh đang ở đâu, hay anh có cảm nhận được sự thay đổi tương tự như cô không, nhưng cô tin rằng, cả hai, dù không gặp nhau, đều đang cảm nhận được sự thay đổi của thành phố quen thuộc, nơi những kỷ niệm giờ đây mang một màu sắc mới, của sự buông bỏ và bình yên. Họ đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau, và giờ đây, mỗi người đang viết nên một câu chuyện khác, nhưng cả hai đều hướng về một cái kết chung: bình yên và trưởng thành.

Hoàng Minh không biết Lâm An đang ở Hồ Gươm, không biết cô đang mỉm cười với Tháp Rùa và chấp nhận quá khứ. Anh đang ở một nơi khác, nơi những ký ức của anh cũng được sắp xếp lại, không còn là những mảnh vỡ sắc nhọn mà là những viên sỏi được dòng thời gian mài nhẵn. Sáng sớm, khi sương còn vương trên những mái ngói cũ kỹ, anh rời căn hộ, tìm đến con hẻm “Thời Gian Ngừng Lại” mà cả hai từng rất thích.

Con hẻm nhỏ hẹp, uốn lượn như một dải lụa mềm mại vắt qua lòng phố cổ, vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, trầm mặc như ngày nào. Hai bên tường là những ngôi nhà cổ, kiến trúc pha trộn Á-Âu, với những cánh cửa gỗ cũ đã bạc màu thời gian, lớp sơn trầm tróc vảy, phơi bày những thớ gỗ sẫm màu bên dưới. Những ban công sắt rèn nghệ thuật, cầu kỳ, giờ đây treo đầy những chậu cây cảnh xanh tươi, vài giò phong lan đang e ấp nở. Dây điện chằng chịt trên cao, như một mạng nhện khổng lồ giăng mắc giữa không trung, tạo nên nét đặc trưng không thể lẫn vào đâu được của phố cổ Hà Nội, nhưng dưới ánh nắng ban mai yếu ớt, chúng lại tạo thành những họa tiết trừu tượng trên nền trời xám nhẹ. Lối đi lát gạch đã mòn vẹt dưới bước chân của bao thế hệ, những viên gạch nứt nẻ, lồi lõm, kể những câu chuyện không lời về thời gian.

Hoàng Minh bước chậm rãi, đôi giày da phát ra tiếng cọt kẹt nhỏ xíu trên nền gạch ẩm ướt. Bước chân anh nặng nề, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà là vì sức nặng của những suy tư vẫn còn vương vấn trong tâm trí. Anh nhìn những bức tường rêu phong, lớp rêu xanh mướt như tấm áo choàng của thời gian, phủ lên những vết nứt, những vết tích của mưa gió. Giàn hoa giấy quen thuộc, với những cánh hoa mỏng manh màu trắng hồng, vẫn đang bám víu vào bức tường cũ, vươn mình đón những tia nắng đầu tiên. Anh nhớ về những lần anh và Lâm An đã cùng nhau đi qua đây, tay trong tay, những câu chuyện không đầu không cuối, những tiếng cười nhẹ nhàng.

Ký ức không còn đau đáu, không còn là vết thương nhức nhối mỗi khi chạm vào. Giờ đây, chúng hiện lên như một thước phim chậm rãi lướt qua tâm trí anh, nhuốm màu hoài niệm nhưng không còn sự day dứt của tiếc nuối. Anh khẽ đưa tay chạm vào những cánh hoa giấy, cảm nhận sự mỏng manh, mềm mại của chúng dưới đầu ngón tay. Ánh mắt anh xa xăm, lướt qua những khung cửa sổ khép hờ, nơi những cuộc đời khác đang bắt đầu một ngày mới.

“Thành phố vẫn vậy, con hẻm này vẫn vậy,” anh tự nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hẻm nhỏ. “Chỉ có chúng ta là đã thay đổi quá nhiều, đến nỗi những ký ức cũng không còn là của riêng ai, không còn là một câu chuyện đồng nhất.” Sự thật này, một sự thật anh đã từng chối bỏ, từng đấu tranh để thấu hiểu, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng và không thể chối cãi.

Mùi đất ẩm từ đêm qua, hòa lẫn với mùi hoa giấy thoang thoảng, mùi thức ăn từ các căn nhà trong hẻm – phở, bún đậu, hay một món gì đó quen thuộc – và cả mùi hương trầm từ một ngôi miếu nhỏ khuất sau rặng cây, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng của mùi hương đặc trưng của Hà Nội. Tiếng bước chân anh, tiếng xe máy lướt qua xa xa, không quá ồn ào mà chỉ như một nốt trầm trong bản nhạc của buổi sáng. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó, tiếng gió xào xạc làm lá cây rung rinh, tiếng mèo kêu khe khẽ từ một góc khuất – tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, lãng mạn và có chút hoài cổ. Không khí mát mẻ hơn bên ngoài, như một ốc đảo của sự bình yên giữa lòng đô thị ồn ào.

Hoàng Minh dừng lại bên bức tường có giàn hoa giấy, khẽ chạm tay vào những cánh hoa mỏng manh, ánh mắt xa xăm. Anh cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, không phải là sự bình yên của quên lãng, mà là của sự chấp nhận. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh hiểu được Lâm An, hiểu được những gì cô đã trải qua, những cảm xúc cô đã giữ kín, thì mọi thứ sẽ quay trở lại quỹ đạo cũ. Một ý nghĩ ngây thơ, phải không?

“Mình đã từng nghĩ, chỉ cần hiểu được cô ấy, mọi thứ sẽ quay lại,” anh tự vấn, tiếng nói nội tâm mang theo một chút chua xót. “Nhưng có phải vậy không?” Anh nhìn vào khoảng không trước mặt, cố gắng tìm kiếm câu trả lời. Câu trả lời, anh biết, đã không còn quan trọng nữa. Bởi vì, sự thấu hiểu không phải là chìa khóa để quay ngược thời gian, mà là cánh cửa dẫn đến sự chấp nhận. Chấp nhận rằng hai người, dù từng yêu nhau sâu đậm, đã sống trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt, và những câu chuyện ấy, một khi đã được kể, sẽ không thể nào hòa làm một.

Anh nhớ lại những lời Lâm An đã nói, những giọt nước mắt cô đã rơi, những nỗi đau cô đã chịu đựng mà anh không hề hay biết. Anh nhớ ánh mắt của cô khi anh khẳng định họ chia tay êm đẹp, và câu hỏi xoáy sâu vào tâm can anh: “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” Khoảnh khắc đó, bức tường mà anh đã xây dựng xung quanh ký ức của mình, bức tường của sự lý trí và bình lặng, đã sụp đổ. Anh nhận ra rằng, sự bình yên của anh không phải là sự bình yên thực sự, mà là sự thiếu nhận thức. Anh đã “nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.”

Nhưng giờ đây, sau khi tất cả đã được phơi bày, sau khi cả hai đã cùng nhau kể lại từng chi tiết của mối tình ấy với hai góc nhìn đối lập, anh không còn cảm thấy sự nặng nề của tội lỗi hay sự dằn vặt của hối hận. Thay vào đó, là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất phức tạp của con người và ký ức. Tình yêu, không phải lúc nào cũng là sự đồng điệu hoàn hảo. Nó có thể là hai dòng sông chảy song song, mang theo những phù sa riêng biệt, những câu chuyện riêng biệt, dù cùng hướng về một đại dương.

Ánh nắng bắt đầu rọi xuống sâu hơn vào con hẻm, tạo thành những vệt sáng tối rõ nét trên nền gạch cũ. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn vào lồng ngực. Anh buông tay khỏi giàn hoa giấy, tiếp tục bước đi. Mỗi bước chân giờ đây nhẹ nhàng hơn, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Anh không còn tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi của quá khứ, mà đang tìm kiếm một con đường cho tương lai. Con đường ấy, anh biết, sẽ không có Lâm An đồng hành, nhưng đó không còn là một nỗi đau, mà là một sự thật cần được chấp nhận. Anh đã học được rằng, buông bỏ không phải là quên đi, mà là chấp nhận sự thật, chấp nhận những gì đã qua, và để cho bản thân được tự do.

Rời khỏi con hẻm nhỏ, Hoàng Minh quyết định đi bộ đến Hồ Gươm. Giữa buổi sáng, nắng đã lên dịu dàng, trải một lớp vàng óng lên những tán cây cổ thụ ven hồ. Gió nhẹ nhàng thổi, mang theo hơi nước mát lành từ mặt hồ, xua đi chút oi ả của ngày hè đang dần nhường chỗ cho thu. Anh đi bộ dọc bờ hồ, giữa dòng người tấp nập. Những đôi tình nhân trẻ đang nắm tay nhau đi dạo, đôi mắt lấp lánh hạnh phúc. Những cụ già tóc bạc phơ đang thong thả tập thể dục, nụ cười hiền hậu trên môi. Những em bé hồn nhiên chạy nhảy, tiếng cười giòn tan. Cảnh tượng bình dị, quen thuộc này, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác trong mắt anh.

Anh tìm một chiếc ghế đá khuất dưới tán cây cổ thụ cổ kính, nơi những chiếc rễ cây xù xì bám chặt vào đất, như những ngón tay gân guốc của thời gian. Ngồi xuống, anh nhắm mắt lại, hít thở không khí trong lành, để những suy nghĩ hỗn độn dần lắng xuống. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng người đi bộ xào xạc, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng rao hàng của người bán kem hay bắp rang từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc của cuộc sống. Anh cảm nhận được mùi cây cỏ xanh tươi, mùi nước hồ đặc trưng, và đâu đó, thoang thoảng mùi bánh rán, ngô nướng.

Từng câu nói, từng ánh mắt của Lâm An trong buổi gặp gần đây hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như những dòng chữ khắc sâu vào tâm khảm. Anh nhớ lời mình đã nói, lời nói xuất phát từ sự hối tiếc chân thành khi anh cuối cùng đã hiểu được những gì cô đã trải qua: “Anh tiếc nuối nếu anh biết được ký ức của em sớm hơn.” Anh tự hỏi, liệu đó có phải là một mong muốn hàn gắn không? Một khát khao được quay lại để sửa chữa những lỗi lầm, để viết lại một câu chuyện khác, hạnh phúc hơn? Hay chỉ đơn thuần là một sự hối tiếc muộn màng, một lời thở than cho những gì đã không thể thay đổi?

Anh nhớ rõ nụ cười của Lâm An khi cô đáp lại: “Thì đã không còn là ký ức nữa.” Câu nói đó, tuy ngắn gọn, lại mang một sức nặng triết lý, như một lời khẳng định rằng quá khứ là quá khứ, không thể thay đổi, không thể viết lại. Và có lẽ, cũng không cần phải viết lại. Bởi vì, nếu ký ức được thay đổi, nếu những nỗi đau được xóa bỏ, thì những bài học, những sự trưởng thành mà cả hai đã trải qua, liệu có còn tồn tại?

Hoàng Minh mở mắt, nhìn ra mặt hồ tĩnh lặng, nơi Tháp Rùa sừng sững giữa lòng nước xanh biếc. Anh cảm thấy một sự kết nối với nhịp sống của thành phố, với những con người xung quanh, nhưng đồng thời, cũng là sự cô độc trong hành trình nội tâm của mình. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là sự hòa hợp hoàn hảo, là hai tâm hồn cùng nhìn về một hướng, cùng chia sẻ một ký ức. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, sự khác biệt, sự đa dạng của ký ức, cũng là một phần không thể thiếu trong tình yêu, trong cuộc sống.

Anh đã bỏ lỡ quá nhiều điều trong mối quan hệ của mình với Lâm An. Anh đã quá tập trung vào sự bình yên của riêng mình, vào những điều anh cho là hiển nhiên, mà quên mất đi những cơn bão trong lòng cô. Anh đã quá lý trí, quá logic, để rồi bỏ qua những tín hiệu cảm xúc mà cô gửi gắm. Nhưng sự nhận ra này không còn khiến anh chìm đắm trong sự dằn vặt. Thay vào đó, nó là một bài học quý giá, một ngọn hải đăng soi sáng cho những mối quan hệ trong tương lai.

“Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản.” Câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí anh. Anh đã từng nghi ngờ n��, từng cố gắng để dung hòa hai phiên bản ký ức thành một. Nhưng giờ đây, anh chấp nhận rằng điều đó là không thể. Và cũng không cần thiết. Bởi vì, chính sự khác biệt ấy đã làm nên câu chuyện của họ, một câu chuyện độc đáo, dù kết thúc không như mong đợi, nhưng lại mang đến sự thấu hiểu sâu sắc cho cả hai.

Anh đứng dậy, bước đi chậm rãi dọc bờ hồ, cảm nhận làn gió mát rượi vuốt ve khuôn mặt. Tiếng chuông chùa từ một ngôi chùa cổ gần đó vang lên từng hồi trầm bổng, như nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật. Anh không còn cảm thấy sự tiếc nuối cháy bỏng như trước. Có chăng, chỉ là một chút man mác, một chút hoài niệm về một mối tình đã qua, một mối tình đã dạy cho anh rất nhiều điều.

Anh nhìn những người xung quanh, mỗi người một câu chuyện, mỗi người một ký ức. Anh nhận ra rằng, cuộc đời không phải lúc nào cũng cần một cái kết có hậu theo cách truyền thống, nơi hai người yêu nhau sẽ mãi mãi bên nhau. Đôi khi, cái kết có hậu lại là sự thấu hiểu, sự chấp nhận, và sự bình yên mà mỗi người tìm thấy trên con đường riêng của mình. Anh đã từng rất bướng bỉnh trong cách nhìn nhận về tình yêu, về hạnh phúc. Anh đã từng nghĩ rằng hạnh phúc phải là một đích đến chung. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng hạnh phúc là một hành trình, và mỗi người có thể tìm thấy hạnh phúc của riêng mình trên hành trình đó, dù là đi một mình hay đi cùng ai đó.

Khi ánh nắng chiều bắt đầu nhuộm vàng những mái nhà cổ kính ven hồ, Hoàng Minh quyết định quay về căn hộ của mình. Anh cần một không gian riêng tư để sắp xếp lại những dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí. Anh biết rằng, chặng đường để thực sự buông bỏ không phải là một sớm một chiều, nhưng anh đã đi được một nửa quãng đường, và anh cảm nhận được sự nhẹ nhõm đang dần thay thế những gánh nặng cũ.

Trở về căn hộ của mình, Hoàng Minh bước vào không gian quen thuộc. Căn hộ của anh được thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, mang lại cảm giác thanh lịch nhưng đôi khi cũng có phần lạnh lẽo. Nội thất hiện đại, tập trung vào công năng hơn là sự cầu kỳ, ít đồ trang trí rườm rà. Ban công rộng nhìn ra khung cảnh thành phố, giờ đây đang được bao phủ bởi ánh nắng vàng dịu của buổi chiều muộn.

Anh không bật đèn, để ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn tràn ngập căn phòng. Mùi gỗ mới từ những món đồ nội thất, thoang thoảng mùi sách từ kệ sách lớn, và một chút hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không gian đặc trưng của riêng anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – tất cả chỉ như những âm thanh nền, không phá vỡ sự yên tĩnh trong căn phòng.

Hoàng Minh pha một tách trà nóng, cảm nhận hơi ấm từ chiếc cốc sứ truyền vào lòng bàn tay. Anh ngồi xuống sofa, chiếc cốc ấm nóng trong tay. Toàn bộ hành trình cảm xúc của anh trong những ngày qua, từ sự bàng hoàng khi nhận ra sự khác biệt trong ký ức, sự tiếc nuối khi anh cuối cùng đã thấu hiểu những nỗi đau của Lâm An, cho đến những lời nói cuối cùng của cô – “Thì đã không còn là ký ức nữa,” tất cả đều được anh sắp xếp lại trong tâm trí, như những mảnh ghép của một bức tranh lớn.

Anh nhìn chằm chằm vào làn hơi bốc lên từ tách trà, suy nghĩ sâu xa. “Tình yêu không chỉ là sở hữu, không chỉ là cùng nhau đi đến một cái kết nào đó,” anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm tư. “Có lẽ, nó còn là sự thấu hiểu, sự chấp nhận, và mong cầu hạnh phúc cho người kia, dù không phải là mình.” Định nghĩa về tình yêu của anh đã thay đổi. Nó không còn là một khái niệm cứng nhắc, một công thức phải theo. Nó trở nên bao dung hơn, rộng lớn hơn, và ít ích kỷ hơn. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là sự gắn bó vĩnh viễn, là một câu chuyện tình yêu cổ tích. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng tình yêu có thể tồn tại ở nhiều dạng, và không phải lúc nào cũng cần một cái kết có hậu theo cách truyền thống.

“Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại.” Câu nói ấy, từng là một lời chia tay đầy đau đớn và dứt khoát, giờ đây lại vang lên trong tâm trí anh như một chân lý không thể chối cãi. “Đó không phải là lỗi của ai, chỉ là sự thật. Và chấp nhận nó, có lẽ là cách duy nhất để cả hai chúng ta thực sự bước tiếp.” Anh nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Nhưng giờ đây, cái tiếc nuối ấy đã được chuyển hóa thành sự thấu hiểu.

Hoàng Minh đặt cốc trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt kính. Anh đứng dậy, bước ra ban công. Nắng chiều đã dịu hẳn, chỉ còn vương lại những vệt vàng cam trên đường chân trời. Bầu trời đang chuyển màu, từ xanh biếc sang tím hồng, rồi dần dần sẫm lại, báo hiệu một đêm nữa sắp đến. Anh ngước nhìn bầu trời bao la, cảm nhận một làn gió nhẹ lướt qua khuôn mặt, mang theo hơi lạnh của đêm đang về.

Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản xuất hiện trên môi anh, một nụ cười của sự giải thoát và chấp nhận. Đó không phải là nụ cười của hạnh phúc rạng rỡ, mà là nụ cười của sự bình yên nội tại, của một tâm hồn đã tìm thấy sự an nhiên sau bao nhiêu giông bão. Anh đã thực sự buông bỏ quá khứ, không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách chấp nhận nó, hiểu nó, và để nó trở thành một phần của con người anh, nhưng không còn trói buộc anh nữa.

Sự chấp nhận này sẽ là tiền đề cho một mối quan hệ lành mạnh hơn trong tương lai của Hoàng Minh, dù là tình bạn, tình đồng nghiệp, hay một tình yêu mới. Anh biết rằng, bất kỳ mối quan hệ nào anh có sau này cũng sẽ dựa trên nền tảng của sự tôn trọng ký ức và cảm xúc của người khác, sự thấu hiểu sâu sắc hơn về sự phức tạp của tâm hồn con người. Tình yêu không cần một “kết thúc có hậu” truyền thống, mà có thể là sự bình yên trong việc chấp nhận những gì đã qua và nhìn về phía trước, mở ra khả năng cho những mối quan hệ khác, không nhất thiết phải là tình yêu lãng mạn. Hoàng Minh đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, nơi anh có thể tìm thấy hạnh phúc cá nhân dựa trên sự thấu hiểu và trưởng thành của chính mình. Anh hít một hơi thật sâu, đón nhận làn gió đêm, và nhìn về phía chân trời, nơi những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free