Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 478: Bức Tranh Giải Thoát: Vẻ Đẹp Từ Ký Ức Tổn Thương
Lâm An vẫn ngồi đó, trước giá vẽ, trong căn phòng bao bọc bởi mùi sơn dầu đặc trưng và hương gỗ thoang thoảng. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đứng tỏa ra, bao trùm một góc studio, nơi cô đang đối diện với tấm toan lớn. Những nét vẽ màu xanh lá non, điểm xuyết ánh vàng mỏng manh từ đêm qua, vẫn còn đó, sống động như những mầm non vươn lên từ kẽ đá. Chúng là bằng chứng cho một khoảnh khắc thăng hoa, một tia hy vọng vừa lóe sáng. Thế nhưng, khi nhìn vào tổng thể, cô vẫn cảm thấy thiếu một điều gì đó.
Xung quanh cô, trên sàn gỗ sáng màu, là một mớ hỗn độn của những bức phác thảo dang dở. Có tờ giấy vẽ những hình khối sắc cạnh, tượng trưng cho những "vết nứt" nguyên thủy, khô cứng và đau đớn. Có tờ lại là những đường cong mềm mại, cố gắng diễn tả sự hàn gắn, nhưng lại trở nên yếu ớt, thiếu đi sức sống. Mỗi tờ nháp là một lần cô vật lộn, một lần cô cố gắng biến những cảm xúc hỗn độn trong lòng thành một hình ảnh cụ thể, nhưng dường như ngôn ngữ của màu sắc vẫn chưa đủ để truyền tải trọn vẹn những gì cô muốn nói.
Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan đã im bặt. Thay vào đó là tiếng thở dài nhẹ nhõm, nhưng cũng đầy trăn trở của Lâm An. Cô ngả người ra sau ghế, ánh mắt mệt mỏi lướt qua những bức phác thảo, rồi dừng lại ở tấm toan chính. Cô đã tìm thấy ánh sáng, tìm thấy mầm sống, nhưng làm thế nào để biến chúng thành một câu chuyện hoàn chỉnh, một tác phẩm không chỉ kể về nỗi đau được chữa lành, mà còn về sự giải thoát, về vẻ đẹp tìm thấy từ chính những tổn thương? Cô muốn bức tranh không chỉ là một lời tự sự, mà là một lời tuyên ngôn, một biểu tượng cho sự chấp nhận và bình yên.
"Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng," lời của Cô Thanh vang vọng trong tâm trí cô. "Hãy để trái tim con dẫn lối, đừng cố gắng lý giải mọi thứ bằng cái đầu." Lâm An đã nghe, đã hiểu, nhưng thực hành lại khó hơn cô tưởng. Trái tim cô, sau bao năm tháng chất chứa, giờ đây như một dòng sông vừa được khơi thông, chảy xiết với đủ loại cảm xúc. Làm sao để chọn lọc, làm sao để cô đọng chúng thành một hình hài nghệ thuật mà không làm mất đi sự chân thật, không biến nó thành một sự tô vẽ giả tạo?
Cô vò nát một tờ phác thảo nữa, tiếng giấy sột soạt khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cảm giác bế tắc, dù không đến mức tuyệt vọng, vẫn như một đám mây xám xịt lảng vảng trong tâm trí cô. Cô biết mình đang đứng trước một ngưỡng cửa quan trọng, không chỉ của sự nghiệp nghệ thuật, mà còn của chính cuộc đời mình. Bức tranh này không chỉ là để trưng bày, mà còn là một phần của quá trình tự chữa lành, một dấu mốc khẳng định cô đã thực sự bước qua những đổ vỡ. Nếu cô không thể truyền tải được thông điệp cuối cùng, thì liệu hành trình ấy đã thực sự trọn vẹn?
Lâm An đưa tay với lấy chiếc máy tính bảng đặt trên bàn, lướt nhẹ ngón tay trên màn hình, mở "Album ảnh điện tử" đã đóng bụi từ lâu. Những hình ảnh cũ lướt qua nhanh chóng, như một thước phim quay chậm của quá khứ. Đó là những khuôn mặt quen thuộc, những nụ cười, những khoảnh khắc tưởng chừng như vô tận. Cô thấy mình trong bộ váy màu xanh nhạt, Hoàng Minh đứng cạnh, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Cô thấy những bức ảnh chụp lén anh đang chăm chú làm việc, những buổi chiều hoàng hôn trên bãi biển, những cốc cà phê bốc hơi nghi ngút trong quán quen.
Mỗi bức ảnh là một mảnh ghép của ký ức, nhưng mỗi mảnh ghép lại mang một sắc thái riêng trong tâm trí cô. Những khuôn mặt rạng rỡ của ngày xưa nay chỉ gợi lại một nỗi day dứt mơ hồ. Cô nhớ những buổi hẹn hò mà cô đã chờ đợi trong vô vọng, những tin nhắn không hồi đáp mà cô đã tự an ủi. Cô nhớ những lần cô cố gắng nói ra, nhưng anh lại lặng thinh, hoặc chỉ đáp lại bằng vài lời lẽ hợp lý đến lạnh lùng. Cô nhớ những lần mình đã khóc một mình, giấu đi những giọt nước mắt trong đêm tối. Chúng không phải là những hình ảnh cụ thể trong album này, nhưng chúng là những "kẽ nứt" vô hình, đã hằn sâu vào tâm hồn cô.
Mùi tinh dầu thông từ chiếc đèn xông hương lan tỏa, hòa quyện với mùi sơn dầu, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cô nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận cái lạnh lẽo của sàn nhà qua lớp vớ mỏng, cảm nhận sự tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ. Tiếng chim hót từ bên ngoài, dù xa xăm, vẫn vọng vào, như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, bên ngoài bức tường phòng tranh này.
Cô mở mắt, nhìn vào một bức ảnh chụp hai bàn tay đan vào nhau. Đó là một khoảnh khắc đẹp, một biểu tượng của sự gắn kết. Nhưng trong ký ức của cô, bức ảnh ấy lại là một lời hứa không trọn vẹn, một sự ấm áp chỉ tồn tại trong thoáng chốc. Cô đã từng tin vào sự vĩnh cửu của những cái nắm tay ấy, nhưng rồi thời gian đã chứng minh rằng, ngay cả những cái nắm tay tưởng chừng chặt chẽ nhất cũng có thể buông lơi.
Sự day dứt vẫn còn đó, không phải là nỗi đau đớn dữ dội như xưa, mà là một sự ngậm ngùi, một sự tiếc nuối cho một tình yêu đã từng tồn tại, nhưng lại không thể dung hòa trong hai phiên bản ký ức khác biệt. Cô đã chấp nhận sự thật đó, nhưng chấp nhận không có nghĩa là lãng quên. Chấp nhận là thấu hiểu, là cho phép bản thân nhìn lại mà không còn bị nhấn chìm trong nỗi đau.
Lâm An đặt máy tính bảng xuống, những hình ảnh cũ vẫn hiện hữu trong tâm trí, nhưng giờ đây, chúng không còn sức mạnh để níu kéo cô lại. Chúng chỉ đơn thuần là những mảnh ghép của một câu chuyện đã qua. Cô muốn bức tranh của mình phải vượt lên trên những mảnh ghép đó, phải là một cái nhìn tổng thể về sự trưởng thành, về sức mạnh của việc đối diện với sự thật, dù đau đớn. Cô muốn nó là một lời khẳng định rằng, dù có những vết nứt, dù có những tổn thương, cô vẫn có thể tìm thấy ánh sáng, tìm thấy vẻ đẹp, và quan trọng nhất, tìm thấy chính mình. Nhưng bằng cách nào? Làm thế nào để vẽ nên sự giải thoát một cách cụ thể, một cách chân thật nhất? Câu hỏi đó vẫn lơ lửng, không có lời đáp.
***
Đêm đã về khuya, không gian bên ngoài studio chìm vào một màu xanh thẫm, điểm xuyết bởi ánh đèn đường vàng vọt. Gió vẫn nhẹ nhàng lùa qua khung cửa sổ, mang theo hơi sương se lạnh của tiết trời cuối thu. Lâm An vẫn ngồi đó, trong tĩnh lặng, nhưng không còn là sự tĩnh lặng của sự bế tắc hoàn toàn. Cô đã dẹp bỏ chiếc máy tính bảng, dẹp bỏ những bức phác thảo cũ. Cô đang nhắm mắt, cố gắng lắng nghe nhịp đập của trái tim mình, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời từ sâu thẳm nội tâm.
Bỗng, một tiếng rung nhẹ từ chiếc điện thoại đặt trên bàn làm cô giật mình. Cô mở mắt, đưa tay cầm lấy điện thoại. Là một tin nhắn từ Mai Lan. Môi cô khẽ nở một nụ cười mệt mỏi. Mai Lan, cô bạn thân thiết, luôn là người ở bên cạnh, dù là để động viên, an ủi hay chỉ đơn giản là nhắc nhở cô ăn uống đúng giờ.
Cô mở tin nhắn. Dòng chữ hiện ra trên màn hình điện thoại: "An à, cậu vẫn thức chứ? Tớ vừa xem lại mấy bức tranh cũ của cậu, thấy nhớ cậu quá. Cậu biết không, đôi khi chính những điều không hoàn hảo lại tạo nên vẻ đẹp riêng. Đừng cố gắng che giấu cảm xúc, hãy để nó được là chính nó. Cứ vẽ đi, tớ tin cậu sẽ tìm thấy cách để trái tim mình lên tiếng."
Những lời của Mai Lan, giản dị và chân thành, như một làn gió mát thổi qua tâm hồn đang khô cằn của Lâm An. Cô đọc đi đọc lại câu "Đôi khi chính những điều không hoàn hảo lại tạo nên vẻ đẹp riêng." Bấy lâu nay, cô vẫn luôn cố gắng "che giấu" những vết nứt, cố gắng "hàn gắn" chúng, cố gắng biến chúng thành một thứ gì đó hoàn hảo hơn, không tì vết. Nhưng liệu đó có phải là cách đúng đắn? Liệu việc phủ nhận những khiếm khuyết có thực sự mang lại vẻ đẹp đích thực?
Đôi mắt Lâm An dần sáng lên. Một tia chớp ý tưởng lóe lên trong đầu cô, rực rỡ như một vì sao băng xé toạc màn đêm u tối. Cô nhìn lại tấm toan trắng, nơi những mầm xanh và tia sáng vàng mỏng manh vẫn đang chờ đợi để được hoàn thiện. "Đừng cố gắng che giấu cảm xúc, hãy để nó được là chính nó." Lời của Mai Lan không chỉ là sự động viên, mà còn là một chìa khóa, mở ra một cánh cửa mà cô đã bỏ quên bấy lâu.
Cô nhớ lại lời Cô Thanh đã nói trong cuộc điện thoại tối qua, về việc "đừng ngại đào sâu cảm xúc, vì đó là kho báu của người nghệ sĩ." Và lời khuyên ấy, giờ đây, kết hợp với câu nói của Mai Lan, đã tạo nên một sự cộng hưởng mạnh mẽ trong tâm trí cô. Không phải cố gắng quên đi vết nứt, không phải cố gắng che đậy nó. Mà là chấp nhận nó, ôm lấy nó, và tìm thấy ánh sáng, tìm thấy vẻ đẹp *từ chính nơi nó đã vỡ*.
Khoảnh khắc "eureka" đột ngột ập đến, như một dòng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức mọi giác quan của Lâm An. Nó không phải là một sự ép buộc, mà là một sự bùng nổ tự nhiên, một sự giải thoát khỏi gánh nặng bế tắc. Cô đã từng nhìn những "vết nứt" như là biểu tượng của sự đổ vỡ, của nỗi đau, của những điều không hoàn hảo. Nhưng giờ đây, cô thấy chúng như những khe hở, những cửa sổ nhỏ để ánh sáng lọt vào, để sự sống mới có thể vươn lên. Chúng không phải là thứ cần được che giấu, mà là thứ cần được tôn vinh, bởi chính chúng đã tạo nên cô, tạo nên hành trình trưởng thành và chữa lành của cô.
Cô đứng bật dậy, không còn cảm thấy mệt mỏi hay chán nản. Thay vào đó là một nguồn năng lượng dồi dào, một sự hưng phấn tột độ. Mùi sơn dầu trong không khí bỗng trở nên thơm lừng, tiếng gió lùa qua khe cửa như một bản nhạc giao hưởng chào đón sự bùng nổ của cảm xúc. Cô Thanh đã từng nói rằng "Con đừng ép buộc mình phải quên đi, hãy học cách chấp nhận và tìm thấy sự bình yên trong chính ký ức đó." Và Mai Lan đã củng cố thêm rằng "chính những điều không hoàn hảo lại tạo nên vẻ đẹp riêng." Hai lời khuyên ấy, tưởng chừng đơn giản, lại là kim chỉ nam cho cô vào thời điểm này.
Lâm An đưa tay vuốt nhẹ lên tấm toan, đôi mắt long lanh chứa đựng một niềm tin mãnh liệt. Cô biết mình phải làm gì. Cô không cần phải vẽ một bông hoa hoàn hảo, một phong cảnh bình yên không tì vết. Cô cần vẽ một bức tranh chân thật, một bức tranh kể về hành trình của chính cô, với tất cả những vết nứt, những tổn thương, nhưng cũng với tất cả ánh sáng và vẻ đẹp đã tìm thấy từ chính những nơi ấy. Nỗi đau không phải là một cái kết, mà là một khởi đầu mới, một chất liệu quý giá cho nghệ thuật và cho cuộc đời.
Cô cảm thấy như một tảng đá nặng nề vừa được dỡ bỏ khỏi trái tim. Sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, thay thế cho cảm giác nặng nề, trì trệ trước đó. Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi tinh dầu thông và mùi sơn dầu hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Mọi thứ trong studio, từ chiếc giá vẽ cũ kỹ đến những lọ màu rực rỡ, dường như đều đang chờ đợi, chờ đợi cô bắt đầu một chương mới, một câu chuyện mới. Đây không chỉ là một bức tranh, mà sẽ là một phần của linh hồn cô, được đặt lên toan, để kể lại một hành trình, một sự chuyển hóa kỳ diệu.
***
Trong không gian studio tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng cọ vẽ sột soạt, đều đặn và đầy nhịp điệu. Đêm đã khuya lắm rồi, nhưng Lâm An không còn cảm thấy mệt mỏi. Ánh đèn vàng dịu của studio hắt lên mái tóc dài mềm mại của cô, tạo thành một vầng sáng mờ ảo. Cô đứng trước giá vẽ, cầm cọ trên tay, và bắt đầu những nét phác thảo đầu tiên cho tác phẩm mới của mình.
Những đường nét không còn là sự gò bó, không còn là sự cố gắng rập khuôn một ý tưởng cũ. Chúng tuôn chảy tự nhiên, mềm mại và uyển chuyển, như dòng suối sau cơn mưa lớn. Cô không còn vẽ những vết nứt theo nghĩa đen, không phải là những đường gãy đổ, mà là những khe hở tinh tế, những đường cong mỏng manh, nơi ánh sáng có thể len lỏi qua. Chúng là biểu tượng của sự giải thoát, của vẻ đẹp được tìm thấy từ chính những ký ức tổn thương, từ những trải nghiệm đã từng khiến cô đau đớn.
Lâm An chọn một gam màu xanh lam dịu, như màu của bầu trời đêm đã gột rửa mọi ưu phiền. Cô dùng màu xanh ấy để tạo nên một không gian bao la, nơi những "vết nứt" không còn là những vết sẹo xấu xí, mà là những dòng chảy ánh sáng, những con đường dẫn đến một vùng đất bình yên. Xen kẽ vào đó, cô phác họa những tia vàng óng ánh, không phải là ánh sáng chói chang, mà là ánh sáng dịu dàng, ấm áp, như ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, hay ánh trăng vằng vặc soi chiếu. Chúng tượng trưng cho hy vọng, cho sự chữa lành, và cho niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn.
Mỗi nét cọ của cô đều chứa đựng cảm xúc, sự chấp nhận và bình yên mà cô đã tìm thấy. Đó là một sự giải tỏa sâu sắc, như thể cô đang trút bỏ mọi gánh nặng đã đè nén trái tim mình bấy lâu nay. Cô không chỉ vẽ bằng tay, mà còn vẽ bằng cả trái tim và linh hồn mình. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng vẫn vang lên, nhưng giờ đây nó không còn là tiếng nền, mà như hòa quyện vào từng nét vẽ, từng mảng màu, tạo thành một bản giao hưởng của sự sáng tạo và giải thoát.
Cô nhớ lại lời độc thoại nội tâm của mình vừa rồi: "Không phải xóa bỏ, mà là biến đổi. Không phải lãng quên, mà là chấp nhận và chuyển hóa." Chính xác là như vậy. Bức tranh này không phải là một nỗ lực để xóa bỏ quá khứ, mà là một sự chuyển hóa ngoạn mục. Những vết nứt vẫn hiện hữu, nhưng chúng không còn là biểu tượng của sự đổ vỡ. Chúng là bằng chứng của một quá trình, của sự trưởng thành, của một tâm hồn đã vượt qua bão giông để tìm thấy bình yên.
Cảm giác của cọ trong tay cô thật thân thuộc, thật vững chắc. Than chì lướt nhẹ trên giấy, tạo nên những đường nét thanh thoát, đầy tính biểu tượng. Cô không còn bị ám ảnh bởi việc phải tái tạo nỗi đau, mà là tập trung vào việc thể hiện vẻ đẹp của sự phục hồi. Những mảng màu tối vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về những khó khăn đã qua, nhưng chúng được bao bọc bởi những gam màu sáng hơn, rực rỡ hơn, tạo nên một sự tương phản hài hòa, đầy ý nghĩa.
Lâm An cúi thấp đầu, tập trung hoàn toàn vào tác phẩm. Những ngón tay cô lướt nhẹ trên cọ, uyển chuyển và điêu luyện. Mùi sơn dầu, mùi giấy, mùi gỗ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian thiêng liêng của sự sáng tạo. Cô không còn cảm thấy mệt mỏi, không còn cảm thấy chán nản. Thay vào đó, một nguồn năng lượng mạnh mẽ đang tuôn chảy trong cô, đẩy cô tiến về phía trước.
Cô biết, đây không chỉ là một bức tranh, mà là một phần của chính cô, một phần của câu chuyện về sự chấp nhận và chữa lành. Từng mảng màu, từng chi tiết nhỏ, đều là một mảnh ghép của ký ức, của nỗi đau, và của sự hồi sinh. Cô đang tạo ra một tác phẩm không chỉ mang tính thẩm mỹ, mà còn mang ý nghĩa chữa lành, không chỉ cho bản thân mà còn cho những tâm hồn đã từng trải qua những vết nứt tương tự. "Vết Nứt Hồi Ức" sẽ không còn là một cái tên đơn thuần, mà sẽ là một khái niệm mới, một biểu tượng cho sự chuyển hóa, cho sự buông bỏ để tìm thấy bình yên đích thực.
Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm và giải tỏa sâu sắc. Giữa không gian tĩnh mịch của studio, bức phác thảo dần hiện rõ hình hài, như một linh hồn đang cựa mình thức dậy. Nó là lời thì thầm của quá khứ, là tiếng nói của hiện tại, và là niềm hy vọng của tương lai. Cô biết, mình đang trên con đường đúng đắn. Tác phẩm này sẽ không chỉ là một đỉnh cao trong sự nghiệp nghệ thuật của cô, mà còn là minh chứng cho một trái tim đã học được cách yêu thương chính những vết sẹo của mình.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.