Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 477: Tĩnh Lặng Tìm Lại, Hồi Ức Thức Dậy

Hoàng Minh khẽ mở cánh cửa kính, bước vào căn hộ của mình. Tiếng “cạch” nhỏ xíu của khóa cửa như một dấu hiệu kết thúc cho một ngày làm việc dài, nơi anh đã cống hiến hết mình cho những con số, những chiến lược, và những mối quan hệ công việc. Thành công của dự án “Phục hồi Niềm Tin” vẫn còn vương vấn trong không khí, mang theo một chút dư vị ngọt ngào của sự công nhận, nhưng cũng len lỏi một cảm giác trống rỗng khó gọi tên, như một bản nhạc đã đến hồi kết mà thiếu đi nốt trầm cuối cùng. Căn hộ của anh, vốn được thiết kế theo phong cách tối giản, với những gam màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng, đôi khi có chút lạnh lẽo. Ánh đèn LED dịu nhẹ từ trần nhà hắt xuống, tạo nên một không gian thanh lịch nhưng thiếu hơi ấm.

Anh đặt cặp tài liệu xuống chiếc bàn kính, cởi bỏ chiếc áo vest phẳng phiu. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi sách thoang thoảng từ giá sách lớn, và một chút hương nước hoa nam tính cao cấp vẫn vương vấn trên người anh. Hoàng Minh bước đến ban công, nơi có thể thu vào tầm mắt khung cảnh thành phố về đêm, những ánh đèn lấp lánh như hàng triệu vì sao bị đánh rơi xuống đất. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng còi tàu hỏa kéo dài từ phía cảng, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống đô thị, nhưng dường như lại không chạm tới được anh. Anh đứng đó một lúc, hít thở bầu không khí se lạnh của buổi tối, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong lòng mình bằng những khung cảnh quen thuộc.

Ánh mắt Hoàng Minh vô tình lướt qua một góc phòng, nơi có một vật thể đã bị anh lãng quên từ lâu – cây đàn piano cũ. Chiếc đàn màu nâu sẫm, với những phím đàn trắng ngà đã hơi ố vàng theo thời gian, đứng đó một cách khiêm tốn, như một người bạn cũ lặng lẽ chờ đợi. Đã bao lâu rồi anh không chạm vào nó? Năm năm? Mười năm? Kể từ khi anh bắt đầu lao vào vòng xoáy của công việc, của sự nghiệp, của những mục tiêu lý trí, cây đàn dường như đã trở thành một phần của quá khứ, một kỷ niệm đẹp nhưng không còn chỗ trong hiện tại bận rộn.

Một cảm giác hoài niệm nhẹ ùa về. Hoàng Minh tiến lại gần, ngón tay anh khẽ lướt trên bề mặt gỗ đã hơi bạc màu, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc của nó. Anh ngồi xuống chiếc ghế đệm, hơi thở anh chậm lại. Một làn hương gỗ cũ thoang thoảng xộc vào mũi, mang theo những ký ức xa xưa về những buổi chiều anh đã từng ngồi đây, những ngón tay non nớt lướt trên phím đàn, tạo ra những giai điệu đầu đời. Ngày ấy, âm nhạc là cả thế giới của anh, là nơi anh trốn tránh khỏi những áp lực, những kỳ vọng. Nhưng rồi, cuộc sống đã cuốn anh đi, biến anh thành một người đàn ông lý trí, thực tế, luôn đặt hiệu quả và mục tiêu lên hàng đầu.

Anh nhẹ nhàng đặt tay lên phím đàn. Những ngón tay anh, từng quen với việc lướt trên bàn phím máy tính, nay lại tìm thấy sự kết nối kỳ lạ với những phím đàn. Anh nhắm mắt lại, một bản nhạc cổ điển quen thuộc vang lên, những giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng của một tác phẩm của Chopin. Từng nốt nhạc thoát ra, lấp đầy không gian tĩnh lặng của căn hộ. Tiếng đàn không hoàn hảo, có những đoạn hơi vấp váp, nhưng lại mang một vẻ đẹp chân thật, mộc mạc, như chính tâm hồn anh lúc này.

Nội tâm Hoàng Minh bắt đầu cuộn chảy theo từng phím đàn. "Đã bao lâu rồi mình không chạm vào nó? Cuộc sống bận rộn... hay là mình đã tự cho phép mình quên đi những điều này?" Anh tự hỏi, một câu hỏi không lời đáp, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự suy tư. Anh đã từng là một cậu bé say mê âm nhạc, một thiếu niên có thể ngồi hàng giờ bên cây đàn, để những giai điệu dẫn lối tâm hồn mình. Nhưng rồi, anh lớn lên, trở thành một Hoàng Minh lý trí, ít nói, người nhìn cuộc sống như một chuỗi những vấn đề cần được giải quyết bằng logic. Anh đã quên mất cách để cho cảm xúc dẫn dắt, đã quên mất rằng, có những điều không thể đo đếm bằng hiệu suất hay lợi nhuận.

Khi những nốt nhạc trầm bổng vang lên, Hoàng Minh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lồng ngực. Đó không phải là sự bình yên đến từ thành công công việc, hay sự vắng lặng của một căn phòng. Đó là sự bình yên đến từ việc tái kết nối với một phần của chính mình đã bị lãng quên. Anh nhớ lại lời Lâm An đã từng nói, về những lần anh "ở đó nhưng quên mất những lúc em chờ". Anh đã từng quá tập trung vào những gì anh cho là quan trọng, mà bỏ quên những điều nhỏ bé, những cảm xúc tinh tế, những giá trị vô hình. Giờ đây, khi ngồi trước cây đàn, anh nhận ra rằng, việc bỏ quên những sở thích cá nhân, những nguồn vui giản dị, cũng giống như việc anh đã từng bỏ quên những cảm xúc của Lâm An vậy. Cả hai đều là những phần quan trọng, tạo nên sự đầy đủ của một cuộc sống, một con người.

"Sự bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách neo đậu tâm hồn," anh thầm nhủ, từng nốt nhạc như gieo vào tâm trí anh một hạt mầm của sự thấu hiểu. Nó không phải là chạy trốn khỏi thế giới bên ngoài, mà là tìm thấy một điểm tựa vững chắc bên trong mình. Thành công của dự án vừa qua, anh đã nhận ra giá trị của sự kết nối chân thật, của việc thấu hiểu cảm xúc. Đó không chỉ là bài học trong công việc, mà còn là kim chỉ nam cho cuộc sống của anh. Cuộc gọi cho mẹ anh, bà Hoa, tối hôm trước cũng là một phần của hành trình này. Anh đang học cách không chỉ "ở đó" mà còn "thực sự có mặt", không chỉ "nghe" mà còn "lắng nghe".

Những ngón tay anh lướt trên phím đàn, uyển chuyển hơn, tự tin hơn. Anh không còn chơi một cách máy móc, mà anh đang chơi bằng cả trái tim mình, bằng tất cả những cảm xúc mà anh đã từng kìm nén. Anh nhớ lại những lời nói của Lâm An khi họ gặp lại nhau, câu hỏi day dứt "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?". Lúc đó, anh đã không thể trả lời. Nhưng giờ đây, khi những giai điệu của Chopin vang lên, anh cảm thấy những bức tường vô hình trong lòng mình đang dần đổ vỡ. Anh không còn là Hoàng Minh của ngày xưa, người chỉ nhìn thấy mọi thứ qua lăng kính lý trí. Anh đang học cách nhìn bằng trái tim, học cách cảm nhận.

Ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm giờ đây lại ánh lên một tia sáng ấm áp, không còn vẻ suy tư lạnh lùng như thường lệ. Anh nhận ra rằng, cuộc sống không chỉ là những mục tiêu cần chinh phục, mà còn là những khoảnh khắc cần được sống trọn vẹn, những cảm xúc cần được đón nhận, những phần của bản thân cần được yêu thương và nuôi dưỡng. Việc anh tái kết nối với cây đàn piano không chỉ là một sở thích cá nhân, mà là một lời hứa với chính mình, rằng anh sẽ không bao giờ bỏ quên những giá trị vô hình, những nguồn vui giản dị, những điều làm nên một con người trọn vẹn. Anh sẽ tiếp tục tìm kiếm ý nghĩa không chỉ trong công việc mà còn trong những góc khuất của tâm hồn, trong những mối quan hệ cá nhân, trong từng khoảnh khắc bình dị của cuộc sống. Bản nhạc kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại, gieo vào lòng anh một hạt mầm của sự bình yên và trọn vẹn. Hoàng Minh mở mắt, nhìn bàn tay mình đặt trên phím đàn, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi. Anh đã tìm thấy một phần của chính mình. Một phần đã thất lạc từ rất lâu.

***

Trong ánh sáng ban ngày rực rỡ len lỏi qua ô cửa sổ lớn của phòng tranh, Lâm An đứng lặng trước giá vẽ, đôi mắt to tròn, long lanh của cô dán chặt vào bức toan trắng. Trên đó, những nét phác thảo ban đầu đã hiện rõ hình ảnh một trái tim tan vỡ, với những vết nứt sâu hoắm, nhưng từ chính những kẽ nứt ấy, những chồi non xanh mướt đang vươn lên, mạnh mẽ và đầy sức sống. Đó là tác phẩm mà cô Thanh đã gợi ý Lâm An nên tập trung cho triển lãm sắp tới, một tác phẩm mang tên "Vết Nứt Hồi Ức". Cái tên đó, tự nó đã gói gọn tất cả những gì Lâm An đã trải qua, những gì cô đang cố gắng chuyển hóa.

Xung quanh cô, không gian studio ngập tràn mùi sơn dầu đặc trưng, hòa lẫn với mùi gỗ và giấy từ những bản phác thảo nằm rải rác. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan đâu đó trong phòng, có lẽ là từ một nghệ sĩ khác đang miệt mài sáng tạo. Tiếng nhạc không lời, du dương và êm ái, nhẹ nhàng chảy qua không gian, như một dòng suối xoa dịu tâm hồn. Lâm An cầm cọ trong tay, nhưng những nét vẽ vẫn còn ngập ngừng. Cô đã đặt những mảng màu đầu tiên, màu nâu đất của vết nứt, màu đỏ nhạt của trái tim, nhưng đến phần "chồi non xanh mướt" và "ánh sáng sau vết nứt", cô lại chững lại. Làm sao để diễn tả sự chấp nhận, không phải chỉ nỗi đau? Làm sao để thấy được ánh sáng sau vết nứt, mà không làm mất đi sự chân thật của vết thương?

"Cô Thanh nói đúng, nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng," Lâm An thầm nhủ, giọng nội tâm cô vang lên khe khẽ. "Nhưng trái tim mình lúc này đang nói gì? Liệu nó có đủ mạnh mẽ để kể câu chuyện về sự chấp nhận, hay vẫn chỉ mãi quẩn quanh trong vòng xoáy của nỗi đau?" Cô cảm thấy một sự vật lộn nội tâm sâu sắc. Cô đã trải qua quá trình chữa lành, đã tìm thấy sự bình yên, nhưng việc chuyển hóa những cảm xúc trừu tượng ấy thành hình ảnh cụ thể lại không hề dễ dàng. Cô sợ rằng, nếu không khéo, tác phẩm của cô sẽ lại chỉ là sự tái hiện nỗi đau, chứ không phải là một minh chứng cho sự hồi sinh.

Cô thử nghiệm một vài nét cọ, vẽ những vệt xanh non lên một mảnh giấy nháp. Chúng trông thật nhạt nhòa, thiếu sức sống. Cô nhìn chằm chằm vào những nét vẽ, cảm thấy sự bối rối dâng lên. Cô muốn tác phẩm này phải là một lời tuyên ngôn, một biểu tượng của sự kiên cường và buông bỏ. Nhưng làm thế nào để truyền tải được cái khoảnh khắc từ bỏ sự níu kéo, từ bỏ sự oán trách, để đón nhận một tương lai mới?

Lâm An đặt cọ xuống, khẽ thở dài. Cô nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận lại hành trình chữa lành của mình. Cô nhớ lại những đêm cô đã khóc một mình, những lần cô tự hỏi tại sao tình yêu của mình lại không được đáp lại, những nỗi thất vọng chất chồng. Nhưng cô cũng nhớ lại những khoảnh khắc cô đứng dậy, tự lau nước mắt, tự vực dậy tinh thần. Cô nhớ lại những lời động viên của Mai Lan, những buổi trò chuyện sâu sắc với Cô Thanh, và cả những lúc cô tự mình tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé.

Nỗi đau là một phần không thể phủ nhận của quá khứ, nhưng nó không phải là toàn bộ câu chuyện của cô nữa. Cô đã học cách chấp nhận rằng ký ức của mỗi người là một phiên bản riêng, rằng cô và Hoàng Minh đã yêu nhau nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Sự thấu hiểu ấy, dù đau đớn, lại mang đến một sự giải thoát kỳ diệu. Cô không còn cảm thấy oán giận, không còn cảm thấy mình là nạn nhân. Cô là một người phụ nữ đã trưởng thành, đã học được bài học quý giá từ mối tình ấy.

Lâm An mở mắt, ánh mắt cô dừng lại ở một lọ màu vàng tươi, rực rỡ, nằm lẫn giữa những gam màu trầm. Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu cô. Ánh sáng. Ánh sáng không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn có thể phát ra từ chính bên trong vết nứt. Nó không phải là sự che đậy vết thương, mà là sự chiếu rọi vào nó, làm cho vết thương trở nên đẹp đẽ hơn, ý nghĩa hơn. Cô Thanh đã từng nói: "Đừng sợ bóng tối, vì đó là nơi ánh sáng được sinh ra."

Cô cầm cọ lên một lần nữa, lần này với một sự quyết tâm mới mẻ. Cô chọn gam màu xanh lá non, nhưng không phải là màu xanh nhạt nhòa. Đó là một màu xanh lá cây đậm đà, tràn đầy nhựa sống, như những chồi non vừa bứt phá khỏi lớp đất cứng cỏi. Cô bắt đầu vẽ những chồi non ấy, không phải là những nét vẽ đơn độc, mà là những mầm sống đan xen, vươn mình mạnh mẽ từ chính những kẽ nứt của trái tim. Và xen kẽ vào đó, cô phác họa những tia sáng mỏng manh, màu vàng nhạt, như những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi vào bên trong vết thương.

Nỗi đau vẫn còn đó, những vết nứt vẫn hiện hữu, nhưng giờ đây, chúng không còn là biểu tượng của sự đổ vỡ. Chúng là bằng chứng của một quá trình, của sự chuyển hóa. Chúng là nơi mà từ đó, sự sống mới, ánh sáng mới có thể vươn lên. Nỗi đau đã biến thành chất liệu, thành nguồn cảm hứng, nhưng quan trọng hơn, nó đã trở thành một phần của câu chuyện về sự chấp nhận và chữa lành.

Lâm An không chỉ vẽ bằng tay, bằng mắt, mà còn vẽ bằng cả trái tim mình. Mỗi nét cọ như là một lời thì thầm, một lời tự sự về hành trình gian nan nhưng đầy ý nghĩa của cô. Cô nhớ lại lời Cô Thanh đã nói trong cuộc điện thoại tối qua, về việc "đừng ngại đào sâu cảm xúc, vì đó là kho báu của người nghệ sĩ." Cô đã đào sâu, đã đối mặt, và giờ đây, cô đang biến những kho báu ấy thành một tác phẩm nghệ thuật.

Sự kiên trì của cô không chỉ thể hiện qua từng nét vẽ, mà còn qua sự tĩnh lặng trong đôi mắt, sự tập trung tuyệt đối vào bức toan. Cô biết, đây không chỉ là một bức tranh, mà là một phần của chính cô, một phần của câu chuyện của cô, một lời tự sự mà cô đã giữ kín bấy lâu nay. Từng mảng màu, từng chi tiết nhỏ, đều là một mảnh ghép của ký ức, của nỗi đau, và của sự hồi sinh.

Cô cúi thấp đầu, tập trung hoàn toàn vào tác phẩm. Những ngón tay cô lướt nhẹ trên cọ, uyển chuyển và điêu luyện. Cô không còn cảm thấy mệt mỏi, không còn cảm thấy chán nản. Thay vào đó, một nguồn năng lượng mạnh mẽ đang tuôn chảy trong cô, đẩy cô tiến về phía trước. Cô biết, đây là cơ hội để cô 'lên tiếng', để cô chia sẻ câu chuyện của mình, không phải bằng lời nói, mà bằng một ngôn ngữ khác, một ngôn ngữ của màu sắc và hình khối, một ngôn ngữ mà có lẽ sẽ chạm đến trái tim của những người đồng cảm. Cô đang tạo ra một tác phẩm không chỉ mang tính thẩm mỹ, mà còn mang ý nghĩa chữa lành, không chỉ cho bản thân mà còn cho những tâm hồn đã từng trải qua những vết nứt tương tự. "Vết Nứt Hồi Ức" sẽ không chỉ là một bức tranh, mà sẽ là một hành trình, một minh chứng cho sức mạnh của sự chấp nhận và bình yên.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free