Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 473: Nét Cọ Giải Thoát và Tiếng Vọng Của Lòng Người

Ánh sáng trắng lạnh của văn phòng tập đoàn Minh An trải đều trên những tấm kính cường lực và thép không gỉ, tạo nên một vẻ chuyên nghiệp đến khắc nghiệt. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch như mưa rào, tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi ngắn ngủi, rồi lại chìm vào những cuộc đối thoại nhanh gọn. Đâu đó, tiếng máy in rít lên, nhả ra những chồng tài liệu dày cộp, mang theo mùi mực và giấy mới. Không khí ở đây luôn được điều hòa mát lạnh quanh năm, phảng phất mùi cà phê phin đậm đặc, mùi nước hoa của vài đồng nghiệp nữ, và cả mùi đồ ăn nhanh quen thuộc từ căn pantry gần đó. Một bầu không khí bận rộn, năng động, với nhịp độ công việc cao đến nghẹt thở.

Hoàng Minh ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm quen thuộc. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư, nay lại tập trung hoàn toàn vào người đang trình bày. Quang Anh, một đồng nghiệp cấp dưới trẻ tuổi, đeo kính cận, đang đứng trước màn hình lớn, nhưng đôi tay cậu run rẩy nhẹ, ánh mắt né tránh dù cậu đã chuẩn bị rất kỹ. Từng slide PowerPoint được lướt qua một cách hoàn hảo, từng con số, từng biểu đồ đều chính xác đến từng chi tiết, nhưng giọng nói của Quang Anh lại cứ ngập ngừng, như thể có một điều gì đó cậu muốn nói nhưng lại không dám cất lời.

Trước đây, Hoàng Minh sẽ chỉ chú tâm vào nội dung, vào hiệu quả của dự án. Anh sẽ lắng nghe những con số, phân tích những chiến lược, và đưa ra quyết định dựa trên logic và dữ liệu. Nhưng hôm nay, có một điều gì đó khác lạ. Ánh mắt anh không chỉ dừng lại ở màn hình mà còn lướt qua gương mặt Quang Anh, ghi nhận từng cử động nhỏ của cơ mặt, từng cái nhíu mày thoáng qua. Anh nhận thấy sự lo lắng không thể che giấu trong đôi mắt đằng sau cặp kính, cảm nhận được sự bất an đang lan tỏa từ cơ thể đang đứng thẳng một cách gượng gạo đó. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng anh, một sự thôi thúc muốn tìm hiểu sâu hơn thay vì chỉ đánh giá bề mặt.

Cuộc họp bỗng chốc chìm vào một khoảng lặng kỳ lạ khi Quang Anh kết thúc phần trình bày, đôi mắt vẫn chưa dám nhìn thẳng vào Hoàng Minh. Anh nhìn những gương mặt đồng nghiệp khác, một số đang ghi chép, một số đang lướt điện thoại, không ai có vẻ để ý đến sự lo lắng của Quang Anh. Hay họ đã quá quen với việc chỉ nhìn vào kết quả?

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm của anh vang lên, phá vỡ sự im lặng. "Quang Anh, cậu có vẻ... còn điều gì muốn nói không? Hoặc có bất kỳ băn khoăn nào về dự án này không?" Câu hỏi của anh không mang ngữ điệu trách móc hay nghi ngờ, mà là một sự quan tâm chân thành, lần đầu tiên xuất hiện rõ ràng đến thế trong một cuộc họp công việc.

Quang Anh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên, như thể không ngờ sếp mình lại hỏi một câu như vậy. Cậu ngập ngừng, lưỡng lự. "Dạ... em..." Cậu nhìn quanh phòng, rồi lại nhìn vào Hoàng Minh, ánh mắt tìm kiếm sự khích lệ. "Thực ra... em có một vài lo ngại nhỏ về phần triển khai ở giai đoạn hai, mặc dù theo tính toán thì mọi thứ đều ổn. Em chỉ sợ..."

Hoàng Minh gật đầu, ra hiệu cho cậu tiếp tục. "Cứ nói đi. Mọi ý kiến đều quan trọng."

Quang Anh như trút được gánh nặng, cậu bắt đầu nói rõ những điểm mà mình còn e ngại, những kịch bản xấu nhất mà cậu đã nghĩ đến, dù chúng không nằm trong báo cáo chính thức. Hoàng Minh lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu, rồi cùng cả nhóm thảo luận để tìm ra giải pháp cho những lo ngại đó. Buổi họp kéo dài hơn dự kiến, nhưng kết quả cuối cùng lại thuyết phục hơn rất nhiều.

Trong giờ giải lao sau đó, Hoàng Minh tình cờ gặp Trần Long ở khu pha cà phê. Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn, đang đứng dựa vào quầy, miệng nhấp nháp ly cà phê đen. "Cậu dạo này khác thật đấy, Hoàng Minh," Long nói, nở một nụ cười lanh lợi. "Biết quan tâm người khác hơn rồi à? Tôi thấy cậu hỏi han thằng Quang Anh kỹ thế. Trước đây là xong việc là xong, có bao giờ cậu để ý mấy cái chuyện cảm xúc của nhân viên đâu."

Hoàng Minh khẽ nhíu mày, vừa suy ngẫm vừa pha ly trà của mình. "Thực ra... tôi cũng không rõ nữa. Chỉ là... tôi cảm thấy cậu ta có điều gì đó muốn nói, nhưng lại không dám. Nếu tôi không hỏi, có lẽ chúng ta sẽ bỏ lỡ một vài rủi ro tiềm ẩn." Anh nói, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết đó không chỉ là về rủi ro. Đó là về một sự kết nối, một sự thấu hiểu.

Long bật cười. "Thôi nào, đừng có lý trí hóa mọi thứ như vậy. Cậu đang học cách đọc vị cảm xúc của người khác đấy. Một sự tiến bộ vượt bậc, bạn tôi." Long vỗ vai anh. "Mà này, đó là một kỹ năng tốt đấy. Trong công việc cũng như trong cuộc sống. Đôi khi, những điều không nói ra mới là những điều quan trọng nhất."

Lời nói của Trần Long như một đòn bẩy, khiến Hoàng Minh chìm sâu vào suy nghĩ. Anh nhớ lại những năm tháng đã qua. Anh luôn tự hào về sự "yên ổn" trong các mối quan hệ của mình, đặc biệt là với Lâm An. Anh nghĩ rằng việc không có cãi vã lớn, không có xung đột gay gắt là biểu hiện của một tình yêu bình yên. Nhưng rồi, anh chợt nhận ra, đó có phải là sự bình yên thực sự, hay chỉ là sự im lặng của một người đã chọn cách không nói ra những nỗi lòng?

Anh nhớ những lúc Lâm An nhìn anh với ánh mắt buồn bã, những lúc cô im lặng khi anh bận rộn với công việc. Anh đã từng nghĩ đó là sự thấu hiểu, sự thông cảm của cô dành cho anh. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô khao khát được chia sẻ nhưng lại không nhận được sự đáp lại từ anh. Anh đã quá tập trung vào những gì anh thấy, những gì anh nghe thấy một cách rõ ràng, mà bỏ qua những tín hiệu vô hình, những cảm xúc tinh tế đang ẩn giấu.

Cái cách Quang Anh ngập ngừng hôm nay, cái ánh mắt lo lắng ấy, nó giống như một tiếng chuông cảnh báo vang vọng từ quá khứ. Anh đã không nhìn thấy những gì Lâm An không nói. Anh đã không nghe thấy những gì cô im lặng. Anh đã không thấu hiểu những gì cô chôn giấu. "Mình đã nghĩ là bình yên," Hoàng Minh độc thoại nội tâm, "nhưng có lẽ đó chỉ là sự im lặng của cô ấy." Sự nhận thức này không mang lại cảm giác tội lỗi, mà là một sự bối rối nhẹ, một sự vỡ lẽ đầy day dứt. Anh đã từng tin rằng tình yêu là sự đồng điệu, nhưng giờ đây anh nhận ra, tình yêu còn là sự thấu hiểu những khác biệt, những góc khuất mà người kia không thể hoặc không muốn bộc lộ. Đó là một bài học đắt giá, và anh đang dần học cách áp dụng nó, không chỉ trong công việc mà còn trong cách anh nhìn nhận thế giới xung quanh mình.

***

Trong không gian tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn, những tia nắng chiều dịu dàng trải dài trên sàn gỗ sáng màu của studio Thanh Mai. Tường trắng tinh khôi, những bức tranh dở dang và hoàn chỉnh được sắp đặt nghệ thuật, tạo nên một bầu không khí sáng tạo, yên tĩnh và thư thái. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan, hòa cùng tiếng nhạc không lời du dương của một bản giao hưởng nhẹ nhàng, và đôi khi là tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài. Mùi sơn dầu thoang thoảng, mùi giấy, mùi gỗ từ giá vẽ, và cả mùi tinh dầu thông dịu mát, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng của sự sáng tạo.

Lâm An đứng trước một bức toan lớn, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô như hòa mình vào tác phẩm. Gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây ánh lên sự tập trung cao độ và niềm say mê. Mái tóc dài, mềm mại được búi gọn gàng, để lộ cần cổ thanh mảnh. Cô mặc một chiếc váy pastel đơn giản, thoải mái, những nét vẽ trên toan dường như là sự phản chiếu của chính tâm hồn cô.

Những nét cọ của cô dứt khoát, đầy cảm xúc, không còn là sự rụt rè, e dè như những ngày đầu. Từng mảng màu được đặt xuống, hòa quyện vào nhau, tạo nên một tác phẩm trừu tượng nhưng gợi cảm giác mãnh liệt về sự chuyển hóa. Đó là những gam màu tối dần tan biến vào những gam màu sáng hơn, rực rỡ hơn. Những đường cong mềm mại tượng trưng cho sự giải phóng, sự vươn lên, như một bông hoa đang hé nở sau cơn mưa. Không còn sự u buồn hay nỗi đau giằng xé, mà thay vào đó là sự thanh thản, bình yên lan tỏa từ trong sâu thẳm.

Cô cảm thấy nhẹ nhõm, như thể đang trút bỏ từng gánh nặng qua mỗi lần nhúng cọ vào màu, qua mỗi lần lướt cọ trên bề mặt toan. Những ký ức đau buồn, những đêm mất ngủ, những cảm giác bị bỏ quên, tất cả dường như được thăng hoa thành những màu sắc, những hình khối. Chúng không biến mất, mà được biến đổi, được tái tạo thành một thứ gì đó đẹp đẽ hơn, mạnh mẽ hơn.

Lâm An lùi lại, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Không phải là nụ cười của sự chiến thắng, mà là nụ cười của sự chấp nhận và thấu hiểu. "Không phải là quên đi, mà là biến nó thành một phần khác của mình. Một phần đẹp hơn," cô độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm như một lời khẳng định với chính mình. Cô biết rằng, nỗi đau không thể biến mất hoàn toàn, nhưng nó có thể trở thành chất liệu, thành nguồn cảm hứng để tạo nên những điều ý nghĩa.

Cô nhìn vào những mảng màu đang chuyển tiếp từ xám xịt sang xanh ngọc, từ đỏ tươi sang vàng ấm, rồi cuối cùng là một dải màu trắng tinh khôi, tượng trưng cho ánh sáng và hy vọng. Đó là hành trình của chính cô, từ những giông bão của ký ức đến bến bờ của sự bình yên. Cô đã từng nghĩ rằng mình phải chiến đấu để quên đi, để xóa bỏ. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, tất cả những gì cô cần làm là chấp nhận, để chúng trở thành một phần của câu chuyện, và kể lại câu chuyện đó theo một cách khác, một cách mà cô là người làm chủ.

Cảm giác năng lượng tích cực lan tỏa khắp cơ thể cô. Không phải là sự hưng phấn nhất thời, mà là một cảm giác bình an sâu sắc, một sự tự tin mới mẻ. Cô cầm lấy một chiếc cọ nhỏ hơn, bắt đầu thêm những chi tiết tinh xảo vào bức tranh, những đốm sáng li ti như những giọt sương đọng trên lá, tượng trưng cho những khoảnh khắc hạnh phúc nhỏ nhoi được tìm thấy trong cuộc sống. Đây không chỉ là một bức tranh, đây là câu chuyện của cô, được kể bằng ngôn ngữ của màu sắc và hình khối. Nó là bằng chứng cho sự chữa lành, cho sự tái sinh.

Cô biết rằng, nguồn cảm hứng mới này và tác phẩm nghệ thuật mà cô đang hoàn thiện sẽ là bước đệm cho sự phát triển mạnh mẽ trong sự nghiệp của cô. Nó không chỉ là một dự án nghệ thuật, mà còn là một liệu pháp tinh thần, một hành trình khám phá và tái định nghĩa bản thân. Cô đã tìm thấy một cách để biểu đạt những cảm xúc phức tạp của mình, không còn phải chôn giấu chúng nữa. Và điều đó mang lại cho cô một sự giải thoát tuyệt vời.

***

Đêm đã về khuya, thành phố chìm trong ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi trên mặt đất. Trong căn hộ tối giản của Hoàng Minh, không khí điều hòa vẫn chạy êm ái, mang lại một sự mát mẻ dễ chịu. Căn hộ được thiết kế với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – cùng với nhiều kính và kim loại, tạo nên một vẻ thanh lịch, hiện đại nhưng đôi khi cũng có chút lạnh lẽo và cô đơn. Hoàng Minh ngồi một mình trên chiếc ghế bành bọc da màu xám, nhìn ra khung cảnh thành phố qua ô cửa sổ lớn. Ánh đèn LED dịu nhẹ từ chiếc đèn đọc sách hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét trầm tư. Mùi gỗ mới từ nội thất, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, tạo nên một không gian quen thuộc nhưng cũng đầy suy tư.

Những sự kiện trong ngày cứ lởn vởn trong tâm trí anh. Ánh mắt lo lắng của Quang Anh, lời nói thẳng thắn của Trần Long, tất cả như những mảnh ghép, dần dần hoàn thiện một bức tranh mà anh đã bỏ quên từ rất lâu. Anh nhớ lại câu nói của Lâm An sau cuộc chia tay lần đầu: "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Anh đã từng bối rối, không biết trả lời thế nào. Anh đã từng nghĩ mình yêu cô ấy một cách yên ổn, không có gì phải phàn nàn, không có gì phải đau khổ. Nhưng giờ đây, anh bắt đầu thấy một sự thật khác.

Hoàng Minh nhắm mắt lại, một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực anh. Anh đã nghĩ rằng sự vắng bóng của xung đột là sự bình yên. Nhưng có lẽ, đó chỉ là sự im lặng của Lâm An, một sự im lặng chấp nhận, một sự im lặng che giấu những nỗi niềm mà anh chưa bao giờ đủ tinh tế để nhận ra. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh, cùng anh chia sẻ những khoảnh khắc. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Anh đã quên mất những lần cô cố gắng giao tiếp, cố gắng kéo anh lại gần hơn, nhưng anh lại vô thức đẩy cô ra xa bằng sự bận rộn và lý trí của mình.

"Mình đã nghĩ là bình yên... nhưng có lẽ đó chỉ là sự im lặng của cô ấy," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khàn đầy suy tư. "Mình đã không nhìn thấy những gì cô ấy không nói." Anh tự hỏi, bao nhiêu lần Lâm An đã khóc một mình, bao nhiêu lần cô đã cảm thấy cô đơn trong chính mối quan hệ của họ, trong khi anh lại hoàn toàn vô tâm, hoàn toàn không hay biết? Sự nhận thức này như một dòng điện chạy dọc sống lưng anh, mang theo cả sự hối tiếc và một nỗi buồn khó tả. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều. Anh đã đánh mất quá nhiều.

Anh mở máy tính, không có mục đích cụ thể, chỉ là muốn tìm một thứ gì đó để lấp đầy khoảng trống trong suy nghĩ. Anh lướ qua các thư mục công việc, rồi vô tình dừng lại ở một folder ảnh không tên, được lưu trữ từ rất lâu. Anh click mở. Hàng loạt bức ảnh của Lâm An hiện ra. Lâm An cười rạng rỡ trong nắng, Lâm An ngồi đọc sách trong quán cà phê cũ, Lâm An nhìn anh với ánh mắt lấp lánh. Anh nhớ như in từng khoảnh khắc đó, từng khung hình đều được anh tự tay chụp lại.

Nhưng rồi, anh chợt nhận ra điều gì đó. Trong những bức ảnh đó, anh chỉ thấy nụ cười của cô, sự dịu dàng của cô. Anh đã không chụp lại những khoảnh khắc cô buồn bã, những lúc cô im lặng. Anh đã chọn lọc ký ức của mình, chỉ giữ lại những hình ảnh đẹp đẽ, những điều anh muốn nhớ. Và có lẽ, đó chính là vấn đề. Anh đã yêu một phiên bản của Lâm An, một phiên bản do chính anh tạo ra, một phiên bản "yên ổn" và "bình yên" theo cách của anh. Anh đã không yêu một Lâm An trọn vẹn, với cả những nỗi buồn, những sự bất an, những khao khát được lắng nghe mà cô đã chôn giấu.

Hoàng Minh nhìn vào bức ảnh cuối cùng trong thư mục. Đó là một bức ảnh chụp từ phía sau Lâm An, cô đang đứng bên cửa sổ, vai hơi rụt lại, dường như đang ngắm nhìn một điều gì đó xa xăm. Anh nhớ như in buổi chiều hôm đó, cô đã im lặng rất lâu, và anh đã nghĩ cô đang tận hưởng sự yên bình. Nhưng giờ đây, anh lại tự hỏi, liệu cô có đang khóc một mình không? Liệu cô có đang che giấu một nỗi buồn nào đó mà anh đã không nhìn thấy, không thể nào chạm tới?

Anh nhận ra "sự im lặng của cô ấy" chứ không phải "bình yên" là bước đầu để anh thực sự thấu hiểu góc nhìn của Lâm An về mối quan hệ của họ. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và anh, đã kể câu chuyện của mình một cách quá hời hợt, quá ích kỷ. Anh đã bỏ lỡ những chi tiết quan trọng nhất, những chi tiết đã định hình nên ký ức của Lâm An. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Hoàng Minh đóng máy tính, căn phòng lại chìm vào bóng tối. Đêm nay, anh sẽ không ngủ yên. Anh sẽ tiếp tục suy nghĩ, tiếp tục đào sâu vào những tầng ký ức mà anh đã vô thức bỏ qua, để tìm kiếm một sự thấu hiểu muộn màng, nhưng có lẽ, không bao giờ là quá muộn để trưởng thành.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free