Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 476: Nỗi Trống Rỗng Giữa Thành Công, Nỗi Đau Hóa Thành Nghệ Thuật
Hoàng Minh khẽ đưa tay lên vuốt mái tóc gọn gàng của mình, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh chìm sâu vào suy tư. Căn hộ của anh vẫn tĩnh lặng, và ngoài kia, thành phố vẫn đang miệt mài trong nhịp sống hối hả của nó, mặc kệ những biến động nhỏ nhoi trong tâm hồn một người đàn ông vừa chạm đến đỉnh cao của sự nghiệp. Cái cảm giác bình yên và trọn vẹn mà anh trải nghiệm không phải là sự hưng phấn nhất thời, nó sâu sắc hơn, một dòng chảy ngầm len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, xoa dịu những góc cạnh gai góc nhất trong tâm trí anh. Anh đã từng là một người đàn ông của những con số, của những kế hoạch chi tiết, của sự kiểm soát tuyệt đối. Anh tin rằng mọi thứ đều có thể được phân tích, dự đoán, và giải quyết bằng lý trí, bằng những công thức và thuật toán rõ ràng. Tình yêu cũng vậy, anh đã từng nghĩ nó là một phép toán, một sự kết hợp của những yếu tố "hợp" và "không hợp", một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc, chỉ đơn thuần là "xa dần" vì "hết hợp".
Nhưng giờ đây, khi anh ngồi đây, trong sự tĩnh lặng của căn hộ mình, nhìn ngắm thành phố rực rỡ dưới chân, anh hiểu rằng mình đã bỏ lỡ điều gì. Anh đã nhớ những lúc Lâm An ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh đã nhìn thấy sự bình yên bên ngoài của cô, nhưng lại bỏ qua những giông bão trong lòng cô, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực, những lần cô khóc một mình trong ký ức của cô. Hình ảnh đó, đôi mắt rưng rưng của Lâm An khi hỏi anh câu nói định mệnh đó: “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?”... Câu hỏi ấy, từng khiến anh lúng túng, không thể trả lời, giờ đây như một lời tiên tri, một sự thức tỉnh muộn màng. Anh biết câu trả lời. Có. Có rất nhiều lần. Nhưng anh đã không thấy, hoặc không muốn thấy. Hoặc tệ hơn, anh đã cố tình bỏ qua.
"Không phải những con số, mà là những ánh mắt tin tưởng, những nụ cười... Đó mới là điều khiến mình cảm thấy trọn vẹn," Hoàng Minh tự nhủ, giọng nội tâm anh trầm ấm và rõ ràng hơn bao giờ hết. Thành công của dự án "Phục hồi Niềm Tin" không chỉ nằm ở việc đạt được mục tiêu kinh doanh, mà còn ở việc anh đã tìm thấy một sự kết nối chân thật với con người. Anh đã học được cách đặt mình vào vị trí của người khác, không chỉ để giải quyết vấn đề, mà để thấu hiểu cảm xúc của họ, để cảm nhận những điều không thể đo đếm bằng biểu đồ hay số liệu. Cảm giác bình yên và sự trọn vẹn này không phải là sự thay thế cho tình yêu đã qua, mà là một sự trưởng thành, một sự khai sáng. Anh nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh đã từng sống trong câu chuyện của lý trí, của sự hiệu quả, bỏ quên câu chuyện của cảm xúc, của sự kết nối.
Nhưng giờ đây, anh đang viết nên một câu chuyện mới cho chính mình. Một câu chuyện mà ở đó, lý trí và cảm xúc không còn là hai thái cực đối lập, mà là hai mảnh ghép bổ sung cho nhau, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh hơn, sâu sắc hơn. Anh đã tìm thấy một phiên bản trưởng thành hơn, thấu hiểu hơn của chính bản thân mình. Và anh biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều điều để học hỏi, nhiều mối quan hệ để vun đắp. Sự thấu hiểu mà anh đã áp dụng vào dự án công việc sẽ là kim chỉ nam cho các mối quan hệ cá nhân của anh sau này, có thể là với gia đình, với bạn bè, hoặc một ngày nào đó, với một người phụ nữ khác. Anh mở mắt, nhìn ra thành phố. Những ánh đèn vẫn nhấp nháy, mỗi ánh sáng là một câu chuyện, một cuộc đời. Anh không còn cảm thấy cô đơn trong căn hộ tối giản của mình nữa. Thay vào đó, một niềm hy vọng nhẹ nhàng dâng lên, như ánh bình minh len lỏi qua những đám mây u ám. Anh đã tìm thấy bình yên trong việc chấp nhận quá khứ, và tìm thấy sức mạnh để bước tiếp vào tương lai, với một trái tim đã biết lắng nghe, và một tâm hồn đã biết thấu hiểu. Anh đã yêu theo cách của anh, và Lâm An đã yêu theo cách của cô. Họ không yêu cùng một ký ức, và đó là sự thật. Nhưng giờ đây, anh đã sẵn sàng để sống một hiện tại, nơi những ký ức, dù khác biệt, cũng được trân trọng và thấu hiểu.
***
Hoàng Minh ngồi lặng lẽ trong văn phòng của mình, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính lớn. Chiều muộn, mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời phía chân trời, nhưng những toà nhà cao tầng vẫn sừng sững, phản chiếu thứ ánh sáng cuối ngày một cách lạnh lùng. Bên dưới, dòng xe cộ bắt đầu đông đúc, như những con kiến miệt mài trong tổ của chúng. Từ độ cao này, mọi thứ dường như đều trở nên nhỏ bé, vô nghĩa. Anh vừa kết thúc một ngày làm việc mà ai cũng có thể gọi là thành công vang dội. Dự án "Phục hồi Niềm Tin" đã vượt mọi kỳ vọng, không chỉ về mặt doanh số mà còn về tinh thần làm việc của đội ngũ. Những lời khen ngợi từ ban lãnh đạo, ánh mắt ngưỡng mộ từ đồng nghiệp, và cả sự hài lòng rõ rệt của Ông Hùng đã chứng minh điều đó.
Thế nhưng, một cảm giác trống rỗng khó tả chợt ập đến, như một làn gió lạnh lướt qua tâm hồn anh, xua đi chút dư vị ngọt ngào của chiến thắng. Nó không phải là sự mệt mỏi, càng không phải là sự thất vọng. Nó giống như một khoảng lặng kỳ lạ sau một bản nhạc hùng tráng, khiến anh bỗng chốc lạc lõng giữa không gian quen thuộc. Anh đặt tay lên bàn phím, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, và rồi khẽ thở dài. Anh đã đạt được điều anh muốn, thậm chí là hơn thế. Nhưng rồi sao nữa? Cái cảm giác này là gì? Là sự thiếu vắng một điều gì đó mà anh chưa định hình được, hay chỉ là sự trống rỗng cố hữu của một người đã quen với việc đặt mục tiêu và đạt được nó, rồi lại tiếp tục tìm kiếm mục tiêu mới?
Văn phòng vẫn còn vang vọng những âm thanh quen thuộc của một buổi chiều tan tầm: tiếng gõ bàn phím lách tách của một vài đồng nghiệp vẫn còn nán lại, tiếng điện thoại reo khẽ ở góc phòng, tiếng máy in phun ra những bản báo cáo cuối cùng của ngày. Thỉnh thoảng, tiếng thang máy kêu “ding” báo hiệu có người vừa rời đi, rồi lại một khoảng lặng. Mùi cà phê pha sẵn vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy in và thoang thoảng hương nước hoa của đồng nghiệp. Tất cả tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn, nhưng cũng đầy cô độc khi anh cảm nhận nó từ vị trí của mình.
Hoàng Minh nhìn xuống bàn làm việc của mình, nơi những chồng tài liệu được sắp xếp ngăn nắp, chiếc máy tính vẫn còn sáng màn hình với những biểu đồ tăng trưởng màu xanh lá cây rực rỡ. Mọi thứ đều hoàn hảo, đều theo đúng quỹ đạo mà anh đã vạch ra. Anh đã thành công trong việc "phục hồi niềm tin" cho cả một dự án, cho cả một đội ngũ. Nhưng còn niềm tin của chính anh thì sao? Niềm tin vào điều gì? Vào hạnh phúc? Vào sự trọn vẹn? Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp là tất cả, là thước đo giá trị của một người đàn ông. Giờ đây, anh vẫn tin vào điều đó, nhưng một hạt mầm nghi ngờ đã gieo vào tâm trí anh, rằng có lẽ, còn có những điều khác nữa, những điều mà những con số không thể nào định lượng được.
Chuông điện thoại trên bàn anh rung lên, phá tan dòng suy nghĩ miên man. Anh liếc nhìn màn hình, là Thùy Linh. Anh ngập ngừng một lát rồi bắt máy.
"Alo, Minh nghe." Giọng anh trầm ổn, không để lộ chút mệt mỏi hay suy tư nào.
Đầu dây bên kia, giọng Thùy Linh vang lên đầy phấn khích, như một làn gió tươi mới xua đi sự tĩnh lặng trong văn phòng. "Chúc mừng anh Minh nhé! Em vừa nghe sếp Hùng khen anh hết lời đấy! Dự án thành công rực rỡ, vượt cả KPI ban đầu luôn. Ai cũng nể anh sát đất!"
Hoàng Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, không chạm đến đáy mắt. "Cảm ơn em, Thùy Linh. Cả đội đã rất cố gắng."
"Gì mà cố gắng chứ, phải là công lao của anh chứ! Anh Minh mà đã ra tay thì không có gì là không thể!" Thùy Linh vẫn nhiệt tình. "Anh không đi ăn mừng với mọi người sao? Tối nay Quang Anh với mấy đứa rủ đi liên hoan đấy!"
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã bắt đầu lên đèn, những ánh sáng rực rỡ nhưng xa cách. "Anh... anh hơi mệt một chút. Mọi người cứ đi đi, anh sẽ bù sau."
"Ồ... vậy ạ? Tiếc quá! Thôi được rồi, anh nghỉ ngơi sớm đi nhé. Một lần nữa, chúc mừng anh!"
"Cảm ơn em." Hoàng Minh ngắt máy. Anh đặt điện thoại xuống, cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ khi không phải tiếp tục giả vờ vui vẻ. Anh không muốn chia sẻ niềm vui này, hay đúng hơn là cái cảm giác thành công rỗng tuếch này, với bất kỳ ai. Anh cần không gian để một mình đối diện với nó, để mổ xẻ nó, để hiểu xem tại sao nó lại tồn tại. Thành công. Nhưng rồi sao nữa? Cái câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một điệp khúc không lời. Anh tắt máy tính, màn hình tối sầm lại, trả lại sự yên tĩnh hoàn toàn cho góc làm việc của mình. Hoàng Minh đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo vest phẳng phiu. Anh rời văn phòng trong im lặng, bóng anh đổ dài trên hành lang vắng vẻ, như một hình ảnh ẩn dụ cho chính cuộc đời anh lúc này: vẻ ngoài thành công, nhưng bên trong lại mang một khoảng trống vô định.
***
Hoàng Minh trở về căn hộ của mình khi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn thành phố. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, được thiết kế theo phong cách tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, và đen. Nội thất hiện đại, không một chi tiết thừa, tập trung hoàn toàn vào công năng sử dụng. Cửa sổ kính lớn từ sàn đến trần phô bày toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn, nhưng không xua đi được cảm giác trống trải, thậm chí có phần lạnh lẽo của không gian. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa, như một bản giao hưởng của sự cô đơn giữa lòng đô thị phồn hoa. Mùi gỗ mới của nội thất và thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn thường dùng tạo nên một không gian riêng biệt, tách rời khỏi thế giới bên ngoài.
Anh đặt chiếc cặp da lên chiếc bàn kính trong suốt, cởi bỏ áo vest, rồi tự mình chuẩn bị một bữa ăn đơn giản: vài lát thịt bò áp chảo, một chút salad. Anh không có thói quen thuê người giúp việc, bởi anh thích sự riêng tư tuyệt đối và không gian không bị xáo trộn. Anh ngồi một mình bên bàn ăn, ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn trần không đủ sức xua đi cái khoảng trống đang hiện hữu trong lòng. Mỗi miếng ăn, anh đều cảm nhận được vị giác của mình, nhưng dường như tâm trí anh lại đang ở một nơi khác, rất xa.
Hoàng Minh nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ, không m��t hạt bụi. Từ những quyển sách được xếp ngay ngắn trên kệ, đến chiếc điều khiển TV đặt gọn gàng trên bàn trà. Anh đã tạo ra một cuộc sống hoàn hảo về mặt vật chất, một tổ ấm mà nhiều người mơ ước. Nhưng tại sao, khi đạt được tất cả, anh lại thấy thiếu vắng một điều gì đó?
"Mình đã có mọi thứ mình muốn trong công việc... Vậy tại sao vẫn thấy thiếu vắng?" Anh tự hỏi mình, giọng nội tâm trầm mặc. Câu hỏi này không phải lần đầu tiên xuất hiện. Nó đã len lỏi trong tâm trí anh từ vài tuần nay, nhưng hôm nay, sau chiến thắng rực rỡ của dự án "Phục hồi Niềm Tin", nó lại càng trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ, sự hài lòng trong công việc sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng hóa ra không phải. Nó chỉ làm nổi bật thêm những mảng trống khác, những mảng trống thuộc về cảm xúc, thuộc về những mối quan hệ cá nhân đã bị anh bỏ quên trên con đường chinh phục thành công.
Anh đặt đũa xuống, đẩy nhẹ đĩa thức ăn còn vơi một nửa sang một bên. Anh với tay lấy chiếc điện thoại đang nằm im lìm trên bàn. Màn hình sáng lên, hiện ra vô vàn thông báo từ các ứng dụng công việc, tin tức, và mạng xã hội. Anh lướt qua chúng một cách vô thức. Không một tin nhắn hỏi thăm cá nhân, không một cuộc gọi từ bạn bè thân thiết. Anh đã tự mình xây dựng một bức tường vô hình, khiến cho những mối quan hệ cá nhân dần trở nên mờ nhạt, xa cách. Anh đã quá tập trung vào những con số, vào những dự án, vào việc chứng tỏ bản thân, mà quên mất rằng con người không chỉ sống bằng lý trí, bằng thành công, mà còn sống bằng tình cảm, bằng sự kết nối.
Anh mở danh bạ điện thoại, ngón tay lướt chậm rãi qua hàng trăm cái tên. Đồng nghiệp, đối tác, khách hàng... Một danh sách dài dằng dặc của những mối quan hệ công việc. Nhưng khi đến phần "gia đình", chỉ có vài cái tên. Ba, mẹ... Anh dừng lại ở tên "Mẹ". Một cảm giác ấm áp, quen thuộc chợt dâng lên, xua đi một phần nào sự lạnh lẽo trong căn phòng. Anh nhớ những lần mẹ gọi điện, giọng bà đầy lo lắng hỏi han, anh thường trả lời qua loa, viện cớ bận việc. Anh nhớ những lần mẹ muốn anh về ăn cơm, anh lại từ chối vì một cuộc họp đột xuất hay một chuyến công tác. Anh đã quá quen với việc đặt công việc lên hàng đầu, đến mức những người thân yêu nhất cũng dần trở thành thứ yếu.
"Có lẽ, mình cần phải tìm kiếm điều gì đó khác... ngoài những con số và dự án," Hoàng Minh tự nhủ. Lần này, giọng nội tâm anh không còn trầm mặc nữa, mà mang một chút quyết tâm, một chút hy vọng mới mẻ. Anh nhận ra rằng, sự thấu hiểu mà anh đã học được trong công việc không nên chỉ dừng lại ở đó. Nó cần được mở rộng, cần được áp dụng vào chính cuộc sống cá nhân của anh. Anh cần phải học cách lắng nghe, không chỉ những lời nói, mà cả những cảm xúc ẩn chứa đằng sau chúng. Anh cần phải học cách kết nối, không chỉ với đồng nghiệp, mà với cả những người thân yêu, những người đã luôn ở đó, âm thầm ủng hộ anh.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mới và hương nước hoa quen thuộc. Sự cô đơn trong căn hộ vẫn còn đó, nhưng đã không còn là một gánh nặng nữa. Nó như một lời nhắc nhở, một tín hiệu cho anh biết đã đến lúc thay đổi, đã đến lúc tìm kiếm một sự cân bằng mới, một ý nghĩa sâu sắc hơn cho cuộc sống. Anh đứng dậy, cầm điện thoại lên, ngón tay vẫn dừng lại ở tên "Mẹ". Đã lâu lắm rồi anh không chủ động gọi điện cho bà. Có lẽ đã đến lúc.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ lớn của phòng tranh, đổ những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ. Không gian mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên, với những bức tường trắng tinh khôi và sàn gỗ sáng màu, mang đến một cảm giác thanh bình, tĩnh tại. Trên những giá vẽ, những bức tranh dở dang và hoàn chỉnh xen kẽ nhau, tạo nên một sự lộn xộn có trật tự, một vẻ đẹp riêng của nơi sáng tạo. Mùi sơn dầu thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy, mùi gỗ từ những khung tranh, và một chút hương tinh dầu thông dịu nhẹ. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan, đều đặn và chậm rãi, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, cùng với tiếng nhạc không lời, du dương và sâu lắng, vang lên từ chiếc loa nhỏ đặt ở góc phòng.
Lâm An đang miệt mài bên giá vẽ, tay cầm cọ, đôi mắt tập trung cao độ vào bức toan lớn trước mặt. Trên đó, những nét phác thảo ban đầu đã hiện rõ hình ảnh một trái tim tan vỡ, với những vết nứt sâu hoắm, nhưng từ chính những kẽ nứt ấy, những chồi non xanh mướt đang vươn lên, mạnh mẽ và đầy sức sống. Đó là tác phẩm mà cô Thanh đã gợi ý Lâm An nên tập trung cho triển lãm sắp tới, một tác phẩm mang tên "Vết Nứt Hồi Ức". Cái tên đó, tự nó đã gói gọn tất cả những gì Lâm An đã trải qua, những gì cô đang cố gắng chuyển hóa.
Mỗi nét cọ mà Lâm An đặt xuống toan là một hành trình trở về quá khứ, một lần nữa đối diện với những ký ức, những cảm xúc đã từng khiến cô đau đớn. Cô nhớ lại những lần Hoàng Minh lơ đãng, những lời hứa không thành hiện thực, những tin nhắn không hồi đáp. Cô nhớ lại cảm giác cô đơn tột cùng khi cảm thấy mình đã cố gắng một mình quá lâu trong mối tình đó. Nỗi đau ấy, như một dòng chảy ngầm, vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn nhấn chìm cô nữa. Thay vào đó, nó trở thành nguồn cảm hứng, thành chất liệu cho nghệ thuật của cô.
"Mỗi nét cọ là một kỷ niệm, một vết thương. Nhưng cũng là một lời giải thoát," Lâm An tự nhủ, giọng nội tâm cô vang lên khe khẽ, như tiếng gió thì thầm. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sơn dầu đặc trưng và âm nhạc du dương bao trùm lấy mình. Khi cô mở mắt ra, ánh mắt cô đã kiên định hơn, đầy quyết tâm. Cô đưa cọ lên, bắt đầu đặt những mảng màu đầu tiên lên bức toan. Màu xanh lá non của chồi cây, màu nâu đất của vết nứt, màu đỏ nhạt của trái tim... Mỗi màu sắc đều mang một ý nghĩa, một câu chuyện riêng. Cô không chỉ vẽ bằng tay, bằng mắt, mà còn vẽ bằng cả trái tim mình, bằng tất cả những cảm xúc chân thật nhất.
Quá trình này không hề dễ dàng. Có những lúc, nỗi đau cũ lại ùa về, mạnh mẽ đến mức khiến tay cô run rẩy, khiến đôi mắt cô rưng rưng. Có những lúc, cô muốn bỏ cuộc, muốn chạy trốn khỏi những ký ức ấy. "Thật không dễ dàng khi đối diện với chính mình... Nhưng đây là cách duy nhất để thực sự buông bỏ," cô lại tự nhủ, một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực. Cô biết, để thực sự chữa lành, để thực sự giải thoát, cô phải đối mặt với tất cả. Không trốn tránh, không che giấu. Nghệ thuật chính là con đường mà cô chọn để làm điều đó, để biến những vết sẹo tâm hồn thành những tác phẩm mang ý nghĩa, mang thông điệp.
Cô Thanh, người hướng dẫn của Lâm An, đã luôn khuyến khích cô hãy đặt cảm xúc thật của mình vào từng tác phẩm. "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng," Cô Thanh đã từng nói như vậy, và câu nói ấy cứ vang vọng trong tâm trí Lâm An, tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô biết, đây không chỉ là một bức tranh, mà là một phần của chính cô, một phần của câu chuyện của cô, một lời tự sự mà cô đã giữ kín bấy lâu nay.
Lâm An nhìn ngắm những nét cọ đầu tiên trên toan. Chúng còn thô ráp, còn vụng về, nhưng đã bắt đầu hé lộ một hình hài, một ý nghĩa. Cô cảm nhận được sự kết nối giữa những nét cọ và câu chuyện nội tâm đã qua. Từng mảng màu, từng chi tiết nhỏ, đều là một mảnh ghép của ký ức, của nỗi đau, và của sự hồi sinh. Cô cúi thấp đầu, tập trung hoàn toàn vào tác phẩm. Những ngón tay cô lướt nhẹ trên cọ, uyển chuyển và điêu luyện. Cô không còn cảm thấy mệt mỏi, không còn cảm thấy chán nản. Thay vào đó, một nguồn năng lượng mạnh mẽ đang tuôn chảy trong cô, đẩy cô tiến về phía trước. Cô biết, đây là cơ hội để cô 'lên tiếng', để cô chia sẻ câu chuyện của mình, không phải bằng lời nói, mà bằng một ngôn ngữ khác, một ngôn ngữ của màu sắc và hình khối, một ngôn ngữ mà có lẽ sẽ chạm đến trái tim của những người đồng cảm.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Lâm An rung lên nhè nhẹ trên bàn làm việc, phá vỡ sự tập trung của cô. Cô Thanh. Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm. Có lẽ, cô Thanh đã cảm nhận được điều gì đó. Cô đặt cọ xuống, lau tay vào mảnh giẻ cũ, rồi nhấc máy. "Alo, Thanh ạ?" Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm mới mẻ. Cô biết, cuộc gọi này sẽ là một bước ngoặt, một lời động viên cần thiết để cô tiếp tục hành trình biến nỗi đau thành nghệ thuật, để "Vết Nứt Hồi Ức" thực sự trở thành một tác phẩm mang tính đột phá và chữa lành cho chính cô và cho những ai chiêm ngưỡng nó.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.