Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 465: Thành Phố Bình Yên: Dấu Chân Ký Ức Mới

Cô tiếp tục vẽ, nụ cười mãn nguyện trên môi, bàn tay thoăn thoắt đưa cọ, như thể từng nét vẽ là một lời khẳng định cho sự tái sinh mạnh mẽ của chính mình. Ánh đèn studio soi rõ từng mảng màu, từng chi tiết nhỏ trên bức toan, nơi một câu chuyện mới đang dần thành hình. Bản giao hưởng của sự sáng tạo vang vọng trong không gian yên tĩnh, không còn là những nốt trầm u buồn của quá khứ, mà là giai điệu của hy vọng và tự do. Cô không còn là một Lâm An yếu đuối, chờ đợi hay bám víu vào quá khứ. Trước mắt cô là một tương lai rộng mở, do chính cô kiến tạo, với những nét cọ đầy tự do và hy vọng. Ngọn đèn studio chiếu sáng tác phẩm của cô, và trong không gian yên tĩnh ấy, một bản giao hưởng của sự tái sinh đang được viết nên, từng nét một, từng mảng màu một.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong lòng thành phố cổ kính đang dần chìm vào hoàng hôn, Hoàng Minh khép lại cuộc họp cuối cùng của ngày. Anh đứng dậy, thu dọn tài liệu một cách cẩn trọng, từng động tác đều đặn và dứt khoát như thói quen. Ánh mắt anh lướt qua khung cửa kính văn phòng, nơi thành phố bắt đầu lên đèn, những vệt sáng vàng cam của buổi chiều tà đang nhường chỗ cho những đốm sáng điện lung linh. Sự tĩnh lặng của văn phòng sau giờ làm tương phản với nhịp sống hối hả ngoài kia, tạo nên một khoảnh khắc yên bình hiếm có. Anh cảm nhận được sự bình yên sâu sắc từ bên trong, một thứ bình yên không phải đến từ sự lãng quên, mà là từ sự chấp nhận. Cái cảm giác nặng nề từng đè nén anh mỗi khi nghĩ về những ký ức đã qua, giờ đây đã nhẹ bẫng như một làn khói. Anh đã học được cách đặt chúng vào đúng vị trí của nó, như những trang sách cũ trong một thư viện rộng lớn của cuộc đời, không còn là cuốn sách duy nhất anh muốn đọc đi đọc lại nữa.

Hoàng Minh xuống phố, hòa mình vào dòng người đông đúc. Anh không vội vã, bước chân đều đặn, chậm rãi. Hôm nay, anh quyết định không về nhà ngay. Một ý nghĩ bất chợt nảy ra trong đầu, dẫn lối anh rẽ vào một con hẻm nhỏ, quen thuộc đến mức dường như mọi viên gạch lát đường đều đã in hằn dấu chân anh. Đó là Con Hẻm "Thời Gian Ngừng Lại", cái tên mà anh và Lâm An từng đặt cho nó vào một buổi chiều mưa phùn cách đây rất lâu, khi họ trú mưa dưới mái hiên của một ngôi nhà cổ và chợt nhận ra rằng thời gian dường như chậm lại, ngưng đọng trong từng chi tiết nhỏ bé của nơi này.

Con hẻm vẫn vậy, như một dải lụa mềm mại vắt mình qua những ngôi nhà cổ kính, mang kiến trúc pha trộn Á-Âu. Những cánh cửa gỗ cũ kỹ, sơn màu trầm, vẫn khép hờ hoặc hé mở, để lộ một phần cuộc sống sinh hoạt bên trong. Ban công sắt rèn uốn lượn tinh xảo, dù đã hoen gỉ đôi chút, vẫn giữ nguyên vẻ đẹp cổ điển, vương vấn những chậu hoa nhỏ rủ xuống. Dây điện chằng chịt trên cao, như một mạng nhện khổng lồ, tạo nên nét đặc trưng không thể lẫn vào đâu được của khu phố cổ. Lối đi lát gạch đã mòn vẹt theo năm tháng, in hằn dấu vết của biết bao thế hệ người qua lại, nhưng vẫn sạch sẽ và trầm mặc.

Tiếng bước chân của Hoàng Minh vang lên khe khẽ, hòa vào những âm thanh dịu nhẹ của con hẻm. Tiếng xe máy lướt qua ở xa xa, không quá ồn ào đến mức phá vỡ sự tĩnh lặng. Đâu đó, tiếng trẻ con chơi đùa vọng lại từ một ngôi nhà nào đó, tiếng cười trong trẻo như xua tan đi sự u tịch của những bức tường rêu phong. Tiếng gió xào xạc lá cây cổ thụ, như đang kể những câu chuyện thì thầm của thời gian. Một tiếng mèo kêu nhẹ nhàng từ mái nhà, như một nốt nhạc chấm phá thêm vào bản giao hưởng của buổi chiều.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương đặc trưng của con hẻm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn, quyện với mùi hoa giấy thoang thoảng từ những giàn hoa leo trên tường. Rồi mùi thức ăn từ các căn nhà trong hẻm chợt ùa tới, mùi phở nóng hổi, mùi bún đậu mắm tôm thơm lừng, đánh thức những ký ức ẩm thực thân quen. Xen lẫn trong đó, một mùi hương trầm dịu nhẹ bay ra từ một ngôi miếu nhỏ nằm khuất sau một gốc cây, tạo nên một cảm giác linh thiêng và thanh tịnh.

Bầu không khí trong hẻm thật yên bình, tĩnh lặng, lãng mạn và có chút hoài cổ. Ánh sáng vàng cam cuối ngày lọt qua khe nhà, tạo thành những vệt sáng tối trên nền gạch, vẽ nên những bức tranh động đầy nghệ thuật. Không khí ở đây mát mẻ hơn bên ngoài, như một ốc đảo nhỏ giữa lòng thành phố đang dần sôi động lên khi đêm về.

Hoàng Minh bước chậm rãi, như thể anh muốn kéo dài từng khoảnh khắc được ở trong không gian này. Anh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, thân cây sần sùi, to lớn, đã chứng kiến biết bao sự đổi thay của con hẻm. Anh khẽ chạm tay vào lớp vỏ cây thô ráp, cảm nhận sự vững chãi và trường tồn của nó. Ký ức về Lâm An, về những buổi chiều họ cùng nhau đi bộ qua con hẻm này, chợt hiện về. Anh nhớ cô đã từng thích thú chỉ cho anh xem một nhành hoa giấy vươn mình ra khỏi bức tường, hay một chú mèo con đang ngủ say trên bậc cửa.

Nhưng lạ thay, cảm giác không còn là sự tiếc nuối hay day dứt. Thay vào đó, một sự bình yên lạ thường len lỏi vào tâm hồn anh. Anh nhận ra, con hẻm này, những bức tường rêu phong, những giàn hoa giấy, vẫn vẹn nguyên như ngày nào. Chúng không thay đổi. Nhưng anh đã khác. Ký ức không mất đi, chỉ là nó đã tìm được một vị trí khác, nhẹ nhàng hơn trong tâm hồn anh. Chúng không còn là những "chứng nhân" của một tình yêu đã qua mà anh phải gồng mình để nhớ, hay phải khổ sở để quên. Giờ đây, chúng chỉ đơn thuần là những phần tử của một bức tranh cuộc sống đang tiếp diễn, những mảnh ghép vô tri nhưng có ý nghĩa trong hành trình trưởng thành của chính anh.

Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười thật lòng, không gượng ép. Nụ cười ấy không phải cho sự lãng quên, mà là cho sự thấu hiểu. Thấu hiểu rằng mọi thứ đều có vòng tuần hoàn của nó, và anh, Hoàng Minh, đã học được cách chấp nhận và bước tiếp. Hít thở sâu không khí trong lành của con hẻm, anh cảm nhận được một sự tự do mới mẻ, một sự nhẹ nhõm mà anh đã không ngờ mình có thể đạt được. Con hẻm vẫn là con hẻm, nhưng trong tâm trí anh, nó đã được tái tạo, không còn là một bảo tàng của những kỷ niệm buồn, mà là một minh chứng cho sự trưởng thành và buông bỏ. Nó là nơi anh đã từng yêu, đã từng hạnh phúc, và giờ là nơi anh tìm thấy sự bình yên. Anh đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, nơi anh có thể tìm thấy hạnh phúc cá nhân và các mối quan hệ lành mạnh hơn, dựa trên nền tảng của sự thấu hiểu bản thân và chấp nhận. Sự bình yên mà anh tìm thấy trong con hẻm này là tiền đề cho những phát triển tích cực hơn trong cuộc sống của anh, cả về sự nghiệp, sở thích cá nhân và các mối quan hệ xã hội trong tương lai.

Hoàng Minh đứng đó thêm một lúc lâu, cảm nhận từng hơi thở của thành phố. Khi bóng tối dần bao trùm con hẻm, anh quay bước, nhưng không phải với một trái tim nặng trĩu. Thay vào đó, là một tâm hồn thanh thản và một cái nhìn rõ ràng hơn về con đường phía trước. Anh không biết liệu Lâm An có bao giờ trở lại con hẻm này không, hay cô có cảm nhận được sự thay đổi tương tự như anh không. Nhưng anh biết, cả hai, dù không gặp nhau, đều đang cảm nhận được sự thay đổi của thành phố quen thuộc, nơi những kỷ niệm giờ đây mang một màu sắc mới, của sự buông bỏ và bình yên.

***

Trong khi Hoàng Minh đang tìm thấy sự thanh thản trong con hẻm cũ, thì Lâm An, ở một góc khác của thành phố, cũng đang trải qua những khoảnh khắc tương tự. Buổi chiều tà buông xuống Công Viên "Hồ Gươm", nhuộm vàng cả không gian rộng lớn. Sau nhiều giờ đắm chìm trong thế giới màu sắc và đường nét tại studio, cô cảm thấy cần một chút không khí trong lành, một chút tĩnh lặng để tâm hồn được nghỉ ngơi. Cô khoác vội chiếc áo cardigan mỏng, mái tóc dài mềm mại xõa tự nhiên sau lưng, và bước ra phố.

Công viên "Hồ Gươm" luôn là một nơi đặc biệt đối với Lâm An. Không chỉ bởi vẻ đẹp cổ kính, lãng mạn mà nó mang lại, mà còn bởi vô số kỷ niệm đã in hằn trong từng gốc cây, từng ghế đá. Cô bước đi trên con đường lát gạch quen thuộc, cảm nhận làn gió nhẹ từ mặt hồ thổi vào, mang theo mùi cây cỏ, mùi nước hồ đặc trưng. Trời trong xanh, nắng dịu, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ.

Cô chọn một chiếc ghế đá nằm khuất dưới bóng một cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Chiếc ghế đá đã cũ kỹ, in hằn dấu vết của thời gian, nhưng vẫn vững chãi và thanh bình. Lâm An ngồi xuống, ánh mắt cô lướt qua mặt hồ tĩnh lặng, nơi những tia nắng cuối chiều đang nhảy múa, rải vàng lên từng gợn sóng lăn tăn. Cô không vẽ, không ghi chép, chỉ đơn thuần quan sát.

Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, tiếng người đi bộ xào xạc lá khô, tiếng trẻ con cười đùa vang vọng từ phía xa, tạo nên một bản nhạc sống động của cuộc sống. Đâu đó, tiếng rao hàng của người bán kem hay bắp rang vẫn vang vọng, mang theo những âm thanh quen thuộc của tuổi thơ. Mùi hương hoa sữa, đặc trưng của Hà Nội vào mùa thu, đôi khi thoang thoảng trong gió, dù giờ đã là cuối hè. Hoặc mùi hương dịu ngọt của những gánh hàng hoa nhỏ ven đường, mùi bánh rán, ngô nướng cũng nhẹ nhàng bay qua. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí thoáng đãng, trong lành, vừa cổ kính vừa tươi mới.

Những kỷ niệm về Hoàng Minh chợt ùa về, nhưng không còn là những vết cứa đau nhói. Cô nhớ những lần hai người cùng đi dạo quanh hồ, cùng ngồi trên những chiếc ghế đá này, kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối. Cô nhớ ánh mắt trầm tĩnh của anh khi anh nhìn ra mặt hồ, và những lời nói ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa của anh. Từng bước chân, từng câu chuyện, từng khoảnh khắc nhỏ bé ấy, giờ đây hiện lên trong tâm trí cô như những thước phim quay chậm, nhuốm màu hoài niệm nhưng không còn day dứt.

Cô nhìn ngắm những người qua lại: những đôi tình nhân trẻ đang nắm tay nhau đi dạo, đôi mắt lấp lánh hạnh phúc; những cụ già tóc bạc phơ đang thong thả tập thể dục, nụ cười hiền hậu trên môi; những em bé hồn nhiên chạy nhảy, tiếng cười giòn tan. Cô cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với nhịp sống bình dị của thành phố. Câu chuyện của cô, của Hoàng Minh, chỉ là một trong hàng ngàn, hàng vạn câu chuyện khác đang diễn ra tại nơi này. Nó không phải là duy nhất, cũng không phải là kết thúc của tất cả.

Nỗi đau đã lùi xa, nhường chỗ cho sự chấp nhận và lòng biết ơn. Biết ơn những gì đã qua, những bài học đã học được, những cảm xúc đã trải nghiệm. Và biết ơn cả những gì đang đến, những cơ hội mới, những con đường mới mà cô đang tự mình kiến tạo. Cô đã từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ mãi bị mắc kẹt trong vòng xoáy của những ký ức, nhưng giờ đây, cô đã thoát ra được. C�� đã biến những vết thương thành những nguồn cảm hứng, những nỗi buồn thành những tác phẩm nghệ thuật.

Lâm An khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát rượi từ hồ thổi qua, vuốt ve mái tóc và gò má cô. Hơi thở của thành phố như đang thì thầm bên tai cô, kể những câu chuyện của sự sống và sự tái sinh. Khi cô mở mắt ra, ánh mắt cô dừng lại ở Tháp Rùa cổ kính, sừng sững giữa lòng hồ, như một biểu tượng của thời gian và sự kiên định. Một nụ cười nhẹ, thanh thoát nở trên môi cô. Đó không phải là nụ cười của sự tiếc nuối, mà là nụ cười của sự bình yên đến lạ.

'Thành phố này đã ôm ấp bao nhiêu câu chuyện,' cô độc thoại nội tâm. 'Câu chuyện của mình cũng là một phần trong đó. Không còn là tiếc nuối, mà là một cảm giác bình yên đến lạ.'

Cô nhận ra rằng, dù ký ức về Hoàng Minh sẽ không bao giờ biến mất, nhưng nó đã không còn là gông xiềng trói buộc cô nữa. Giờ đây, cô có thể nhìn lại tất cả với một tâm thế nhẹ nhàng, như một người kể chuyện đang nhìn vào một cuốn sách cũ, trân trọng từng trang, nhưng đã sẵn sàng để viết nên những chương mới cho riêng mình. Cô đã tìm thấy một sự tự do tuyệt vời trong việc chấp nhận quá khứ và mở lòng đón nhận tương lai.

Lâm An đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng và thanh thoát. Cô đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, nơi cô có thể tìm thấy hạnh phúc cá nhân và các mối quan hệ lành mạnh hơn, dựa trên nền tảng của sự thấu hiểu bản thân và chấp nhận. Sự bình yên mà cô tìm thấy ở Hồ Gươm này là tiền đề cho những phát triển tích cực hơn trong cuộc sống của cô, cả về sự nghiệp, sở thích cá nhân và các mối quan hệ xã hội trong tương lai. Mặt hồ vẫn lung linh dưới ánh đèn đường vừa bật sáng, và trong không gian ấy, Lâm An cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt đang dâng trào trong lòng. Cô biết rằng, dù cuộc chia tay có đau đớn đến mấy, nó không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai. Cô không biết Hoàng Minh đang ở đâu, hay anh có cảm nhận được sự thay đổi tương tự như cô không, nhưng cô tin rằng, cả hai, dù không gặp nhau, đều đang cảm nhận được sự thay đổi của thành phố quen thuộc, nơi những kỷ niệm giờ đây mang một màu sắc mới, của sự buông bỏ và bình yên. Họ đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau, và giờ đây, mỗi người đang viết nên một câu chuyện khác, nhưng cả hai đều hướng về một cái kết chung: bình yên và trưởng thành.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free