Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 474: Bắt Đầu Lắng Nghe, Bắt Đầu Chia Sẻ

Đêm dài trôi qua trong sự vần vò của Hoàng Minh, không ngủ yên như anh dự đoán. Những suy nghĩ về “sự im lặng” của Lâm An, về những ký ức anh đã tự tô vẽ cho mình, cứ xoáy sâu vào tâm trí, không ngừng nghỉ. Mỗi hình ảnh của cô, mỗi đoạn hội thoại trong quá khứ giờ đây hiện về với một ý nghĩa khác, trần trụi và đau đớn hơn. Anh nhận ra mình đã sống quá lâu trong một lớp vỏ bọc của lý trí, của sự hiệu quả, mà bỏ quên đi cả một thế giới cảm xúc tinh tế, không lời. Sáng hôm sau, khi tiếng chuông báo thức vang lên, anh cảm thấy nặng nề hơn bao giờ hết, không phải vì thiếu ngủ, mà vì gánh nặng của một nhận thức mới mẻ, muộn màng. Nhưng chính cái nhận thức đó, dù đau đớn, lại nhen nhóm trong anh một tia lửa lạ, một khao khát muốn thay đổi, muốn thực sự lắng nghe, thực sự thấu hiểu.

***

Văn phòng của tập đoàn Minh An, một kiến trúc kính thép hiện đại cao chót vót, sừng sững giữa lòng thành phố, như một ngọn hải đăng của sự phát triển và tham vọng. Sáng nay, khi Hoàng Minh bước vào, ánh nắng mặt trời buổi sớm đang len lỏi qua những tấm kính lớn, đổ dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng, tạo nên những vệt sáng vàng óng. Không gian mở (open-space) của văn phòng tràn ngập ánh sáng, nhưng cũng không kém phần sôi động. Tiếng gõ bàn phím liên hồi từ hàng trăm máy tính, nhịp nhàng như một bản giao hưởng không lời của công việc. Tiếng điện thoại reo vang, dứt khoát rồi lại lắng xuống. Đôi lúc, tiếng máy in phun ra những trang tài liệu mới, xào xạc đều đều. Xen kẽ vào đó là những đoạn trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát, tiếng thang máy “ting” một tiếng rồi mở ra, đón những khuôn mặt hối hả, chuyên nghiệp. Mùi giấy in còn mới, thoảng mùi cà phê pha sẵn từ pantry, đôi khi lẫn vào đó là hương nước hoa lịch sự của các đồng nghiệp, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của môi trường công sở. Bầu không khí nơi đây luôn duy trì ở mức độ chuyên nghiệp, bận rộn, năng động, với nhịp độ công việc cao đến mức đôi khi nó trở nên căng thẳng. Ánh sáng trắng từ đèn LED trên trần nhà rọi xuống, cùng với hệ thống điều hòa hoạt động liên tục, giữ cho không gian luôn mát lạnh, bất kể thời tiết bên ngoài ra sao.

Hoàng Minh bước vào phòng họp, một không gian được thiết kế tinh tế với bức tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố. Anh cảm nhận được sự khác biệt trong chính mình. Hôm nay, anh không mang theo vẻ dứt khoát, đi thẳng vào vấn đề như mọi khi. Thay vào đó, một sự điềm tĩnh, thậm chí là một chút dè dặt, bao trùm lấy anh. Cuộc họp hôm nay là về dự án “Phục hồi Niềm Tin”, một sáng kiến quan trọng nhằm tái cấu trúc lại bộ phận chăm sóc khách hàng sau một loạt sự cố truyền thông gần đây. Dự án đang gặp phải nhiều bế tắc, và áp lực là rất lớn.

Hoàng Minh ngồi vào vị trí chủ tọa. Anh nhìn lướt qua những gương mặt quen thuộc trong phòng, từ những quản lý cấp cao đến các chuyên viên phụ trách từng mảng. Ánh mắt anh dừng lại ở Quang Anh, người đang ngồi ở cuối bàn, dáng vẻ hơi rụt rè, đôi kính cận phản chiếu ánh sáng. Quang Anh, một chàng trai trẻ trung, năng động nhưng cũng khá nhạy cảm, từng là người anh đã vô tình bỏ qua những lo lắng không lời của cậu trong một cuộc họp trước đó. Giờ đây, những hình ảnh về Lâm An, về “sự im lặng” của cô, lại hiện về trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở không thể chối từ.

“Chào buổi sáng mọi người,” Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh trầm ấm hơn thường lệ, không còn vẻ gấp gáp. “Hôm nay, chúng ta sẽ không đi sâu vào các số liệu hay báo cáo khô khan. Tôi muốn chúng ta nói chuyện một cách cởi mở hơn.” Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, cố gắng đọc vị những cảm xúc ẩn sâu sau những vẻ mặt chuyên nghiệp. “Dự án ‘Phục hồi Niềm Tin’ đang gặp khó khăn, điều đó là rõ ràng. Nhưng tôi tin rằng gốc rễ của vấn đề không chỉ nằm ở quy trình hay chiến lược.”

Anh đặt cây bút máy đang cầm trên tay xuống mặt bàn kính lạnh lẽo, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng trong sự im lặng đột ngột của phòng họp. Hành động này, một cử chỉ nhỏ bé nhưng khác thường đối với Hoàng Minh, khiến một vài người ngạc nhiên. Anh nhìn thẳng vào mắt Quang Anh, kiên nhẫn chờ đợi, không thúc giục. “Quang Anh,” anh nói, giọng đều đều, “anh thấy có điều gì đang cản trở chúng ta? Tôi không muốn nghe về số liệu, tôi muốn nghe về những gì anh đang thực sự cảm thấy.”

Quang Anh giật mình, dường như không ngờ Hoàng Minh lại gọi tên mình và đặt một câu hỏi trực diện như vậy. Cậu cúi xuống, chỉnh lại gọng kính, rồi ngập ngừng ngước lên. “Dạ… em nghĩ…” Giọng cậu nhỏ dần, đôi mắt lảng tránh ánh nhìn của Hoàng Minh. Cậu hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. “Có lẽ… có lẽ là sự thiếu tin tưởng giữa các bên, anh ạ. Và… áp lực. Áp lực từ cấp trên, từ khách hàng, từ việc phải đạt được chỉ tiêu khiến mọi người không dám nói ra khó khăn thật sự của mình.” Quang Anh dừng lại, nhìn Hoàng Minh, như thể đang thăm dò phản ứng của anh. Sự thành thật này, dù vẫn còn e dè, là một bước tiến lớn so với trước đây.

Hoàng Minh không ngắt lời, không thúc giục. Anh lắng nghe từng từ, từng khoảng lặng của Quang Anh. Anh ghi chép vào cuốn sổ tay, không phải những gạch đầu dòng về "thiếu tin tưởng" hay "áp lực", mà là những suy nghĩ về "sự im lặng", về "những điều không được nói ra". Anh nhớ lại khuôn mặt Lâm An, nhớ những lần cô im lặng khi anh chỉ mải mê với công việc, với những lý lẽ của riêng mình. Anh đã từng nghĩ sự im lặng đó là đồng tình, là bình yên. Giờ đây, anh biết đó là sự che giấu, là nỗi sợ hãi không được lắng nghe, không được thấu hiểu. Anh nhận ra mình đã quá vội vàng kết luận, quá nhanh chóng tìm kiếm giải pháp mà bỏ qua cảm xúc con người.

Ông Hùng, vị cố vấn lâu năm của tập đoàn, người vẫn thường xuyên có mặt trong các cuộc họp quan trọng, đang ngồi ở một góc phòng. Ông có dáng người trung bình, mái tóc đã điểm bạc, và đôi mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính lão. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Hoàng Minh. Vị cố vấn già nhíu mày một chút, rồi nở một nụ cười kín đáo. Ông khẽ quay sang thư ký của mình, người đang ghi chép cẩn thận từng lời nói. “Hoàng Minh đang thay đổi,” ông thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đủ để người thư ký nghe thấy. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự nhận xét tinh tế. Ông Hùng đã chứng kiến Hoàng Minh từ khi còn là một chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết, cho đến khi trở thành một người lãnh đạo lý trí, quyết đoán đến mức đôi khi khô khan. Giờ đây, ông cảm nhận được một sự mềm mại hơn, một chiều sâu mới đang dần hình thành trong con người Hoàng Minh. Ông tin rằng, “Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn.” Và Hoàng Minh, đang bắt đầu vun đắp lại chính tâm hồn mình.

Hoàng Minh gật đầu với Quang Anh, khuyến khích cậu tiếp tục. “Cảm ơn anh, Quang Anh. Rất chân thành. Còn ai muốn chia sẻ không?” Anh nhìn quanh phòng, ánh mắt đầy sự kiên nhẫn. Lần này, anh không tìm kiếm giải pháp ngay lập tức. Anh tìm kiếm sự thật ẩn chứa đằng sau những con số, đằng sau những quy trình. Anh muốn xây dựng lại một cây cầu, không phải bằng gạch đá, mà bằng sự lắng nghe và thấu hiểu. Anh hiểu rằng, để “phục hồi niềm tin”, đầu tiên phải là tin tưởng và lắng nghe những gì đang thực sự diễn ra trong lòng mỗi cá nhân. Căn phòng vẫn còn một chút sự e dè, một sự đề phòng quen thuộc. Nhưng Hoàng Minh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Anh cần thời gian, và quan trọng hơn, anh cần sự kiên định trong cách tiếp cận mới này. Anh sẽ không lặp lại sai lầm của mình, không bỏ lỡ những "sự im lặng" nữa.

Nội tâm Hoàng Minh là một sự giằng xé. Một phần của anh vẫn muốn nhanh chóng đưa ra giải pháp, đưa ra chỉ thị, để mọi thứ đi vào quỹ đạo. Đó là bản năng, là thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức anh suốt bao năm làm việc. Nhưng phần khác, phần đã bị Lâm An đánh thức, lại thúc giục anh chậm lại, lắng nghe, cảm nhận. Anh cảm thấy lúng túng, vụng về với cách tiếp cận mới mẻ này. Nó không hề dễ dàng như anh nghĩ. Để phá vỡ một thói quen, một khuôn mẫu suy nghĩ đã định hình mình, cần rất nhiều ý chí và sự dũng cảm. Anh nhớ lại những lời Lâm An đã nói, những lần cô cố gắng giao tiếp bằng cảm xúc mà anh lại chỉ đáp lại bằng lý lẽ. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu anh, nhắc nhở anh rằng sự chờ đợi, sự im lặng của cô, không phải là sự thiếu vắng, mà là một sự hiện diện khác, một tiếng nói cần được lắng nghe. Anh đã bỏ lỡ nó. Và giờ đây, anh không muốn bỏ lỡ nữa.

Anh hiểu rằng, Quang Anh và những đồng nghiệp khác cũng đang mang trong mình những "sự im lặng" tương tự, những điều không dám nói ra vì sợ bị đánh giá, vì áp lực công việc. Anh muốn tạo ra một không gian nơi mọi người cảm thấy an toàn để chia sẻ, nơi cảm xúc cũng được coi trọng như hiệu suất. Đây không chỉ là một dự án kinh doanh, đây còn là một bài học về con người. Bài học mà anh đã học được một cách muộn màng, nhưng đầy ý nghĩa, từ chính mối quan hệ với Lâm An. Anh hít một hơi thật sâu, rồi mỉm cười nhẹ. Một nụ cười chân thành, hiếm hoi, không phải nụ cười lịch sự xã giao. Anh biết, con đường này sẽ dài và không hề dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng bước đi.

***

Trong khi Hoàng Minh đang dò dẫm những bước đi đầu tiên trên con đường thấu hiểu cảm xúc tại văn phòng Minh An, Lâm An lại đang chìm đắm trong một thế giới hoàn toàn khác, thế giới của màu sắc và hình khối, của những cảm xúc được giải phóng qua từng nét cọ. Phòng tranh, hay đúng hơn là studio của Cô Thanh, nơi Lâm An đang làm việc, là một không gian mở, ngập tràn ánh sáng tự nhiên. Những ô cửa sổ lớn hướng ra khu vườn nhỏ bên ngoài, nơi những tán cây xanh mướt và những bụi hoa đang khoe sắc. Ánh nắng buổi chiều dịu nhẹ, vàng óng, len lỏi qua từng kẽ lá, đổ những vệt sáng nhảy múa trên sàn gỗ sáng màu. Tường trắng tinh khôi, như một khung nền hoàn hảo để tôn vinh những tác phẩm nghệ thuật. Không gian được bày trí đơn giản, nhưng lại mang một vẻ lộn xộn rất nghệ thuật: những lọ màu xếp ngổn ngang, cọ vẽ đủ kích cỡ nằm rải rác trên bàn, những bức tranh dở dang tựa vào tường, và vài tác phẩm đã hoàn chỉnh được treo trang trọng.

Âm thanh trong studio nhẹ nhàng và trầm lắng. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan, đều đặn và êm ái, hòa cùng tiếng nhạc không lời, du dương và sâu lắng – thường là những bản nhạc cổ điển hoặc ambient nhẹ nhàng mà Cô Thanh hay mở. Đôi khi, tiếng chim hót líu lo từ khu vườn vọng vào qua khung cửa sổ mở, mang theo một làn gió mát rượi, thoảng mùi hương của hoa lài và lá cây. Mùi sơn dầu đặc trưng, mùi giấy mới, mùi gỗ từ những khung tranh, và đôi khi là mùi tinh dầu thông thoang thoảng, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một hương vị rất riêng, rất nghệ thuật của không gian này. Bầu không khí nơi đây luôn tràn ngập sự sáng tạo, yên tĩnh, thư thái, nhưng cũng không thiếu đi nguồn năng lượng tích cực và cảm hứng.

Lâm An đang đứng trước giá vẽ, miệt mài hoàn thiện một bức tranh khổ lớn. Đó là một tác phẩm mang đậm phong cách trừu tượng, với những dải màu chồng lớp, đan xen vào nhau, tạo thành một dòng chảy cảm xúc mãnh liệt nhưng cũng đầy dịu dàng. Có những mảng màu xám trầm, thể hiện nỗi buồn và sự mất mát, nhưng rồi chúng lại được nâng đỡ bởi những vệt màu xanh ngọc bích, vàng nắng, hồng pastel, như thể ánh sáng đang len lỏi vào bóng tối, mang đến hy vọng và sự chữa lành. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên sự tập trung cao độ, từng nét cọ được đặt xuống cẩn trọng nhưng cũng đầy tự do, như thể cô đang trò chuyện với chính bức tranh của mình. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và những sợi tóc con lòa xòa. Cô mặc một chiếc áo blouse rộng rãi màu be, thấm vài vết sơn màu, toát lên vẻ đẹp tự nhiên và đầy chất thơ của một người nghệ sĩ.

Cô đặt cọ xuống khay màu, lùi lại vài bước, nghiêng đầu ngắm nhìn tác phẩm. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Bức tranh này không chỉ là những nét cọ, không chỉ là màu sắc. Nó là câu chuyện của cô, câu chuyện về những đêm mất ngủ, về những nỗi đau âm ỉ, nhưng cũng là câu chuyện về sự tìm kiếm, về quá trình chấp nhận, và cuối cùng là sự giải thoát. Cô đã từng nghĩ mình sẽ mãi mãi chìm đắm trong những ký ức buồn, trong những câu hỏi không lời đáp. Nhưng nghệ thuật đã cho cô một con đường để thoát ra, để biến nỗi đau thành cái đẹp, để tìm thấy bình yên trong chính sự hỗn độn của cảm xúc.

Tiếng chuông điện thoại reo khẽ, kéo Lâm An về thực tại. Cô lau tay vào miếng vải cũ kỹ, rồi lấy điện thoại ra khỏi túi áo. Một email mới, từ Cô Thanh. Cô Thanh, người mentor đáng kính của cô, luôn là người hiểu và ủng hộ cô hết lòng. Ánh mắt Lâm An lướt nhanh qua dòng tiêu đề, rồi dừng lại ở nội dung. Cô đọc từng chữ, từng dòng một, ban đầu là sự ngạc nhiên, rồi dần dần là sự xúc động không kìm nén được.

“Lâm An thân mến,” email viết. “Cô rất vui mừng thông báo rằng tác phẩm của em đã được chọn để tham gia triển lãm nhóm ‘Tiếng Vọng Tâm Hồn’ sắp tới tại Phòng Tranh Họa Mi. Đây là một cơ hội tuyệt vời để em giới thiệu tài năng và câu chuyện của mình đến đông đảo công chúng. Ban tổ chức đã rất ấn tượng với chiều sâu cảm xúc và kỹ thuật của em, đặc biệt là với loạt tác phẩm mới thể hiện sự chuyển mình mạnh mẽ trong phong cách của em. Triển lãm sẽ là nơi tri ân những cống hiến cho nghệ thuật, và cô tin rằng đây là cơ hội để em chia sẻ tiếng nói của mình, tiếng nói của một tâm hồn đã tìm thấy sự bình yên sau những giông bão…”

Lâm An đọc đi đọc lại đoạn email, đôi mắt cô rưng rưng. Một lời mời triển lãm! Đây là điều cô chưa từng dám mơ tới, đặc biệt là trong giai đoạn này của cuộc đời. Cô cảm thấy một niềm hạnh phúc xen lẫn sự bất ngờ dâng trào. Cô lẩm bẩm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc: “... tri ân những cống hiến cho nghệ thuật... cơ hội để chia sẻ tiếng nói của mình…” Cô đưa tay lên che miệng, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào. Đây không chỉ là một lời mời, đây là sự công nhận, là một cánh cửa mở ra một con đường mới.

Cô quay lại nhìn bức tranh đang vẽ dở. Giờ đây, nó không còn đơn thuần là một tác phẩm. Nó là một phần của cô, một lời tự sự không cần dùng đến ngôn ngữ. Cô đã từng sợ hãi khi phải đối mặt với những cảm xúc sâu kín nhất của mình, sợ hãi khi phải thể hiện chúng ra bên ngoài. Cô đã từng giữ chúng lại, chôn giấu chúng trong một góc khuất của tâm hồn, giống như cách cô đã chôn giấu những nỗi buồn, những tổn thương trong mối quan hệ với Hoàng Minh. Nhưng bây giờ, cô đã khác. Nghệ thuật đã giúp cô tìm thấy tiếng nói của mình, một tiếng nói mạnh mẽ và tự tin hơn bao giờ hết.

“Phải rồi,” cô tự nói với mình, khi nhìn vào tranh, ánh mắt đầy quyết tâm. “Đây chính là lúc để mình kể câu chuyện ấy, không còn là nỗi đau, mà là sự giải thoát.” Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sơn dầu và mùi gỗ quen thuộc. Trong đầu cô, những hình ảnh về quá khứ và hiện tại đan xen. Cô nhớ về những lần cô chờ đợi Hoàng Minh, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Cô nhớ về cảm giác cô đơn tột cùng, về những giọt nước mắt rơi một mình trong đêm. Cô nhớ về những lời Hoàng Minh đã nói, rằng anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Và giờ đây, cô cũng nhận ra rằng, mình nhớ những lúc cô đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng, theo cách của riêng anh.

Mỗi người một phiên bản ký ức. Nhưng giờ đây, cô không còn muốn giữ lại phiên bản đau khổ đó nữa. Cô muốn kể một câu chuyện khác, một câu chuyện về sự trưởng thành, về sức mạnh nội tâm, về khả năng tự chữa lành. Cô muốn biến những nỗi đau thành những nét cọ, những gam màu, để chúng không còn là gánh nặng mà trở thành nguồn cảm hứng. Cô đã chấp nhận rằng mình và Hoàng Minh đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt, và đó không phải là lỗi của ai. Điều quan trọng là giờ đây, cô đã tìm thấy câu chuyện của chính mình, một câu chuyện mà cô tự tin để chia sẻ với thế giới.

Lâm An mở mắt, nụ cười trên môi cô rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô không còn là cô gái yếu đuối, nhạy cảm dễ tổn thương của ngày nào. Cô đã tìm thấy một sức mạnh mới, một sự bình yên từ bên trong. Cô đứng thẳng người, ngắm nhìn bức tranh, rồi vươn tay lấy chiếc cọ mới. Cô biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng cô đã sẵn sàng. Cô sẽ chuẩn bị cho triển lãm này, không chỉ là để trưng bày tác phẩm, mà là để kể câu chuyện của mình, để tiếng nói của cô được vang lên, rõ ràng và chân thành hơn bao giờ hết. Đây là sự khởi đầu cho một hành trình mới, nơi cô sẽ không còn im lặng, mà sẽ cất lên tiếng lòng mình qua nghệ thuật.

Hoàng Minh đang bắt đầu học cách lắng nghe, không chỉ bằng tai mà bằng cả trái tim. Lâm An đang bắt đầu học cách chia sẻ, không chỉ bằng lời nói mà bằng cả tâm hồn. Cả hai, trên những con đường riêng của mình, đang dần tìm thấy một phiên bản trưởng thành hơn, thấu hiểu hơn của chính bản thân mình. Có thể họ không yêu cùng một ký ức, nhưng họ đang cùng bước vào một tương lai nơi họ học cách chấp nhận và trân trọng những câu chuyện riêng của mỗi người.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free